Đó là một thói quen được “nhen nhóm” từ những năm tôi ở tuổi 20. Vâng, tôi chỉ dám gọi đó là một “thói quen” riêng mà thôi!
Tôi thường tự nhủ: “Cầu nguyện không cần đọc kinh, cũng có thể là đọc kinh hoặc không đọc kinh, nhưng đọc kinh chưa hẳn là cầu nguyện”. Vì giáo lý dạy: “Cầu nguyện là hướng tâm hồn lên và tâm sự với Chúa”. Rất đơn giản! Cầu nguyện có thể được thực hiện bất kỳ nơi nào hoặc lúc nào…
Những tháng ngày đó tôi sống ở một vùng quê nghèo, điện cũng không có. Tôi thường nói đùa: “Tối tăm như vậy thì lên Thiên đàng cũng không biết lối, xuống Hỏa ngục cũng chẳng biết đường”. Công việc chỉ là sáng ra ruộng, chiều lên nương. Công việc nhà nông có lúc “tối mặt”, có lúc “chơi dài”. Không hẳn là đạo đức hay thánh thiện gì, nhưng sáng vẫn dậy sớm đi lễ hằng ngày, chiều thì lại đến nhà thờ lần hạt hoặc chầu Thánh Thể. Tối lại tìm vui qua việc tập hát ca đoàn. Chưa hẳn ý thức nhưng rảnh cũng chẳng biết làm gì hơn. Thôi thì cũng là thói quen tốt!
Vô tri bất mộ. Làm riết thành quen và thấy… ham. Bây giờ chỉ còn là “ký ức thánh ca”, có lúc chợt thấy nhớ, chợt thấy “trống vắng”. Nhưng hoàn cảnh bây giờ không “cho phép” nữa.






Hanoi Time