Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện tuổi hoa. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện tuổi hoa. Hiển thị tất cả bài đăng

4/9/12

Con Tàu Bí Mật Chương 2

Con Tàu Bí Mật

Chương 2

Việt đứng lên tiến lại phía hàng rào và tưởng như mắt mình vừa hoa lên, người vừa gọi Việt chính là Khôi. Hắn đứng nhìn Việt mỉm cười:
- Chào bồ!
Việt mừng rỡ reo:
- Ồ, Khôi! Khôi đi đâu đây?
- Đi tìm bồ vì nhớ bồ quá. Nhưng Việt chỉ lối cho Khôi vào với chứ. Để Khôi đứng ngoài này à?
Việt tìm 1 lỗ rào chui ra, dắt Khôi vào, kéo bạn ngồi xuống ghế, chỗ vừa bày bánh đãi bọn trẻ trong xóm. Đôi bạn nhìn nhau xung sướng. Việt không nói được lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn bạn. Cậu vẫn không thể ngờ được rằng Khôi lại đến với mình đột ngột như thế. Nhưng đúng là Khôi, bằng xương bằng thịt, đang ngồi trước mặt Việt, với dáng điệu khoan thai, vững chãi, đầy tự tin mà Việt rất cảm phục. Khôi thong thả hạ chiếc ba lô đeo trên ngực xuống, móc túi áo trước ngực lấy ra 1 gói kẹo cao su chia cho Việt. Tuy vừa ăn no, nhưng Việt cũng nhận phần chia, vì đó là thói quen "Chia ngọt xẻ bùi" của 2 người.
Việt hỏi:
- Sao Khôi biết Việt ở đây?
Khôi nở rộng nụ cười:
- Dễ ợt! Khôi hỏi ba má Việt... Sao cậu đi nghỉ hè không báo cho tớ biết?
- Tại Việt đi gấp quá. Dì Hạnh cho người lên đón... Nhưng ở đây thiếu Khôi, buồn quá!
Khôi vỗ vai Việt:
- Tớ cũng thế, nên mới mò về đây thăm Việt!
Việt mừng rỡ bảo:
- Thế Khôi ở lại đây với Việt nhé?
Khôi bí mật đáp:
- Mới đầu, Khôi định về đây với Việt ít ngày. Nhưng bây giờ thì không thể được vì... Khôi cần phải theo dõi 1 người...
Mắt Việt sáng lên:
- Thật à?
- Ừ. Đầu đuôi như thế này: Khi biết Việt về quê nghỉ hè, Khôi xin phép nhà, đi thăm Việt. Được ba má Việt chỉ cho biết chỗ, Khôi đáp xe buýt xuống Nhà Bè. Hết đường xe buýt, Khôi xuống đi bộ, phần vì Nhà Bè vào đây Khôi chưa biết lối, phải mò mẫm hỏi thăm. Hai là Khôi thích đi bộ, như thế mới đúng nghĩa thể thao! Bỏ đường cái, Khôi hỏi thăm đi vào con đường đất. Đi được quá nửa đường, xa xa thấy vườn cây um tùm hiện rõ, Khôi đã mừng thầm, phấn khởi với ý nghĩ sắp được thấy Việt thì bỗng nhiên, Khôi thấy... đau bụng quá!
Việt cười khúc khính:
- Chắc trước khi đi, bồ đã xơi bậy món gì rồi!
Khôi cũng cười:
- Đúng! trước khi ra bến xe, Khôi làm 1 chầu thịt bò khô ở cửa chợ Bến Thành!
- Hèn nào!
Khôi tiếp:
- Chất thịt bò khô với đu đủ xanh ăn vào ngon miệng, nhưng sau nó hành mình dữ quá. Hai bên đường đất ruộng vườn bát ngát, loáng thoáng lại có người cày cấy, cuốc xới, nên Khôi không biết làm thế nào trút bỏ cái của nợ đang quặn đau trong ruột! Trông trước ngó sau chợt Khôi nhác thấy 1 chiếc lò gạch đổ nát, hình như bỏ hoang đã lâu ngày, Khôi bèn lần tới. Chung quanh lò ngổn ngang những đống gạch vụn, cỏ dại mọc um tùm, nhiều chỗ cao gần tới bụng. Chiếc lò trơ lại còn bốn bức vách, bên trong mấp mô từng đống gạch đổ. Khôi chui vào tìm chỗ khuất toan ngồi làm việc cần, bỗng nhiên nghe có tiếng chân người bước tới. Ghé mắt nhìn ra, Khôi thấy có hai người đang thì thầm có vẻ bí mật.
Việt hỏi:
- Họ có thấy Khôi trong đó không?
- Không. Lúc vào, Khôi chui lối đằng sau, qua lỗ châm lửa, còn họ tới lối trước nên vô tình hai bên không thấy nhau.
- Họ thì thầm với nhau điều gì, Khôi có nghe rõ không?
Khôi lắc đầu đáp:
- Chỉ loáng thoáng thôi. Gió ngoài đồng trống lay xào xạc những bụi cỏ hoang, vi vu lọt vào trong lò nên nghe không được rõ lắm. Khôi chỉ lõm bõm nghe được vài tiếng "Trốn" và "Đêm". Tới cửa lò, một người bước vào còn người kia đứng gác bên ngoài...
- Nguy quá! Hắn không trông thấy Khôi chứ?
Khôi mỉm cười:
- Dĩ nhiên là không rồi, vì tớ thu ngay mình lại sau đống gạch đổ chỉ ló ra có một con mắt để nhìn thôi!
- Khôi thấy gì?
- Thấy hắn rút trong túi ra mảnh giấy nhỏ gài vào một kẽ hở ở vách lò.
- Khôi có xem mảnh giấy ấy không?
- Chờ hắn đi ra và cùng với tên đồng bọn đi đã khá xa Khôi mới tìm lấy mảnh giấy xuống coi, thấy vỏn vẹn chỉ có 1 dòng chữ...
- Khôi có đem mảnh giấy ấy về đây chứ?
Khôi lắc đầu:
- Không! Tớ lại để trả vào chỗ cũ. Nhưng dòng chữ bí mật thì tớ đã chép lại cẩn thận rồi.
Vừa nói, Khôi vừa móc túi lấy cuốn sổ tay, mở 1 trang có ghi dòng chữ: HỒNG HẢI, BA CÂY 27/7, chỉ cho Việt xem.
Việt nhìn Khôi lẩm bẩm:
- Lạ nhỉ, HỒNG HẢI, BA CÂY là cái quái gì?
- Theo ý Khôi, Hồng Hải có thể là tên một chiếc xe hay một chiếc tàu. Còn Ba Cây không biết có phải là địa điểm không. Ở vùng này Việt có nghe ai nói đến một nơi nào có tên gọi là BA CÂY? Chẳng hạn như ở vùng Gia Định mình có Ngã ba Cây Quéo...
Việt vỗ đùi:
- Thế thì đúng rồi! Gần đây có một bến sông gọi là bến Ba Cây.
- Ở về phía nào?
- Việt không rõ. Để hỏi dì Hạnh thì biết. Chắc chỉ cách đây độ mười cây số thôi! Vậy thì Hồng Hải là tên một con tàu... Ba Cây tên một địa điểm... Nhưng còn con số 27/7 là gì?
- Cái đó dễ, Việt ạ! Khôi đoán con số ấy chỉ ngày tháng, vì chúng ta đang ở trong tháng 7, phải không nào?
- Ừ nhỉ! Hôm nay đã là 25 tháng 7 rồi.
Việt ngồi im suy nghĩ, trong lúc Khôi nhìn bạn ranh mãnh mỉm cười. Khôi biết trí óc Việt đang làm việc lung lắm. Nhưng cu cậu đang bí. Quả nhiên Việt hỏi:
- Khôi có thấy gì không?
- Thấy gì chứ?
- Hình như có điều mờ ám Khôi ạ!
- Dĩ nhiên rồi. Trước hết chúng ta hãy nêu câu hỏi: Mảnh giấy do hai người kia gài ở lò gạch để làm gì?
- Chắc để gửi cho một người thứ ba.
- Phải, và người thứ ba ấy có thể là một tên tù vì hai người kia đã nói đến tiếng "trốn"...
Việt mở to mắt nhìn bạn. Khôi tiếp...
- Biết đâu tên tù ấy chẳng được đồng bọn giúp cho vượt ngục, và tới lấy mảnh giấy ở lò gạch để biết chỗ và tên chiếc tàu đợi đón hắn.
Việt bàn:
- Nếu vậy ta nên báo ngay cho công an biết.
Khôi lắc đầu:
- Chưa chắc họ đã tin mình, vì ai có thể tin được những điều mình vừa phỏng đoán!
- Thế Khôi tính thế nào?
Khôi ghé vào tai Việt thì thầm:
- Ngay chiều nay chúng mình ra ẩn ngoài lò gạch chờ xem động tĩnh ra sao. Nếu quả có một tên tù vượt ngục, như bọn mình phỏng đoán, chắc hắn phải chờ đến đêm khuya mới lần đến tìm mảnh giấy mà đồng bọn đã để lại... Rồi chúng mình theo dõi hắn!
Bỗng có tiếng dì Hạnh gọi:
- Việt!
Việt bối rối bảo bạn:
- Chết cha! Dì Hạnh gọi Khôi ạ.
Khôi đứng lên:
- Thì chúng mình vào chứ sao! Khôi cũng phải chào dì cho phải phép chứ.
- Nhưng dì đang giận tớ ghê lắm, vì hồi nãy tớ vừa uýnh lộn với thằng bạn mới...
- Tại sao? Oánh nhau ngay trong này à?
- Ừ, tại dì Hạnh sợ Việt buồn, mới làm bánh kêu một bọn tới ăn, để Việt làm quen cho có bạn. Thế rồi...
Khôi cười hì hì:
- Thế rồi uýnh nhau chứ gì?
- Ừa. Nhưng tại một cậu trong bọn ấy chứ không phải tại Việt.
- Tớ biết rồi. Tớ có gặp bọn họ ở dọc đường thấy một cậu lớn nhất trong bọn có vẻ huênh hoang lắm... Nhưng dù sao, Việt cũng có một phần lỗi. Nhất là đã làm cho dì Hạnh buồn...
Việt xịu mặt nói:
- Thế mới phiền. Tớ chỉ ngại dì Hạnh giận...
Khôi kéo tay bạn:
- Thôi, dì đã gọi thì chúng ta phải vào...
Và nháy mắt, Khôi tiếp:
- Để tớ xin lỗi dì Hạnh hộ cho, nhân thể tớ sẽ xin dì cho Việt đi "cắm trại" với Khôi ít ngày.

Con Tàu Bí Mật chương 1

Từ lúc mặt trời lấp ló sau rặng dừa phía cuối vườn, Việt vẫn ngồi tựa mình bên gốc ổi, yên lặng nhìn những cụm mây trắng lờ lững trôi trên nền trời.
Sau 1 năm chăm chỉ học, Việt tạm biệt Sài Gòn về quê nghỉ hè. Không khí ở đây trong lành thoáng mát, nhưng cảnh vật buồn tẻ không hợp mấy với cái tuổi hoạt động, sôi nổi của Việt. Gió thoảng nơi đồng quê làm Việt thấy chóng đói, ăn khoẻ gấp đôi khi còn ở Sài Gòn. Nhưng ăn rồi sinh lực dồn cả ra chân tay, muốn chạy nhảy hò hét vui đùa mà không có bạn. Việt đành ngồi buồn mở sách ra đọc. Đọc mãi cũng chán, nhất là trong ngày nghỉ hè. Chán, Việt ngồi nhìn mây bay, nhìn hàng dừa soi bóng nước. Nhưng Việt không có tâm hồn thi sĩ mấy, nên chỉ mơ mộng một lát đã thấy chân tay ngứa ngáy bực bội. Việt đâm ra nhớ Sài Gòn, nhớ Khôi. Việt nghĩ: giá lúc này có Khôi ở bên cạnh thì vui biết mấy.

29/8/12

BÊN HÀNG GIẬU - Ý YÊN(TUỔI 16)

Bên Hàng Giậu

BenHangGiaur.jpg

* LOẠI HOA TÍM : dành cho lứa tuổi 16 - 18
* Tác giả: Ý YÊN
* Nhà xuất bản Tuổi Hoa - 1971
* Nguồn: Đèn Biển sưu tầm và đánh máy

Chương 11

Các bài đã đăng:

5 PHÚT PHÉP LẠ










Quyền năng của bí tích thánh thể







QUYỀN NĂNG CỦA TÂM HỒN BIẾT CA NGỢI


 

Chương 11 (kết)

Tôi nằm trong “canapé”. Cuốn sách rời khỏi tay tôi không buồn nhặt. Tôi lan man với nhiều ý nghĩ.
Từ hôm về Đà Lạt tới nay, tôi không ra khỏi nhà. Tôi sợ gặp chú Sỹ, đúng hơn là Mặc Uy. Tôi không biết mình nói sao với chàng khi gặp lại. Và tôi trốn luôn trong nhà, không dám ra hàng giậu.
Có tiếng chân người. Tôi quay lại và kêu lên:
- Mặc Uy !
Người đàn ông chùng chân lại, ngạc nhiên vì tiếng kêu của tôi. Nhưng rồi ông ta lại tiến đến.
- Sao lại Mặc Uy? Chú Sỹ đây mà…

Chương 10

Các bài đã đăng:


5 PHÚT PHÉP LẠ









Quyền năng của bí tích thánh thể







 

QUYỀN NĂNG CỦA TÂM HỒN BIẾT CA NGỢI


Chương 10

Chống hai tay vào cằm, tôi ngồi suy nghĩ hàng giờ khi quyết định chọn một chiếc áo để đi dự buổi thuyết trình hôm nay. Ông Quốc Sinh, người mà một thời gian trước đây đã cho rằng tôi khó mà trở thành một nữ văn sĩ, đã chính thức gởi thư mời tôi đến dự đại hội các nhà văn, được tổ chức hai ngày liền tại Sàigòn.
Niềm tin tưởng như tàn lụn trong tôi bỗng dưng bùng lên mãnh liệt. Có thế chứ! Rốt cuộc rồi người ta cũng biết đến tôi. Người ta đã không bỏ quên tôi trong dịp đại hội quan trọng này. Có nghĩa là tên tôi đã được sắp ngang hàng với những nhà văn khác?
Tôi quyết định chọn chiếc áo dài màu xanh ngọc. Da tôi trắng, mặc màu xanh hẳn là phải hợp. Tôi thắt tóc bằng hai cái nơ cũng màu xanh. Tôi tô chút phấn hồng lên má, kẻ một đường chì đen lên mắt và cảm thấy mình đẹp, mình “tư cách” hẳn lên.
Tôi đến nơi hẹn. Quốc Sinh nhìn tôi trân trối:
- Trời ơi! Nữ sĩ Ý Yên! Thật tôi không ngờ cô quá kiều diễm như vậy. Cô sẽ là cái đinh của buổi họp mặt hôm nay.
Tôi cười tươi tắn:
- Tôi cũng hy vọng người ta không quá lãnh đạm với tôi.
- Dĩ nhiên. Làm sao lãnh đạm được với một bông hoa tuyệt sắc. Cô cứ tin tôi, mọi người sẽ đổ xô đến chiêm ngưỡng dung nhan cô.
Tôi muốn nói cho Quốc Sinh biết rằng điều tôi hy vọng không phải là làm người ta chú ý đến mình bằng sắc vóc, mà là bằng tài năng của mình trên lãnh vực thi văn kìa. Nhưng tôi thấy không ích gì, nên thôi. Quốc Sinh nói với tôi:
- Trong buổi họp mặt này, người ta sẽ lần lượt giới thiệu những tác phẩm mới và sẽ có cuộc nói chuyện của đại văn sĩ Mặc Uy. Cô biết Mặc Uy chứ?
- Dạ biết.
- Tốt lắm. Ông ta là một nhà văn có tài. Cô ráng thu thập những lời ông ta nói, để có thể thành công sau này.

Chương 9

Các bài đã đăng: 


5 PHÚT PHÉP LẠ









Quyền năng của bí tích thánh thể


QUYỀN NĂNG CỦA TÂM HỒN BIẾT CA NGỢI


Chương 09

Tôi nằm dài trên bãi cát, bên cạnh Thủy, cô em họ. Thân thể tôi đón từng đợt nắng hồng tươi mơn man dễ thương một cách lạ lùng. Hôm nay là ngày thứ bảy chúng tôi ở Vũng Tàu.
Ba tôi đã quyết định cho tôi đi nghỉ mát để lấy lại vẻ khỏe mạnh mà sau hơn nửa tháng miệt mài viết lách, tôi đã xanh xao hẳn đi, hầu như tôi không thấy được ánh sáng mặt trời. Mùa hè vẫn còn trên sóng nước trong xanh, trên những làn cát mịn. Tôi đùa với nắng, với nước như một đứa trẻ vô tư. Tiếng cười của tôi hòa tan trong gió đại dương lồng lộng.
Đôi khi, tôi nằm cả nửa giờ không nói câu nào. Những lúc đó, Thủy thường trêu tôi là nữ sĩ hay mơ mộng. Tôi chỉ mỉm cười, không cải chính mà cũng không xác nhận những ý tưởng của mình.
Thật ra, tôi đang nghĩ đến những thành công mà cuốn sách đã mang lại cho tôi. Sự thành công không phải là vấn đề tiền bạc, mà là về tinh thần. Cuốn tiểu thuyết của tôi đã được gởi biếu bạn bè, những người thân, và tôi đã nhận được những lời khen ngợi hết sức nồng nhiệt. “Uyên, mày đã thành công rồi đó. Mày viết thật hay, thật lôi cuốn. Tao thành thật chúc mừng mày… “ – “Thật mình không ngờ một người bạn học của mình lại có thể trở thành một nữ văn sĩ với tác phẩm đầu tay đang nằm trên bàn mình kia. Uyên, mình đã đọc sách của bồ một cách say mê”… Đại loại đó là những lá thư mà tôi nhận được. Tâm hồn tôi sôi lên trong niềm hạnh phúc triền miên. “Mình đã là một nữ văn sĩ”. Tôi muốn reo lên cho sóng biển nghe được sự sảng khoái của mình. Tôi muốn mọi người chia sớt niềm vui với tôi, và trên bãi biển, tôi là cô gái cười nhiều nhất và cười tươi nhất với… tất cả mọi người.
Nhiều lúc, tôi tha thiết ao ước rằng, vú già có đâu đây để tôi hỏi vú “Có ai đến tìm tôi không, tìm nữ văn sĩ Ý Yên không ?” Tôi muốn được nhiều người biết cái tên mới của tôi. “Ý Yên ! Tên hay đấy chứ ! Hẳn là một cái tên định mệnh ! Định mệnh đã dành cho tôi cái tên đó và định mệnh sẽ làm nổi bật cái tên ấy lên… nhất định thế !”
Sự thành công đã đến mà tôi không ngờ. Trong niềm thoải mái đó, tôi quyết định ở lại Vũng Tàu thêm một tuần lễ nữa.

Chương 8

Chương 08

Tôi quyết định trở về Đà Lạt ngay ngày hôm sau. Tôi đã không còn cảm thấy háo hức nữa. Tôi nhớ ba tôi, nhớ vú già và mang mang nghĩ đến chú Sỹ. Vẻ mặt hơi lạnh lùng của chú làm tôi suy nghĩ vẩn vơ. Niềm suy tư như nung nóng tôi.
Chuyến xe Sàigòn – Đà Lạt đưa tôi đi trở lại con đường quen thuộc. Tôi về không báo trước cho ba tôi đi đón.
Tôi xuống xe. Dốc nắng nghiêng nghiêng màu hồng lên tà áo dài nội hóa màu nâu của tôi. Chiều, tôi thơ thẩn tìm xe về nhà.
Chợt tiếng gọi sau lưng:
- Cô Uyên.
Tôi quay lại và không ngăn được tiếng reo “Chú Sỹ”.
Người đàn ông tiến lại phía tôi:
- Cô mới lên?
- Dạ.
- Ông cụ có đi đón không?
Tôi lắc đầu:
- Uyên về không báo trước.
Chú Sỹ nhìn tôi:
- Cô đưa va-li tôi xách cho.
- Chú đi bằng gì xuống đây? Chú đi chợ hả?
- Tôi đi Honda. Đi mua mấy món lặt vặt.
- Chú cho Uyên về với chứ? Chú mua xong chưa?
- Xong hết rồi. Thôi mình về.
Tôi trao cái va-li nhỏ cho chú. Chú ngẩng cao, xách vali đi một cách vững chãi, và tôi lúp xúp chạy theo. Tôi thấy mình bé nhỏ quá bên cạnh chú Sỹ.
Chú để va-li ở trước, rồ máy xe và tôi ngồi lên. Con đường dốc nghiêng nắng muộn. Thỉnh thoảng, xe thắng bất thần làm tôi ngã mình vào lưng chú Sỹ.
Gió thổi tạt mái tóc tôi ra sau. Tôi mỉm cười đón gió hiền Đà Lạt. Về đến đây tôi cảm thấy yên tâm. Tôi cảm thấy tin tưởng, không lo âu, không chán nản.
- Dạo này cô Uyên hay đi Sài gòn quá hả?
Tôi đáp lời chú Sỹ:
- Có việc mới phải đi chứ chú! Uyên cũng không thích đi xa đâu.
- Vụ cuốn sách đi tới đâu rồi Uyên?
Một vài đợt mây xám lơ lửng trôi trước mắt tôi. Tôi cảm thấy đau nhè nhẹ trong lồng ngực. Tôi đáp nhỏ:
- Buồn lắm chú!
- Sao vậy? Chú Sỹ có vẻ ngạc nhiên – Tôi thấy cô tin tưởng lắm mà!
- Uyên cũng hy vọng thời gian.
- Bây giờ đã tung bán rồi phải không?
- Dạ rồi.
Chú Sỹ gật gù:
- Nếu đã tung bán thì lo gì, rồi sẽ có người mua. Một người mua rồi nhiều người mua. Người ta sẽ truyền miệng nhau nếu cuốn sách hay.
Tôi rụt rè thú nhận:
- Uyên sợ không hay!...
- Ô kìa, sao bi quan thế? Tôi đã đọc rồi, được lắm. Nhưng vì cô mới viết lần đầu nên bố cục chưa được gọn.
Tôi không để ý đến lời phê bình sành sỏi của chú Sỹ. Tôi nói:
- Dù sao, chung quanh Uyên cũng không có người hướng dẫn. Nhưng Uyên sẽ cố gắng. Chú thấy Uyên có thể thành công không?
- Cô mới viết cuốn thứ nhất mà đã ăn chung gì! Cố gắng lên chứ! Khi cô đã có cái đà thì thành công khó gì!
- Uyên đã có gặp bà Mai Văn, thấy nếp sống của bà ấy Uyên mê quá. Không biết đến bao giờ mình mới được như thế!
Chú Sỹ hơi nhếch môi, nụ cười không nở vội:
- Nếp sống như thế nào mà cô mê dữ vậy?
Tôi mơ màng hình dung trở lại cảnh biệt thự lộng lẫy của bà Mai Văn, cảnh bà hiện ra uy quyền giữa những người làm công đầy khép nép. Những câu nói đầy kiêu bạc của bà. Tôi nghĩ đến mỗi bước đi của người nữ sĩ đó sẽ được đón tiếp nồng nhiệt. Tôi nói với chú Sỹ những ý nghĩ mà tôi chắc chưa bao giờ chú có. Tôi diễn tả với chú Sỹ những hình ảnh mà tôi nghĩ chưa bao giờ chú Sỹ tưởng tới:
- Chú chưa bao giờ biết được cuộc sống của bà Mai Văn sang trọng như thế nào. Bà ta có một biệt thự xinh xắn, có những người hầu và đã ra mệnh lệnh một cách oai quyền. Bà ta thật bệ vệ và không ai dám cãi lệnh. Vào gặp được bà, Uyên có cảm tưởng như mình đi gặp một Tổng Thống cũng chỉ khó khăn như thế là cùng. Tất cả những vinh dự đó là văn chương mang đến cho bà ta.
- Như thế, có nghĩa là cô ham thích văn chương vì ham thích những quyền uy, những vật chất đó thôi sao? Tôi nghĩ một người trẻ như cô không nên sớm có những ý nghĩ đó. Theo cô đã nói, thì văn chương là một cái gì cao thượng…
Tôi đỏ mặt. Quả thật chú Sỹ đã nói đúng ý nghĩ của tôi. Nhưng chỉ đúng một phần. Dĩ nhiên là ý tưởng tôi không phải hoàn toàn chỉ có ham thích vì những tiện nghi vật chất mà tôi thấy được ở bà Mai Văn. Tôi nghĩ đó là những phần thưởng mà văn chương đã đem lại cho chủ nó. Trong tôi, tinh thần yêu thích văn chương mạnh vô cùng. Tôi muốn sống với văn chương. Tôi muốn đem tâm sự của chính mình lên văn chương để mọi người cùng đọc, cùng hiểu. Tôi mong mỏi tên tuổi tôi sẽ đi vào lịch sử. Tôi ước ao một ngày nào đó, tôi sẽ được người ta nói đến như đã nói đến Mặc Uy, đã nói đến bà Mai Văn. Những ánh sáng chói lòa của những thần tượng khiến tôi náo nức. Tôi nghĩ đến những phần thưởng tinh thần lẫn vật chất mà sự thành công về văn chương sẽ mang lại cho tôi.
Chiếc xe đang lao trên triền dốc. Một chướng ngại vật đột ngột chắn ngang làm chiếc xe chồm lên. Tôi va đầu vào lưng chú Sỹ. Tôi nghe rõ mùi mồ hôi lạ của người đàn ông thoảng qua. Tôi nói:
- Không hẳn Uyên chỉ nghĩ như chú nói. Uyên cũng có tâm hồn văn nghệ lắm chứ. Nhưng chưa có dịp để tỏ ra như vậy đó thôi. Chú nghĩ xem, bây giờ Uyên chạy đôn chạy đáo để lo cho mỗi cuốn sách còn không xong nữa là…
Chú Sỹ thôi không hỏi nữa. Chú nói lảng sang chuyện khác:
- Sàigòn có gì lạ không cô Uyên? Chắc là vui lắm?
- Chú xa Sàigòn bao lâu rồi?
Tôi hỏi, thêm một chút kiêu hãnh vì sự “quê mùa” của chú Sỹ. Chú nói:
- Cũng khá lâu rồi. Sàigòn quanh quẩn cũng chả có gì vui.
- Chắc chú biết về Sàigòn nhiều lắm?
- Đi xe thì phải thuộc đường. Tôi biết hầu hết những con hẻm nhỏ nhất.
Chiếc xe xuôi xuống con dốc. Nắng nghiêng vào hoàng hôn, nắng nhạt dần trên áo. Tóc tôi bay tạt trên lưng áo chú Sỹ. Bất chợt tôi cười rũ. Chú Sỹ hỏi với giọng thoáng ngạc nhiên:
- Gì mà cười dữ vậy?
- Uyên không biết!
- Sao không biết? Giọng cười của cô có hồn lắm chứ phải rỗng đâu?
- Chú nói kỳ. Giọng cười mà cũng có hồn với không!
- Dĩ nhiên rồi. Khi cô nghe một người cười, tự dưng cô sẽ đoán biết ngay là họ cười thành thật hay miễn cưỡng.
- Uyên cười chú đó chú Sỹ.
- Tôi?
- Dạ.
- Tôi làm gì mà cô cười?
- Lưng chú lớn quá, che mất cả gương mặt Uyên nè. Tóc Uyên cứ đập vào lưng chú như muốn “khiếu nại” vậy đó.
Chú Sỹ cũng bật cười:
- Cô ví von hay quá. Nhưng tóc cô mà đập vào lưng chú, đau lưng chú thì cái lưng nó phải kiện chứ!
Tôi tự dưng tò mò, muốn đi vào đời tư chú Sỹ, đời tư của người đàn ông mà tôi đã quen nhiều nhưng chưa hiểu chút gì:
- Chú Sỹ nè, Uyên hỏi điều này chú đừng giận nha?
- Điều gì cô cứ nói, có gì mà dè dặt quá vậy.
- Tại hơi tò mò, Uyên sợ chú giận.
- Cô cứ hỏi.
Tôi nuốt nước miếng, cảm thấy hơi khó khăn:
- Uyên thấy chú sống… có vẻ lạnh lùng quá. Tại sao chú không mang một người về sống bên cạnh cho có bạn. Một người thân trong gia đình chú chẳng hạn.
- Tôi không còn ai!
- Sao kỳ vậy?
Giọng chú Sỹ nhỏ lại:
- Cha mẹ tôi mất khi tôi còn nhỏ. Sống với ông bà nội, tôi chỉ vừa đủ lớn để biết làm nuôi thân thì ông bà cũng đi luôn.
- Chú có một mình, không có anh chị em hở
- Ừ. Có một mình. Bây giờ tôi không còn ai thân thuộc… ngoại trừ một người.
- Ai vậy chú ? Tôi hỏi một cách nôn nóng – Giọng chú Sỹ thật chậm rãi:
- Người đó là cô, nếu cô cho phép tôi coi cô là bạn. Người bạn nhỏ mà thân thích vô cùng.
Tôi thoáng một chút bối rối:
- Chú nói vậy chứ Uyên đâu đáng gì.
- Hay Uyên nghĩ rằng tôi…
Tôi biết chú Sỹ muốn nói gì. Tôi ngắt lời:
- Kìa chú… thôi Uyên xin nhận.
Xe chạy hơi chậm lại. Chú chùng tay ga quay lại nhìn tôi, trong ánh mắt lạnh lùng của chú như tỏa ra một tia lửa ấm vô cùng.
***
- Chị Uyên !
Tôi ngừng tay ngắt sâu trên lá cây thược dược, ngẩng đầu nhìn ra. Tôi thấy đứa con gái đứng lấp ló ngoài cổng. Cô ta cười cười.
- Cho Nhung vào với chị Uyên. Được không?
Tôi nhận ra cô ta ở biệt thự bên trái nhà tôi, tức nhà tôi nằm giữa nhà cô ta và nhà chú Sỹ. Tôi nói:
- Nhung vào đi. Cửa không đóng.
Cô ta xô nhẹ cánh cổng nặng, tung tăng chân sáo đến gần tôi. Cô ta đi giữa những luống hoa của tôi, những luống hoa mà chú Sỹ đã hết sức tận tâm săn sóc trong những ngày tôi vắng xa Đà Lạt vì công việc xuất bản sách. Cô ta liến thoắng:
- Chị Uyên có một vườn hoa đẹp quá à. Em đi ngang đây luôn thấy hoa đẹp lắm mà tại không quen chị, nên không dám vô xem.
Tôi mỉm cười:
- Đâu có gì mà Nhung ngại. Láng giềng cả mà. Mình ở đây cũng đâu có bạn bè. Nhung bao nhiêu tổi để mình tiện lối xưng hô
- Em 16.
- Vậy là kém mình… hai tuổi.
- Nhung làm em chị, nghe chị Uyên ? Chị Uyên có em gái ruột không ?
Tôi lắc đầu:
- Không, mình có một mình.
Nhung reo lên:
- Thích quá nhỉ ! Em lại có một hơi bốn đứa em, mà em không có chị. Thôi vậy chị Uyên làm chị em nghe?
Tôi nhìn Nhung ngần ngại:
- Làm chị, nghe “lớn” quá hả?
Nhung van nài:
- Đi mà, chị Uyên. Em đi ngang đây hoài, em hay nhìn thấy chị đứng nói chuyện với cái ông vườn nhà bên kia. Em thấy vườn hoa của chị đẹp quá. Em thấy chị dễ thương nữa, em mến chị ghê. Em vẫn ước ao được làm quen với chị.
Cô bé nói một thôi dài. Tôi nhìn cô ta bằng ánh mắt thiện cảm:
- Bộ làm em chị sướng lắm sao mà ham?
Nhung đưa một ngón tay lên môi, suỵt một cái duyên dáng:
- Em còn biết điều này hay lắm nữa nè.
Tôi mở lớn mắt:
- Gì vậy?
Nhung nhìn tôi biểu lộ sự khâm phục:
- Chị viết văn nữa, phải vậy không?
Tôi giật nẩy mình, không hiểu tại sao cô bé này lại biết tới chuyện đó. Ngoài ba tôi, vú già và chú Sỹ, còn ai biết tôi viết văn đâu! Gia đình dì Tân tôi biết, em Thủy biết thì họ ở mãi tận Sàigòn kia mà… Không lẽ chú Sỹ nói? Không lẽ chú Sỹ lại quen với Nhung? Vô lý, nếu hai người quen nhau thì Nhung hẳn phải gọi chú Sỹ bằng tên chứ sao lại gọi “ông vườn nhà bên kia”? Hơn nữa tôi có thấy chú Sỹ quen ai ngoài tôi? Nghĩ thế tôi hỏi:
- Ai nói với Nhung điều đó?
Mắt cô bé tinh ranh:
- Bí mật quân sự. Chị chỉ cần biết là em “biết” chị là một nữ văn sĩ là được.
Tôi cảm thấy nóng bừng ở má. Quả thật, những phát giác của Nhung khiến tôi vừa ngượng nghịu, vừa sung sướng. Chưa bao giờ tôi được một người lạ gọi là “nữ văn sĩ”. Nhung là người đầu tiên nói lên điều đó với tôi. Tự dưng tôi thấy cô ta dễ thương hơn. Tôi làm ra vẻ nhún nhường:
- Đâu có gì, chị chỉ viết lách cho vui vậy thôi!
- Chị khiêm nhượng quá, chị Uyên ạ. Em tưởng một nữ văn sĩ đã từng xuất bản truyện như chị phải đầy kiêu hãnh, người thường sẽ khó mà gặp được và khó mà được tiếp chuyện một cách vui vẻ. Nhưng chị không thế, chị dễ mến quá chị Uyên à. Vú già đã nói với em rằng chị chỉ thích viết văn, và vì sở thích đó, chị đã bỏ một dịp hè để vùi đầu vào công việc viết lách. Chị đã phát hành được một cuốn tiểu thuyết với nhan đề thật hấp dẫn là “Cái vạc của con quỷ”, quyển sách rất đẹp và các tiệm sách đã bày bán…
- Đó chỉ là một sở thích…
Nhung ngắt ngang:
- Nhưng là một sở thích hay, một lý tưởng đẹp. Biết bao nhiêu người ước ao được trở thành văn sĩ mà không được. Bộ chị tưởng dễ lắm sao? Em đã từng thấy có người cố gắng hết truyện này đến truyện khác mà vẫn không xuất bản được. Trở thành một nhà văn là trở thành thần tượng đấy chị. Nhất là với một cô gái trẻ, xinh xắn như chị. Chị sẽ nổi tiếng như những nhà văn hiện đại ở một lớp tuổi quá trẻ. Trời ơi, em ham thích được như chị quá chị Uyên ạ. Sao chị tài thế?
Nhung nói mà không để tôi có thì giờ giải thích sự lầm lẫn của cô ta. Tôi muốn nói với Nhung là tôi không phải, hay chưa phải là một nữ văn sĩ chính hiệu, như cô ta đã ngộ nhận. Tôi muốn nói với Nhung là có những người họ cố gắng mà không thể xuất bản nổi một cuốn sách là vì họ không có phương tiện, nhưng có thể họ có tài. Còn tôi, tôi không có tài thì cũng xuất bản được vì ba tôi lo việc đó.
Nhưng những lời nói muốn thốt ra môi tôi đều nghẹn ngang bởi những lời ca tụng nồng nhiệt và ánh mắt đầy ắp vẻ khâm phục chiêm ngưỡng của Nhung. Tôi chợt cảm thấy mình quan trọng hẳn lên. Tôi chợt cảm thấy mình đang đứng thật vững trên cương vị một nữ văn sĩ nổi tiếng, đang được người ái mộ tán dương bằng tất cả nhiệt thành.

Chương 7

Chương 07

Tôi đã chạy đến phờ người vì việc phân phối sách của nhà phát hành. Tôi nhờ ba tôi can thiệp, vì ông quen lớn nhiều, để “Cái vạc của con quỷ” được bày bán trong nhiều nhà sách, nhất là ở Sàigòn.
Tôi sung sướng thấy tên mình được để ngang hàng với những nhà văn đương thời. Dù không cần biết nội dung cuốn sách thì tên tôi cũng đã có trên bìa một cuốn sách. Tôi đương nhiên là một nữ văn sĩ.
Tôi lại bỏ Đà Lạt, bỏ ba tôi, vú già và chú Sỹ để đi Sàigòn. Chuyến đi này ngắn ngủi nhưng không bận bịu, vì tôi đã hoàn thành xong tác phẩm. Mục đích của tôi là đi ngắm tên mình trên những cuốn sách bày ở quầy.
Những buổi sáng, những buổi chiều tôi lang thang trên vỉa hè Lê Lợi, nhìn vào hàng sách, đôi khi lại vào làm bộ hỏi mua một cuốn sách… tưởng tượng. Sau cùng, tôi nẩy ra ý định thử dò hỏi xem tiểu thuyết của mình bán có chạy không .
Nghĩ là làm, tôi vào một tiệm sách khá lớn. Cô bán hàng đon đả:
- Cô muốn tìm cuốn chi?
- Tôi muốn mua một cuốn tiểu thuyết.
- Thế ạ! Cô chọn nhà văn nào? Mai Thảo? Mặc Uy? Hay Túy Hồng?
- Không! Một cuốn tiểu thuyết mới của một nữ văn sĩ trẻ. Cuốn “Cái vạc của con quỷ” đó.
Người bán hàng nhìn tôi với vẻ nghi ngờ:
- Cô mua cuốn đó à?

Chương 06

Chương 06

Chú Sỹ dán mắt vào những thân cây nhỏ trong khi tôi ngồi tựa hàng rào. Tôi đang kể cho chú nghe tất cả những chuyện trong chuyến đi Sàigòn. Gương mặt chú đượm một vẻ hững hờ, một chút trìu mến. Nhưng vẻ hững hờ khiến tôi bực tức:
- Chú Sỹ, chú không thèm nghe Uyên nói…
- Đâu có. Chú đang nghe rất kỹ đây.
- Nhưng chú ngồi xa Uyên quá. Uyên không muốn hét lên cho mọi người nghe.
Chú Sỹ chiều ý, ngồi xích lại gần tôi:
- Nào, cô bé nói đi. Một chuyện bí mật phải không?
- Không… nhưng Uyên muốn nói là Uyên đã có một ý định khác.
- Về việc gì?
Tôi nhăn mặt:
- Sao chú mau quên quá vậy? Chuyện có chút xíu mà chú không nhớ.
- Thật tình… Uyên thử nhắc lại tôi nghe.
Tôi vùng vằng:
- Thôi, chú quên thì thôi.
Thấy tôi giận dỗi, chú Sỹ có vẻ ân hận:
- Uyên đừng giận tôi. Có phải về cuốn truyện đó không?
Tôi cúi đầu lặng yên không đáp. Sự thờ ơ của chú Sỹ làm tôi buồn hơn bất cứ sự thờ ơ nào của những người khác. Chú là người duy nhất mà tôi nghĩ rằng sẵn sàng nghe tôi. Nhưng chú đã không nhớ gì những câu chuyện mà đối với tôi vô cùng quan trọng. Không bao giờ tôi thấy chú Sỹ tỏ ra chú ý đến một chuyện gì. Chú vẫn dửng dưng như thế. Nhưng bây giờ, điều đó khiến tôi cảm thấy tủi thân.
Tiếng chú Sỹ dỗ dành:
- Đừng giận tôi nữa Uyên. Câu chuyện của Uyên tôi đã biết hết rồi. Câu chuyện thật hay, phải vậy không ? Và Uyên đã giao nó cho nhà sách để người ta in.

Chương 5

Chương 05

Gần ba ngày trôi qua tôi miệt mài vùi đầu vào công việc đánh máy. Chú Sỹ sang nhà thăm tôi, đôi khi chú ngồi đọc dùm tôi những đoạn trong bản thảo. Chú vẫn không xao động gì đối với niềm hứng khởi của tôi. Quá lắm, chú chỉ bảo “hay lắm”… để trả lời cho câu hỏi “chuyện này có làm cho chú thích không?”, thế thôi.
Tôi nhìn vào bản thảo, nói với chú Sỹ:
- Sắp xong rồi chú. Đến đoạn viên phi công Luận và cô Hà yêu nhau rồi.
Chú chêm vào:
- Sao cô không nghĩ đến những cây nấm ở Phi Châu?
Nữa, lại cũng cái giọng sặc mùi vườn tược. Tôi khẽ nhún vai:
- Chuyện ấy có quan trọng đâu? Những bông hoa là những bông hoa – nhưng bông hoa không phải là cây nấm. Uyên sẽ để cả những câu thơ vào đây nữa… Chú không thích thơ phải không ?
- Chắc chắn rồi.

Chương 04

Chương 04

Tôi đứng tựa vào hàng giậu. Bên cạnh, chú Sỹ ngắt những cành cây nhỏ, xếp lại thành một giỏ hoa và ngước nhìn tôi.
- Cô Uyên biết cái này gọi là gì không ? Gọi là một “giỏ bạc” đấy.
- Nhưng Uyên có nhiều chuyện quan trọng để nói với chú hơn, chú Sỹ.
Người đàn ông như sực nhớ ra:
- À, chuyện chuyến đi Sàigòn của cô phải không? Chắc là nhiều chuyện kỳ thú lắm.
- Uyên đã đi gặp nữ sĩ Mai Văn. Bà ta hứa sẽ giúp đỡ Uyên xuất bản quyển tiểu thuyết.
Chú Sỹ nghiêng đầu:
- Quyển tiểu thuyết nào ?
- Chưa có bây giờ, nhưng Uyên sẽ viết. Uyên đã tìm ra cái tựa, một cái tựa khủng khiếp : “Cái vạc của con quỷ”. Câu chuyện xảy ra ở tận Phi Châu, với những cảnh vật khác thường, những khung cảnh hoang dã, những người thổ dân…
- Cô biết Phi Châu à?
- Không, lẽ dĩ nhiên là Uyên chưa từng đến đó. Nhưng chú cũng phải biết rằng viết văn cần nhiều tưởng tượng, chỉ cần tưởng tượng là đủ. Uyên cũng đã đọc nhiều sách và chắc cũng không khó khăn gì.
- Cô đã nói dự định này với ai chưa?
- Chưa, chỉ mới một mình bà Mai Văn biết, người thứ hai là chú. Uyên thích nói với chú, vì chú hiểu Uyên và chịu nghe Uyên nói, chú Sỹ ạ…
- Uyên, dạo này ba thấy con đổi khác nhiều lắm đó. Ba có cảm tưởng là ba không hiểu con…
Ba tôi vừa nói vừa nhìn chăm vào con gái. Tôi mỉm cười khẽ đáp:
- Thưa ba, con có gì thay đổi đâu!
- Ồ, có lẽ con cố ý khi nói thế, hay con đã quá vô tình? Con đã xa lánh tất cả bạn bè, kể cả những đứa thân nhất của con để vùi đầu vào góc nhà vắng, cặm cụi viết lách. Con sống như một ẩn sĩ và bí mật như người làm vườn bên hàng xóm… Con có nghĩ đến việc lập gia đình không?

Chương 03

Chương 03

Trằn trọc hoài, tôi vẫn không sao chợp mắt được. Những ý nghĩ xoay quanh đầu óc: “Mình sẽ đi tìm nữ sĩ Mai Văn”. Ba tôi đã chấp thuận điều đó. Về Sàigòn, tôi sẽ ở nhà dì Tân, và tôi sẽ thực hiện những mộng ước của mình. Điều khiến tôi lo lắng là những lời tôi sắp nói với bà Mai Văn. Chắc chắn là bà ta phải dễ thương lắm, dễ thương như lời văn bà đã viết. Tôi sắp xếp những câu nói sao cho suôn sẻ để giới thiệu mình. Tôi đã nói dối chú Sỹ khi bảo rằng đã đọc hết những tác phẩm của bà Mai Văn. Thật tình thì tôi chỉ mới đọc có vài cuốn. Tôi muốn bắt chước lối viết văn của bà ta. Gần sáng tôi mới chợp mắt thiếp đi vì quá mỏi mệt.
***
Vú già nhìn đồng hồ: đã gần mười giờ sáng. Bà hấp tấp bước vào phòng Uyên:
- Dậy đi Uyên, trễ rồi con.
Tôi mở đôi mắt còn ngái ngủ, hỏi:
- Mấy giờ rồi vú?
Và tôi nhảy xuống giường thật lẹ khi nghe câu trả lời.
Để được tươi tỉnh hơn, tôi cố gắng ăn hết hai hột gà ốp la và khúc bánh mì nhỏ. Tôi chọn một chiếc áo màu hồng vằn nâu thật dễ thương để mặc, và mười một giờ trưa, tôi đã ngồi trên xe đò Sàigòn – Đà Lạt.

Chương 02

Chương 02

- Chào cô bé, hôm nay cô vui chứ?
Tôi quay lại và nhận ra chú Sỹ. Tôi khẽ nghiêng đầu chào:
- Uyên cũng vui như những đóa hoa của chú vậy.
Và dựa người vào hàng giậu, tôi kể cho chú Sỹ nghe những điều mình nghĩ. Người làm vườn thỉnh thoảng gật đầu như để chứng tỏ ông ta đang nghe tôi nói. Tôi đặt câu hỏi nửa quan trọng nửa tinh nghịch:
- Chú Sỹ, chú có biết Uyên đang định làm gì không?
Người đàn ông lắc đầu nhè nhẹ, mái tóc biếng chải bồng bềnh phủ một phần xuống chiếc trán rộng.
- Cô định làm gì nào cô bé?
Tôi liến thoắng:
- Uyên sẽ không bao giờ còn buồn chán nữa chú Sỹ ạ, Uyên sắp có chuyện để làm. À! Hay là chú thử đoán xem nào!
Nhưng thật nhanh, tôi cảm thấy thương hại người đàn ông, vì chú Sỹ làm sao biết được tôi sắp làm gì để trả lời câu hỏi như thế. Tôi vội nói:
- Thôi, không cần chú đoán nữa. Uyên muốn nói là Uyên sắp trở thành một nữ văn sĩ.
Tôi thấy rõ người đàn ông đứng bất động sau câu nói của mình. “Ông ta hẳn phục mình ghê lắm”, tôi nghĩ và lấy làm hãnh diện. Tôi nghe tiếng chú Sỹ thoảng bên tai:
- Cô sắp trở thành…
- Vâng, nhưng mà tôi chưa hề viết. Đó chỉ là một dự định. Tôi giả thử rằng có thể học hỏi được điều đó ở những người đi trước.
- Vậy ra cô đã làm được điều gì rồi sao?
Tôi nhìn chú Sỹ và nhận thấy một nụ cười là lạ trên môi ông. Tôi hỏi nhanh:
- Chú nói cái gì vậy?
- Không, tôi không nói gì cả, tôi nghe cô đấy chứ!
- Uyên nghĩ rằng đã có những trường học để học cái nghề viết văn như bất cứ một nghề nào khác.
- Cô có thể kể cho tôi nghe những diễn tiến để trở nên một nhà văn của cô không?
Tôi nói:
- Uyên đã thử viết thư đến một tuần báo và hy vọng là họ sẽ trả lời nay mai. Được những lời khuyên vô cùng hữu ích, chú có nghĩ như thế không chú Sỹ?
- Ồ có chứ! chắc chắn là người ta phải trả lời cho cô rồi. Thế nào cô cũng cho tôi biết về lá thư ấy nhé!
- Dĩ nhiên, chú sẽ là người đầu tiên Uyên nói điều đó.
Chú Sỹ gật gù rồi bỏ bình tưới trên tay xuống. Ông ta lấy điếu thuốc lá trong túi và đánh diêm châm hút. Tôi thấy cần phải tâm sự với ông ta nhiều hơn:
- Uyên làm thơ hồi 12 tuổi, những bài thơ thật ngô nghê, nhưng giờ thì khá hơn rồi. Tuần trước Uyên đã làm được một bài… Chú có muốn nghe Uyên đọc không?
Chú Sỹ sốt sắng:
- Có chứ! Đâu cô đọc đi nào!
Một chút khó khăn khi mở đầu, rồi tôi khẽ ngâm:
Tôi thu hẹp niềm mơ trong mắt biếc
Nghe tâm hồn bàng bạc giữa ngàn sao
Đời con gái nên nhận nhiều thua thiệt
Tiễn người đi tôi cúi mặt nghẹn ngào…
Chú Sỹ mỉm cười:
- Cô làm thơ hay lắm Uyên ạ.
Tôi sáng rỡ đôi mắt:
- Thật chứ chú? Chú không dối Uyên phải không?
- Không, tôi nói thật.
- Chú có biết làm thơ không? Chú có thích viết văn không?
Trong mắt chú Sỹ, một vẻ khác lạ mà tôi không nhận ra. Chú lắc đầu:
- Tôi không có khiếu về văn chương cô bé ạ!
Tôi cảm thấy hãnh diện về mình:
- Chú Sỹ biết không, Uyên mê văn chương vì văn chương là một cái gì thật cao đẹp, thật tuyệt vời. Uyên cảm thấy nó là một phần lẽ sống của mình.
Vừa lúc đó, tiếng vú già vọng sang:
- Uyên ơi, con có thư đây!
Tôi rối rít:
- Ồ, thư của Uyên. Chú Sỹ, chắc nhà báo họ trả lời. Thôi để Uyên về xem thử nhé chú!
Tôi chạy đi bỏ lại sau lưng người đàn ông làm vườn với cái lắc đầu nhè nhẹ và ánh mắt đầy khoan dung.
Bức thư trong tay vú già thật quyến rũ đối với tôi lúc đó. Tôi cười với vú già và nhanh nhẹn xé phong bì.
“Cô thân mến,
Chúng tôi rất sung sướng nếu có thể giúp cô hoàn thành những dự định tốt đẹp của cô. Mặt khác, với lời văn trong sáng và thật dễ thương trong thư cô khuyến khích chúng tôi nghĩ rằng nên có những lời khuyên để giúp cô đạt được thành công.
Điều đầu tiên mà tôi nhận thấy sau khi đọc đoạn tùy bút của cô là một lối bố cục rời rạc, và những sơ hở nặng nề về kỹ thuật…
Không cần đọc hết bức thư, tôi bậm môi xé nát. Tôi cắn hai hàm răng vào nhau để khỏi trào nước mắt. Tính nóng nảy khiến tôi muốn bốc thành lửa. Tôi dằn mạnh tay lên bàn. Những lời cay độc trong bức thư được ký tên là Quốc Sơn, một tên đáng ghét nào đó trong tờ báo mà tôi đã gửi bài tùy bút đã khiến tôi chán nản. Tôi cảm thấy bứt rứt nghĩ đến chuyện báo thù. Mình phải làm cho hắn ta biết mặt, hắn sẽ thấy rằng mình có tài, và có một ngày nào đó, nếu tờ báo của hắn mời mình cộng tác, mình sẽ không thèm nhận lời cho coi.
Quanh quẩn hoài trong những ý nghĩ thù hận trẻ con đó, đến buổi cơm trưa, tôi vẫn không nuốt nổi hai chén cơm. Chợt tôi nhớ đến chú Sỹ và lời hứa sẽ cho chú biết về bức thư, nhưng… bức thư đã khiến mình bực tức và xấu hổ làm sao mà khoe với chú Sỹ được? Rồi tôi lại nghĩ, biết đâu người đàn ông trầm tĩnh đó lại không cho mình những lời khuyên hữu ích?
Buổi chiều tôi thờ thẫn dạo trong vườn, ngắt những cọng cỏ úa và nhận thấy những chồi non đã trở thành những bông hoa tuyệt đẹp. Tôi chợt giật mình nghe hai tiếng “Chào cô” và quay đầu nhìn lại. Tôi reo lên:
- Chú Sỹ!
Nhưng mắt tôi đã lại trĩu xuống, sa sầm khi nhớ đến những giòng chữ không dễ thương chút nào. Tôi buồn bã:
- Chú Sỹ ạ! Người ta đã trả lời Uyên về bức thư và bài tùy bút đó.
- Sao? Thành công chứ?
Giọng tôi càng chậm và nhỏ hơn:
- Không… chỉ là những giòng chữ kỳ quái mà Uyên không thể ngờ… Có lẽ ông ta đã viết trong lúc không bình thường.
Chú Sỹ bật cười:
- Cô bé nóng nảy quá! Cô nên biết rằng bước đầu bao giờ cũng khó khăn.
- Nhưng người ta làm Uyên nản chí. Họ phải biết là không nên làm cho một người trẻ tuổi phải mất tin tưởng.
- Với tất cả những người khác, họ cũng làm như vậy.
Tôi im lặng. Tôi thấy chú Sỹ có lý. Nhưng tôi quyết không chịu thua. Tôi hậm hực:
- Rồi họ biết tay tôi khi tôi đã gặp được bà Mai Văn!
- Ai vậy ?
Ánh mắt tôi nhìn người đàn ông đầy vẻ thương hại. Trời ơi ! Bà Mai Văn mà chú cũng không biết nữa! Một nữ văn sĩ nổi tiếng, hầu hết trên các báo đều có tiểu thuyết của bà ta. Và tôi trả lời chú Sỹ với một chút kiêu hãnh vì sự hiểu biết của mình:
- Chú không biết bà Mai Văn? Bộ chú không xem báo sao? Bà ấy là một nữ tiểu thuyết gia nổi tiếng…
Chú Sỹ gật gù, nhưng không nói gì. Chú xới đất cẩn thận, nhát cuốc bé nhỏ làm tung lên một con vật bé nhỏ. Tôi kêu lên:
- Kìa, con trùng đất.
Chú Sỹ nhặt lấy con vật bỏ vào cái giỏ bên cạnh đường đi. Tôi tiếp tục câu chuyện văn chương của mình:
- Chú nghĩ sao về ý định của Uyên hở chú Sỹ?
Nhưng tôi đã nôn nóng nói tiếp không đợi người đàn ông trả lời:
- Uyên sẽ đi Saigon ngày mai để gặp bà Mai Văn.

Chương 1

Chương 01

Tôi ngả người trên ghế nhìn qua cửa sổ lớn : ngoài kia là khu vườn với những bông hoa của riêng tôi, những bông hoa thật đẹp mà tôi đã tự tay chăm sóc, nhưng tôi cảm thấy không vui, có lẽ vì tôi muốn đi chơi mà trời lạnh quá.
Đời sống tỉnh lỵ thật êm đềm. Tôi bình lặng đến nỗi nhiều lúc tôi cảm thấy chán nản. Tôi muốn làm một cái gì cho thời giờ bớt trống trải. Nhưng biết làm gì bây giờ đây ? Ngoài việc đàn và hát, hoặc chăm sóc cho những luống hoa hồng tươi mịn trong vườn, trong cái nhà nhiều người làm hơn công việc này đâu có việc gì dành cho tôi.
Đứng ngoài nhìn vào, tôi quả là người con gái diễm phúc. Dù thiếu tình mẫu tử, nhưng tôi như một nàng công chúa trong gia đình, mọi người ai cũng hết sức chiều chuộng tôi. Mọi người tránh tất cả những điều có thể làm tôi phật lòng. Nhưng thật ra, tôi không hoàn toàn sung sướng. Tôi vẫn ước ao được có người bạn thân để tâm sự, mà ba tôi thì làm việc bận rộn suốt ngày. Làm sao hơn khi chính ông phải lo cho tương lai của cô con gái yêu duy nhất. Tôi cảm thông điều đó và chỉ buồn một mình, không dám làm phiền đến ông.
Chung quanh tôi là những tình cảm thật chân thành, từ của bà vú già nuôi tôi từ khi lọt lòng cho đến bạn bè. Để an ủi con gái, ba tôi đã cho tôi được tự do giao thiệp. Ông hay nói : “Ba hy vọng con chọn được một người yêu xứng đáng trong đám bạn bè”. Nhưng tôi vẫn không chọn được ai : Không một người con trai nào khiến tôi cảm thấy rung động, con tim vẫn khép kín. Tôi chưa biết ái tình là gì. Bạn bè thường gọi tôi là Nữ Hoàng băng giá ! Dù gì thì tôi cũng đã 18 tuổi rồi. Ở tuổi đó, bạn bè tôi đã có “bồ” hết cả.

Nhưng tôi không bao giờ bận tâm điều đó. Cái gì nó đến rồi sẽ đến. Ai cấm đoán tôi yêu thương đâu, nếu gặp người vừa ý! Không có gì phải lo nghĩ những chuyện buồn cười như vậy.
Giòng suy tưởng của tôi bị cắt đứt khi vú già hỏi vọng vào:
- Chiều nay vú làm bánh kem cho con tráng miệng nhé Uyên!

Tôi đùa:
- Bộ vú muốn con mập ú sao?
- Mấy hôm nay con có vẻ hơi gầy đi Uyên ạ. Con phải tẩm bổ mới được. Phải để cho vú lo cho sức khỏe của con chứ!

Không muốn làm buồn lòng vú già, tôi nói:
- Tùy vú muốn cho con ăn tráng miệng bằng bánh gì cũng được, nhưng vú nhớ đừng cho chocolat vào nghe, con ớn lắm!

Vú già hài lòng dợm bước ra, nhưng rồi bà ngừng lại, nhìn tôi:
- Sao con không chơi đàn hả Uyên? Âm thanh réo rắt tiếng đàn của con sẽ làm vui nhà hơn.

Tôi sực nhớ đến bạn thân của mình, cây guitare xinh xắn dễ yêu mà ba tôi đã mua cho nhân dịp tôi vừa tròn 16 tuổi. Hơn một năm rồi nó vẫn chưa bị một vết trầy trụa nào, bóng ngời, dễ yêu nằm cạnh bức ảnh mẹ tôi phóng đại treo trên tường. Tôi vẫn hay chơi đàn. Đôi khi, tôi mơ mộng được trở thành một nhạc sĩ danh tiếng. Tôi tưởng tượng ra mình đứng giữa đám đông khán giả, và họ im lặng, để cả tâm hồn vào tiếng nhạc của tôi, rồi từng tràng pháo tay nổi lên vỡ rạp… Có thể… tôi thích được như thế lắm, được nổi tiếng và có nhiều người biết. Nhưng tôi thấy rõ rằng mình không có khiếu về âm nhạc. Đúng hơn là tôi không mấy thích.
Tôi chợt nhận ra rằng giữa lúc mình muốn được nổi tiếng về nhạc, có một niềm thích thú nào đó, về một ước vọng mơ hồ nào đó, chợt lóe lên trong tâm trí tôi như một điểm sáng. Tôi không biết rõ đó là điều gì. Quan điểm nghệ thuật của tôi vẫn là những bài thơ dịu dàng, ủy mị của các nữ thi sĩ trẻ tuổi trên báo, vẫn là những tiểu thuyết tình cảm của những nhà văn tên tuổi… Ừ nhỉ! Đúng rồi! Có lẽ mình hợp với nghề viết văn hơn là đánh đàn. Vậy mà lâu nay mình không nghĩ ra. Một nữ văn sĩ, những tiểu thuyết được nhiều người biết đến! Còn gì hơn nữa?
Tôi thích thú vô cùng với ý nghĩ mới mẻ của mình. Tôi thấy phải thực hành ngay ý định và tôi bắt đầu lục những sách báo cũ, những cuốn Văn Nghệ Tiền Phong mà tôi ưa thích nằm ngổn ngang trong kệ sách được lôi ra, những cuốn Gia Đình Trẻ, Tuổi Hoa v.v… không thiếu! Thừa sức cho tôi nghiên cứu xem nên bắt đầu nghề viết bằng cách nào.
Nhiều quá, nhiều sách, nhiều báo quá! Nhưng tôi cảm thấy phân vân, không biết nên chọn cho mình một tiêu chuẩn nào, một ý hướng nào. Có làm mới thấy khó, nhưng không sao! Vạn sự khởi đầu nan mà!
Sau cùng tôi cầm trên tay tờ tuần báo mà mình ưa thích: tờ Văn Nghệ Tiền Phong, vừa lật một vài trang vừa đi qua phòng khách. Thốt nhiên tôi đứng lại, qua khung cửa kính tôi nhìn qua khu nhà hàng xóm: người làm vườn đã đứng đấy tự bao giờ.
Tôi không lạ gì ông ta, tên là Sỹ, đã đến ở ngôi nhà hoang trống đó từ hồi cuối năm. Ông ta bảo rằng, chủ ông, bác sĩ Long nào đó, quá bận với công việc ở Sàigòn nên không có thì giờ coi sóc vườn tược.
Khổ người cao dong dỏng, gương mặt hơi dài, xương xương, miệng lúc nào cũng như cười và ánh mắt sáng thật cương nghị, chú Sỹ cho tôi cái cảm giác rằng ông ta có nhiều quyền lực che chở. Và mỗi khi đang làm gì mà nhìn thấy Sỹ, tôi thường đứng lại nhìn ông ta như thế. Nhưng hôm nay trời mưa mà ông ta vẫn làm? Sao ông ta siêng năng thế nhỉ?
Những câu hỏi được tôi đặt ra rồi chính mình không trả lời được. Tôi thấy rõ người làm vườn đang đi khám xét từng cành cây. Ông ta lấy kéo tỉa bớt những chiếc lá sâu có lẽ… Rồi không nghĩ gì hơn, tôi nhẹ mở cửa bước ra vườn. Tôi đi gần lại hàng giậu và nghe rõ tiếng kéo cắt những ngọn cây. Không dừng được, tôi nhón chân lên nhìn qua vườn chú Sỹ, vừa lúc ấy chú Sỹ nhìn lên: Tôi chào chú Sỹ và chú cũng chào lại… Chú Sỹ hỏi tôi:
- Trời lạnh thế này mà cô ra vườn à? Sao không choàng thêm áo ấm?

Tôi ngắt một lá cây dâm bụt, khẽ nói:
- Còn chú, sao chú lại tìm thấy quá nhiều công việc làm khi trời trở lạnh thế này?

Người làm vườn có vẻ ngạc nhiên. Chú nhìn tôi kỹ hơn một chút, nhưng rồi chú nở một nụ cười trìu mến khẽ đáp:
- Mặt đất cũng cần sự chăm sóc, nếu không nó sẽ khô cằn đi, cũng như mỗi con người trong chúng ta cần tình thương vậy.
- Nhưng ông chủ của chú bằng lòng phương pháp này chứ?
- Ông chủ của tôi? Ai đâu?
- Ông chủ biệt thự này đó, ông Long mà chú vẫn nói với Uyên.
- À… đúng ông ta, dĩ nhiên ông ta bằng lòng chứ!

Tôi nêu thắc mắc:
- Nhưng sao Uyên chưa thấy ông ta bao giờ cả?
- Ồ, ông ấy bận công việc khám bệnh, đâu có thì giờ về đây.

Từ giã chú Sỹ, tôi đi vào phòng học. Tôi lật những trang báo và đọc một đoạn của truyện dài trong đó. Ông văn sĩ đã mô tả về sự rung động của người con gái trong truyện :
“Khi Phan đến gần Thu, tất cả những sợi dây thần kinh của nàng như căng ra, đến nỗi nàng run rẩy và không biết nói gì trước mắt chàng. Nàng cảm thấy hai má nóng bừng, và nàng cúi mặt để tránh ánh mắt người tình một cách thật vụng về”.
Tôi đặt cuốn báo xuống, nghĩ thầm “như thế là viết văn, như thế là viết tiểu thuyết đó sao? Nếu vậy mình cũng có thể viết được!”
Để mở đầu cho sự nghiệp của mình, tôi quyết định chọn cho mình một biệt hiệu. “Dĩ nhiên là không thể viết văn với tên thật của mình rồi. Phải chọn một bút hiệu, một bút hiệu thật đẹp mới được, và nhất định là bút hiệu đó phải mang lại may mắn cho mình. Nhiều người đã nhờ bút hiệu “hên” mà khá thì sao?”
Tôi đắn đo, ngần ngại tìm trong những cái tên đẹp nhất để chọn một cái tên đẹp cho mình. Nhưng suy nghĩ mãi vẫn không sao tự mình định được giá trị của một cái tên hay. Nhưng rồi tôi cũng chọn được một cái tên : Ý YÊN.
Kể như là qua được một cái gút đầu tiên, tôi nghĩ như thế và mỉm cười với chính mình.

23/8/12

Bắt Ma


Hai anh em vừa ra khỏi lớp, Việt bỗng bảo Khôi :
- Hình như Bạch Liên đứng chờ bọn mình ngoài cổng trường !...
Khôi nhìn ra. Bạch Liên đứng dưới bóng cây phượng vĩ, bên kia đường, đang ngơ ngác tìm kiếm.
Khôi, Việt vội rảo bước ra gọi :
- Bạch Liên !
Nhận ra hai bạn, Bạch Liên mừng rỡ chạy lại.
- Chào hai anh, Bạch Liên đợi hai anh lâu quá.
Giọng nói và dáng điệu khác lạ của Bạch Liên làm Khôi ngạc nhiên. Anh vồn vập hỏi :
- Có truyện gì thế Liên ?
Bạch Liên mỉm cười. Nụ cười gượng gạo trên đôi môi tái nhợt.
- Có truyện rất lạ, hai anh ạ ! Nhà Liên có ma…
Việt bật cười :
- Hì, hì, Liên đùa hay quá ! Định doạ bọn này hay sao đấy ?
Liên cau mày :
- Liên không đùa đâu. Các anh cứ đến mà xem.
Khôi hỏi :
- Đến ngay bây giờ ?
- Không ! Cơm tối xong thì các anh đến. Liên sẽ kể rõ lại câu chuyện cho các anh nghe.
Nói đoạn Bạch Liên leo lên chiếc solex dựa bên vỉa hè rồi đi thẳng.
Thái độ của Bạch Liên làm đôi bạn hoài nghi. Việt hỏi :
- Khôi này, liệu Bạch Liên có định đùa chúng mình không nhỉ ?
Trầm ngâm, Khôi đáp :
- Chắc Bạch Liên nói thật đấy.
- Nghĩa là cậu tin rằng Bạch Liên đã gặp ma ?
- Có thể. Nhưng cậu có tin là có ma không ?
Việt nhún vai im lặng. Một lát Khôi tiếp :
- Tớ thấy một điều lạ…
Việt vội hỏi :
- Điều gì ?
- Về Bạch Liên.
- À… ừ… Bạch Liên làm sao ?
- Cậu có thấy mới mấy ngày hôm nay không gặp tụi mình, mà nom Bạch Liên “già” hẳn đi không ?
- Ừ nhỉ !
- Trông cô ấy có vẻ như hoảng hốt, bất an… Đôi môi tái nhợt, và đôi mắt thì thâm quầng lại.
- Ừ.
- Tại sao cô ấy có vẻ như hoảng hốt bơ phờ đến thế ? Hẳn phải có chuyện gì làm cô ấy lo sợ chứ.
- Dĩ nhiên rồi. Bạch Liên chẳng đến tìm chúng mình để báo cho biết là nhà cô ấy có ma đấy thôi!
- Nghĩa là Bạch Liên không đùa. Một là cô ấy đã gặp ma, hai là ma đã quấy phá làm cô ấy mất ngủ…
Việt lại lắc đầu :
- Liệu có ma thật không ?
Khôi đáp :
- Chưa biết, chỉ biết rằng : Bạch Liên là một cô gái rất thông minh lanh lợi, và có thừa can đảm. Thế mà, Liên đã tới tận cổng trường để báo cho chúng mình biết tin : Nhà Liên có ma ! Như vậy, tất phải có truyện gì khác thường hoặc là quái đản ghê gớm vượt ra ngoài tầm xét đoán của cô ấy làm cô ấy hoảng sợ.
Có ma hay không ? Nó thế nào ? Điều ấy chúng ta cần phải điều tra tại chỗ mới có thể quyết đoán được… Thôi về,và cơm xong, cậu nhớ lại đón tớ đấy nhé.
Vào khoảng tám giờ tối Khôi, Việt đã có mặt tại nhà Bạch Liên. dẫn hai bạn vào phòng học, Bạch Liên kể ngay câu chuyện :
- Cách đây hai đêm, Bạch Liên kể, Liên theo cô đi xem hát cải lương. Đêm ấy gánh Thanh Minh diễn tích “Tiếng địch sông Ô”, cô Liên thích lắm, muốn đi xem. Nhưng ngại đi một mình, nên cô nhất định rủ Liên cùng đi. Tuy không thích tuồng cải lương nhưng vì hôm sau chủ nhật, được nghỉ, lại muốn chiều ý cô nên Liên nhận lời.
Vãn hát, hai cô cháu về tới nhà thì đã quá 12 giờ khuya. Liên buồn ngủ quá, lúc ngồi trong rạp đã phải che tay ngáp hoài, nên về đến nhà là Liên muốn đi ngủ ngay. Nhưng lạ, khi nằm trên giường rồi, không hiểu tại sao, đâm ra trằn trọc không ngủ được.
Việt cười :
- Có lẽ tại tích hát hay quá !...
Bạch Liên cũng cười :
- Cũng không dở lắm đâu. Tại mình coi xinê quen rồi nên không ưa tuồng hát, chứ cô của Liên thì vỗ tay tán thưởng luôn luôn và mỗi lần cô Thanh Nga, cô đào chính cất tiếng hát là bà không ngớt lời xít xa khen ngợi.
Khôi gõ mấy ngón tay trên thành ghế tỏ vẻ sốt ruột. Bạch Liên nhìn thấy, vội nháy Việt bảo :
- Thôi để Liên “vào đề” không có anh Khôi lại cáu bây giờ ! Vậy, Liên không ngủ được có lẽ tại quá giấc. Liên không quen thức khuya bao giờ, và cũng có lẽ tại cả cô đào Thanh Nga nữa ! Dưới ánh đèn sân khấu, trong bộ y phục lộng lẫy nom cô ta đẹp hết chỗ nói ! Hình ảnh của cô ta hiện ra trong trí óc Liên cùng với tiếng địch nghe véo von, dìu dặt cứ ám anh Liên mãi. Phòng bên, cô Liên đã ngủ say. Nằm trên giường, còn đang chập chờn, bỗng Liên nghe có một tiếng động kỳ lạ. Hình như có ai vấp phải vật gì, nghe đến “kịch” một cái.
Tiếng động từ dưới nhà vọng lên. Mà dưới này thì các anh đã biết đấy, gồm có phòng khách, phòng ăn và phòng học của Liên tối đến đều bỏ trống không có người. Cả nhà chỉ có hai cô cháu và một chị giúp việc đều lên ngủ cả trên lầu.
Các anh đến chơi với Liên thường chỉ ngồi nói chuyện dưới nhà, chưa lên lầu bao giờ, nên Liên cần cho các anh biết qua địa thế ở trên ấy.
Đứng lên, Bạch Liên đưa Khôi Việt qua phòng ăn, chỉ cầu thang gác, nói :
- Đây là cầu thang lên lầu. Trên ấy đại khái cũng như dưới này chia ra làm ba buồng ngủ. Lên hết cầu thang, có một hành lang nhỏ. Buồng ngủ của Liên ở chính giữa, ngay chỗ đầu thang lên. Bên cạnh và trông ra phía đường cái là buồng của cô Liên, còn phía trong cùng, có thêm một buồng nhỏ vừa dành làm chỗ chứa, vừa để cho chị giúp việc ngủ; các anh hiểu rồi chứ ?
Việt cười gật đầu :
- Nói cho dễ hiểu là trên căn phòng ăn này là buồng ngủ của Liên; ngoài kia, trên chỗ phòng khách là buồng ngủ của bà cô, và trên căn phòng học của Liên đây là buồng của chị giúp việc !
- Vâng.
Trở về phòng học, Bạch Liên tiếp :
- Khi nghe thấy tiếng động Liên giật mình, tưởng mình nhầm. Nhưng lắng tai Liên lại nghe “kịch” một cái nữa. Phân tách tiếng động Liên nghe như tiếng chân ghế bị xô đi. Liên nghĩ ngay đến trộm, và tưởng tượng nếu trộm vào nhà thật Liên sẽ phải đối phó bằng cách nào ?
Còn đang hoang mang thì chợt lại nghe tiếng nữa ở chân cầu thang. Lần này tiếng động nổi lên chậm chạp nhưng đều đặn : “thịch… thịch… thịch”.
Tiếng động đang lên thang !
Liên thầm nhủ như thế, và lại nghĩ đến trộm. Tự nhiên Liên quay đầu nhìn ra phía cửa. Cửa buồng của Liên khi ngủ không đóng bao giờ. Khoảng hành lang ngoài cầu thang tối mịt mùng. Yên lặng một lát, rồi một tiếng động lên thang lại nổi lên mỗi lúc một gần:
“Thịch… thịch… thịch… thịch…”
Sống lưng của Liên bắt đầu ớn lạnh. Cứ mỗi tiếng động tiến gần lên, người Liên lại như bị một tảng băng đè xuống, nằm lặng giá ở trên giường.
Cuối cùng tiếng động lên tới nấc thang chót thì sợ quá, Liên bật hét lên một tiếng…
Bạch Liên ngừng lại đưa mắt dò xét phản ứng trên nét mặt hai bạn.
Việt không còn vẻ chế riễu nữa đang chăm chú muốn nghe tiếp.
Khôi liếc sang phía phòng ăn. Tia mắt của anh ngừng lại ở cầu thang, và anh hỏi :
- Nấc thang của nhà Liên đóng bằng cây phải không nhỉ ?
Bạch Liên gật đầu :
- Vâng !
Khôi thản nhiên bảo :
- Rồi sao nữa, Liên kể tiếp đi !
Bạch Liên tiếp :
- Nghe tiếng hét của Liên, cô Liên hốt hoảng chạy sang. Cô bật đèn sáng lên và hỏi :
- Cái gì thế cháu ?
Liên níu lấy cô nói kkhẽ :
- Có trộm… có trộm cô ạ !
Vừa nghe nói, cô đã nhảy phóc lên giường Liên co người lại, run rẩy hỏi :
- Thật à ? Nó đâu ?!
- Cháu vừa nghe nó lên cầu thang.
Cô rên rỉ bảo :
- Chết rồi, làm thế nào bây giờ !
Liên cũng không biết phải làm gì lúc ấy. Ánh đèn trong phòng Liên hắt ra ngoài hành lang soi rõ lối cầu thang. Hai cô cháu ngồi yên nghe ngóng động tĩnh một lúc lâu, rồi đánh bạo mỗi người thủ một vật cứng phòng thân, rón rén ra bật cái đèn bên ngoài. Đèn sáng chiếu rõ mọi vật ngoài hành lang nhưng không thấy bóng tên trộm đâu cả.
Khôi cắt ngang, hỏi :
- Lúc ấy, chị Hai có biết gì không ?
- Chị ấy ngủ.
- Liên có sang buồng chị ở ?
- Có. Sang ngay lúc bấy giờ. Liên gọi chị ấy dậy, và bảo đi bật sáng hết mọi ngọn điện trong nhà, và soát lại mọi cửa ngõ xem sao.
- Liên có cho chị ấy biết rõ vì sao chứ ?
- Có.
- Thái độ chị ấy thế nào ?
- Chị ấy cũng sợ dúm người lại, Liên phải cầm gậy theo chị ấy !... Đi soát khắp lượt từ trên lầu xuống dưới nhà, cửa ngõ vẫn đóng kín, mà không thấy gì cả, cô Liên và chị Hai lúc ấy mới cười bảo Liên mê hoảng ! Nhưng Liên không mê. Rõ ràng lúc ấy Liên còn thức cơ mà !
Tuy vậy, lúc ấy chính Liên cũng không dám tự tin ở mình nữa. Có lẽ Liên đã mê hoảng thật chăng ? Dù sao đêm cũng đã quá khuya rồi. Liên lại không muốn nằm một mình nữa, nên xin cô ở lại ngủ cùng với Liên.
Tắt đèn. Hai cô cháu nằm được một lát, Liên vừa sắp thiu thiu ngủ thì lại nghe có tiếng động. Lần này ở ngoài hành lang rồi tiếp đến những tiếng thịch… thịch… chậm chạp, đều đều. Lắng nghe, tiếng động đang đi xuống.
Liên nhẹ lay cô, thì thầm :
- Cô, nó đang đi xuống !
Cô đáp :
- Ừ, tao có nghe. Nó đang xuống thật !
Rồi cô kéo chăn đắp kín mặt. Người cô run bần bật như lên cơn rét. Liên nghe rõ hai hàm răng của cô va vào nhau lập cập. Liên vùng dậy, bật sáng đèn. Tiếng động theo ánh đèn cũng biến luôn.
Đêm hôm ấy hai cô cháu không sao ngủ được. Cô đã sợ lại làm Liên hoảng luôn, khi cô bảo :
- Ma đấy mày ạ.
Và cô Liên kể rằng : “Hồi dọn về căn nhà này ở được ít lâu, đêm ngủ thỉnh thoảng cô có nghe tiếng gió phe phẩy quạt trên đầu giường. Ngửng đầu lên cô thấy một bóng đen to lớn cầm một chiếc quạt giấy, quạt phành phạch. Bóng đen đó biến mất khi cô bật đèn lên. Nhưng khi tắt đèn thiu thiu ngủ thì nó hiện ra đứng quạt vào người cô, lúc trên đầu, lúc dưới chân giường. Hơi gió phẩy từ chiếc quạt ra lạnh lẽo ghê rợn đến nổi gai ốc…”
Nói đến đó Bạch Liên ngưng lại, nhìn Khôi, Việt hỏi :
- Các anh đã thấy ma bao giờ chưa ?
Việt gật đầu :
- Có, Việt thấy rồi. Mà thấy quỉ kia. Quỉ còn khiếp hơn ma nhiều. Nó có hai cái nanh nhọn chòi ra hai bên mép.
Bạch Liên co ngay hai chân lên ghế hỏi dồn :
- Thiệt hả ?
- Thiệt !
- Mà anh thấy nó ở đâu ?
- Thấy trên màn ảnh, trong phim ác quỉ Dracula.
Việt cười tiếp :
- Hì, hì, Bạch Liên có xem phim Dracula rồi chứ gì ?
Và anh nhe răng bắt chước nét mặt ác quỉ.
Bạch Liên bưng mặt hét :
- Việt, có thôi ngay đi không ? Liên khóc bây giờ đấy !
Khôi đấm vào vai Việt, can thiệp ;
- Ê, chơi cái trò gì khiếp đảm thế bồ ! Có để cho Bạch Liên kể tiếp không ?
Quay lại Bạch Liên, Khôi ôn tồn nói :
- Truyện trên màn ảnh là truyện giả tạo, làm gì có thật mà sợ ?
Bạch Liên cho chân xuống nguýt Việt, hằn học :
- Đồ tồi ! Rồi lát nữa anh sẽ biết !
Thở mạnh vài hơi, như để trấn tĩnh cơn hoảng hốt, Bạch Liên tiếp :
- Đêm ấy qua đi, đến đêm sau, nó lại tái diễn cái trò ấy.
- Con ma ?
- Ừ. Nó lên cầu thang : “Thịch… thịch… thịch…”
Một lát nó lại xuống : “thịch…thịch…” Nó lên xuống cả đêm và cứ hễ bật đèn là nó lại biến mất.
Khôi chợt hỏi :
- Sáng hôm sau khi trở dậy, Liên có để ý đến những bậc thang không ?
Bạch Liên đáp :
- Anh muốn hỏi xem có dấu vết khả nghi của con ma để lại không chứ gì ? Liên cũng có chú ý đến điều đó, nhưng tuyệt nhiên không có dấu vết nào cả !
Hoang mang quá, Liên nghĩ hay nhà này có ma thật chăng ? Đến trường Liên thuật lại truyện này cho con Thanh nghe. Nó cả quyết rằng có ma thật ! Nó nói ngay chính trong trường học cũng có ma. Thanh ở nội trú trong trường, hay xuống lớp ngồi học tối, và ông lão gác trường cho nó biết chính ông ta bị ma nhát ở ngay chỗ nó ngồi !
“Đêm ấy, theo lời ông lão gác trường, nóng nực quá nên ông ta vào lớp nằm ngủ. Nửa đêm ông bỗng nghe có vật gì nặng từ trên cao rơi xuống ! Giật mình mở mắt ra nhìn, ông thấy có một cái đùi người trắng hếu rơi gần chỗ ông ta nằm. Và…
Việt hấp tấp tiếp :
- Và rồi… đến thân người… hai tay… cái đầu… rơi xuống tiếp theo, để cuối cùng chắp thành hình một con ma, lưỡi thì dài lòng thòng !
Bạch Liên gật đầu :
- Khiếp quá ! Nhưng sao Việt biết ?
Khôi cười :
- Ồ, truyện con ma ấy thì ai cũng biết cả. Vì có rất nhiều người kể lại chuyện này rồi !
Bạch Liên tiếp :
- Thanh nó còn kể cho Liên nghe rất nhiều chuyện ma quái nữa mà nó nghe người ta thuật lại. Tỷ dụ như con ma ngồi đưa võng trên ngọn cây nghe kẽo kẹt, hoặc xoã tóc đứng ngoài bờ giếng…
Hình như những con ma đó là những oan hồn không siêu thoát thường hiện ra vào những lúc đêm khuya thanh vắng…
Chị giúp việc của nhà Liên bảo rằng nhà này cũng có một oan hồn…
Khôi ngạc nhiên hỏi lại :
- Chị Hai ?
- Vâng !
- Chị ấy bảo sao ?
- Chị ấy điều tra ở mấy nhà kế cận họ cho biết rằng ngôi nhà này, trước kia hồi còn thuộc về đời người chủ cũ, nhân sửa soạn lễ cưới cho người con gái, có thuê thợ về quét vôi sơn cửa lại. Một người thợ khi leo lầu quét vôi, chẳng may sảy chân rơi từ trên cao xuống, chết ngay tại chỗ.
Sau đó người chủ ngôi nhà ấy bán rẻ lại ngôi nhà này cho cô Liên, và bây giờ thì…
Bạch Liên nhìn Khôi, Việt đặt câu hỏi :
- Phải chăng oan hồn người thợ vôi ấy đã hiện ra để leo lên leo xuống phía cầu thang ?
Khôi không đáp thẳng vào câu hỏi đó. Anh hỏi Bạch Liên :
- Liên nhỉ, tiếng động lên xuống thang lầu thường xảy ra vào khoảng nào ?
- Khoảng 11 giờ tối trở đi.
- Nghĩa là sau khi mọi người đã tắt đèn đi ngủ cả ?
- Vâng.
Trầm ngâm, Khôi tiếp :
- Liệu đêm nay tiếng động kỳ lạ đó có tái diễn nữa không nhỉ ?
- Rất có thể.
- Nếu vậy, Khôi và Việt sẽ ở lại đây chờ xem. Bây giờ là mấy giờ rồi, Việt ?
Việt nhìn đồng hồ tay :
- Gần 10 giờ !
Khôi hỏi Bạch Liên :
- Thường ngày, mấy giờ thì Liên đi ngủ ?
- Quãng 10 giờ.
- Vậy Liên sửa soạn lên ngủ đi. Nhưng trước khi lên lầu, Liên lấy cho Khôi mượn chiếc đèn bấm.
- Còn cần gì nữa không ?
- Không ! À nhưng cô Liên và chị Hai đâu cả rồi ?
Bạch Liên đáp :
- Chị Hai xin về dưới quê. Chị biết một ông thầy pháp cao tay, nên chị về lấy bùa lên ếm. Còn cô của Liên hôm nay hơi mệt, ăn xong lên lầu nghỉ ngay. Bả có biết tối nay hai anh lại chơi nên dặn Liên dọn bánh cho hai anh ăn, mà mải nói chuyện ma Liên quên khuấy đi mất !
Khôi mỉm cười nhìn việt :
- Như vậy càng hay. Chúng tôi sẽ ngồi chờ dưới này. Còn Liên cứ yên trí lên buồng nằm ngủ. Nếu đêm nay con ma hiện ra, chúng ta sẽ biết nó thuộc giống ma nào !
Khôi, Việt ngồi sát lại bên nhau từ lúc Bạch Liên rời phòng học để lên lầu. Mọi ánh điện trong nhà đều đã tắt ngấm. Đôi bạn ngồi yên bất động tai lắng nghe mọi động tĩnh trong khoảng tối âm u. Thời khắc hình như qua đi rất chậm. Một vài con muỗi vo ve ở trong phòng và xa xa không biết ở nhà nào gần đây thỉnh thoảng nổi lên văng vẳng, ngân nga tiếng chuông điểm giờ của một chiếc đồng hồ quả lắc.
11 giờ… 11 giờ 15…
Việt bắt đầu thấy buồn ngủ. Anh nghĩ giá có chiếc ghế dài ngả lưng được chắc anh sẽ ngủ luôn. Thử huých tay sang Khôi, anh thấy Khôi khẽ huých lại. Biết Khôi vẫn thức, Việt ngả đầu ra lưng ghế, nhắm mắt lại.
Nhưng Việt chợt giật mình. Có tiếng động vừa vang lên. Nhịp thở của Việt bắt đầu chuyển mạnh. Anh cố dướn người lên nghe ngóng… “Kịch” tiếng động xô ghế bên phòng ăn rõ ràng, gần gũi quá. Việt không thể nào nhầm được. Đúng là “nó” rồi ! Anh cảm thấy một bàn tay của Khôi ấn mạnh trên đùi. Ngón tay Khôi bấm xuống như để chấn tĩnh sự xúc động của Việt.
Tiếng chuông đồng hồ đằng xa rè rè điểm thêm một khắc nữa.
11 giờ 30… Âm thanh của tiếng chuông vừa tan trong cái âm u tịch mịch của đêm khuya thì… “thịch… thịch…” tiếng động kinh dị bắt đầu lên thang. Bàn tay Khôi cũng nhấc dần khỏi đùi Việt. Khôi đang từ từ đứng dậy kéo theo cả Việt đứng lên.
Cả hai anh em đều như bị lôi cuốn, hấp dẫn, nhẹ nhàng rời khỏi chỗ ngồi lần mò tiến về phía cầu thang.
Thịch… thịch… tiếng động vẫn đều đặn bước… Việt tưởng như đó là tiếng đập của trái tim mình. Anh muốn hét vào tai Khôi :
- Bấm đèn lên !
Nhưng tưởng tượng khi ánh đèn ở tay Khôi chiếu ra, rọi ngược tia sáng lên cầu thang và soi rõ một hình hài đầu tóc rũ rượi với chiếc lưỡi dài lòng thòng, hoặc nhe hai nanh nhọn như hai chiếc nanh của Dracula trên màn ảnh, đủ làm anh hoảng vía.
Việt nuốt chỗ nước miếng đặc sệt tắc nghẽn ngang cổ họng. Ý định bảo Khôi bấm đèn không thoát ra được thành tiếng, Việt bắt đầu thấy sợ, người anh nhủn ra, rờn rợn khắp da thịt.
Tiến động vẫn tiếp tục đi lên… Rồi, đột nhiên ánh đèn trong buồng Bạch Liên bật sáng, chiếu hắt ra phía cầu thang. Việt mở to mắt ra nhìn. Trên đầu cầu thang hiện ra một bóng người.
Khôi càu nhàu :
- Bạch Liên !
Bạch Liên đưa tay ra hiệu sẽ đi xuống. Cô trở vào buồng tắt đèn và chỉ một lát sau là đứng nép sát bên Khôi, Việt, dưới chân thang.
Khôi khẽ gắt :
- Tại sao Liên không ở trên buồng ?
Bạch Liên thì thào :
- Nó lên rồi ! Các anh nghe thấy nó lên kkhông ?
- Có.
- Lúc Liên bật đèn, các anh có thấy “nó” không ?
- Không !
- Đấy ? Liên đã bảo là ma mà. Đích thực ma rồi !
Khôi vẫn càu nhàu :
- Tại Liên đấy. Ai bảo cô bật đèn để nó biến mất ?
Im lặng. Rồi Liên tiếp :
- Chúng mình cứ đứng yên ở đây. Thế nào nó cũng xuống.
Không nghe Khôi nói gì, chỉ có tiếng khẽ thở dài như muốn trút bớt sự bực bội.
Việt thầm nghĩ : Cuộc rình rập đêm nay có lẽ không đưa đến kết quả nào. Lần này chính Bạch Liên đã làm hỏng kế hoạch, chứ không phải Việt. Nếu con ma biết Bạch Liên xuống thang, chắc nó sẽ tránh kkhông xuống lối này nữa.
Việt cự nự :
- Đang nằm trên lầu, Liên xuống đây làm gì ?
Bạch Liên phụng phịu :
- Xuống với các anh ! Nằm một mình nghe nó lên, Liên nôn nao quá !
- Xuỵt ! Im !
Bạch Liên và Việt nín bặt. Sự im lặng chìm sâu trong bóng tối, kéo dài khắc khoải.
Trên lầu bỗng có tiếng động nhỏ. Tiếng động lần này nghe sột soạt như có người kéo lê một mảnh giấy từ cuối hành lang tiến dần về phía cầu thang.
Tiếp đó Việt lại nghe rõ ! “thịch… thịch…”. Tiếng động gieo xuống nấc thang nghe ghê rợn. Việt nhẩm đếm từng nhịp xuống :
- Một… hai… ba… bốn. Cầu thang nhà Bạch Liên có chừng hai mươi bậc.
Việt nhẩm tiếp :
- Năm… sáu… bảy… Người Việt bắt đầu run. Chỉ còn hơn mười bậc thang nữa là “Nó” xuống tới nơi. Việt nép sát lưng vào tường cố nén thở.
- Thịch… thịch… Mười ba… mười bốn… mười lăm…
Việt bật kêu :
- Bấm đèn lên, Khôi !
Ánh đèn trong tay Khôi loé sáng. Cùng lúc ấy có tiếng kêu “choét” và tiếng hét kinh hãi của Bạch Liên. Tiếp theo là những tiếng va chạm lục cục.
Khôi gọi giật giọng :
- Việt ! Bật điện lên ! Mau !
Việt nhoài người với tay vặn nút điện. Ánh đèn nê-ông bật sáng, chói chang cả gian phòng. Anh kinh ngạc thấy Bạch Liên ngất ngư, đầu nghẹo lả trên vai Khôi.
Hoảng hốt, Việt kêu :
- Sao thế Khôi ?
Khôi dục, giọng cấp bách :
- Đỡ hộ Bạch Liên ra ghế. Lẹ lên !
Đặt Bạch Liên xuống ghế rồi, Việt cuống quít lay gọi :
- Bạch Liên ! Bạch Liên ! Chết cha làm sao thế này ?
Khôi lấy lại bình tĩnh đáp :
- Không sao đâu. Cô ấy sợ quá đấy. Tỉnh dậy bây giờ.
Quả nhiên Bạch Liên tỉnh dậy thật. Cô mở mắt nhìn Khôi, Việt :
- Cho Liên xin ngụm nước.
Khôi rót một tách trà nóng đem lại.
Uống xong, Bạch Liên thở mạnh vài hơi, rồi bỗng ôm bụng cười như nắc nẻ.
***
Nghe tiếng cười của Bạch Liên, Việt ngẩn mặt nhìn Khôi :
- Liên cười gì thế ?
Khôi đáp :
- Cười con ma !
- ? !
Thấy Việt cứ ngẩn thộn ra, Bạch Liên cố nén cười nói :
- Bây giờ Liên mới khám phá ra con ma ấy thuộc về giống ma nào. Khi anh Khôi chiếu đèn, anh Việt có nghe nó kêu không ?
Việt lắc đầu :
- Không ! Tôi chỉ nghe có tiếng cô hét !
Bạch Liên có vẻ ngượng :
- Tại tính Liên vốn sợ chuột. Lúc anh Khôi chiếu đèn, nó cuống nhảy bổ ngay vào chân Liên…
- Thế nó là con chuột à ?
- Vâng ! Một con chuột kếch sù, lớn gần bằng con mèo !
Khôi tiếp :
- Con “ma chuột ấy” khi nhảy vướng vào chân Bạch Liên, nó kêu :
- Choét !
Rứt tiếng chuột kêu mà Khôi bắt chước rất đúng điệu, nổi lên một trận cười :
- Ha ha !
- Ha ha !
- Hi hi !
Tiếng cười ròn rã của bọn trẻ làm bà cô của Bạch Liên ngơ ngác chạy xuống :
- Truyện gì mà cười dữ thế các cháu ! Gớm, làm cô lại cứ tưởng ma nó kéo đến cả bầy và đang phá phách ở dưới này !
Nguyễn Trường Sơn

Comment

Translate