29/7/12

Cách xử lý các lỗi thường gặp khi sử dụng ổ đĩa USB

Trong khi sử dụng ổ dĩa USB, người dùng có thể sẽ không tránh khỏi một số lỗi như máy tính không nhận dạng được USB, không thể mở được USB hoặc các tập tin trên đó. Một số lỗi là do hệ điều hành hoặc do USB bị hỏng. Tuy nhiên trong một số trường hợp là do lỗi của chính người sử dụng.



Máy tính không nhận dạng được ổ dĩa USB

  • Khi gặp lỗi này hãy thử cắm ổ dĩa USB vào cổng USB khác trên máy vi tính. Lưu ý là hiện nay trên máy tính có rất nhiều cổng USB được bố trí ở phía trước và phía sau máy vi tính.
Máy tính không nhận dạng được ổ dĩa USB
  • Nếu vẫn không được thì hãy thử lại với một ổ dĩa USB khác hoặc đem USB này cắm thử trên máy khác để chắc chắn là lỗi do USB hay do Hệ điều hành (Windows) vì bản thân các cổng USB của máy tính rất khó hỏng.
  • Thông thường khi có quá nhiều USB khác nhau được cắm vào máy thì sau một thời gian Hệ điều hành sẽ bị lỗi không nhận dạng được USB. Lúc này cách dễ nhất là cài đặt lại Hệ điều hành (Windows) hoặc phục hồi lại nếu có bản sao lưu.

Không xuất hiện biểu tượng ổ dĩa USB trong My Computer

  • Máy tính nhận dạng được USB nhưng không nhìn thấy biểu tượng ổ dĩa USB trong My Computer. Khi gặp lỗi này hãy thử cắm ổ dĩa USB vào cổng USB khác trên máy vi tính. Nếu vẫn không được thì giữ nguyên ổ dĩa USB đang được cắm vào máy và cho khởi động lại.

Không mở được hoặc không đọc được ổ dĩa USB

Không mở được được ổ dĩa USB
Không đọc được ổ dĩa USB
  • Hệ thống báo là ổ dĩa chưa được định dạng hoặc lỗi đọc dữ liệu. Có thể USB đã bị hỏng vùng nhớ dữ liệu, cần phải định dạng (Format) lại ổ dĩa USB. Lưu ý là dữ liệu sẽ bị mất hết.

Không định dạng (Format) được ổ dĩa USB

  • Hệ điều hành báo lỗi khi định dạng ổ dĩa USB theo cách thông thường.
Không định dạng (Format) được ổ dĩa USB
  • Còn một cách khác để định dạng: Nhấn nút phải chuột vào biểu tượng My Computer và chọn Manage.
Manage
  • Trong cửa sổ Computer Management chọn Disk Management. Trong ổ cửa sổ bên phải sẽ xuất hiện danh sách của các ổ dĩa, nhấn nút phải chuột vào ổ dĩa USB và chọn Format.
Disk Management
  • Xuất hiện hộp cảnh báo dữ liệu sẽ bị xóa hết, nhấn Yes để chấp nhận.
Xuất hiện hộp cảnh báo dữ liệu sẽ bị xóa hết
  • Chọn File systemFAT32 còn các mục khác giữ nguyên và nhấn Ok.
Chọn File system là FAT32
  • Xuất hiện hộp cảnh báo, nhấn Ok để đồng ý.
Xuất hiện hộp cảnh báo
  • Ổ dĩa USB sẽ được định dạng, khi thông số Formatting sẽ hiển thị đến 100% và hiển thị Healthy (Active) là hoàn tất.
Ổ dĩa USB sẽ được định dạng

Các lỗi liên quan đến Write-Protect

Unable to create the file
Disk Write Protected
  • Lỗi này có thể xuất hiện khi thực hiện việc ghi, xóa, định dạng ổ dĩa USB. Kiểm tra nút khóa USB phải đang nằm ở vị trí mở (cho phép ghi/xóa). Nếu USB không có nút khóa thì có thể do hệ thống (Windows) được thiết lập thông số hoặc có cài đặt phần mềm để khóa USB. Có thể dùng các phần mềm có chức năng Write Protect USB để mở khóa.
Nút khóa USB

Báo lỗi không xóa được tập tin hoặc thư mục trên USB

Access is denied
  • Lỗi này có thể do tập tin hay thư mục muốn xóa đang được một chương trình nào đó quản lý, hãy đóng các chương trình lại rồi thực hiện lại việc xóa. Nếu vẫn không được thì hãy rút ổ dĩa USB ra khỏi máy tính và sau đó cắm vào trở lại rồi thực hiện lệnh xóa.

Không nhìn thấy dữ liệu trong ổ dĩa USB

  • Bạn vừa chép dữ liệu vào USB nhưng sao giờ không còn nhìn thấy chúng? Kiểm tra cho thấy USB đã có dung lượng được sử dụng đáng kể. Có thể chúng không bị mất đi mà chỉ vì một lý do nào đó chúng đã bị làm ẩn, lỗi này thường do virus gây ra.

Phục hồi các tập tin bị xóa

  • Thông thường khi xóa tập tin hay thư mục thì chúng chưa được xóa mất đi hẵn mà chỉ được đưa vào thùng rác (Recycle Bin) và lưu trong đó để giúp cho người sử dụng có cơ hội phục hồi bằng cách vào thùng rác lấy lại.
  • Tuy nhiên đối với các dữ liệu trên ổ dĩa USB thì khi xóa chúng không được đưa vào thùng rác mà sẽ bị xóa hẵn luôn. Người sử dụng không thể phục hồi lại dữ liệu trên ổ dĩa USB theo cách thông thường mà phải dùng đến các chương trình có chức năng phục hồi dữ liệu . Do đó phải cẩn thận trước khi xóa dữ liệu trên ổ dĩa USB.
Trên đây chỉ là một số lỗi thường gặp khi sử dụng ổ dĩa USB, các lỗi này sẽ được cập nhật khi có thêm thông tin. Ngoài ra nếu bạn xác định là ổ dĩa USB của mình bị hỏng thì cũng nên kiểm tra nó trên các máy vi tính khác trước khi quyết định thay mới.

28/7/12

Cách tắt chức năng tự động chạy của các ổ dĩa để phòng chống virus

Do chức năng tự động chạy (AutoRun, AutoPlay) của Hệ điều hành (Windows) mỗi khi mở các ổ dĩa cho nên các Virus sẽ lợi dụng điều này để tự kích hoạt chúng và lây nhiễm vào hệ thống trước khi người dùng mở các tập tin trong đó. Đó cũng là lý do mà nhiều người thắc mắc tại sao khi chưa mở USB hoặc chưa mở tập tin, chương trình trên USB mà máy lại bị nhiễm Virus.
Ngoài việc cài đặt các phần mềm phòng chống virus thì người sử dụng cũng nên tắt chức năng tự động chạy (AutoRun) của Hệ điều hành (Windows) để hạn chế sự lây nhiễm của virus vào máy tính.

Tắt chức năng tự động chạy của các ổ dĩa (tất cả mọi windows)

Ngăn không tự động chạy AutoRun mỗi khi cho dĩa vào ổ dĩa

  • Chỉ có tác dụng đối với ổ dĩa quang (CD/DVD-ROM) và mỗi khi cắm các ổ dĩa rời (USB, CD Box, HDD Box) vào máy tính.
  • Nhấn và giữ phím Shift trước, sau đó cắm ổ dĩa USB vào máy tính, chờ cho đến khi Hệ thống báo đã nhận diện được ổ dĩa rồi mới bỏ phím Shift ra.
Ngăn không tự động chạy AutoRun mỗi khi cho dĩa vào ổ dĩa
  • Với cách này thì sau khi cắm ổ dĩa USB vào máy, muốn mở ra thì phải làm như sau:
    • Mở My Computer hoặc Windows Explorer (Windows), nhấn nút phải chuột vào biểu tượng của ổ dĩa hoặc USB và chọn Explore. Tuyệt đối không mở bằng cách nhấp đúp chuột vào ổ dĩa hoặc USB.
Nhấn nút phải chuột vào biểu tượng của ổ dĩa hoặc USB và chọn Explore
  • Cách này có khuyết điểm là phải thực hiện mỗi lần sử dụng dĩa CD/DVD hoặc ổ dĩa USB, tuy nhiên có lợi là sẽ cho phép người sử dụng quyết định khi cần cho tự động chạy các dĩa CD/DVD nhạc, phim,...

Bỏ hẵn chức năng AutoRun (danh cho Win XP)

Chức năng tự động chạy AutoRun sẽ được tắt hoàn toàn, có tác dụng đối với tất cả các thiết bị (ổ dĩa cứng, CD/DVD-ROM, USB,...)
  • Trong Windows, vào Menu Start và nhấn Run...
Vào Menu Start và nhấn Run...
  • Trong hộp Run, nhập vào dòng lệnh: gpedit.msc và nhấn Ok.
Nhập vào dòng lệnh: gpedit.msc
  • Xuất hiện cửa sổ Group Policy chọn Administrative Templates (ô bên trái) và nhấp đúp chuột vào System (ô bên phải)
Group Policy
  • Tìm và chọn mục Turn off AutoPlay, nhấp đúp chuột vào mục này (hoặc nhấn nút chuột phải và chọn Properties)
Turn off AutoPlay
  • Trong cửa sổ Turn off AutoPlay Properties, làm theo đúng thứ tự như sau:
  1. Chọn Enabled
  2. Chọn All drives
  3. Chọn Disabled
  4. Nhấn nút Apply
  5. Nhấn nút Ok. Đóng cửa sổ Group Policy.
Turn off AutoPlay Properties
  • Cách này có lợi là phòng chống được virus lây nhiễm qua chức năng tự động chạy (AutoRun) trên tất cả các ổ dĩa (các ổ dĩa cứng cũng bị nhiễm virus dạng này). Bất lợi là sẽ không có được chức năng tự động chơi các dĩa CD/DVD nhạc, phim,...
Ngoài 2 cách trên ra còn rất nhiều chương trình diệt virus có thêm chức năng tắt chế độ AutoRun này, bạn hãy thử kiểm tra lại phần mềm diệt virus đang cài trên máy của mình xem sao

Phòng chống virus lây nhiễm giữa ổ dĩa USB và máy vi tính

Nếu gắn ổ dĩa USB vào máy vi tính đã bị nhiễm virus thì nó sẽ bị các virus xâm nhập vào ngay lập tức. Virus có thể lây nhiễm vào các tập tin có trên USB và sẽ làm hỏng hoặc xóa (ẩn) mất hết dữ liệu, làm cho người dùng không thể mở được các tập tin này. Ngoài ra các virus này có thể sẽ tiếp tục lây nhiễm từ USB sang các máy vi tính khác. Sau đây là cácgiải pháp phòng chống virus lây nhiễm giữa ổ dĩa USB và máy vi tính.

Bảo vệ ổ dĩa USB không bị nhiễm virus

  • Thông thường thì người sử dụng khó có thể nhận biết được máy vi tính bị nhiễm virus nên cách tốt nhất là nên tự đề phòng và bảo vệ USB của mình trước khi cắm vào bất cứ máy vi tính nào. Cách bảo vệ là ngăn không cho việc ghi dữ liệu (Write Protect) vào USB, có nghĩa là người sử dụng vẫn có thể mở các tập tin trên USB để xem nhưng không thể lưu (Save) hoặc sao chép (Copy) bất cứ gì từ máy tính vào USB.
  • Một số phần mềm có chức năng chống ghi/xóa (Write Protect), nhưng chỉ có tác dụng trên những máy nào có cài đặt phần mềm này mà thôi. Cho nên khi cắm USB vào máy vi tính bị nhiễm Virus mà không có cài đặt phần mềm chống ghi/xóa thì USB sẽ bị nhiễm Virus và sau đó khi cắm vào máy tính khác, cho dù có cài đặt phần mềm chống ghi/xóa thì Virus cũng vẫn lây nhiễm vào máy.
  • Cách hiệu quả nhất là sử dụng ổ dĩa USB có chức năng khóa chống ghi/xóa (Write Protect Switch), đó là một nút gạt nhỏ, thường nằm ở bên hông USB. Bình thường người sử dụng sẽ gạt nút về vị trí "Khóa" để bảo vệ, chỉ khi nào cần lưu hoặc sao chép dữ liệu vào USB thì mới gạt về vị trí "Mở". Tuy nhiên không phải USB nào cũng có khóa chống ghi này.
Sử dụng ổ dĩa USB có chức năng khóa

Cách phòng chống Virus lây nhiễm từ USB vào máy vi tính

  • Do chức năng tự động chạy (Auto Run) của Hệ điều hành (Windows) mỗi khi cắm ổ dĩa USB vào máy cho nên các Virus sẽ lợi dụng điều này để tự kích hoạt chúng và lây nhiễm vào hệ thống trước khi người dùng mở USB. Đó cũng là lý do mà nhiều người thắc mắc là tại sao mình chưa mở USB hoặc chưa mở tập tin, chương trình trên USB mà máy lại bị nhiễm Virus. (Xem hướng dẫn Cách tắt chức năng AutoRun )
  • Cách duy nhất để phòng chống Virus lây nhiễm từ USB vào máy vi tính là cài đặt chương trình phòng chống Virus. Ngoài các chương trình phòng chống Virus thông thường còn có các chương trình chỉ chuyên kiểm tra và diệt Virus trên các ổ dĩa USB, chương trình sẽ tự động kiểm tra ngay khi USB được cắm vào máy và ngăn chặn các hành động xâm nhập của virus nếu có. Bạn có thể dễ dàng mua các chương trình này ở của hàng bán dĩa CD-ROM vi tính hoặc tìm trên Internet bằng công cụ tìm kiếm Google, Yahoo!,... với từ khóa: usb security.




27/7/12

Cách cài đặt font chữ cho window xp và win 7

Font chữ là một tập tin chứa các ký tự dùng để hiển thị kiểu chữ lên màn hình hoặc xuất ra máy in. Mỗi tập tin Font chữ là một kiểu chữ khác nhau (chữ thường, chữ kiểu, chữ đậm, chữ nghiêng,...) và có thể hiển thị các ngôn ngữ khác nhau (Anh, Việt, Hoa, Nhật, Hàn,...). Người sử dụng có thể thay đổi kiểu chữ hiển thị theo ý mình bằng cách chọn các Font chữ tương ứng với kiểu chữ đó.
Trong Windows có rất nhiều Font chữ, các Font chữ mặc định dùng để hiển thị trên các cửa sổ giao diện và các Font chữ khác giúp người dùng có thể thay đổi nhiều kiểu chữ trong các ứng dụng của mình. Ngoài ra người dùng còn có thể cài đặt thêm nhiều Font chữ khác để phù hợp với nhu cầu sử dụng.

Các loại Font chữ thông dụng trong Windows

TrueType Font

truetype_fontTrueType là một loại Font thông dụng cho độ rõ nét cao khi hiển thị ở kích thước nhỏ hay lớn. Hầu hết các ký tự trong văn bản và tài liệu in ấn đều sử dụng loại Font chữ này. Tập tin Font loại TrueType có phần mở rộng là .ttf

OpenType Font

opentype_fontOpenType là một định dạng Font chữ máy tính có khả năng mở rộng. Nó được xây dựng dựa trên TrueType Font, giữ lại cấu trúc cơ bản của TrueType và thêm nhiều dữ liệu cấu trúc phức tạp trong việc quy định khi in ấn. Tập tin Font loại OpenType có phần mở rộng là .ttf

System Font

system_fontĐây là những Font chữ được Hệ điều hành sử dụng để hiện thị tên của Menu, Title, Icon,... trong các cửa sổ. Tập tin System Font có phần mở rộng là .fon
Down load font VNI tại đây
Donwload font TCVN3 Tại đây

Cách cài đặt Font chữ trong windows

Cách cài thứ nhất

  • Cài đặt Font chữ bằng cách chép (Copy) các tập tin Font chữ vào thư mục Fonts của Windows.

Cách cài thứ hai

  • Dùng chương trình cài đặt Font chữ của Windows bằng cách vào Control Panel.
  • Trong Control Panel chọn Font
  • Trong cửa sổ Fonst chọn Menu File và nhấn nút chuột vào Install New Font.
  • Trong cửa sổ Add Fonts, chọn Drives (ổ dĩa) và Folders (thư mục) chứa các tập tin Font chữ muốn cài. Nếu tìm thấy Font chữ sẽ được hiển thị trong phần List of fonts, nhấp đúp chuột vào tên của Font chữ để cài đặt từng Font hoặc có thể nhấn vào nút Select All để chọn tất cả. Sau kkhi chọn xong nhấn Ok để cài đặt Font chữ.
  1. Nếu Font chữ đã có sẵn thì sẽ xuất hiện hộp báo lỗi, nhấn Cancel để bỏ qua.
  2. Có thể nhấp đúp chuột vào tên tập tin Font để xem kiểu chữ.
  3. Có một số Font chứa các ký tự đặc biệt và hình ảnh: Symbol, Webdings, WingDings,...
còn một cách cho win 7
Nếu bạn không thích cài như thế này, bạn hoàn toàn có thề copy các font mà bạn muốn cài, click phải chuột và chọn copy
install font cach 2
sau đó vào thư mục fonts của Windows và dán ra
install font cach 2-2
Và quá trình cài đặt font diễn ra
install font ok
Vậy là xong rồi đó, bạn có thể cài đặt các font khác nữa theo cách này bạn nhé.
tonghopplus.com

26/7/12

Khái niệm về tập tin và thư mục

Tập tin là gì?

Tập tin (File) là một tập hợp các thông tin do người dùng tạo ra từ máy vi tính, các thông tin này là một hay nhiều chuổi ký tự, ký hiệu giống hoặc khác nhau.
Tập tin được đặt tên và lưu trữ trong các thiết bị lưu trữ như dĩa cứng, dĩa mềm, dĩa CD,...
Tên tập tin bao gồm phần tên và phần mở rộng (đuôi, dùng để phân loại tập tin) được phân cách bởi dấu chấm (.). Ban đầu tên tập tin chỉ bao gồm 8 ký tự và phần mở rộng là 3 ký tự, hiện nay tên tập có độ dài tùy thuộc vào hệ thống tập tin và Hệ điều hành, trong một số trường hợp có thể đặt tên có dấu tiếng Việt.

Thư mục là gì?

Thư mục (Folder, Directory) là một dạng tập tin đặc biệt có công dụng như là một ngăn chứa, được dùng trong việc quản lý và sắp xếp các tập tin. Thư mục có thể chứa các tập tin và các thư mục phụ (Sub Folder) bên trong, các thư mục phụ này cũng có thể chứa thêm các tập tin và các thư mục phụ khác nữa... Có thể tạo nhiều thư mục dùng để chứa các tập tin khác nhau giúp phân loại chúng để thuận tiện trong việc tìm kiếm, sử dụng.
Cũng giống như tập tin, thư mục có thể được đặt tên tùy ý nhưng không cần phải có phần mở rộng, độ dài của tên cũng tùy thuộc vào hệ thống tập tin và Hệ điều hành, trong một số trường hợp có thể đặt tên có dấu tiếng Việt.

Chương trình là gì?

Ban đầu các tập tin cơ bản sẽ chứa các lệnh để điều khiển máy vi tính thực hiện một công việc nào đó, một hay nhiều tập tin dạng này được gọi là chương trình (Program) hoặc phần mềm (SoftWare). Về cơ bản thì có 2 loại chương trình:

Chương trình hệ thống (System)

Đây là chương trình trực tiếp quản lý và điều khiển các hoạt động của máy vi tính, thường được biết đến và gọi là Hệ điều hành (Windows XP, Windows 7, Linux,...).

Chương trình ứng dụng (Apllication)

Đây là chương trình dành cho người sử dụng thực hiện một công việc nào đó (Xử lý văn bản, bảng tính, đồ họa, chơi Game,...). Chương trình ứng dụng được chạy trên nền Hệ điều hành, tất cả các lệnh của nó đều phải thông qua Hệ điều hành. Các chương trình này cũng sẽ tạo ra được nhiều tập tin khác, các tập tin này được gọi là tài liệu, dữ liệu của người sử dụng.

Cấu trúc của ổ dĩa, thư mục và tập tin cũng giống như một giá sách

  • Tóm lại, bỏ qua các khái niệm khó hiểu về tập tin và thư mục, có thể hình dung ổ dĩa là một giá sách, các thư mục là các ngăn đựng sách khác nhau trên giá sách và các tập tin là những quyển sách được xếp trong các ngăn. Tên tập tin là tựa đề còn nội dụng tập tin là nội dung của quyển sách, đây chính là phần được người sử dụng quan tâm.
  • Tùy theo nội dung tập tin chứa nhiều hay ít dữ liệu mà nó chiếm dụng một khoảng không gian trên thiết bị lưu trữ nhiều hay ít, thường được gọi là tập tin có kích thước (dung lượng) lớn hay nhỏ.
  • Bản thân thư mục chiếm một dung lượng không đáng kể trên thiết bị lưu trữ, nhưng nếu có chứa các tập tin bên trong thì nó sẽ có dung lượng bằng tất cả các tập tin cộng lại.
  • Đơn vị để tính dung lượng tập tin thường được sử dụng là KB (KyloByte, đọc là "ký-lô-bai"), MB (MegaByte, đọc là "mê-ga-bai") và GB (GigaByte, đọc là "ghi-ga-bai") 1024KB=1MB, 1024MB=1GB.


  1. Tên tập tin (hoặc thư mục) có thể được đặt giống hoặc khác nhau, tuy nhiên nếu đặt tên giống nhau thì không thể để nằm chung một vị trí.
  2. Tên tập tin hoặc thư mục có thể được đặt bằng các ký tự tùy ý (dùng ký hiệu, có khoảng cách, có dấu tiếng việt) tùy theo sự cho phép của Hệ điều hành, tuy nhiên nên đặt sao cho ngắn gọn và thay thế khoảng cách bằng dấu gạch nối (- hoặc _) để có thể tương thích với các hệ thống (Hệ điều hành) khác nhau.
trích buaxua.vn

25/7/12

Không sao đâu (14)

Không sao đâu (14)

Đăng bởi pleikly lúc
VRNs (25.07.2012) - Gia Lai - Chỉ còn một ngày nữa là tới hội trại.
Từ đầu tuần, dưới Sài Gòn chuyển lên cho ama tivi, đầu máy, băng đĩa và đủ thứ dụng cụ khác để chơi một hội trại ra trò. Trong buôn, tối nào các bạn cũng kéo nhau tới nhà ama tập duyệt văn nghệ, hát hò tới khuya. Càng gần tới ngày, ba thầy càng bận rộn, phải chỉ cho nhóm này làm lều trại, hướng dẫn nhóm kia cách tập trung. Để cho chắc chắn ngày hội các bạn tự điều khiển được cuộc chơi, ba thầy phân chia nhau vào từng làng, hướng dẫn cặn kẽ những kỹ năng. Đám thợ xây phải làm việc ngày đêm cho xong nhà vòm để tới ngày hội có chỗ cho các bạn ngủ. Hội trại sẽ diễn ra trong ba ngày. Ngày kết thúc nhằm ngày mừng kính thánh Anphongso (01.08), quan thầy của giới trẻ Krông Pa. Dự kiến khoảng 500 – 600 bạn trẻ tham dự. Tôi lên sẵn thực đơn cho ba ngày, đặt hàng rau củ quả đâu vào đấy, ngày hội họ chỉ việc chở tới. Thanh niên trong làng kéo tới bổ củi, lợp mái bếp, thích nhất là họ đem tới cho tôi thêm năm cái nồi nấu cám heo phòng khi người ta đòi. Các ami lôi bát đũa chén đĩa ra rửa sạch sẽ, gác lên kệ đàng hoàng. Không khí rôm rả đến nỗi người già trong làng cũng xin chơi ké. Mọi sự đã sẵn sàng. Thì đùng một cái, tất cả đều tan thành số không tròn trĩnh.
Chiều hôm ấy, tôi ra Phùm Gi từ lúc bốn giờ, cố gắng làm cho xong vườn rau trước khi về lại Sài Gòn. Chập tối, thầy Vinh Sơn gọi điện báo:
-      Chính quyền cấm không cho tổ chức trại rồi em ơi.
Tôi nghe mà không tin ở tai mình:
-      Thầy nói cái gì?
-      Công an vừa xuống, họ nói ama không được tổ chức trại nữa.
-      Sao thế?
-      Họ nói chưa xin phép, không được làm.
-      Đó chỉ là cái cớ.
-      Đúng vậy. Họ sợ người Jrai tụ họp.
-      Giờ ama tính sao?
-      Tình hình có vẻ căng. Họ hẹn ama sáng mai chín giờ lên ủy ban xã làm việc.
Sáng hôm sau, ama lên ủy ban tới trưa mới về. Lúc về cầm theo một bản kiểm điểm. Thế là hết.
Công sức ama dựng nhà vòm đến lỗ cả mắt, hai má tóp lại, tóc bạc đi giờ chính quyền không cho ai tới chơi.
Công sức ba thầy huấn luyện ròng rã một tháng đổ sông đổ biển hết.
Công sức các bạn học hành chăm chỉ mong đến một ngày vui tan thành mây khói.
Người ta nỡ lòng nào đối xử với các bạn như vậy. Họ coi các bạn là gì mà ngay quyền vui chơi cũng không cho. Ác nghiệt nhất là họ để sát tới ngày rồi mới dẹp. Họ để cho các bạn phải vất vả chuẩn bị, ngược xuôi lo lắng, sắm sửa đủ thứ rồi tới lúc sắp được vui hưởng, họ tới và đạp đổ tan tành. Đây không phải là lần đầu (và cuối cùng) chính quyền cản trở hoạt động của Giáo Hội nhưng trên Tây Nguyên thì còn ráo riết hơn. Chẳng cần phải nói ra ai cũng biết đó là chủ trương chính sách của nhà nước. Và người Jrai cũng biết rõ như thế, nên thái độ của các bạn trước việc bị cấm chơi cũng không đến mức thất vọng tràn trề. Các bạn chỉ nói:
-      Không sao đâu. Họ không cho mình chơi cả huyện thì mình chơi từng buôn. Lo gì.
Đúng là tinh thần thảo mộc, nhìn mọi sự ở trần gian này chỉ là tạm bợ. Dù có chuyện to tát hơn xảy ra thì người Jrai cũng thấy “không sao đâu”. Ngay cả khi trong nhà không còn một xu mua gạo, thì họ cũng bình thản nói: “không sao đâu”. Đấy là chân lý của họ và họ sống y như vậy. Điều đó không có nghĩa là họ nhu nhược, hèn kém vì họ biết mình chỉ là đứa con ghẻ trong đất nước này. Họ chấp nhận chính sách của anh nhưng không phục tùng anh và trong lòng họ thì khinh anh chẳng ra gì. Ở đây, nếu cứ đụng chuyện là tức điên lên thì chắc cao tăng sông mà chết sớm thôi. Cho nên, “không sao đâu”. Không chơi cả huyện, thì ta chơi từng buôn, miễn sao tiếp tục được niềm vui và hy vọng đã thắp lên, đó mới là điều cốt yếu.
Các thầy chia bánh kẹo, quà cáp ra thành từng phần nhỏ. Bao nhiêu buôn là bấy nhiêu phần. Mỗi buôn đều có nhóm trưởng, đây là người đã được tập huấn kỹ càng. Chính người này sẽ quy tụ các bạn trẻ trong buôn lại và tiếp tục cuộc vui. Ama ban phép lành cho mọi người rồi các bạn lục tục kéo nhau về buôn của mình. Thôi nhé, hẹn gặp lại khi thế thời thông thoáng hơn.
Không có hội trại, mấy thầy và tôi thành ra “thất nghiệp”. Thế là anh em rủ nhau đi thăm các buôn làng gần đó, nhân tiện, cũng để chào mọi người ra về. Lớp học của tôi đã tổng kết mấy hôm trước. Tất cả là 73 em. Các em là những đứa học trò đầu tiên của tôi. Các em đâu biết rằng chính các em đã dạy cho tôi biết quý trọng từng ngụm nước, hột cơm và làm thay đổi con người tôi. Giờ đây, tôi sắp phải trở về thành phố ngột ngạt và bon chen. Tôi sẽ không còn được nghe tiếng cười trong trẻo của các em, cũng chẳng còn được nhìn thấy đôi mắt sáng như sao của các em. Nhưng tôi sẽ lưu ký các em trong tim như một mối tình đầu. Nếu muốn làm một cái gì đó vững bền cho các em, thì tôi phải về thôi. Phải về để tiếp tục đào luyện và tìm kiếm cơ hội trở lại.

Đứa bé tôi rất yêu quý
Thời gian của các thầy ở đây đã hết. Tôi cũng vậy. Tháng tám đã bước qua một ngày. Chúng tôi phải về thôi. Ama nói chúng tôi nên ở lại tới chủ nhật, hôm đó có đông đủ mọi người tới dự lễ, chào ra về như vậy phải phép hơn. Tôi tưởng chỉ thế thôi, hóa ra ama muốn giữ chúng tôi ở lại ăn bữa cơm chia tay với buôn làng.
Sáng hôm đó lễ xong, cả buôn không về như mọi bữa mà ở hết lại. Người này người kia lăng xăng nấu ăn tự nhiên như ở nhà mình. Mấy ami không cho tôi đụng tới chuyện bếp núc vì hôm nay tôi là khách. Khách không được phép làm gì cả, chỉ ngồi trên chiếu chơi thôi. Cuối cùng, người ta bê ra ba ghè rượu lớn, hai con gà nướng, lá mì xào, cà xóc, kiến vàng… Nhà nào có món gì thì bê qua món ấy. Cho nên, bữa cơm hôm ấy đủ mùi vị. Cầu nguyện xong, mọi người mời chúng tôi uống rượu cần. (Nếu không uống, người ta sẽ rất buồn vì nghĩ rằng mình khinh họ). Dường như ông trời cũng khoái mấy cái vụ uống rượu nên cho mưa phùn cả buổi chiều. Không khí se lạnh tự nhiên muốn cầm cái cần hút vài ngụm cho ấm người. Khi chúng tôi uống xong, mọi người trong làng mới uống, bắt đầu từ người già nhất. Sau đó họ bẻ đôi con gà ra, bỏ vào chén chúng tôi mỗi người một cái cẳng. Cuối cùng, họ đeo cho mỗi người một chiếc còng bằng đồng. Thì ra đây là lễ trao còng, người Jrai gọi là buh cong. Họ chỉ trao còng cho ai mà họ quý mến với hàm ý kết nghĩa anh em. Từ nay, họ xem chúng tôi là con cái trong làng. Còn chúng tôi, chúng tôi trở nên “người nhà” của cả buôn. Người Jrai đã dùng thứ tình cảm thiêng liêng nhất của con người, là tình thương gia đình, để diễn tả tình cảm của mình. Họ đặt vào chiếc còng lòng tin yêu như người cha, người mẹ luôn dõi bước theo con. Có sống với họ, hiểu văn hóa của họ thì mới thấy quý chiếc còng họ trao cho mình. Còn không, sẽ chỉ thấy nó giống như muôn vàn chiếc còng khác bán ngoài chợ và ta dễ dàng cho người khác.

Mọi người múa hát tiễn chân
Ama H’noel mang theo cây đàn ghitar, bây giờ có chút men mới bắt đầu dạo nhạc. Mọi người hứng khởi hát hò, vỗ tay phụ họa, nhảy múa xung quanh.Tôi uống một kang xong, mặt đỏ bừng, cảm thấy không ổn bèn xin phép vào phòng nghỉ trước. Bên ngoài, tiếng nhạc mỗi lúc một rộn ràng, cuồng nhiệt. Tôi thấy mình như đang trôi đi trên một dòng sông, hai bên bờ, người Jrai đứng mỉm cười vẫy tay chào.
Amai H’ Blan
Mùa thu 2011

CÂU LẠC BỘ NHỮNG NGƯỜI MÊ TIN HỌC


ADMIN_TIN HOC  MONG MUỐN TRAO ĐỔI KINH NGHIỆM HỌC TIN HỌC VĂN PHÒNG & LẬP TRÌNH , TẠO ĐƯỢC MỘT NHÓM MÊ  COMPUTER (CHO DÙ MÌNH KHÔNG GIỎI, HỌC DỞ NHƯNG CHĂM CHỈ LÀ ĐƯỢC RỒI ), NGƯỜI TA THƯỜNG NÓI  " HÁT HAY KHÔNG BẰNG HAY HÁT MÀ"
MỜI CÁC BẠN  THAM GIA  CÙNG GỬI BÀI LÊN ĐỂ CHÚNG TA CÙNG HỌC HỎI LẪN NHAU
THÂN CHÀO

24/7/12

Giúp cả đời (13)

Giúp cả đời (13)

Đăng bởi cheoreo1 lúc
VRNs (24.07.2012) – Gia Lai – Ba thầy Vinh Sơn, Phaolô và Giuse đến Ia R’siơm vào một buổi sáng đầu tháng bảy.
Các thầy sẽ giúp kỹ năng sinh hoạt cho các bạn trẻ của hơn 40 buôn làng vì ama muốn tổ chức một hội trại vào cuối tháng này. Đây sẽ là hội trại đầu tiên của giới trẻ Krông Pa, một ngày hội hứa hẹn nhiều nối kết và được hầu hết các bạn trẻ mong chờ. Khóa học kéo dài trong vòng một tuần. Một ngày học hai buổi sáng chiều. Từ các buôn làng xa xôi trong Chư Gu, Chư Ngọc, cách Ia R’siơm hơn 30 cây số, các bạn cũng lặn lội về học. Mỗi buôn sẽ cử ra hai bạn sáng giá nhất đến học. Sau đó các bạn trở về dạy lại cho các bạn trong buôn những điều mình đã được dạy. Vào ngày diễn ra hội trại, chính các bạn trẻ Jrai sẽ tự tổ chức cho mình những ngày vui chơi, còn các thầy chỉ đóng vai trò cố vấn từ xa.
Ngày khai giảng khóa học, các bạn đến nhà ama trước cả tiếng đồng hồ. Ngôi nhà nguyện thường ngày rộng là thế, bây giờ trở nên chật hẹp quá sức. Vả lại, nếu dạy kỹ năng sinh hoạt ở đây, e rằng sập nhà mất, nên thầy trò rủ nhau ra gốc me gần bờ sông học, vừa mát, vừa rộng rãi, tha hồ vui chơi mà không sợ làm phiền đến ai. Tự nhiên, tôi nhớ đến cha Don Bosco, người đã dám đứng ra bảo lãnh cho một nhóm thanh thiếu niên phạm pháp được đi du ngoạn, vui chơi thỏa chí một ngày. Cha thấy rằng không được vận động là hình phạt nặng nề nhất đối với các bạn trẻ. Cha cam kết nếu thiếu một ai, chính cha sẽ vào tù ngồi thay. Buổi dã ngoại diễn ra tốt đẹp cho tới giờ chuẩn bị trở lại trại giam thì tự dưng một bạn “chướng” lên bỏ trốn. Cha Don Bosco giữ lời hứa, sắp sửa vào tù ở thì thời may, người yêu của anh chàng kia thuyết phục được anh ta quay trở lại. Sau chuyện đó, cha chiếm được cảm tình của tất cả thanh thiếu niên vùng Tôrinô nước Ý. Điều đó cho thấy, vui chơi là con đường dễ gắn kết người với người nhất, đặc biệt là giới trẻ. Mà với người trẻ Jrai thì điều đó càng hấp dẫn, vì người Jrai coi tuổi thanh niên (người chưa có vợ) là tuổi chơi bời, thích làm gì thì làm, được tự do như gió.
Trước khi lên Krông Pa, các thầy đã lên một chương trình sẽ dạy gì, ai phụ trách, khi nào, giờ nào…rất hoành tráng. Chỉ cần đọc qua bảng kế hoạch đã thấy thú vị rồi. Thế nhưng, giới trẻ Jrai không phải là giới trẻ người Kinh. Đem áp dụng những bài học của người Kinh vào Jrai trật bài là cái chắc. (Những người lên làm việc trên đây, ban đầu bao giờ cũng mắc cái tật này). Ví dụ như học mật thư, các bạn Jrai phải mất cả buổi để viết đúng 24 chữ cái trong khi thời gian cho có năm phút. Thấy không ổn, ngày hôm sau, các thầy đổi chiến thuật ngay. Thay vì ép các bạn phải dùng chất xám nhiều thì cho các bạn vận động, vui chơi trước, rồi đưa những bài học vào từ từ. (Tất nhiên là ở cấp độ dễ hơn so với dự kiến). Cách làm này có hiệu quả ngay vì hôm sau tới giờ ăn cơm mà thầy trò còn mải mê ngoài gốc me.

Hóa trang cho trò chơi lớn
Cũng từ ngày bắt đầu khóa học, tôi trở thành chị nuôi bất đắc dĩ. Ama giao hẳn chuyện cơm nước cho tôi và dặn thêm: “Con muốn nấu gì cũng được nhưng không được để thầy trò sút ký”. (Ama ơi, con không dám đảm bảo điều này đâu vì sau một tháng, mặc cho con ra sức chăm sóc, thầy nào sút ít là hai ký, nhiều tới năm ký). Làm sao để bữa ăn vừa ngon, vừa rẻ, lại vừa tươm tất thật không dễ. May mà trong số ba thầy, có một thầy là đầu bếp chính hiệu, nên tôi được giúp đỡ rất nhiều. Trước đây, nhà chỉ có hai cha con, đi chợ một ngày ăn mấy ngày cũng chưa hết. Bây giờ, mỗi lần đi chợ, phải có một thầy đi cùng với tôi để khiêng đồ, và nhất là phải mang theo điện thoại để cập nhật tình hình nhân khẩu liên tục. Khi khóa học vừa kết thúc thì ama khởi công làm nhà mái vòm. Mọi người trong buôn, từ con nít, đàn ông, phụ nữ đến cả bà bầu cũng đến giúp ama dựng nhà. Giờ đây, số người ăn cơm còn đông hơn trước, có ngày lên tới 70 người. Vì công việc nặng nhọc, nên tôi nấu thêm bữa lỡ cho mọi người ăn có sức. Thường thì bữa lỡ tôi hay nấu chè: chè đậu xanh, đậu đen, đậu đỏ…. Tóm lại là đủ các thứ chè mà tôi có thể nghĩ ra. Khi việc làm nhà ama tương đối ổn rồi thì đội đánh cồng chiêng tới, gần 20 em. Các em sẽ ở nhà ama tập tành để cuối tháng tham dự lễ hội cồng chiêng ngoài Plei Chuet. Trung bình mỗi bữa tôi nấu ăn cho 30 người, mỗi ngày nấu hai lần. Có nấu ăn mới thấy đây không hề là công việc đơn giản. Dù là đi ăn ngoài tiệm, trả tiền đàng hoàng, thì cũng nên cám ơn người nấu cho ta ăn. Như thế, cả tháng bảy, công việc bếp núc chiếm trọn thời gian một ngày của tôi từ sáng cho đến chiều. Tối đến, tôi ra Phùm Gi dạy. Ba thầy chia nhau, mỗi ngày một người đứng lớp cùng tôi. Được nhìn đám học trò cười nói, bao nhiêu mệt nhọc như tan biến. Phải công nhận ông trời đã rất hào phóng và công bằng với tôi.

Ama Gioan dựng nhà vòm tại Ia R’suom

Thầy Vinh Sơn kéo cát dựng nhà vòm
Từ khi các thầy đến, nhà bếp trước kia bây giờ dọn lại thành phòng ở cho các thầy. Tôi mượn tạm góc sân nhà ami H’sieng (cạnh nhà ama) làm nơi nấu nướng. Ở đó có một cây vú sữa già tán râm mát, tôi bắc vài hòn đá lên làm bếp. Ở đây không thiếu củi. Chỉ có điều củi của người Jrai to như cột nhà, muốn có củi thổi, phải cưa ra từng khúc, rồi dùng rùi chẻ nhỏ ra, rất vất vả. Sau này mấy thầy kiêm công việc bổ củi, coi như tập thể dục buổi sáng. Cũng vì nấu ăn ngoài trời dã chiến như vậy, nên có lần cơm đang sôi thì đột nhiên trời mưa. Ai nấy cuống cuồng đi tìm áo mưa che cho bếp khỏi tắt, lúc nhìn lại mình thì đã ướt mem. Nhà ama chưa sắm xoong chảo lớn, tôi bèn mượn nồi mấy nhà quen trong làng nấu đỡ. Có hôm đang đang nấu canh giữa chừng thì người ta tới nói: “Amai Thu, cho mình lấy cái nồi về nấu cám heo”. Chả là, chỉ có nồi cám heo mới to, mới nấu đủ cho mọi người ăn. Góc sân nhà ama có một cây xoài, chúng tôi trải bạt ở đó, cha con, thầy trò ngồi ăn dưới bóng cây. Thi thoảng gió nổi lên, thổi đất cát bám đầy đồ ăn, nhai miếng nào da gà nổi lên tới đó. Có thế mới thấy quý một cái bàn ăn, một cái bếp, một cái nồi.

Nấu ăn giữa trời
Biết nhà ama nhiều người, các ami trong làng chia nhau tới giúp tôi nấu ăn. Người nhặt rau, vo gạo, đâm nước mắm…nhưng không bao giờ nấu. Họ nói họ nấu không ngon. Sau này tôi biết là các ami khiêm tốn mà thôi. Ngày nào họ cũng tới và cũng nhờ vậy mà tôi biết rằng người Jrai rất tự trọng. Hôm ấy có một vị ân nhân dưới Sài Gòn lên đem theo nhiều quần áo, bao to, bao nhỏ đủ cả, toàn quần áo đẹp thôi. Mấy thợ xây người Kinh thấy quần áo đẹp liền tới xin ama. Người ta xin chẳng lẽ mình không cho, thế cũng kỳ, ama gật đầu. Thế là mấy ông thợ xây qua hốt nguyên một bao quần áo đem về, hả hê sung sướng. Người Jrai cũng tới nhà ama, thấy quần áo đầy ra đấy nhưng không bao giờ xin. Dù họ mặc áo rách tả tơi họ cũng không bao giờ xin. Trong xã hội Jrai trước đây, không một ai bị bỏ rơi nên không cần tới nhà tế bần hay trại mồ côi. Người ta không có những câu ca dao hay ho như: “Nhiễu điều phủ lấy giá gương. Người trong một nước phải thương nhau cùng” như người Kinh, nhưng người ta đã sống tinh thần đoàn kết triệt để hơn mọi câu ca dao. Cho nên, cái nghề mà người Jrai xấu hổ nhất chính là nghề ăn xin.
Bên Phùm Gi, tôi dạy được một tuần thì phát hiện ra trong lớp nhiều em chỉ có một bộ đồ. Tôi bèn chở hai bao quần áo qua đó. Học xong, tôi đổ quần áo ra giữa nhà cho các em tha hồ chọn lựa. Trong số các học trò lấy đồ hôm đó, có một em gái tên là H’tuyên. Em rất thích các bộ đồ tôi mang tới và vì em thử cái nào cũng đẹp, cũng vừa vặn, nên em lấy nhiều hơn các bạn khác. Nhưng kể từ hôm sau, em không tới lớp nữa. Dò hỏi mãi, tôi mới biết người trong buôn nói em thế này: “H’tuyên, sao mày lấy đồ nhiều thế? Mày không để cho người khác mặc à?”. Câu nói ấy tới tai bố mẹ H’tuyên. Họ cảm thấy nhục nhã nên cấm không cho H’tuyên đi học nữa. Đây là bài học đắt giá tôi không bao giờ quên vì của cho không quan trọng bằng cách cho.
Cũng vì tự trọng cao mà người Jrai rất dễ tự ái. Bạn có thể gọi họ bằng bất cứ tên gì như người Thượng, người Jrai, người sắc tộc hay người đồng bào đều được. Nhưng chớ dại gọi họ là người dân tộc. Chỉ cần một câu nói ấy thôi, cái nhìn của họ về bạn khác liền. Họ cảm thấy bị khinh khi, bị chạm tự ái. Cái tính tự ái này ai cũng có nhưng nó đặc biệt mạnh nơi người Jrai. Mà đã tự ái rồi thì họ không màng chi nữa, không giải thích gì cả, tình cảm từ nay chấm hết. Một em học sinh nội trú Jrai, nếu bị la vô cớ, sẽ bỏ về nhà ngay mặc kệ đêm khuya hay đường sá xa xôi. Người Jrai không thích nói nặng. Nếu muốn sửa dạy điều gì, hãy nói nhẹ nhàng, họ sẽ nghe. Ai càng quát mắng, la lối thì họ càng im lặng và đóng tai lại. Có thể xem họ như cái bóng đèn để rồi có muốn lau chùi vết bẩn thì hãy lau cho thật êm ái, dịu dàng. Còn nếu không, cái bóng đèn đó sẽ vỡ ngay và làm tổn thương cả người giúp nó.
Ai có lòng muốn giúp người Jrai, phải thật sự kiên nhẫn, còn nếu không, lòng nhiệt tình chỉ làm bạn mệt mà thôi. Hôm nay bạn chỉ cho họ trải bạt ăn như thế này, giờ này, ở đây…nhưng hôm sau là họ quên ngay, họ sẽ trải theo ý của họ và mọi sự hỏng bét. Cho nên, phải nhắc liên tục, nhắc đến khi trở thành thói quen thì thôi. Người Jrai không để ý lắm tới những điều bạn nói, trừ phi bạn vừa nói vừa làm. Nếu bạn nói: “ Mọi người hãy trồng rau xanh đi, vừa đỡ tốn tiền, lại đảm bảo không thuốc sâu” thì chẳng ai làm đâu. Bạn phải đích thân trồng một vườn rau, người Jrai tận mắt nhìn thấy. Sau đó bạn tặng rau cho họ. Họ ăn thấy ngon lúc đó tức khắc họ sẽ trồng. Mà đã trồng là cả buôn đều trồng, nhà nào cũng có. Thế nên, muốn thay đổi điều gì nơi người Jrai, người giúp phải xắn tay áo lên mà làm và phải giúp lâu, giúp dài, giúp cả đời mới mong thấy kết quả.
Amai H’ Blan

23/7/12

Niềm tin vượt qua bất an cua xã hội

Đăng bởi cheoreo1 lúc
VRNs (23.07.2012) – Sài Gòn – Đây là kinh nghiệm của bảy học viên lớp giáo lý Dự Tòng đặc biệt do chúng tôi phụ trách. Một người đã rửa tội từ cuối tháng 6 vừa qua (Maria Lê Diễm Mi), một người vừa được cha Giuse Đinh Hữu Thoại rửa tội tại Tam Kỳ, Quảng Nam (Mary Huỳnh Thục Vy). Sáng hôm qua, chúng tôi rửa tội cho bốn người (Matthew Rchơm Sơ, Maria Đỗ Thị Mỹ Hạnh, Geradina Lê Thị Bích Vân và Maria Nguyễn Hoàng Vi). Rồi tuần sau, nếu không có gì thay đổi, chúng tôi sẽ rửa tội cho Monica Trịnh Kim Tiến.
Đối với Maria Diễm Mi, việc rửa tội là đương nhiên, vì nhiều năm nay cô đã đi lễ đều đặn hàng tuần. Việc gặp gỡ Chúa đã làm cho cô được giải thoát trước biết bao nhiêu nguy nan trong cuộc sống. Còn đối với Monica Kim Tiến thì chúng tôi muốn giữ bí mật để kể chuyện vào kỳ sau.
Kỳ này, chúng tôi chỉ kể về năm người kia.

Lý do theo đạo?
Trước khi lãnh nhận bí tích rửa tội hai tuần, Huỳnh Thục Vy viết cho chúng tôi: “Con tin rằng cuộc đời con người không phải do con người quyết định mà được. Lúc con bị bắt, con tự nhiên thấy mình luôn được chở che. Con chưa hiểu vì sao con lại có cảm giác ấy. Nhưng con hy vọng nếu có một Đấng cao vời mà con chưa từng biết thì con mong các cha giúp cho con một cơ hội để bước vào con đường nhận biết Ngài. Đó là những lời con nói thật lòng mình”.

Sau khi Thanh Tẩy, cha Thoại đang chuẩn bị ban bí tích Thêm Sức 
cho Mary Huỳnh Thục Vy
Còn Nguyễn Hoàng Vi thì cho biết muốn theo đạo là muốn chu toàn đạo hiếu với ba: “Lúc đầu, con tìm về với Chúa chỉ vì muốn hoàn thành tâm nguyện của ba con ngày còn sống (vì ba con là người có đạo, mẹ thì không và con cũng không có đạo) chứ không hề có một cảm nhận gì về Chúa. Con chỉ nhớ ngày còn sống mỗi sáng mùng Một Tết hàng năm, ba vẫn thường một mình lặng lẽ dẫn con đi nhà thờ và có đôi lần ba đã nhắc nhở gia đình rằng: ‘Chỉ có con người bỏ Chúa chứ không bao giờ Chúa bỏ con người’. Lúc ba hấp hối, tâm nguyện của ba là mong các con mình tìm về với Chúa. Một ngày, khi đã mệt mỏi với những bon chen của cuộc sống, con dừng lại và mong muốn tìm về với Chúa để hoàn thành tâm nguyện của ba nhen nhóm lên trong suy nghĩ con một cách rất tự nhiên”.

Nghi thức tiếp nhận 4 Dự tòng đầu lễ, tại Sài Gòn, ngày 22.07.2012
Mỗi người mỗi cảnh, anh Rchơm Sơ thì cả gia đình đã theo đạo từ lâu, đến giờ học đại học ở Sài Gòn mới thấy mình phải tìm Chúa, thế là xin học đạo.
Cô dược sĩ Lê Thị Bích Vân là mẫu người khát khao tìm lẽ sống mãnh liệt. Cô nhận xét cuộc sống của mình: “Mâu thuẫn. Đấu tranh. Dục vọng và Lí trí. Đúng và sai. Nên và không nên. Luôn gồng mình lên để sống, đôi lúc tôi tưởng chừng như người điên. Và tôi luôn tìm, tìm kiếm hạnh phúc, sự bình yên trong tâm hồn. Hy vọng một nơi nào đó, một ai đó hoặc thậm chí là bất kì một thứ gì mở lối thoát cho tôi. Vì tôi muốn sống như đúng nghĩa là một cuộc sống”.
 
    Thanh tẩy cho Geradina Lê Thị Bích Vân
Chị Đỗ Thị Mỹ Hạnh là mẹ của hai người con, một đã đi làm, một đang học công nghệ thông tin. Chị là con của gia đình theo đạo Cao Đài, rồi khi lấy chồng thì về gia đình theo truyền thống Phật giáo. Đạo Cao Đài cũng tôn kính Đức Mẹ Maria, nên ngay từ bé chị đã thường cầu nguyện với Đức Mẹ. Đến khi có chồng có con, lúc hạnh phúc lúc buồn tủi, chị tìm đến với Đức Mẹ và mong muốn mình theo đạo nào mà có Đức Mẹ. Người em út của chị giới thiệu cho chị làm quen với những người Công giáo.
Động lực theo đạo nơi năm người này không ai giống ai, nhất là bốn trong năm trường hợp theo đạo không vì bổn phận của hôn nhân, mà thực sự muốn tìm một giá trị sống.

Niềm xác tín
Maria Nguyễn Hoàng Vi viết: “Một ngày, con bỏ ngang việc học giáo lý để xuất cảnh, kiếm kế mưu sinh cho gia đình thì con lại bị chính quyền cấm con xuất cảnh với lý do hết sức vớ vẩn. Ngay khi ấy, con tin rằng đó là ý định của Chúa muốn con trở về với tình yêu thương của Ngài. Những lúc lòng con cảm thấy bất an, bối rối nếu là trước đây con sẽ rơi vào tình trạng không lối thoát nhưng bây giờ qua lời dạy của cha, con cảm nhận được sự dạy bảo, chở che, ủi an của Chúa mà lòng lại cảm thấy bình an”.
Hoàng Vi, từ hơn một năm qua đã bị công an mật vụ vô cớ tấn công ba lần. Họ đẩy cô từ một người không quan tâm gì đến xã hội, đến truyền thông phải nhập cuộc để bảo vệ chính mình. Maria Nguyễn Hoàng Vi viết: “Mỗi khi đứng trước thế lực ma quỷ, con cảm nhận được nguồn sức mạnh vô cùng to lớn mà Chúa đã ban tặng cho con, giúp con vượt qua một cách an vui, không sợ hãi. Với những thủ đoạn và việc làm xấu xa mà chính quyền cộng sản làm với con chỉ vì con đòi hỏi tự do, dân chủ và nhân quyền. Trước khi đến với Chúa, con luôn sống trong lo sợ. Nhưng giờ đây mỗi khi họ làm việc xấu với con, làm cho con mất tất cả, cuộc sống bấp bênh, tính mạng luôn trong tình trạng nguy hiểm, họ tưởng rằng họ đã chiến thắng. Nhưng không! Đứng trước những gì họ đối xử với con, con lại cảm thấy bình an một cách lạ thường”.

Thân mẫu cha Thoại mặc áo trắng cho Hoàng Vi, sau khi rửa tội - Hôm nay Vi vui lắm vì được 
làm em cha Thoại cùng mẹ


Đối với Geradina Lê Thị Bích Vân, một dược sĩ, thì việc theo đạo đối với cô không phải lần đầu. Trước đây cô đã học, những sau đó không cảm thấy gì khá hơn, nên bỏ. Một thời gian sau, nhờ người chị, cô lại đến với lớp giáo lý đặc biệt của chúng tôi. Cô kể: “Những buổi học đầu tiên tôi không thỏa mãn về những điều mình được học. Hai tuần, tôi vẫn chưa có cái gì vào đầu”. 
Phải hướng dẫn những người như thế này đối với chúng tôi thật là thú vị, chẳng phải nhờ họ mà chúng tôi đào sâu thêm hiểu biết của mình đâu, nhưng với kinh nghiệm, chúng tôi biết thế nào Chúa cũng làm một điều bất ngờ cho họ và đó là cách Chúa dạy chúng tôi về đức tin. Bích vân nói: “Ngày 16.05.2012, có một thứ đã làm tôi thay đổi – “Chúa YÊSU của con, con đã hiểu…” – tôi hiểu vì sao Người lại yêu thương chúng ta đến vậy, vì sao Người lại lấy thân mình để cứu chuộc chúng ta… Chúa của tôi, tôi yêu Người, yêu vô cùng. Nhìn Người trên thập giá tôi thấy lòng mình đau nhói”.
Đến giờ phút này, chúng tôi không thể nhớ đã nói gì, để rồi cái giây phút đó khiến Vân phải nhớ cả ngày tháng, như là cột mốc không thể quên trong cuộc đời, vì đã nhận ra Chúa Yêsu.
Chị Maria Đỗ Thị Mỹ Hạnh có kinh nghiệm khác hẳn các cô Vi và Vân. Chị kể: “Con chiêm bao thấy hình Mẹ có ánh hào quang. Con kể cho người em út nghe, và em con lại đem kể cho một chị có đạo, đó là chị Dung, hiện giờ chị trong lớp Kinh Thánh ở Mai Khôi và chị ấy đã dẫn con vào giờ sống nhóm ở nhà thờ Mai Khôi và con được chị Thu nhóm trưởng cho học giáo lý ở nhà thờ Chợ Quán. Học xong sắp rửa tội, thì con bị chồng mình cản trở, thế là con không được rửa tội vào đạo, lúc đó con buồn lắm nhưng nhờ các chị khuyên, cầu nguyện phó thác, chương trình của Chúa cứ dâng lên và xin một ngày đẹp lòng Chúa sẽ cho và con cũng làm theo”.

  Chị Maria Đỗ Thị Mỹ Hạnh lãnh bí tích Thêm Sức
Riêng đối với Matthew Rchơm Sơ, anh này chọn ngay câu Lời Chúa của Chúa Yêsu nói trong vườn cây dầu, lúc sắp chịu nạn làm hướng sống: “Anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện để khỏi lâm vào cơn cám dỗ. Vì tinh thần thì hăng hái; nhưng xác thịt lại yếu đuối” (Mt 26, 41). Rồi anh nói: “Tôi vẫn âm thầm cầu nguyện và ở đó ánh hào quang xuất hiện trong tôi mà tôi không hề hay. Chúa luôn mời gọi tôi, Ngài luôn chỉ đường và khuyên bảo trong bước đường tôi đi, những lúc gian nan nguy khó hay ốm đau thì Ngài luôn ở bên cạnh để bảo vệ tôi như thể tôi thấy được tiếng nói của Ngài. Từ đó tôi nhận ra rằng tôi phải đến với Ngài, đến với Hội thánh Chúa, đến cảm nghiệm cuộc sống trong Ngài”.


  Matthew Rchơm Sơ cùng các tân tòng rước Mình Máu Thánh Chúa Yêsu.
Đức tin lớn lên
Trong thánh lễ cử hành tại Tam Kỳ, cha Giuse Đinh Hữu Thoại đã chia sẻ với cộng đoàn và chính Mary Huỳnh Thục Vy như sau:
“Đây là thời điểm khó khăn cho đời sống cá nhân cũng như đời sống quốc gia, chúng ta phải biết cậy dựa vào sức mạnh của Thiên Chúa để chiến thắng ác thần (x. Ep 6, 12).
Với nước rửa tội, chúng ta chết cho tội lỗi, mặc cảm và những vướng bận với sự huỷ hoại trong cái chết của Người Công Chính – Yêsu Kitô, và tức khắc mang lấy sự sống mới của Thụ Tạo Mới – Yêsu Kitô. Đau đớn, khổ nhục và sự chết chỉ có thể đe doạ những ai còn quyến luyến với tội lỗi và còn muốn quy phục sự ác. Còn những ai tin vào sự sống mới – sự sống ấy đã đến rồi, mà hôm nay chúng ta chứng kiến trong người chị em sẽ được thanh tẩy – thì sẽ không còn sợ hãi, nhất là sợ những đe doạ của thế lực ác thần, dù núp dưới bất cứ danh hiệu nào.
Lời cầu nguyện và chúc lành của Kitô hữu không chỉ hữu hiệu cho những người đã tin, mà còn cho mọi người mà mình muốn hướng đến. Đó là ông bà, là mẹ, là những người thân yêu đã tạ thế lâu ngày tháng, và cả những người đang sống đang yêu thương mình. Người Kitô hữu có trách nhiệm hàng ngày dâng của lễ cầu nguyện và chúc lành cho mọi người và cho thế giới”.
Còn trong thánh lễ tại Sài Gòn sang hôm qua, chúng tôi mời gọi mọi người nhìn lại hạt giống đức tin tiềm ẩn trong cuộc đời mỗi người trong nhân loại này. Hạt đức tin được gieo lúc thuận tiện cũng như khi không thuận tiện. Hạt đức tin lớn lên không ai hay biết cho đến lúc bừng sáng thì ai cũng ngạc nhiên. Bốn anh chị em đón nhận các bí tích gia nhập Kitô giáo hôm nay đều có kinh nghiệm đó.
An Thanh, CSsR
Ảnh:  Vũ Sỹ Hoàng

22/7/12

Cảnh sát Nhật Bản “sẽ tôn trọng quyền tự do tôn giáo”



VRNs (22.07.2012) – UCAN - Hôm 27-5, lễ Chúa Thánh Thần Hiện xuống, cảnh sát Nhật đã đột nhập vào nhà thờ Công giáo Kaizuka ở thành phố Kawasaki, hạt phủ doãn Kanazawa, điều tra và bắt giam một người đi lễ ở đó vì những tội liên quan đến nhập cư nhưng không có lệnh của tòa. Vụ việc khơi lên các cuộc phản đối trong giáo phận Yokohama và trên cả nước.
Phản ứng trước vụ việc, Cục Cảnh sát quốc gia (NPA) đã ra thông báo chính thức yêu cầu các đồn cảnh sát trên cả nước tôn trọng tôn giáo và tất cả các quyền khác của con người. Cục này còn yêu cầu đừng bao giờ để một việc như thế tái diễn.
Thông báo được phát hành sau khi Đức Tổng giám mục Jun Ikenaga của Osaka, chủ tịch Hội đồng Giám mục Công giáo Nhật Bản, gửi thư cho chủ tịch Ủy ban An toàn công cộng quốc gia (NPSC) và tổng ủy viên NPA hôm 2-7 yêu cầu có biện pháp ngăn chặn các vụ lạm dụng như thế trong tương lai.
Trong thư trả lời Đức cha Ikenaga đề ngày 12-7, cảnh sát trưởng NPA Yasuhiro Shirakawa báo cho ngài biết ông đã thảo luận vấn đề này với NPSC và sau khi cân nhắc kỹ đã phát hành thông báo chính thức này cho lực lượng cảnh sát trên cả nước.
Thư của ông Shirakawa, có tựa đề “Về việc đẩy mạnh hoạt động của cảnh sát tôn trọng các quyền cơ bản của con người cách thích đáng”, có các điểm chính được tóm tắt như sau:
Trước hết, thông báo gọi việc đột nhập nhà thờ Kaizuka là một “vụ xâm phạm vô cớ” và chuyển lời xin lỗi của cảnh sát hạt Kanagawa đến giáo phận Yokohama.
Thông báo tuyên bố tiếp: “(Cảnh sát) Vào làm nhiệm vụ ở bất kỳ nơi nào đều phải tuân thủ pháp luật. Ngoài ra, ngay sau khi đến mỗi và mọi hành động của cảnh sát phải đặc biệt thể hiện sự tôn trọng quyền tự do tôn giáo và tất cả các quyền cơ bản của con người”.
Cuối cùng, thông báo kêu gọi phải có sự lãnh đạo và đào tạo nhân viên hành pháp tốt hơn trong các khu vực để bảo đảm các vụ việc như thế không tái diễn trong tương lai. Đặc biệt là những người chỉ huy các hoạt động trong lĩnh vực này cần phải được nâng cao nhận thức về những chỉ thị này và bảo đảm mệnh lệnh họ đưa ra đúng với các chỉ thị này.

Đặc phái viên ucanews.com từ Tokyo, Japan
Nguồn: UCAN Việt nam

Khoảng trầm tư Nắng Mưa

Khoảng trầm tư Nắng Mưa



VRNs (22.07.2012) – Sài Gòn – Có những đêm thâu trằn trọc không ngủ. Có những bữa ăn không thấy ngon miệng. Có những chiều ngồi nhìn xa xăm. Có những khi ngờ nghệch đối diện với chính mình. Có những lúc thẫn thờ ngồi nhìn trang giấy. Hình như có điều gì đó cứ bâng khuâng, cứ buồn buồn, cứ đeo đẳng và khó tả. Tôi lại viết. Viết theo phản xạ. Viết để tự giải thoát. Viết cho tôi hay cho ai? Viết cho những gì xa ngái, trống vắng? Viết những điều mơ hồ, không có thực? Tình yêu thì lớn lao, và nỗi nhớ thì trừu tượng, mà con người lại quá hữu hạn! Tôi vẫn miệt mài đi tìm gặp chính mình. Bạn hay tôi khó hiểu? Tôi hiểu chưa đúng ý bạn nên tôi tự lao mình vào sa mạc chăng?
Ước mơ, hoài bão, cuộc sống, kể cả tình yêu, nỗi nhớ, chờ đợi, thậm chí cả những suy tư, những toan tính, nỗi nhạc và niềm thơ cũng chung số kiếp: Lận đận trăm bề! Cuộc đời nhiêu khê và khắc nghiệt hơn dự đoán. Còn lại gì sau những lời thề, hò hẹn? Phải chăng là khoảng hoang vu trong lòng, khoảng thời gian trống vắng, hụt hẫng và mệt mỏi của con tim và khối óc? Không bi lụy nhưng hình như còn nguyên những mối trầm tư và dự tính bộn bề!
Không thành công thì cũng thành nhân. Mà tôi thực sự thành nhân chưa? Thế nào là thành công? Người ta thường dựa trên tiền tài và chức tước. Mà, khi thành công thì đời sẽ tha thứ mọi chuyện (Ngạn ngữ Pháp). Thành danh mà chưa giàu có thì cũng không được công nhận, dẫu biết rằng một giờ sống tràn ngập vinh quang đáng giá bằng một năm sống âm thầm, không tên tuổi (Walter Scott). Thật vậy, văn hào Shakespeare đã nhận định: “Có những người sinh ra được sự nổi tiếng rơi vào mình, có nhưng người tìm mãi cũng thấy, nhưng có những người tìm cả đời cũng không thấy”. Sự thật nào cũng có những hương vị ngọt ngào riêng, rất riêng biệt, ai chưa từng trải nghiệm thì khó có thể hiểu và cảm thông. Một khi đã “nếm” dư vị của nó mới thấu hiểu câu ngạn ngữ Trung quốc: “Chẳng nếm mùi cay đắng khó nên bậc siêu quần”.
Ai cũng muốn thoát ly gian khổ và đau khổ, nhưng đau khổ vẫn xảy ra hằng ngày. Ai cũng có nhân cách, nhưng cần một nhân cách đúng đắn và thích hợp với nhân vị. Vì “phẩm chất quý giá nhất của con người là sự chân thành” (Ngạn ngữ Nhật). Miễn cưỡng là đồng nghĩa với lọc lừa và gian dối – theo một ý nghĩa nào đó.
Nắng. Mưa. Màu nắng vàng ươm, trong như sắc pha lê, nhưng có lúc chợt hanh hao, xa ngái. Nắng oi ả đến mấy thì vẫn không thể hong khô được hoài niệm phơi đầy ký ức. Mưa không đủ trôi hết nỗi buồn, ngay chỉ trong cơn mưa phùn mà đôi khi lòng cũng đủ ướt sũng!
Người Anh dùng thành ngữ “Living is no picnic” để diễn tả một thực tại cuộc sống như một phạm trù triết-lý-sống. Kinh qua cuộc đời, người ta càng lớn tuổi càng dễ cảm thông và tha thứ, tạo thành một Tam Đoạn Luận (syllogism) của cuộc đời, để đủ hiểu cái trăn-trở-êm-đềm, cái nỗi-đau-ngọt-ngào, và cái tất yếu mà không ai mua được bằng vàng bạc. Ngược lại, theo Gibbon, ai có một trái tim để giải quyết, một cái đầu để sắp xếp, và đôi tay để hành động mới khả dĩ biết sống và sống xứng đáng.
Xin mượn lời G. Fraytack (Đức) để khép lại khoảng-trầm-tư-nắng-mưa: “Người nào có tấm lòng vàng thì dù mặc quần áo nghèo khổ cũng vẫn cao quý”. Hãy tự tin, kiên trì, chân thành, vị tha và yêu thương để cùng xây dựng xã hội và chữa lành mọi vết thương thế giới…
Lạy Chúa, chỉ có Chúa là Cứu cánh của đời con, xin thánh hóa nỗi niềm con và hướng dẫn con trong Chân lý của Ngài. Vâng, lạy Chúa, bỏ Ngài con biết theo ai? Con còn trần gian quá, xin tha thứ, nâng đỡ và độ trì con sống trọn đường trần. Con cầu xin nhân Danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Thiên Chúa cứu độ của con. Amen.
TRẦM THIÊN THU

19/7/12

CHIA SẺ CHỨNG NHÂN gặp được Chúa

CHIA SẺ CHỨNG NHÂN Đã gặp được Chúa
“Lời Ngài là ngọn đèn soi dẫn đời con “
Con là GIUSE PHẠM VĂN HẬU, ở giáo xứ Phương Lâm.
Hôm nay con nói ra đây để làm chứng cho Chúa. Trước đây con chưa đến với lớp Kinh thánh – Cầu nguyện, con sống rất khô khan, một năm chỉ xưng tội một lần và cũng chỉ rước lễ có một lần thôi ; sau đó con cũng bỏ không rước lễ nữa. Một tuần con chỉ có đi lễ ngày Chúa nhật thôi. Khi Cha đọc Lời Chúa và Cha giảng, con nghe nhưng cbẳng hiểu gì và cũng chẳng biết gì về Lời Chúa.
Một hôm, có người chị ở gần nhà rủ vợ con đi học Kinh thánh , vợ con học được một khóa ở tại giáo xứ Chợ Quán, sau đó vợ con có rủ con đi thì con cũng đi nhưng thầm nghĩ trong đầu : cứ đến đó thử một lần xem sao. Khi con đến lớp học vào giờ ca ngợi Chúa, con thấy cộng đoàn vừa hát vừa vỗ tay để ca ngợi, con cảm thất trong lòng nhẹ nhõm. Rồi hết giờ ca ngợi , con lại được nghe Cô Thu chia sẻ cảm nghiệm Lời Chúa và con có nghe Cô nói : bất cứ làm việc gì thì cũng mời Chúa đến đồng hành làm với mình. Buổi gặp gỡ, ca ngợi và học hỏi Lời Chúa ngày hôm ấy (ngày đầu tiên con đến với cộng đoàn) gần hai giờ mà con không cảm thất chán. Khi ra về, con nghĩ trong đầu con rằng :” Chúa ơi ! con muốn đến Chợ Quán để học Kinh thánh”. Con về, con cũng cầu xin Chúa sắp xếp công việc cho con để cứ Thứ Năm hằng tuần là con lại được đến nghe và học hỏi Lời Chúa. Con có hai đứa con nhỏ, để được đi học ngày Thứ Năm, con phải gởi một cháu cho Bà Nội giữ, một cháu cho Bà Ngoại giữ vì chúng con ở Phương Lâm nên đã phải đi từ  01 giờ trưa Thứ  Năm và 01 giờ khuya ngày hôm sau mới về đến nhà. 
Cộng đoàn biết không, chúng con cưới nhau được 11 năm mà hết 10 năm phải mang nợ, con nói với Chúa : Chúa ơi, sao Chúa để con biết Chúa sớm quá thì làm sao con đi làm để trả nợ được và lúc này con đã siêng đi lễ hằng ngày, rước Mình Thánh Chúa, đọc Kinh thánh và luôn cầu nguyện.
Vào năm 2011, con mượn ruộng cấy lúa và thả cá, đến lúc cá bán được, con bơm nước cho cạn để bắt cá đem bán, con cũng mời Chúa cùng đồng hành làm việc với con. Mấy ngày đêm tát và bơm nước gần cạn thì con được nghe thông báo có một cơn bão đang đến sẽ gây mưa to. Buổi sáng hôm đó con cầu nguyện và mở Kinh thánh, Chúa đã cho con gặp được đoạn  Tin  Mừng  Mt 8, 23 – 26  “ Đức Giêsu dẹp yên biển động “.
Đến chiều, con thấy bầu trời đen nghịt, cách ao cá của con không xa, con nghĩ : cơn mưa này chắc ao cá của con bị ngập đầy nước trở lại. Con nhơ lại đoạn Tin Mừng ban sáng con được Chúa cho biết. Con quỳ xuống, ngước mắt lên trời và dùng đoạn Tin Mừng này cầu nguyện cùng Chúa : “ Chúa ơi ! Chúa có ngủ quên không ? Chúa dậy duổi con mưa này đi cho con “. Lạ thay ! cơn mưa bay đi hướng khác và mưa rơi cách ao của con khoảng 100m  mà ao của con không bị mưa. Lúc đó, con nổi gai gà lên, con mừng và quá đỗi xúc động đến chảy nước mắt. Chính lúc đó con nghĩ Lời Chúa thật là tuyệt vời và lòng tin của con thêm mạnh mẽ hơn.
Vậy là chỉ trong có mấy tháng thôi, Chúa đã ban cho con được mùa lúa và cá, gia đình con đã trả được hết nợ. Con nghiệm thấy đúng như Lời Chúa nói trong đoạn Tin Mừng  Lc 12, 31  :” Vậy, hãy lo tìm nước của Người, còn các thứ kia, Người sẽ thêm cho .”
Con cảm ơn Chúa vì chỉ có lời Chúa mới biến đổi con người của con và giải thoát cho gia đình con.
Còn rất nhiều ơn khác không thể kể hết ra đây được, nhưng con cảm nhận được trong đoạn Tin Mừng Ga 10,10b :” Phần tôi, tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào ‘.
Chúa đã quan phòng và chăm sóc gia đình con toàn diện.
Con cảm ơn Chúa, con ngợi khen Chúa . Amen
GIUSE PHẠM VĂN HẬU
KHÓA VI – KINH THÁNH CẦU NGUYỆN

16/7/12

Radio Online - MANG ĐẾN NHỮNG LỜI YÊU số 5: MƯA


Radio Online - MANG ĐẾN NHỮNG LỜI YÊU số 5: MƯA

- Khi các bạn nhìn ra ngoài sân, những hạt mưa đang rơi nhè nhẹ xuống mặt đất, cái cảm giác trống rỗng trong suy nghĩ có ẩn hiện trong suy nghĩ của bạn không? Có lẽ lúc này bạn không còn suy nghĩ về những lo toan của cuộc sống, mà thay vào đó là một trong những hồi ức thật đẹp của một lần nào đó... Nếu gặp mưa, hãy cảm nhận, cảm nhận thật chân thật... những kỷ niệm sẽ ùa về trong suy nghĩ bạn một cách sống động... 
Và chia sẻ những kỷ niệm thật đẹp đó đến chương trình nhé...
- Các bạn có thể gửi lời nhắn đến ai đó, kèm theo bài hát đến chương trình. 
- Bằng cách: gửi sms qua 0906618684, hay gửi tin nhắn qua face Tuấn Anh Lee hay Y/M: tu4nanhy3u.
Ngoài ra các bạn có thể liện hệ với các admin khác:
Bạn Thùy Dương (http://www.facebook.com/thuy.duong.5099940).
Bạn Thiên (http://www.facebook.com/changtraixautinh)
- RO số 5 sẽ được phát vào tuần thứ 4 tháng 7, thứ 7 tuần sau (28-7-2012)
Đừng quên tham gia nhiệt tình bằng cách gửi tin nhắn hay chia sẻ kỷ niệm của mình nhé.
Thân!
Tuấn Anh

Comment

Translate