Tác giả:
JM. Lam Thy ĐVD.
ĐẠI GIA (CN XXV/TN-B)
Đức Giê-su và các môn đệ băng qua miền Ga-li-lê một cách âm thầm
không cho ai biết. Người muốn tạm gác việc rao giảng Tin Mừng và chữa
bệnh cho dân chúng qua một bên, để có thì giờ dạy dỗ các môn đệ, đặc
biệt báo cho các ông biết một viễn cảnh sắp xảy ra mà các ông khó có thể
hiểu và chấp nhận. Đó là “Con Người sẽ bị nộp vào tay người đời, họ sẽ
giết chết Người, và ba ngày sau khi bị giết chết, Người sẽ sống lại.”
(Mc 9, 31). Sở dĩ Người làm vậy là có ý giúp các môn đệ chuẩn bị tinh
thần, để các ông không quá ngỡ ngàng và thất vọng khi nó xảy ra, mà sẵn
sàng đón nhận nó. Đây không phải lần đầu tiên Người nói việc ấy với các
môn đệ, Người đã từng nói rõ với các ông trước đó không lâu (“Rồi Người
bắt đầu dạy cho các ông biết Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các
kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết…” – Mc 8, 31),
nhưng lúc đó các ông tỏ ra ngán ngại, không tin rằng Thầy mình – một
“Người giảng dạy như một Đấng có thẩm quyền” (Mc 1, 22) – lại có thể
phải chịu đau khổ đến như vậy. Thái độ không chấp nhận này biểu lộ rõ
rệt nhất ở Phê-rô, khi ông “kéo riêng Người ra và bắt đầu trách Người:
"Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy!", khiến Đức
Giê-su quở trách rất nặng lời: "Xa-tan! lui lại đàng sau Thầy! Vì tư
tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài
người." (Mc 8, 31-33). Chính vì lần trước các ông bị quở trách nặng nề
như thế, nên lần này “các ông sợ không dám hỏi lại Người” (Mc 9, 32).