28/9/12

Thà Mất Một Chút Để Được Cả Thiên Đàng

Chúa Nhật XXVI Thường Niên Năm B
Ds 11, 25-29; Gc 5, 1-6; Mc 9, 37-42. 44. 46-47
THÀ MẤT MỘT CHÚT ĐỂ ĐƯỢC CẢ THIÊN ĐÀNG

Tác giả: 
Anmai, CSsR
 
Nếu kẻ nào làm cớ vấp phạm cho một trong những kẻ bé mọn có lòng tin Thầy, thà buộc thớt cối xay vào cổ người ấy mà xô xuống biển thì hơn.
 Không dừng lại ở đó, Chúa Giê su còn nói : "Nếu tay con nên dịp tội cho con, hãy chặt tay đó đi: thà con mất một tay mà được vào cõi sống, còn hơn là có đủ hai tay mà phải vào hoả ngục, trong lửa không hề tắt. Và nếu chân con làm dịp tội cho con, hãy chặt chân đó đi: thà con mất một chân mà được vào cõi sống, còn hơn là có đủ hai chân mà phải ném xuống hoả ngục. Và nếu mắt con làm dịp tội cho con, hãy móc mắt đó đi, thà con còn một mắt mà vào nước Thiên Chúa, còn hơn là có đủ hai mắt mà phải ném xuống hoả ngục, nơi mà dòi bọ rúc rỉa nó không hề chết và lửa không hề tắt".
 Nghe xong thấy rợn cả người. Nếu xét như thế, như những lời Chúa nói đó thì lên Thiên Đàng chắc toàn là mù mắt, cụt tay hay cụt chân …
 Có lẽ không dừng lại để hiểu những lời đó nhưng phải đi xa hơn rằng ở Thiên Đàng, là nơi đầy tình yêu thương chứ không còn hận thù, không con ghen ghét, không còn đố kỵ, không còn vấp phạm nữa.

ĐÔI DÒNG SUY TƯ

Tác giả: 
Lương Văn Liêm


NĂM THÁNH ĐỨC TIN tháng 10/2012 - 11/2013
ĐÔI DÒNG SUY TƯ

Theo thống kê ngày 31/12/2010 của Bộ Loan Báo Tin Mừng trực thuộc tòa thánh Vatican, số lượng người tin nhận vào Thiên Chúa, vào Đức Kitô trên dưới 2 tỷ bao gồm Công Giáo, Anh Giáo, Chính Thống Giáo và các phái Tin Lành đang cùng sinh sống và làm việc với trên dưới 7 tỷ người trên toàn thế giới. Riêng người Công Giáo khoảng 1,2 tỷ người trải rộng khắp năm châu lục. Một con số thật khiêm tốn so với tổng dân số thế giới.

Tuy chỉ chiếm phần trăm nhỏ bé, nhưng có một điều lạ lùng, vì từ sau khi Đức Kitô về trời ngự bên hữu Chúa Cha, còn lại 11 môn đệ thân tín đồng mang tâm trạng lo âu, sợ sệt và cả thất vọng, chán chường. Thời Công Vụ Tông Đồ, tức thời Giáo Hội sơ khai được bổ sung một người thay thế vị trí của Giuđa Ítcariốt (kẻ bán Chúa) nâng tổng số lên 12 người (x.Cv.1,1-26 ). Trong số 12 con người đó, đại đa số là những người ít học, nghề nghiệp bình dị. Ấy thế mà từ 12 con người bình dị và tầm thường đó đã gieo vãi hạt giống Đức Tin, quảng bá Tin Mừng Phục Sinh của Đức Kitô, khởi đi từ Giêrusalem rồi lan tỏa ra khắp bốn bể năm châu. Khi nhắc tới 12 con người bình dị, tầm thường đó, người thời nay thường nói về họ: “12 con người làm thay đổi cái nhìn, cách nghĩ của thế giới”. Quả là diệu kỳ!

12 con người đó là ai? Xin thưa, là những con người đã được Thiên Chúa mời gọi, dạy dỗ, huấn luyện ngang qua Đức Kitô, được cùng ăn, cùng ở, cùng làm việc với Đức Kitô, cùng chứng kiến tất cả những gì liên quan đến Đức Kitô, khi Ngài mặc lấy kiếp phàm nhân, ngoại trừ tội lỗi (x.Lc.6,12-16). Giáo hội dạy ta gọi 12 vị ấy là các thánh Tông Đồ. Sau khi Đức Kitô Phục Sinh, về trời, nhờ ân sủng và quyền năng của Chúa Thánh Thần, các ngài đã gầy dựng lên gia đình Giáo Hội. Ngày nay ta thường gọi là Giáo Hội Công Giáo Tông Truyền.

Nhiệm vụ chính yếu của 12 thánh Tông Đồ là rao giảng Tin Mừng, gieo hạt giống Đức Tin, hướng dẫn, mời gọi mọi người tin nhận Đức Kitô. Ngài vừa là Thiên Chúa, vừa là người thật, Ngài đã xuống trần mặc lấy thân phận con người nhân loại, cùng ăn, cùng ở, cùng “đồng cam cộng khổ” với con người nhân loại; Ngài hằng dạy dỗ, an ủi, nâng đỡ những ai cùng khổ; mặc khải hồng ân Cứu Độ; Ngài đã tự hiến để trở thành của ăn nuôi sống tinh thần, trở thành của lễ đền tội cho con người nhân loại. Đặc biệt, Ngài đã dùng cái chết và sự Phục Sinh để cứu độ, khơi nguồn hy vọng, nguồn sống mới cho toàn nhân loại và dẫn đưa mọi người về Vương Quốc bất diệt.

Là người Kitô hữu, người Công Giáo, ta tự hào và hãnh diện về các thánh Tông Đồ. Ta cảm ơn các ngài vì nhờ sự hy sinh, dấn thân của các ngài mà ta được Thiên Chúa ân ban cho ta niềm tin vào Thiên Chúa, tin vào Đức Kitô, tin vào Giáo Hội. Đó là ơn Đức Tin, Đức Tin đó ta thường tuyên xưng mỗi khi đọc kinh Tin Kính.

Bước vào tháng Mân Côi, tháng mà mọi người tín hữu Công Giáo hướng về Mẹ Maria qua tràng chuỗi Mân Côi. Tháng Mân Côi năm 2012 cũng là tháng khởi đầu toàn thể Giáo Hội bước vào năm thánh Đức Tin. Theo ước nguyện và lời mời gọi của Đức Thánh Cha Bênêđíctô thứ XVI và của toàn Giáo Hội: “Mọi thành phần dân Chúa nhìn lại hành trình Đức Tin của mình giữa thời đại hôm nay. Nhìn lại sứ vụ, nhiệm vụ loan báo Tin Mừng và tìm ra phương thế hữu hiệu nhất trong việc vun trồng và tuyên xưng niềm tin của mình vào Đức Kitô giữa lòng thế giới”. Giờ ta dừng lại đôi chút để nhìn lại đời sống Đức Tin dưới sự soi dẫn của Chúa Thánh Thần. Qua đó ta cùng với nhau sống Năm Thánh như lòng Chúa ước mong.

Đức Tin là gì, từ đâu ta có? Đức Tin đem lại cho ta điều gì? Ta phải sống Đức Tin ra sao? Xin thưa:

NẠN ĐỘC QUYỀN

NẠN ĐỘC QUYỀN
(Chúa Nhật XXVI TN B)
Độc quyền kinh doanh sản xuất, độc quyền phân phối, buôn bán, độc quyền lãnh đạo đất nước, độc quyền làm việc thiện, độc quyền phụ trách công tác giáo dục…Con người xưa lẫn nay đều dễ vướng vào chước cám dỗ độc quyền. Khi đã nắm độc quyền dù ở lãnh vực nào đi nữa thì vị thế, vai trò của chúng ta là như bất khả xâm phạm, chưa kể trong nhiều lãnh vực, khi đã được độc quyền thì lợi ích của chúng ta luôn được bảo đảm. Đằng sau những thứ độc quyền ấy, có một thứ độc quyền chủ yếu chi phối tất cả, đó là độc quyền chân lý, nghĩa là chỉ riêng mình ta mới đúng và như thế những ai khác ta hay ngược với ta đều là sai lạc.
Xưa dân do Thái đúc con bò vàng trong hoang địa không phải là muốn bỏ Thiên Chúa để tôn thờ sản phẩm do tay mình làm nên. Nhưng thực ra họ muốn làm một cái bệ, cái ngai bằng hình con bò để Thiên Chúa ngự. Từ đây khi họ đem cái ngai hình con bò ấy đi đâu thì buộc Thiên Chúa phải đi theo đấy. Thế là họ đã nắm được Thiên Chúa, thần của các thần, chúa của các chúa, nghĩa là họ đã độc quyền được Đấng toàn năng.
Cám dỗ độc quyền còn thể hiện nơi các sinh hoạt của con người dưới nhiều hình thức như thuốc gia truyền, môn võ bí truyền, nhãn hiệu, thương hiệu, bằng sáng chế, phát minh… Có nhiều thứ độc quyền xem ra hữu lý nhằm để bảo vệ quyền lợi nhà sản xuất, quyền tác giả…Tuy nhiên từ việc bảo vệ những quyền lợi chính đáng người ta cũng dễ dàng bị cám dỗ ganh tương đố kỵ và tìm cách loại trừ những ai có quyền lợi tương đồng như mình bằng nhiều hình thức.
Khi Đức Chúa ban Thần khí cho cả những người không đến Lều Hội Ngộ, Giosuê đã xin Môsê ngăn cấm họ. Giosuê đã ngỡ ngàng trước câu trả lời Môsê: “Anh ghen dùm tôi à? Phải chi Đức Chúa ban Thần khí của Người trên toàn dân của Người để họ đều là ngôn sứ !” (Ds 11,29). Chắc chắn Môsê muốn nhắc bảo Giosuê rằng chớ nên độc quyền ân ban của Đức Chúa. Thần Khí Thiên Chúa luôn tự do như gió trời, muốn thổi đâu thì thổi (x.Ga 3,8).
Người hành xử bằng sự độc đoán, độc quyền, chuyên chế vốn thường canh cánh trong lòng nỗi lo sợ kẻ khác tranh quyền, tranh lợi. Nguyên việc người ta như mình hay ngang hàng với mình họ cũng không chịu nỗi huống là qua mặt mình hay hơn mình. Lòng ganh tương, đố kỵ xui khiến chúng ta tìm đủ lý do, đủ mọi cách thế để kìm hãm tha nhân, dìm kẻ khác xuống hoặc ít ra là ngăn cản không cho người ta phát triển hay tiến lên. Thánh Giacôbê khẳng định “ Ở đâu có ganh tương và tranh chấp, ở đấy có xáo trộn và đủ mọi thứ xấu xa” (Gc 3,16). Điều xấu xa, tồi tệ nhất đó là cả người ganh tương và người bị đố kỵ, cả hai đều bị hạn chế phát triển và khó có thể làm được sự gì tốt đẹp cách đúng nghĩa.
“Thưa Thầy, chúng con thấy có người lấy danh Thầy mà trừ quỷ. Chúng con đã cố ngăn cản, vì người ấy không theo chúng ta” (Mc 9,38). Ngài Gioan nêu một lý do xem ra có phần hữu lý. Nhưng đằng sau hai từ chúng ta, không biết thầy Giêsu có được bao nhiêu phần, nhưng phần của tập thể nhóm Mười Hai và cách riêng phần của ngài Gioan thì không nhỏ. Ẩn sâu dưới sự độc quyền chính là sự kiêu ngạo, tham danh, hám lợi. Chỉ có ta hay phe nhóm chúng ta mới là duy nhất đúng, vì thế chỉ có ta hay phe ta mới có quyền giáo dục, mới có quyền lãnh đạo… và rồi chỉ có ta, phe ta mới được hưởng lợi lộc và được tôn vinh. Đã từng có thời, Kitô hữu chúng ta cũng rơi tình trạng độc quyền chân lý. Chỉ có chúng ta, người Công Giáo mới nắm được sự thật, còn ngoài ra đều là tà đạo hay lạc đạo. Hậu quả của thái độ độc tôn, độc quyền thật đáng ghê sợ mà lịch sử đã minh chứng mà đáng kể là những cuộc chiến tranh, những sự đàn áp bất công, loại trừ tha nhân cách này cách khác… Đã sám hối và thú lỗi cách minh nhiên, thì chúng tin chắc rằng trong tương lai sẽ chẳng còn xuất hiện những bước chân của đoàn quân thập tự hay các phiên tòa xử người dị giáo.
Biết rằng muốn được hạnh phúc đích thực và trường tồn thì phải qua Chúa Kitô, vì không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Người, Đấng là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống (x.Ga 14,6). Thế mà Chúa Giêsu đã nói với Gioan: “Ai không chống lại chúng ta là ủng hộ chúng ta” (Mc 9,40). Lời khẳng định của Người giúp ta xác quyết rằng cho dù chân lý là duy nhất nhưng vẫn có đó nhiều ngõ lối để tiếp cận. Hạnh phúc Nước Trời chỉ có một, nhưng Thiên Chúa có nhiều cách thế để ban chính mình cho nhân loại mọi thời và mọi nơi, trong mọi hoàn cảnh. Chúa Giêsu trong chuyện dụ ngôn ngày thế mạt đã minh họa sự thật này. Ngay cả những người tự nhận là khi sinh thời đâu có biết Người, thế mà họ cũng “ủng hộ” Người, nghĩa là tiếp bước theo Người và sống cho Người, để rồi đáng được hưởng phúc muôn đời (x.Mt 25, 31-46).
“Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ” (Mt 6,13). Một trong những chước cám dỗ mà ta cần xin Chúa cứu đỡ, đó là mặc cảm tự tôn. Tự tôn là một hình thái của kiêu ngạo. Khi mặc cảm tự tôn được hổ trợ bằng chút thế, chút lực thì người ta sẽ tìm cách giữ độc quyền trong hành động và sẽ độc đoán trong phán quyết. Độc quyền, độc đoán là một lối sống, một cung cách hành xử của kẻ độc tài và hệ quả tất yếu là những hành vi độc ác. “Xin cứu chúng con cho khỏi sự dữ”. Lịch sử cho thấy chưa từng có kẻ độc tài nào đem lại điều tốt đẹp cho con người, cho xã hội, mà toàn là những sự xấu xa, tồi tệ, vì đã là kẻ độc tài thì ít nhiều cũng là người ác độc. Dù rằng vẫn có một vài ý kiến không đồng thuận, nhưng người ta cũng thấy có lý phần nào khi gần đây đã đưa lên phim ảnh để gợi lên sự tương đồng giữa nhà độc tài Hitler với nạn dịch chết người HIV- AIDS.
Xin được lưu ý điều này: cầu nguyện không phải là bắt Chúa làm theo ý chúng ta, nhưng để chúng ta nhận biết ý Chúa mà nỗ lực thực hiện. Nạn “độc quyền” là một trong những nguyên nhân làm cho con người sa ngã và nhân loại sẽ lầm than trong sự băng hoại nhiều phương diện. Ngoài việc cảnh giác và khử trừ  sự độc tôn, độc tài nơi bản thân, thì bạn, tôi, chúng ta cần làm gì để hạn chế và tiến dần đến chỗ loại bỏ những hình thái độc quyền, độc tôn trong Giáo Hội và những cơ chế độc tài phi nhân, bất chính ngoài xã hội? Hãy chặt chúng đi! Hãy móc chúng đi! Đây là mệnh lệnh mang tính sống còn, không chỉ cho bản thân chúng ta mà còn cho những kẻ bé mọn là những người luôn được Thiên Chúa ưu ái.
Lm Giuse Nguyễn Văn Nghĩa – Ban Mê Thuột.
source thanhlinh

Comment

Translate