18/8/12

Chương 07

Chương 07

Ba đứa trẻ vẫn tưởng rằng nghề đốt than là một nghề nhàn hạ. Nhưng hôm sau, chúng mới thấy là chúng đã lầm .
Mới sáng tinh sương, cả gia đình thức giấc. Một lò than đã cháy xong, người ta chọc những lỗ thông hơi để khói thoát ra ngoài và để cho than nguội. Rồi người ta lại thiết lập ngay một lò than khác .
Mặc dầu đầu óc băn khoăn, ba anh em vẫn mải mê theo dõi công việc lạ mắt này .
Ông Ê Ban mới đi đâu về bảo Việt:
- Em đi với ta để kiểm những cái bẫy đã gài hôm qua .
- Em có đi không ạ? Y Môh hỏi .
- Em cùng đi nếu em muốn .
Hiện giờ đã biết rõ Ê Ban là ai, Việt thấy mình phải thu hết can đảm để đi theo hai người. Nó tự hỏi có phải họ dẫn nó đi để hạ thủ nó ở một chỗ khuất nào đó chăng? Nhưng hồi tưởng lại sự việc đêm qua, nó lại thấy vững dạ .
“Chắc hắn tìm cách dùng ta trong đảng cướp”. Nó nghĩ thầm .
Mặc dầu ít cảm tình với Y Môh, nó cũng vẫn đi theo hắn, không một lời kêu ca .
Còn hai đứa nhỏ ở lại chòi. Bé Tâm thì bắt chước dựng lên một lò than nhỏ xíu . Còn Hằng thì hoang mang suy nghĩ:
“Nếu có công việc gì làm cho khuây khỏa thì ta sẽ bớt nhớ ba má … và thêm can đảm để chờ đợi giờ phút được về với ba má. Không hiểu sao ông Ê Ban lại chưa muốn dẫn ngay chúng ta về. Hay là ông sợ Y Blơm? Tên này có lẽ ghê gớm lắm, nên một người can đảm như ông mới phải sợ chứ!
Nhìn quanh không thấy có việc gì làm, nó trở vào chòi và trông thấy một chiếc áo đen móc trên đinh ở cột nhà. Đó là chiếc áo mà ông Ê Ban đã đắp cho bé Tâm đêm qua . Hằng thấy một tay áo bị rách một miếng khá lớn .
- Uổng quá, ta không có cây kim! Nó nghĩ thầm, đáng lẽ ta có thể vá chỗ rách kia … Trong túi ta có một cuộn chỉ xanh nước biển: không đúng màu hẳn, nhưng trên nền áo đen cũng không rõ lắm!
Cầm cái áo lật qua lật lại, nó thấy một cây kim gài ở ve áo .
- À đây rồi! Nó vui vẻ tự nghĩ. Chiếc kim hơi lớn một chút, chắc ta không thể mạng đẹp như ở lớp học may, nhưng dầu sao cũng hơn là để áo rách .
Rồi nó ngồi xuống trước cửa chòi và bắt đầu mạng. Một lát sau, mạng xong, nó treo áo lên chỗ cũ .
Ba người đi săn mang về một con thỏ rất lớn. Y Môh làm lông, còn đứa con trai và người đốt than thì quạt lửa cho than thật hồng .
Lúc đó trời hơi lạnh, Ê Ban vào chòi lấy áo ra khoác. Hắn nhận thấy ống ta áo tự nhiên hết rách .
- Ủa! Cái gì thế này? Hắn ngạc nhiên hỏi. Áo của ta … phải, áo của ta đã được mạng! Ta không hiểu sao? Hắn vừa quay lại nhìn lũ trẻ .
Hằng đỏ mặt nói:
- Thưa ông, cháu tìm thấy một cây kim và cháu có sẵn một cuộn chỉ nên cháu mạng cho nó hết rách .
- Chính em đã làm đó à?
Tiếng nói của hắn khác lạ đi. Hắn không còn vẻ gì là độc ác hay mỉa mai. Hắn cầm cái áo trên tay; những đứa trẻ ngạc nhiên thấy hắn rơm rớm nước mắt .
- Điều này làm ông không vui ạ? Hằng lo lắng hỏi .
- Trái lại, ta rất vui, vì từ bao lâu nay không có ai vá áo cho ta cả! Khi ta còn ở trong buôn, mẹ ta vẫn vá áo cho ta … Bây giờ … nhưng tại sao em muốn làm cho ta vui?
Câu trả lời được thốt ra không chút ngần ngại:
- Vì ông rất tốt với chúng cháu .
- Bây giờ chúng ta đi ăn cơm! Ê Ban nói với giọng hoan hỷ .
Trong bữa ăn, Việt rất băn khoăn nghĩ rằng Ê Ban là một tên tướng cướp đã giết ngưòi, đáng ghê tởm .
Nó không thể hiểu nổi Ê Ban .
“Hắn đã cứu anh em ta, Việt tự nhủ, hắn đã chữa chân đau cho bé Tâm, hắn đã cởi áo đắp cho bé Tâm ban đêm. Tuy nhiên, hắn đã giết người và cướp của! Hay là điều này sai sự thực và hắn bị thiên hạ vu cáo? Nhưng tại sao hắn lại phải trốn tránh? Tại sao hắn sống như một kẻ man rợ trong rừng, không dám tới gần làng mạc?
Tất cả các câu hỏi trên, nó không thể tìm thấy câu trả lời. Chỉ có một người có thể giải thích cho nó: Chính là Y Blơm. Nên nó đã có chủ định .
Tối đến, trong khi Ê Ban tay cầm súng đang đi tuần ở ngoài rừng, Việt thừa dịp lại bên. Thấy nó, Ê Ban vui vẻ hỏi:
- Em muốn đi dạo một vòng với ta hả?
Việt nói với giọng quả quyết:
- Cháu … Cháu biết ông là ai rồi!
Ê Ban chau mày, nhìn thằng nhỏ một lúc lâu rồi đặt tay lên vai nó .
- Vậy thì sao? Hắn hỏi Việt. Em sợ ta? Em cho rằng ta sẽ giết cả bọn?
Việt đỏ mặt nhớ lại những gì nó đã trông thấy hôm qua .
- Sao em biết? Ê Ban hỏi. Có phải vấn đề người chủ trại hay không?
- Sự đó và nhiều sự khác nữa. Em thấy ông không phải là một người đốt than và ông cứ muốn trốn tránh … Ông không muốn đi tới bờ hồ .
- Bây giờ thì em đã hiểu vì sao. Nhưng chớ lo, ta sẽ dẫn các em về khi nào có thể được. Có lẽ mai hay mốt; Y Môh cho rằng cảnh sát đi về phía bắc. Ông đốt than và người con rất sẵn sàng đưa các em tới chỗ cắm trại, nhưng họ không thể bỏ được lò than .
- Thế còn Y Môh?
- Y Môh chẳng ưa gì các em cả; nó ghen tức vì ta coi các em như bạn. Điều đó rất dễ hiểu: nó đã rời bỏ tất cả để tới đây làm vệ sĩ cho ta. Nếu các em đi cùng nó, ta sẽ không yên lòng .
- Ông cho rằng hắn sẽ hãm hại chúng cháu?
- Ta không rõ. Nó là đứa hiếu thắng và hơi xảo trá. Nó mến ta nhưng có khi nó không vâng lời ta .
Việt nhìn Y Blơm rất chăm chú. Nó còn một câu hỏi nữa: một câu quan hệ nhất có thể, tùy theo lời giải đáp, đính kết hoặc ngắn hoặc dài, hoặc ngăn trở vĩnh viễn tình bạn của hai người .
- Em nhìn ta như vậy là nghĩa gì? Y Blơm hỏi .
- Xin ông đừng giận … Người ta đồn rằng ông là một tướng cướp … Điều này không đúng, phải không ạ?
- Danh từ đó không đồng nghĩa đối với tất cả mọi người, Y Blơm đáp với vẻ tự nhiên. Ta chỉ lấy những của phi nghĩa đem trả cho những người nào xứng đáng. Số tiền mà người chủ trại hôm qua đã bóc lột của kẻ nghèo khó, ta mang cho những ngưòi nào mà đã kiếm ra bằng mồ hôi nước mắt. Nếu làm như vậy mà thiên hạ gọi ta là tướng cướp, và ta còn lấy làm hãnh diện là đằng khác!
- Riêng cháu nhận thấy việc làm của ông rất tốt. Nhưng người ta còn nói … xin lỗi ông … Là ông đã giết người!
Nét mặt Y Blơm bỗng nhăn lại với vẻ đau khổ:
- Đúng, nhưng đó là ngoài ý muốn của ta, ta xin thề với em. Vì em là bạn của ta, ta không có quyền nói dối em. Phải ta đã giết một người .
Việt sửng sốt hỏi:
- Sao có thể như thế được?
Y Blơm bảo nó ngồi xuống bên cạnh rồi nói:
- Em đã khá lớn để hiểu được vấn đề. Chắc em yêu má em lắm, phải không?
- Vâng, với tất cả tấm lòng em.
- Vậy, nếu cần thì em có sẵn sàng làm tất cả để bảo vệ má em không?
- Tất cả, Việt đáp không do dự .
- Vậy thì câu chuyện xảy ra như sau:
“Có một tên đã khiếm lễ với mẹ ta. Ta đã đi kiếm thủ phạm để trừng phạt. Ta không định tâm giết hắn, ta xin thề trước trời đất! Ta chỉ muốn cho hắn một bài học xứng đáng thôi. Khốn thay! Chính hắn đã tấn công ta bất ngờ. Một bữa kia, ta đi từ nhà tới chỗ làm rẫy, ta thấy hắn núp sau một bức tường. Rồi một tiếng súng nổ. Viên đạn bay vèo bên tai ta. Nổi giận, ta giơ súng lên ngắm và bóp cò. Địch thủ của ta vừa lúc ấy ló người ra nên bị trúng đạn giữa ngực. Khi ta thấy hắn chết, ta bèn trốn vào rừng. Tuy nhiên, ta đã ở thế tự vệ chính đáng. Nhưng chẳng ai hiểu cho ta, và ta cũng chẳng có cách nào để chứng minh điều đó. Vả lại, ta muốn được tự do và ta không muốn thấy mẹ ta phải tủi hổ khi thấy con mình bị cảnh sát còng tay mang đi”.
- Nhưng mẹ ông bây giờ chỉ có một mình! Bà cụ có khổ lắm không?
- Những người lối xóm vẫn săn sóc giúp bà. Ta bí mật gởi cho bà những đồ cần thiết. Một hôm ta về buôn để thăm bà. Nhưng ta suýt bị bắt và bà đã căn dặn ta đừng về nữa .
- Tội nghiệp ông Ê Ban! Việt vừa nói vừa nắm cánh tay tướng cướp .
- Nếu em muốn làm cho ta vui lòng, em đừng nên cho Hằng và bé Tâm biết rõ ta là ai. Ta không muốn cho chúng sợ ta. Em hứa chứ?
- Cháu xin hứa .
- Em là một mẫu con trai mà ta rất thích. Nếu ta có con, ta cầu mong cho nó giống em. Bây giờ em đã biết ta là ai, vậy em có muốn làm bạn sinh tử với ta khôn?
Việt gật đầu .
- Vậy đưa tay để ta bắt. Từ giờ phút này trở đi, giòng huyết quản của ta thuộc về em; nếu em cần đến ta, ta sẽ đến bất cứ trong trường hợp nào. Em có thể thực lòng nói với ta như vậy chăng?
Việt mỉm cười:
- Giòng huyết quản của cháu thuộc về ông; nếu ông cần đến cháu, cháu sẽ đến bất cứ trong trường hợp nào .
Hai người buông tay ra. Việt thấy trái tim mình nhảy rộn ràng trong lồng ngực vì sung sướng .
“Vậy mà, nó rất hổ thẹn tự nghĩ, đêm hôm qua ta lo ngại ông ấy ám sát bé Tâm!”
Khi nó về tới chòi, Hằng nhận thấy nét mặt hân hoan của nó .
- Trông anh vui thế, anh Việt? Ông Ê Ban đã nói những gì với anh vậy?
Việt không thể trả lời thẳng vào câu hỏi .
- Anh cũng thế, Hằng ạ. Anh rất yêu quí ông Ê Ban. Bây giờ anh chắc chắn là ông sẽ dẫn chúng ta về khi nào có thể được. Chúng ta cứ tin cậy vào ông, lúc sinh cũng như lúc tử .
- Em biết, nhưng có lẽ cũng vì em một phần đó. Nếu em không mạng cho ông chiếc áo lúc trưa …
Việt muốn cãi lại. Chiếc áo? Chiếc áo có ăn nhằm gì đến tình bạn sâu đậm giữa Y Blơm và Việt? Nhưng nó lại tự nén: có những điều con gái không thể hiểu được .
- Em đã làm được một việc tốt. Nếu khi nào áo ông ấy rách nữa, anh mong rằng em sẽ vá ngay cho ông ta .

Chương 06

Chương 06

Bọn người đi tới một rừng thông. Đêm đã xuống, trên nền trời nhạt, các cành thông vươn lên như những cánh tay đe dọa .
Hằng và bé Tâm, mệt mỏi, đi như người nửa tỉnh nửa mê, vấp vào đá và rễ cây, chỉ mong chóng đến nơi để được nằm nghỉ. Việt cũng mệt không kém nhưng còn tỉnh táo hơn vì trong bụng nó đang lo lắng .
Bỗng nhiên, một ánh sáng xuyên qua cành lá. Cả bọn tới gần một đám nhà chòi, có bóng người qua lại chung quanh một đống lửa .
- Tới nơi rồi, Ê Ban nói. Bây giờ các em có thể nghỉ ngơi .
Bé Tâm nép vào Hằng thì thầm:
- Đây là đâu hả chị? Những người kia là ai? Khiếp, mặt mũi đen xì … Em sợ quá, chị Hằng ơi!
Hằng cũng thấy sợ trước hiện tượng lạ lùng đó. Ê Ban đưa hai ngón tay lên miệng huýt sáo. Vừa lúc đó, hai người đàn ông và một người đàn bà tiến ra gặp bọn người mới tới .
Tâm dấu mặt vào vai chị:
- Em không muốn nhìn họ … em sợ!
Việt lại gần hai em:
- Đừng sợ, các em thấy đó là những người đốt than. Vì vậy mà mặt mũi họ đen xì.
Bé Tâm vẫn chưa yên dạ:
- Nhưng ông Ê Ban cũng đốt than, sao mặt mũi ông ấy không đen?
Mặt dầu hình thù trông dễ sợ, những người đốt than chẳng có gì giống lũ quỉ, họ có vẻ hiền lành và hơi bẽn lẽn. Việt thấy họ rất kính cẩn đối với Ê Ban .
Một lúc sau, cơm nước được dọn ra và mọi người ngồi xuống dùng bữa. Tuy món ăn không có gì đặc sắc, nhưng từ hai ngày nay những đứa trẻ chưa được ăn đồ nóng, nên chúng thưởng thức rất ngon lành .
Suốt bữa ăn, mọi người nói chuyện nhiều nhưng toàn bằng tiếng Thượng, Việt và Hằng chẳng hiểu gì cả. Con nhỏ nghĩ đến ba má phải qua một đêm nữa vắng chúng nó. Với chiều tối, nỗi buồn của sự xa cách lại càng thấm thía hơn. Nó không muốn khóc, sợ làm buồn lây những người chung quanh, nhưng nó tự hỏi không biết cố gắng được mãi không.
Việt thì bị thao thức về điều bí mật của nó nên không buồn ngủ .
- Ta có nên nói thật cho Hằng biết không? Nó tự hỏi? Không, vì nó sẽ lo sợ và bé Tâm cũng vậy. Có lẽ phải làm như ta không hay biết gì cả và coi sóc chúng là tốt hơn.
Ba đứa được dẫn vào một cái chòi để ngủ. Một lát sau, Việt nghe thấy Hằng gọi nhỏ:
- Anh Việt ơi! Còn thức không đấy?
- Thức … Nhưng em mệt thế, tại sao không ngủ?...
- Có lẽ vì em quá mệt nên khó ngủ …Nhưng chắc em sắp ngủ đây .
Nó ngáp một cái dài rồi nói tiếp:
- Em thấy ông Ê Ban đối với anh em mình tốt quá .
- Anh … anh cũng vậy .
- Vả lại, ai ai cũng quí mến ông ta cả, phải không? Anh thấy ban nãy các người đốt than đón tiếp ông ta trịnh trọng không? Và người chủ trại ban trưa đã tặng ông cả một túi tiền …
“Nếu em ta biết rõ sự thật!” Việt nghĩ thầm. Nó thấy điều bí mật của nó quá nặng nề; đành vậy, nó sẽ nói hết với Hằng. Cả hai đứa sẽ mạnh dạn hơn để bảo vệ cho bé Tâm, nếu …
Việt khẽ gọi:
- Hằng này!
Nhưng Hằng không đáp. Con nhỏ đã ngủ rồi .
Việt trở mình mãi trên đống bao tải để phấn đấu với giấc ngủ. Nó định bụng sẽ thức suốt đêm để canh chừng rồi ngày mai sẽ ngủ bù .
Bên ngoài, chung quanh đống lửa, câu chuyện vẫn kéo dài, “họ nói những chuyện gì? Việt tự hỏi, có lẽ họ nói về ba anh em chúng ta, họ đang bàn tính về số phận của chúng ta. Nếu ta hiểu tiếng Thượng thì ta sẽ núp sau một bụi cây để nghe” .
Khi câu chuyện đã tàn, và những người đốt than vào cái chòi bên cạnh nó cảm thấy không chống lại được giấc ngủ. Nó định bụng:
- Ta sẽ ra cạnh đống lửa; nếu người ta thấy, ta sẽ nói là ta rét .
Nó đứng dậy, lần ra ngoài cửa chòi, và tiến ra cạnh đống lửa còn vài cục than cháy đỏ. Nó nhận thấy hai bóng người ngồi đó không xa: đó là Ê Ban và Y Môh .
Hai người đang nói chuyện nho nhỏ. Việt ở quá xa không nghe rõ, nhưng nó đoán họ đang nói tiếng Kinh .
“Ta phải nghe mới được” nó nghĩ thầm .
Nó lủi ra sau một bụi cây rồi bò sát đất để lại gần không gây một tiếng động .
Tim nó đập tưởng đến vỡ lồng ngực, vì nó yên chí rằng nếu bắt được nó nghe trộm, hai người kia sẽ giết nó ngay tức thời .
Nó tới được gần để nghe rõ. Y Môh có vẻ tức bực, còn Ê Ban thì trả lời với giọng bình tĩnh hơn, nhưng chứa đựng ưu tư .
- Anh thấy đó, Y Môh nói, chúng nó chỉ mang lại cho bọn mình những sự rắc rối .
“Chúng nó”? Việt tự nghĩ, chắc là anh em ta …
Nó bò lại gần thêm, nhịn thở .
- Anh nên nghe em, chúng ta phải giải quyết chúng đi càng sớm càng hay, Y Môh nói. Nếu không …
- Ta biết, ta biết, Ê Ban cắt ngang. Thằng lớn thì dễ rồi: nó đi bộ như một ngườì lớn. Đứa bé gái thì cũng có thể thu xếp được. Nhưng còn thằng nhỏ con, không, nó còn bé quá .
- Khó gì, thằng này thì anh cứ …
Vừa lúc ấy một cơn gió thổi qua làm than cháy nổ lép bép, nên Việt không nghe rõ phần cuối câu nói của Y Môh .
Sau đó, Ê Ban nói:
- Em khỏi lo, chỉ trong vòng tối đa một hai ngày nữa thôi .
Rồi hắn đứng dậy đi tới chỗ lò than. Việt còn nghe thấy Y Môh đáp:
- Một hai ngày cũng quá lâu. Nếu em ở địa vị anh, thì ngay đêm hôm nay .
Tiếng nói của hai người nhỏ dần. Việt rụng rời đứng dậy trở về chòi. Điều nó vừa nghe thấy làm nó rất lo lắng. Trước hết, nỗi thắc mắc của nó đã thành sự thật: Y Môh chẳng gọi Ê Ban là Y Blơm sao?
Còn vấn đề khác thì quá rõ ràng. “Thằng lớn thì dễ rồi … Đứa bé gái thì cũng có thể thu xếp được, chỉ còn thằng nhỏ con …”. Rõ ràng là Y Blơm có ý định cho anh em nó nhập bọn; nó thì sẽ phải dự vào các cuộc cướp bóc, Hằng sẽ giúp công việc nấu ăn. Bé Tâm thì nhỏ quá không dùng làm gì được. Có lẽ nó được đưa về với ba má? Nếu vậy thì phải cho nó biết ngay nó sẽ thuật lại với ba má để sớm tìm ra hai em nó .
Việt còn thấy văng vẳng bên tai tiếng nói của Y Môh: “Một hai ngày cũng quá lâu … Em ở địa vị anh thì ngay đêm hôm nay …” Thật là một lời khuyên sâu độc mà Y Môh nói với chủ tướng hắn!
Đinh ninh rằng sắp gặp nguy cơ, Việt suy nghĩ cách đối phó:
“Hay là ta gọi Hằng và bé Tâm dậy? Chúng đã được nghỉ ngơi một lúc rồi . Chúng ta sẽ trốn vào rừng, rồi cứ thẳng trước mặt mà đi … chắc thế nào cũng gặp được ai. Dù có phải đi lang thang rồi chết đói chết khát, cũng còn hơn …”
Nó vào chòi. Trước khi quyết định đánh thức hai em nó dậy để trốn đi, nó lại tự hỏi:
“Nếu ý định của Y Blơm không xấu xa như của Y Môh thì sao?”
Trong khi còn mối hy vọng đó, Việt nghĩ tốt hơn hãy tạm nằm xuống chờ đợi . Nghe ngóng .
Nó đang bắt đầu thiu thiu ngủ thì một tiếng động rất nhỏ làm nó giựt mình tỉnh dậy. Không một cử động, nó lắng tai nghe .
Quả nhiên, một bóng đen tiến vào … nhẹ, thật nhẹ. Việt phỏng đoán .
“Chắc thằng Y Môh nó vào hạ thủ anh em mình đây!”
Trong khoảng khắc, nó đã định sẵn một kế hoạch đối phó .
Khi thấy thằng kia tiến vào tới cửa, nó sẽ phóng người ra ngáng chân địch thủ cho ngã xuống rồi bóp cổ. Y Môh lớn hơn nhưng Việt lại khỏe hơn: khi tên kia ngã xuống rồi thì phần thắng sẽ về nó. Giáo sư dạy thể dục vẫn khen nó là có hai quả đấm của võ sĩ.
Nhưng không phải bóng của Y Môh hiện ra ở khung cửa, mà là bóng ngưòi cao lớn của Y Blơm. Hắn đứng dừng một lát cho quen với bóng tối trong chòi rồi nhè nhẹ tiến tới chỗ bé Tâm nằm ngủ .
Chết rồi! Việt thấy mạch máu nó ngưng chạy trong cơ thể. Nó còn vẳng nghe thấy tiếng nói của tên tướng cướp: “Thằng nhỏ con thì còn bé quá”.
Vậy là hắn đã quyết định như thế. Thanh toán bé Tâm và giữ hai đứa lớn lại! À, không, nếu hắn muốn giết bé Tâm thì phải bước qua xác chết của anh nó trước .
Y Blơm cúi xuống gần thằng nhỏ, lấy tay sờ nó. Trong một phút, lâu như một thế kỷ, Việt lấy đà sẵng sàng để phóng người tới .
Nhưng tên tướng cướp làm gì thế này? Sao hắn lại đứng dậy? Sao hắn lại cởi chiếc áo ngoài ra?
Rồi thong thả để khỏi gây tiếng động, Y Blơm lại cúi xuống lấy chiếc áo đắp lên người của bé Tâm vẫn ngủ say. Rồi hắn bước rón rén ra ngoài chòi như lúc nào .
Các bắp thịt của Việt đang căng thẳng để tấn công, nay bỗng nhiên trùng hẳn lại … Nó nằm bật trên tấm bao bố; nó vừa muốn cười vừa muốn khóc cùng một lúc .
Không, Việt đã thấy rõ: Y Blơm sẽ không làm hại bé Tâm! Sau này dù tình hình có nguy biến đến đâu thì cũng khỏi phải lo ngại điều đó .
Hết lo âu, Việt đánh một giấc ngủ thật say .

Chương 05

Chương 05

Sau giấc ngủ trưa, những đứa trẻ đang ngồi chờ để lên đường, nhưng ông Ê Ban cho biết tin tức chưa đến nên cần phải đợi thêm. Rút con dao ra, ông bắt đầu khắc trên thỏi gỗ một hình người cho bé Tâm .
Ngồi cạnh đó, thằng nhỏ chăm chú theo dõi thằng người thành hình. Cái tượng trông thật ngộ nghĩnh, với một cái mũi lớn, một lọn tóc xõa xuống trán và đôi mắt to .
- Ơ này, bé Tâm nói, trông ngộ quá, nó giống hệt bác sĩ Phước đã chữa cho em khi em bị ho gà! Trông này chị Hằng, có đúng là bác sĩ Phước không?
- Trời ơi, ông Ê Ban là một nghệ sĩ tài ba! Con nhỏ nói .
Việt làm bộ ngắm nghía bức tượng. Nhưng thực ra, nó nhìn kỹ hai tay ông Ê Ban, gân guốc và đen cháy vì thời tiết, nhưng không mang một vết than nào cả. Việt thầm nghĩ:
- Ông ta nói dối! Khi người ta nói dối thì phải có điều gì dấu diếm …Trời ơi! Sự thật ra sao đây?
Như trong một cơn ác mộng, nó nghe ba người kia đang đấu chuyện thân mật .
- Ta luôn luôn ham thích khắc gỗ, ông Ê Ban nói với Hằng và bé Tâm. Hồi xưa, ở trong buôn, ta vẫn khắc những bức tượng nhỏ mà mẹ ta mang đi bán cho các du khách .
- Bây giờ ông thôi khắc rồi ạ? Bé Tâm hỏi .
- Bây giờ thì ta không về buôn từ lâu. Nhưng mẹ ta vẫn ở đó .
- Ông không đi thăm cụ à? Hằng hỏi .
Ê Ban không đáp, nhưng mặt ông ta thoáng buồn. Thấy vậy, con nhỏ rất hối hận đã nói quá nhiều .
Ông ta tiếp tục khắc một lúc lâu nữa. Bức chân dung bây giờ đã rõ hẳn: mái tóc như gợn sóng, một cái nhìn mỉa mai tỏa ra từ đôi mắt .
- Đúng là ông bác sĩ! Bé Tâm vừa nói vừa vỗ tay reo. Chị Hằng còn nhớ không, lúc ông ấy chọc em bảo em phải kiêng ăn mãi mãi không? Khi ấy ông ta có hệt đôi mắt nhìn này .
Khi bức tượng khắc xong, Ê Ban đưa tặng bé Tâm. Nó cám ơn rối rít. Rồi ông ta ngồi xuống, vẻ mặt trầm ngâm. Hằng cũng im lặng, hai tay đan mấy sợi rơm .
Bỗng nhiên có tiếng chân người đi tới, Ê Ban đứng phắt dậy, tay với khẩu súng .
Rồi có mấy tiếng Thượng nói lên, Ê Ban vội bước ra gặp người mới tới .
Đó là một thiếu niên độ 14-15 tuổi, dáng lanh lẹ, đôi mắt sắc. Hắn đưa một cái túi cho Ê Ban. Ông này chỉ cho người kia thấy ba đứa trẻ .
- Hằng ơi! Việt thì thầm. Chắc là tin tức mà ông Ê Ban đang đợi! Có lẽ ông sắp dẫn chúng ta xuống bờ hồ chăng?
- Vâng, nếu được vậy thì hay quá, khi em nghĩ tới ba má …
Ê Ban dẫn thiếu niên tới gần lều, vừa đi hai người vừa noi chuyện nho nhỏ . Bọn trẻ lắng tai nghe nhưng chẳng hiểu được tiếng nào vì họ nói toàn tiếng Thượng. Tuy nhiên, nhiều lần Việt nghe như họ nhắc đến tên Y Blơm .
Khi tới gần lều, Ê Ban vui vẻ hỏi:
- Các em đã đói chưa? Trông này, đây là bữa cơm chiều vừa từ trên trời rơi xuống cho ta .
- Chào ông, Hằng nói rất lễ phép với người mới tới .
Không phải ông, Ê Ban cải chính, đây là Y Môh, một người bạn rất tốt .
Ê Ban cầm súng lên nói:
- Trong khi mấy em ăn cơm, ta đi đằng này một lát. Y Môh ở đây với các em và ta sẽ trở về trước khi trời tối, đừng lo lắng gì cả .
Mấy đứa trẻ tụm lại gần nhau. Y Môh hỏi Việt:
- Anh ở Sàigòn đi học trường trung học?
- Vâng, còn anh?
- Tôi học trường trung học Ban Mê Thuột, lúc này đang nghỉ hè. Có lẽ sau này tôi thi vào nghành sư phạm. Còn anh sẽ vào ngành nào?
- Tôi định vào Kỹ thuật .
- Còn chị? Y Môh hỏi Hằng .
- Tôi thì chưa rõ. Có lẽ tôi viết sách .
Y Môh nhìn Hằng từ đầu đến chân:
- Chị là con gái thì dù bắt đầu bằng nghề gì, sau này vẫn phải trông con và quét nhà phải không?
- Thế cũng là khá rồi còn gì! Hằng đáp với vẻ hơi mếch lòng .
Trong lúc đó, bé Tâm đang xây nốt căn nhà, nó thêm một phòng cho thằng người gỗ mà ông Ê Ban mới tặng .
Việt ghé gần Y Môh:
- Ban nãy, trong câu chuyện với ông Ê Ban, tôi nghe như anh nhắc mấy lần tên Y Blơm. Hắn có ở trong vùng này không anh?
Y Môh có vẻ phật ý:
- Sao anh hỏi tôi câu đó? Anh đã nghe lầm: Tôi không nói đến Y Blơm. Vả lại, nếu hắn ở trong vùng này thì có sao?
- Tôi muốn gặp hắn ta! Việt cười đáp .
- Tại sao vậy?
Y Môh có vẻ tức giận lắm. Bọn trẻ không hiểu ly do vì sao .
- Đó là một tên tướng cướp! Việt đáp. Nếu anh gặp hắn thì anh có vui không?
Y Môh nhìn Việt với vẻ khinh bỉ :
- Tôi đã gặp hắn …và gặp nhiều lần!
Hằng ngạc nhiên:
- Thế hắn không làm hại anh hay sao?
- Làm hại tôi? Nhưng tôi hỏi hai người có điên khùng không thế? Anh lại tin vào những lời người ta đồn đại ở thành thị à? Nếu anh muốn biết rõ dân chúng nghĩ gì về Y Blơm, anh phải kiếm những người nhà quê, những người nghèo khó mà hỏi! Trong suốt cả vùng này, người ta sẽ cho anh biết rằng bất cứ ai xin Y Blơm giúp đỡ đều không bị từ chối bao giờ…, rằng hắn che chở cho đàn bà con nít, hắn giúp đỡ những kẻ hèn yếu và kẻ khốn cùng …Nếu hắn lấy tiền bạc của những kẻ phi nghĩa để cho những kẻ xứng đáng, thì tôi hỏi dở ở chỗ nào?
- Đúng … đó là hành động của Hiệp Sĩ Rừng Xanh, Hằng phê bình .
Vẫn chưa bị nao núng hẳn, do lời giải thích của Y Môh, Việt cãi:
- Tuy nhiên, hắn đã giết người!
- Hắn đã làm đúng! Y Môh lớn tiếng đáp. Nếu ở địa vị hắn, tôi cũng hành động như thế đó! Anh thử hỏi tất cả mọi người ở vùng này. Họ sẽ nói rằng hắn ta có lý .
Hằng hỏi:
- Vậy tại sao cảnh sát lại lùng bắt hắn?
- Họ bị bắt buộc, đó là nghề nghiệp của họ. Và họ lùng bắt với dụng ý không tìm ra hắn; bởi lẽ đó mà người ta mới bổ nhiệm một Đại uý cảnh sát từ tỉnh lỵ về đây, không phải là người xứ này, chẳng hiểu biết tí gì về Y Blơm và coi hắn như là một tên sát nhân tầm thường .
Việt nói với Hằng:
- Đó là vị Đại úy mà anh em mình đã gặp ở quận lỵ .
Hằng hỏi:
- Theo anh thì tất cả mọi người ở vùng này mến Y Blơm?
- Đúng thế Y Blơm là người mà tôi khâm phục nhất trên đời này!
Việt chẳng hiểu thế nào cả. Tại sao một người bị cảnh sát truy nã vì phạm tội sát nhân, lại được dân cả một vùng – theo lời Y Môh – sùng bái như một vị anh hùng .
- Tôi sẵn sàng hiến mạng sống của tôi cho hắn! Y Môh nói tiếp. Hắn là một người Thượng chính tông! Và tôi rất hãnh diện là đồng bào với hắn!
Bọn trẻ không dám cãi lại Y Môh. Một lát sau ông Ê Ban trở về, vai đeo súng .
- Chúng ta có thể khởi hành bây giờ, ông nói, và ngủ đêm ở buôn Ea Kniêr .
- Ở nhà người đốt than ạ? Y Môh hỏi .
Ê Ban gật đầu .
- Đã sẵn sàng chưa, các em? Bữa nay ta khỏi phải vác thằng nhỏ con chứ? Nào, ta lên đường!
Trước khi đó, Ê Ban và Y Môh đã cẩn thận mang tro liệng vào bụi rậm: họ không muốn để lại dấu tích gì. Bé Tâm đang lo họ sẽ phá hủy cái nhà của nó mà nó ước ao để ba má nó được xem một ngày nào đó. Nhưng khi Y Môh sắp hủy thì Ê Ban ngăn lại:
- Để đó, không phải cái này làm cho “họ” theo dõi bọn ta .
Tụi trẻ không dám hỏi “họ” là ai. Y Môh càu nhàu để lại cái nhà rồi họ lên đường.
Họ đi lâu lắm. Qua những quãng đường khó đi, Ê Ban phải bế bé Tâm trên tay . Trái lại, Y Môh tỏ vẻ lạnh nhạt: người ta thấy hắn có ý ghen tức với tình bạn mà Ê Ban dành cho ba đứa trẻ .
Trong khi họ đi trên một ghềnh đá, Ê Ban quay lại nói nhỏ với Y Môh:
- Ông ấy nói gì thế? Hằng hỏi Việt .
- Anh không hiểu, thế em?
- Hình như họ có nghe thấy gì … Phải, trông kìa … chắc là người, anh Việt ạ, em thấy cành lá động đậy …Lạy trời không phải là …
- Đừng sợ, em Hằng, dù là bọn cướp thì ông Ê Ban sẽ bảo vệ chúng ta .
Sau khi đã bàn luận với Y Môh một lát, Ê Ban trở lại chỗ ba đứa trẻ nói nho nhỏ:
- Các em đợi ở đây nhé. Y Môh và ta đi xuống con đường dưới sườn đồi kia. Dù các em có nghe thấy gì cũng ở yên đây đợi ta về .
- Nhưng …
Ê Ban ra hiệu bảo Việt im. Một lát sau, hai người Thượng đã đi khuất sau những bụi cây .
Bé Tâm hỏi:
- Họ sắp làm gì thế?
- Không hiểu, Việt chau mày đáp. Hằng, em đứng đây một lát với bé Tâm, để anh đi theo xem họ làm gì .
Đi được một quãng, Việt đã trông thấy con đường ở sườn đồi, Ê Ban và Y Môh đang đứng rình sau một bụi cây .
Vài phút sau, một người bộ hành hiện ra ở chỗ rẽ. Coi bộ hắn như là một chủ trại giàu có. Hắn xách một cái túi, vừa đi vừa nhìn hai bên đường như sợ gặp kẻ gian phi .
Ê Ban cầm súng trên tay cùng với Y Môh tiến ra giữa lộ. Thấy vậy, người chủ trại khựng người lại với vẻ khiếp đảm. Hắn bỏ cái túi xuống đất và định chạy trốn, nhưng Ê Ban đã tới gần đặt tay lên vai hắn, nói vài cầu gì đó .
Người bộ hành lấm lét nhìn miệng súng, rồi run run nói với vẻ sợ sệt .
Lúc đó, Việt thấy có ai đụng tay mình, đó là Hằng, không dám đứng một mình với bé Tâm đã theo tới đây .
- Suỵt! Việt để tay lên môi bảo Hằng im .
Ê Ban và Y Môh mở chiếc túi ra xem có gì bên trong . Rồi người chủ trại dơ tay lên để Ê Ban nắn khắp mình .
- Ông ấy làm gì thế ? Hằng thì thầm .
Ông ấy khám xem người kia có khí giới không. Cảnh sát vẫn làm thế khi bắt được gian phi .
- Người đó là gian phi à? Hằng hỏi .
- Không rõ …
Không bao giờ Việt dám nói cho Hằng biết sự nghi ngờ của mình, mỗi ngày thêm rõ rệt .
Một lát sau, người chủ trại nhặt chiếc túi lên đưa cho Ê Ban. Ông này vừa cười vừa bắt tay hắn. Rồi người kia bước đi thỉnh thoảng ngoái cổ nhìn về phía người đốt than.
Kinh ngạc trước sự việc đã xảy ra trước mắt, những đứa trẻ không buồn dấu diếm sự có mặt của chúng. Khi hai người kia lên tới, Hằng lại kéo tay Ê Ban hỏi:
- Thưa ông, ai thế ạ?
- À! Em cũng có ở đây à? Đó là một người rất độc ác, hắn vẫn cho thuê với giá cắt cổ những cái chòi tồi tàn cho người nghèo khổ, họ phải nhịn ăn để trả tiền cho hắn .
- Tiền đó ở trong túi này ạ?
- Phải .
- Vì hắn đã nạp cho ông, có lẽ hắn đã hối hận .
Việt chẳng nói gì cả. Nó hiểu rằng không phải người chủ trại tự ý nạp túi tiền, mà vì hắn sợ Ê Ban. Câu chuyện giữa nó và Y Môh ban sáng về tướng cướp Y Blơm trở lại trí nhớ của nó. Y Môh đã nói rằng Y Blơm không phải là một tên cướp tầm thường như những tên cướp khác … hắn lấy tiền của những kẻ phi nghĩa để mang cho những người thiếu thốn .
Người chủ trại đã làm ra tiền bằng cách bóc lột những người nghèo …và người đốt than đã đoạt lại .
Người đốt than? Ê Ban tự nhận là người đốt than, nhưng Việt tin rằng không phải. Từ mặt mũi cho đến hai bàn tay người đó đều không có dấu vết gì của than cả. Hắn đi lưu động trong rừng, luôn luôn đổi chỗ, tránh các đường lộ và làng mạc .
Khi Hằng nói đến cảnh sát thì hắn hỏi có bao nhiêu người, ai là vị chỉ huy. Hắn nói rằng vị Đại uý sẽ chẳng có cách gì bắt được nổi Y Blơm .
Bọn người lại tiếp tục băng qua rừng. Ê Ban đi tiên phong như mọi khi, rồi đến Hằng, bé Tâm, Việt và Y Môh .
Việt có cảm tưởng như mình đeo chì ở chân. Bây giờ thì nó chắc chắn rồi: cái người mà anh em nó đã sống chung từ hôm qua, tự xưng là người đốt than rồi cứ dẫn chúng đi vào rừng sâu, chính là Y Blơm!
- Trời ơi! Việt nghĩ thầm, làm thế nào bây giờ đây?
Những ý nghĩ khủng khiếp dồn dập trong đầu óc nó. Ba anh em nó đã thoát khỏi bàn tay dân làng thì nay lại lọt vào tay tướng cướp! Bây giờ ai sẽ giải cứu cho chúng? Chẳng có ai cả … Chính Y-Blơm đã nói không bao giờ cảnh sát có thể bắt được hắn .
Nhưng tại sao hắn lại dẫn chúng đi theo như vậy? Hy vọng một số tiền chuộc? Dĩ nhiên. Y Môh sẽ đi gặp ba má chúng, nói rằng chúng vẫn được yên ổn và sẽ được trả tự do về với gia đình nếu chịu nạp một số tiền lớn …% Nhưng nếu cha mẹ chúng không đủ số tiền thì sẽ ra sao?
Việt mải suy nghĩ nên bước theo mọi người như một cái máy. Đi tới một mỏm đá lởm chởm, Ê Ban cúi xuống bế bé Tâm lên còn tay kia dắt Hằng để vượt qua những chướng ngại vật .
- Dầu sao thì lúc này hắn cũng không có ý hãm hại chúng ta , Việt nghĩ. Nhưng sau này? Và chúng ta sẽ tự vệ ra sao?
Ê-Ban quay lại hỏi:
- Việt mệt hả? Cố lên chứ, sắp tới nơi rồi …
Việt gật đầu không đáp. Trong lòng lo sợ, nó vẫn bước theo bọn người đi sâu vào rừng, xa cha mẹ chúng, xa mọi người …

Chương 04

Chương 04

Sáng hôm sau, khi Hằng thức dậy, nó không thấy người đốt than trong lều. Mới đầu, nó chột dạ, sợ rằng người đó đã bỏ đi mất, nhưng rồi nó lại vững tâm: Người ấy chẳng hứa với nó rồi sao? Vả lại, chiếc áo của người đó vẫn còn đắp trên người bé Tâm đang nằm ngáy khò khò.
Đến lượt Việt cũng tỉnh dậy. Nó dụi mắt, nhìn quanh như không biết mình đang ở đâu, rồi mỉm cười với Hằng:
- A, khỏe rồi! Nó vươn vai nói. Ông Ê Ban đâu hả em?
- Em không rõ, ông ta có dặn rằng chớ có ló ra ngoài nếu sáng dậy không thấy ông …
- Có lẽ ông ta đi báo cho ba má tụi mình biết cũng nên .
Hằng thở dài não nuột:
- Khổ thân ba má quá chừng! Em chắc ba má cũng mất ăn mất ngủ vì nghĩ rằng chúng ta bị kẻ cướp giết chết hay bị mất tích vĩnh viễn.
- Nếu không có ông Ê Ban thì chắc chúng ta lâm vào cảnh đó rồi chứ còn gì nữa .
- Chúng ta sẽ bị chết đói chết khát .
- À ! Lại nói đến chuyện đói. Ta thèm ăn cái gì điểm tâm … thế còn em? Một chén cà phê sữa, với bánh mì nuớng phết bơ?
- Gớm, anh chỉ nghĩ đến ăn, Hằng vừa đáp vừa tự hào rằng con gái không háu đói cũng là một ưu điểm hơn bọn con trai .
Vừa lúc đó, chúng nghe thấy tiếng chân người đi tới. Người đốt than đã trở về :
Dưới ánh sáng ban ngày, trồng mặt người đó có vẻ đen hơn vì bộ râu mọc quanh hàm .
Bộ râu làm ông ta thành dữ tợn. Hằng tự nghĩ. Đáng lẽ mỗi sáng ông ta phải cạo râu như ba mình mới phải .
Ông Ê Ban vui vẻ nói:
- Đêm qua ta có đặt bẫy, lát nữa chúng ta sẽ ra coi, chắc thế nào cũng kiếm được bữa ăn ngon .
- Sao ông không săn thỏ bằng súng ạ?
- Súng gây tiếng động lớn, dưới quận nghe thấy được .
- Như thế thì có sao ạ? Hằng hỏi .
Ê Ban không đáp. Hắn vào lều mang ra chiếc túi hôm qua .
- Trong này chẳng còn nhiều nhặn gì, hắn nói. Chỉ có chiếc bánh mì, may ra ăn tạm vậy .
Trong khi đó, Hằng quan sát chung quanh rồi hỏi:
- Thưa, ông ở đây có một mình ạ?
- Phải!
- Ông không có vợ con?
- Đó đó! Lại những câu hỏi! Em này tò mò quá há? Không, ta không có vợ, không có con …Bây giờ em còn muốn hỏi gì nữa không?
Hằng đỏ mặt đáp:
- Thưa, không phải cháu tò mò. Nhưng cháu chỉ nghĩ rằng cuộc đời không vui vẻ mấy nếu sống cô độc. Tuy nhiên, ông không có vẻ buồn rầu, trái lại … thấy luôn luôn ông mỉm cười.
- Em thấy rằng trong rừng này, thỉnh thoảng ta cũng gặp người này người khác chứ!
Mọi người chia nhau chiếc bánh mì. Ăn xong, Ê Ban đề nghị chữa chổ chân đau cho bé Tâm .
- Ông có thuốc ạ? Hằng hỏi .
- Cần chi thuốc, rồi em xem .
Hắn bèn lấy cái bong bóng lợn đựng đầy rượu cần và đổ ra rửa chổ đau cho bé Tâm thật kỹ .
- Chẳng có gì tốt hơn! Hắn nói. Một chỗ đau mà rửa bằng rượu cần thì không làm độc .
Bé Tâm nghiến răng cố chịu sót không kêu .
- Rồi! Em không còn đau nữa. Kiêng đi bộ từ giờ tới chiều là khỏi .
Không đi bộ! Việt và Hằng đưa mắt nhìn nhau, lo lắng:
- Nhưng thưa ông, Việt ngượng ngùng nói, chúng cháu cần phải …
Ê Ban chau mày, vẻ mặt của hắn trỏ nên nghiêm khắc, gần như giận dữ .
- Em nói sao?
- Thưa ông, Việt ấp úng, chúng cháu muốn sớm được vễ nơi cắm trại .
- Thưa ông, Hằng giải thích thêm, ba má chúng cháu đã biệt tin của chúng cháu từ một ngày nay rồi. Chúng cháu phải về trước chiều nay .
- Ồ, chuyện đó thì không thể được!
Việt và Hằng nhìn nhau. Không thể được? Tại sao vậy? Con nhỏ thấy nước mắt nó chạy quanh. Sau khi đã tưởng là được cứu thóat, có phải nay chúng lại mắc vào một cuộc phiêu lưu khác hay không?
Nó mạnh dạn hỏi:
- Thưa ông vì sao, vì sao không thể được?
- Vì ta bảo thế, Ê Ban đáp sẵng giọng .
- Thế chúng cháu phải ở đây lâu ạ?
- Lâu thì không lâu, chỉ tới khi nào ta nhận được một vài tin tức cần thiết mà thôi .
- Tin tức? Hằng nhắc lại. Cháu không hiểu sao những tin tức lại có thể tới một nơi mà không có người phát thơ .
- Phải tin tức, người đốt than đáp với giọng bực bội. Dầu sao thì lúc này ta cũng không thể xuống tới bờ hồ được .
- Thưa ông, có phải vì Y Blơm?
Ê Ban nhìn Hằng bằng con mắt kỳ dị đáp:
- Phải, vì Y Blơm .
- Nhưng ông nói rằng hắn không ở trong vùng này kia mà .
- Ta không nói vậy, vả lại, nếu hôm qua hắn không ở đây, thì hôm nay hắn cũng có thể tới đây chớ sao .
- Ông cũng nói là ông không sợ hắn .
- Ta chẳng sợ ai hết. Nhưng ít ra ta cũng có quyền làm theo ý muốn của ta chớ, phải không? Ta sẽ báo trước khi nào ta sẽ có thể dẫn các em về. Cho tới khi đó thì …
Việt hỏi :
- Chúng cháu phải ở trong rừng này?
- Đúng thế, và ta khuyên các em đừng có dại dột trốn đi nhé, các em đã thấy cái gì xảy đến rồi đó .
- Thưa ông không, chúng cháu không trốn đâu ạ, xin ông yên tâm. Hằng đáp .
Ê Ban mỉm cười. Khi hắn mỉm cười, vẻ mặt gân guốc của hắn bỗng trở nên rất hiền hậu .
- Tốt lắm, hắn đáp, ta thấy em biết điều. Vậy ở đây với thằng nhỏ con, trong khi Việt đi cùng ta kiếm thức ăn sáng .
Bé Tâm háo hức hỏi:
- Ông đi chợ ạ?
- Mày ngu quá! Hằng nói. Trong rừng mà có chợ à?
Ê Ban và Việt đi soát các bẫy đã chăng hôm qua .
Việt nhìn người đó với vẻ mặt lo âu, nhưng hắn không còn vẻ gì giận nữa, trái lại, hắn cười với đôi mắt hóm hỉnh .
Việt thấy hắn đeo súng trên vai, vội hỏi:
- Cháu tưởng ông không muốn săn bằng súng?
Ê Ban lắc đầu:
- Ta sẽ không dùng súng, nếu trời muốn thế, nhưng ta cần luôn luôn mang nó theo người .
- Vì Y Blơm ạ?
- Đúng như lời em nói .
Hằng ở nhà ngồi đợi tự nghĩ:
- Ta mong họ về quá! Ta thấy yên dạ hơn khi ông Ê Ban có nhà. Tuy nhiên, nhiều khi ông cũng làm ta sợ, ông ấy kỳ dị quá, lúc thì tốt như một người cha hay một người anh cả, lúc thì giận dữ, gần như tàn nhẫn … Nhưng sao ông ta lại lưu giữ chúng ta ở đây khi ông ta có thể đưa chúng ta về với ba má hoặc cho người nào khác đưa đi .
Khi nghĩ đến ba má, nó thấy lòng đau nhói .
Trong rừng Ê Ban và Việt đang đi soát từng cái bẫy. Cái thứ nhất chẳng có gì, Ê Ban chỉ cho Việt cái nút bằng giây kẽm dấu trong cỏ. Nếu con thỏ chạy qua và chui đầu vào nút tức thì nút thắt lại và con vật sẽ bị mắc .
- Em thấy đó, chẳng có con nào qua đây. Tuy nhiên, đây là một chỗ tốt lắm: có nhiều dấu vết của thỏ. Bây giờ ta xem cái thứ hai .
- Ông làm thế nào để tìm ra những chiếc bẫy ạ? Thằng nhỏ hỏi .
- Đó là điều khó nhất! Khi ta mới bắt đầu chăng bẫy, có lần tìm không thấy, ta nổi khùng vì nghĩ rằng mất những con thỏ tốt .
Đến bẫy thứ hai cũng chẳng có gì, nhưng tới bẫy thứ ba thì họ thấy một con thỏ rừng lớn .
Ê Ban chỉ cho Việt ngắm nghía mầu lông hung hung rất đẹp của nó, khác hẳn màu xám của những con thỏ thường. Việt bỏ con vật vào túi mang theo và hai người quay về lều. Khi về tới nơi. Việt hỏi :
- Chân bé Tâm thế nào?
- Tốt lắm. Hằng đáp. Em chẳng thấy bé kêu đau một lần nào nữa .
- Bây giờ ta đi sửa soạn bữa ăn. Ê Ban nói. Đáng tiếc là không có soong chảo gì hết. Nhưng thỏ rừng rô ti cũng tuyệt lắm .
Ê Ban làm thịt con vật, trong khi Hằng và bé Tâm kiếm cành khô để nhóm lửa. Ê Ban quay xong con thỏ, bèn tắt lửa cẩn thận và bảo lũ trẻ đem tro đổ vào bụi cây .
- Thưa ông để làm gì? Hằng hỏi .
- Để không còn dấu vết gì khi chúng ta rời khỏi nơi này .
- Lửa đã tắt hết thì cái đó có quan hệ gì ạ?
- Ta bảo sao thì cứ làm vậy, cớ gì cứ hỏi căn vặn thế?
Hằng không dám nói gì thêm .
Ê Ban lấy dao cắt thịt thỏ và chia cho mỗi đứa một miếng lớn. Chúng ăn thật thỏa thích .
- Ngon quá! Bé Tâm vừa nói vừa mút mấy ngón tay .
Xong bữa, Ê Ban nói:
- Bây giờ các em có thể ngủ vài giờ, ta cũng nằm nghỉ trong khi trời đang nóng. Phải nghỉ ngơi cho khỏe: có lẽ chúng ta phải đi trong đêm nay .
Hằng hỏi:
- Sao thế ạ? Thế ta không ngủ ở đây?
- Lại con bé này! Em không thể ngưng đặt câu hỏi hay sao? Ngộ ta không thích trả lời có được không?
Nghe giọng nói đó, Hằng cắn môi muốn khóc. Tuy nhiên, nó mến người đó lắm; khi hắn vui vẻ thì nó tin cậy như một người thân trong gia đình .
Hằng nằm xuống định ngủ, nhưng nó không thể nào chợp được mắt. Thấy Việt cũng chưa ngủ, nó xích lại gần:
- Anh Việt này, tại sao ông Ê Ban lại không chịu đưa chúng ta về với ba má?
- Anh không rõ. Chắc có một lý do nào đó. Nhưng đừng lo em ạ: Ông ta đã cứu tụi mình ; đó là điều quan trọng nhất lúc này .
Tuy nhiên, chính Việt cũng không yên dạ mà nó không dám nói ra … Những chuyện trẻ con bị bắt cóc, cha mẹ phải chuộc với một số tiền lớn đang lởn vởn trong đầu óc nó. Nếu ông Ê Ban định giữ chúng trong rừng để đòi một số tiền của ông bà Ngọc Quang thì sao?
- Không thể được! Nó tự nhủ. Chỉ có bọn cướp mới hành động như thế! Ông Ê Ban đâu phải …
Nhưng một ý nghĩ khác xuất hiện trong đầu óc nó. Ông Ê Ban có thật là người đốt than như ông nói hay không? Việt dự định sẽ quan sát hai bàn tay của ông, nếu có vết than đen là ông ta nói thực. Bằng không …
Nó nhìn Hằng, rồi nhìn bé Tâm đang ngủ, trong lòng lo ngại .

Chương 3

Sau đó người lạ mặt quay nhìn về lều với vẻ mặt trầm ngâm. Trong sự im lặng của đêm khuya, thái độ này làm cho hai đứa nhỏ thấy lo lắng. Chúng nghĩ rằng lúc này có lẽ lại sa vào một mối nguy hiểm lớn hơn trước .
Người lạ mặt tiến lại hỏi:
- Các em làm gì ở đây trong đêm khuya khoắt như thế này?
- Thưa ông, chúng cháu đi lạc đường, Việt đáp .
- Lạc đường, các em từ đâu tới? Từ quận lỵ chăng?
- Thưa ông không, Hằng đáp. Chúng cháu cắm trại với ba má ở bờ hồ. Chắc ba má cháu đang lo sợ lắm .
- Ta không hỏi con nhỏ, ta hỏi thằng anh kia! Đứa con trai, bao nhiêu tuổi?
- Thưa ông cháu 12 tuổi, Việt đáp .
- Em can đảm thế rất tốt. Ta đã thấy em kháng cự lại bọn dân làng ban nãy. Ta rất mến những đứa con trai không nhút nhát như cáy .
- Nhưng thưa ông, sao dân làng lại ác cảm với chúng cháu? Hằng hỏi .
- Mụ chăn dê có tính dở người. Mụ nói với dân làng rằng các em mang bùa ngãi tới định hại họ nên họ muốn đuổi các em đi nơi khác .
- Kỳ thật! Việt đáp. Còn bé Tâm thì lại cho mụ ấy là mụ phù thủy .
- Bé Tâm là ai? Phải con bé này không?
- Thưa không, đó là em cháu, nó đang ngủ trong lều .
- A, lại thêm một đứa nữa! Người lạ nhăn mặt nói. Các em có tất cả bao nhiêu đứa? Tám? Mười? Không, ba thôi à? Dầu sao, không phải là mấy chục đứa thì cũng đỡ. Nhiều thì cũng vui đấy, nhưng ta biết làm gì với một đàn trẻ bây giờ .
Hằng rụt rè hỏi :
- Thưa ông, ông có thể đưa chúng cháu về với ba má không ạ?
- Không, không thể được, người lạ mặt đáp một cách khô khan. Ta đâu phải là một vú em? Thôi để ta suy nghĩ đã. Ta không thể để mặc các em ở đây, sợ dân làng lại tới hỏi thăm một lần nữa .
- Thưa ông, ông không ở trong buôn này ạ? Việt hỏi .
- Ta chẳng ở đâu nhất định .
- Thế ông làm nghề gì ạ? Hằng hỏi .
- Ta là người đốt than .
- Thưa ông, Việt đề nghị, ông cho chúng cháu ở lại đây với ông tới khi kiếm được ai dẫn đường cho chúng cháu .
- Ta cũng chẳng thấy có cách gì khác. Tuy nhiên, ta không thể ở lại đây với các em được. Ta còn phải đi chừng một giờ nữa mới tới nơi dùng bữa. Còn các em đã ăn uống gì chưa?
- Thưa, chúng cháu ăn chút xíu rồi ạ. Việt đáp .
- Như vậy các em chắc còn đói lắm! Vậy đi cùng ta. Gọi thằng nhỏ dậy, lẹ lên .
- Thưa ông để cháu gọi. Hằng vừa nói vừa chạy vào lều .
Người đốt than và Việt đứng đợi .
- Thưa ông, ông đi săn về ạ? Việt vừa hỏi vừa chỉ cây súng của người lạ mặt .
- Đi săn về? Người kia nhắc lại. Không phải! Nếu đi săn về thì ta phải mang thú vật chứ!
- Cũng có ngày không bắn được gì ạ …
- Ta thì không thế! Người kia đáp với giọng kiêu hãnh. Cây súng này chưa bao giờ bắt trượt …
Việt sợ câu nói trên đã làm người này phật ý nên nó nín thinh .
Hằng đã gọi được bé Tâm dậy và dắt nó đi ra, mắt nhắm mắt mở .
- Thằng này hãy còn bé thế kia à? Người đốt than kêu lên. Nó còn ngái ngủ. Có sao không nhỏ?
Bé Tâm nhăn nhó đáp: Cháu bị đau chân ạ .
- Ừ, chân nó bị trầy thật. Rồi mai ta chữa cho. Bây giờ bé không đi được thì ta có cách .
Nói đoạn người đó cúi xuống, nhấc bổng bé lên trông nhẹ như một cái lông chim, và đặt bé ngồi lên vai mình .
- Thưa ông, nó nặng lắm đó ạ, Hằng nói. Ba cháu cũng không vác được nó lâu
- Khỏi lo. Nhỏ con ngồi chắc nhé! Còn hai em theo ta .
Việt và Hằng bước theo một cách chật vật, vì người đốt than tuy vác nặng mà vẫn đi nhanh .
- Thế nào? Đi được chứ? Người đó quay lại hỏi. Được, ta thấy hai em đi cũng còn khỏe đấy…sắp tới nơi rồi .
Việt và Hằng đinh ninh rằng sẽ đi tới một xóm nhà hay một nông trại. Nhưng chúng rất ngạc nhiên thấy mục tiêu của cuộc hành trình cũng lại là một căn lều bằng gỗ, ẩn trong bụi rậm .
Người đốt than vào lều, bật lửa lên để thắp đèn, rồi đi lấy chiếc túi để ở góc lều .
- Tốt lắm, hắn nói, ta thấy tên đầu bếp của ta đã không quên bữa ăn chiều … Các em ngồi xuống đây, để ta xem trong túi có gì nào .
Rồi hắn lần lượt lôi ra bánh mì, thịt hộp, trái cây .
Ba đứa trẻ bụng đói như cào, nuốt nước miếng .
- Nào các em ăn đi .
Rôi bốn người cùng ăn rất ngon lành .
Bỗng nhiên Hằng ngừng lại:
- Nhưng thưa ông, chúng cháu đang ăn hết lương thực của ông!
- Em cứ yên tâm. Số lương thực này ta dùng được hai ngày: mai ta sẽ kiếm cái khác lo gì?
Khi mọi người đã no nê rồi, người đốt than nói :
- Bây giờ các em có thể lại đi ngủ. Có đủ chổ cho bốn người trong lều này, hơi chật chút thôi…Chắc các em có thể ngủ ổ rơm được .
- Thưa ông, nếu là dân cắm trại chính cống, thì có thể nằm đâu cũng được ạ! Việt đáp .
- Vậy thì tốtt lắm, nằm xuống ngủ đi. Còn ta ra ngoài hút điếu thuốc cái đã . Nhân tiện, ta dặn các em: nếu sáng mai thức dậy không thấy ta thì chớ có lo nhé, cứ ở đó đợi ta về .
Hằng hỏi :
- Có lẽ ông đi đốt than ạ?
- Phải, à không! Bây giờ ta chưa đốt, ta chỉ đi kiếm sẵn địa điểm để mai kia dùng
Việt nói :
- Tiếc quá cháu muốn được xem ông đốt than ra sao .
- Dể lắm, rồi em sẽ được xem. Mai ta sẽ cho em đi săn cùng ta, phải kiếm cái gì ăn chứ, vì lương thực đã cạn rồi. Chắc em cũng thích đi săn …À, mà tên em là gì?
- Thưa ông, cháu tên Việt ạ!
- Còn con nhỏ kia ?
- Thưa ông, Hằng ạ. Em cháu là Tâm. Thưa, còn ông ?
Người đó ngần ngừ :
- Mọi người gọi a là Ê Ban
Rồi ba đứa trẻ nằm xuống ổ rơm .
- Thưa ông, cho cháu đặt bé Tâm vào phía trong cho khỏi rét, Hằng nói .
- Trong ổ rơm thì không bao giờ rét cả. Nhưng để ta đắp cho nó ấm .
Nói đoạn người đốt than cởi áo ngoài ra đắp cho bé Tâm, lúc đó đang ngủ say .
- Nhưng còn ông? Hằng hỏi .
- Không, ta đã quen rồi. Em cũng đi ngủ đi chứ. Em còn thắc mắc gì mà cứ loanh quanh như vậy?
- Thưa, cháu muốn … Hằng ngập ngừng. Cháu muốn … Ông hứa sẽ không bỏ đi trong đêm khuya .
Người đốt than mỉm cười :
- Thế em tưởng rằng ta bỏ các em hả?
- Cháu không rõ, nhưng cháu lo ngại .
- Thôi đuợc, ta hứa, nếu như thế làm cho em yên tâm. Và ai cũng biết là Ê Ban chưa bao giờ sai lời nói .
Con nhỏ vẫn đứng yên đó .
- Bây giờ thì em đi ngủ đi, vì hết thắc mắc rồi. Ta thấy hình như em không muốn ngủ, sao vậy?
- Thưa ông, cháu muốn thức để canh anh Việt, cháu nghĩ hai đứa không nên ngủ cả một lúc. Chúng cháu biết rằng ở đây không có thú dữ, nhưng chúng cháu sợ tên tướng cướp…
Người đốt than chau mày :
- Tên tướng cướp? Tướng cướp nào?
- Thưa , Y Blơm ạ!
- Y Blơm … người đó nhắc lại với một giọng lạ lùng. Ai nói với em rằng hắn ở vùng này?
- Thưa ông, tuần trước ở dưới chợ quận, chúng cháu thấy một toán cảnh sát được phái đi lùng bắt hắn .
- À! Các em trông thấy … Thế có nhiều cảnh sát không?
- Thưa ông, có tới hai chục người ạ .
- Thế ai chỉ huy? Em có thấy viên đại úy không ?
- Thưa, ba cháu có nói chuyện với ông ta .
- Có phải là một người nhỏ, gầy có râu mép không?
- Thưa đúng ạ .
- Ta thấy khó lòng mà bắt được Y Blơm .
Người đốt than như có vẻ rất vui thích nghĩ rằng tên tướng cướp sẽ thoát khỏi tay cảnh sát. Hắn nói với giọng rất ôn tồn :
- Như các em thì khỏi lo ngại gì cả, Y Blơm không làm hại trẻ con đâu .
- Vậy ông biết hắn? Hằng hỏi .
- Ai ai cũng đều biết Y Blơm cả .
- Thế ông không sợ hắn ta? Người ta đồn hắn dữ tợn lắm .
- Ta chẳng sợ ai cả .
- Vậy nếu Y Blơm tới đây, ông sẽ …
- Đừng có nghĩ gì đến Y Blơm nữa. Đứa con gái nào cũng hay đặt câu hỏi! Khi chúng mới biết nói là hỏi “tại sao”, “thế nào” và hỏi những câu mà chẳng ai có thể trả lời được. Trông anh cháu kìa, nó có hỏi gì đâu?
Hằng nhìn Việt. Anh nó không hỏi là vì có lý do: mới nằm xuống ổ rơm, nó đã ngủ say như bé Tâm, dù súng đại bác có bắn bên tai cũng không làm chúng thức dậy .
Con nhỏ vào lều nằm và không bao lâu nó cũng ngủ say như chết .
Trong khi đó, cây súng kẹp ở đùi, vị cứu tinh của chúng đang hút nốt điếu thuốc chót ngoài cửa lều .
- Rắc rối quá! Hắn nghĩ thâm. Với lũ trẻ này, làm sao đây? Ta không thể bỏ chúng trong tay các dân làng. Và trong rừng này, chúng không thể tìm lối về, cái đó là chắc chắn. Nhưng ta cũng không thể làm vú em cho chúng! Riêng một mình ta cũng đã nhiều khó khăn, huống hồ còn đèo bồng thêm kẻ khác…vậy làm sao đây?...
Hắn hút nốt điếu thuốc, dẫm lên cho tắt hết rồi vào lều. Trước khi ngủ, hắn đặt cây súng vừa tầm tay, như để đề phòng một sự gì nguy hiểm sắp xảy đến .

Chương 2

Đi được một lúc lâu, bọn trẻ tới một cao nguyên bằng phẳng, có mấy gốc thông. Bé Tâm khẩn khoản:
- Chúng ta nghỉ đi, anh chị ơi! Em đi hết nổi rồi! Còn xa nữa không hả?
Đây là lần thứ ba nó hỏi câu đó. Nhưng Việt chẳng biết trả lời làm sao vì chúng nó bị lạc hẳn rồi. Từ trưa tới giờ, ba đứa cứ đi liều lĩnh cầu may theo hướng mặt trời .
Bé Tâm có lẽ cảm thấy nỗi lo âu của anh nó, vì nó hỏi thêm:
- Anh chắc biết lối đấy chứ, anh Việt?
Việt không muốn nói dối. Nhưng nếu nó nói thật thì bé Tâm có đủ can đảm tiếp tục đi nữa hay không? Nó mỏi mệt rồi, chân nó bị phồng lên.
Việt bảo em:
- Ta hãy dừng lại một lát, em ngồi nghỉ đi. Ăn cái bánh nhé .
- Thế còn anh chị?
Việt liếc nhìn Hằng đáp:
- Hằng và anh chưa đói đâu, em cứ ăn trước đi .
Trong khi bé Tâm ăn bánh, hai đứa lớn xích lại gần nhau thì thầm:
- Mặt trời đã xuống thấp rồi đó, Hằng nói .
- Tuy nhiên, có lẽ chưa quá 4 giờ đâu .
- Em cảm thấy như chúng ta đã đi bộ cả một thế kỷ rồi .
Một lát sau chúng lại lên đường. Hằng phải lôi tay bé Tâm. Bỗng nhiên, Việt chỉ cho hai em thấy phần dưới các cây đã bị mất hết lá .
- Sao thế này? Nó lẩm bẩm. Hình như lá cây đã bị thú vật ăn hết thì phải .
- Hay là chó sói? Bé Tâm vừa nói vừa nắm chặt tay Hằng .
- Ở đây làm gì có chó sói, vả lại chó sói có ăn lá cây bao giờ? Có lẽ là … phải rồi, những con dê đây mà! Kia trông vết tích của chúng!
Trên mặt đất, người ta thấy rải rác những viên nho nhỏ đen đen mà những con dê để lại khi chúng đi qua. Hằng nói :
- Vậy thì sắp có sữa uống cũng nên? May quá? Em đang khát khô cả cổ!
- Có dê tất nhiên phải có người chăn, Việt đáp. Họ sẽ chỉ đường cho bọn ta và chắc cũng có một cái buôn gần đâu đây mà ta có thể ngủ nhờ qua đêm .
Bé Tâm lo lắng hỏi :
- Thế ta không đi tới chỗ ba má à?
- Có chứ, Hằng đáp. Tuy nhiên, có thể ta chưa tới kịp tối nay mà thôi .
Rồi chúng tiếp tục lần theo dấu vết của đàn dê.
Bỗng nhiên Hằng dừng bước:
- Anh Việt! Hình như có tiếng động.
Chúng bèn lắng tai nghe .
- Đúng là người chăn dê rồi, Hằng kêu lên với vẻ sung sướng. Ta phải mau mau tới đó mà hỏi thăm .
Tiếng nói bây giờ nghe rõ hơn và là tiếng một bà già, hình như đang giận dữ .
Hằng cầm lấy tay bé Tầm rồi cùng Việt tiến lại gần .
Chúng chợt nom thấy một bà già người Thượng ngôì trên một tảng đá, tay cầm chiếc gậy. Mụ có một chiếc mũi quặm và bộ tóc dơ dáy buông lòa xòa xuống đôi mắt nhìn hau háu .
Việt lên tiếng rất lễ phép:
- Thưa bà, bà có thể …
Nom thấy chúng, mụ chăn dê vội đứng phắt dậy, quát lên một tiếng rồi dơ chiếc gậy lên hăm doạ chúng .
- Bà đừng sợ, Hằng nói. Chúng cháu bị lạc đường và …
Mụ già không hiểu tiếng Kinh. Mụ lại quát lên và tiến thêm một bước gần lũ trẻ .
Chúng chỉ kịp lùi lại để tránh một ngọn gậy mà mụ vụt xuống .
- Mụ này ác quá, bé Tâm lẩm bẩm. Chị Hằng ơi! Chắc là mụ phù thủy! Chạy đi em sợ lắm!
Hằng đang muốn chạy. Nhưng Việt lấy lại can đảm, cố gắng thuyết phục bà già .
- Bà cho bọn cháu biết bờ hồ ở phía nào. Phía này hay phía kia? Nó vừa nói vừa dơ tay chỉ .
Mụ ta có vẻ sợ sệt hơn, kêu lên vài tiếng và biến mất sau những bụi cây .
Đàn dê chạy theo mụ, trong khi ba đứa trẻ nhìn nhau với vẻ chán nản .
- Ta thử đi theo mụ xem sao. Việt đề nghị. Chắc mụ ta phải đi về một buôn hay một trại gần đây. Tới đó sẽ có người cho ta hỏi thăm .
- Anh nói phải lắm. Hằng đáp.
Nhưng bé Tâm níu lấy áo chị nó kêu lên:
- Em không muốn đi! Đó là mụ phù thủy! Mụ sẽ cho mình biến thành dê hết, hoặc mụ ta nhốt mình vào một hang đá rồi mình không thoát ra được! Chị Hằng ơi, em van chị!
Hằng do dự. Việt cầm tay bé Tâm nói với giọng cả quyết :
- Bé Tâm, ta phải đi theo. Em đã nghe thấy đó: Chúng ta bị lạc rồi. Em muốn ngủ đêm ở rừng này hay sao ?
Bé Tâm thôi khóc nhưng nó run rẩy cả chân tay .
Đi được mấy bước, chúng đã thấy mất hút lối đi của mụ chăn dê. Chúng đi một lúc nữa nhưng chẳng nhận ra dấu vết gì nữa .
Việt thât vọng nói :
- Em Hằng, chúng mình có đi nữa cũng vô ích. Tốt hơn hết ta nên tìm một nơi kín gió để bé Tâm ngủ.
Hằng nghẹn ngào hỏi :
- Nhưng còn ba má?
Việt lắc đầu buồn bã. Nó thấy bỏ cuộc là điều rất khổ tâm. Nhưng chẳng còn cách nào khác .
Nhìn quanh, chúng thấy một rặng thông có vẻ kín gió, chúng bèn đi tới và ngạc nhiên thấy một cái lều nấp dưới bóng cây. Lều bỏ trống, cửa để ngỏ, sàn có trải rơm .
- Ở đây chắc bé Tâm khỏi rét, Việt nói, ta ngồi xuống đây rồi lấy đồ còn lại ra ăn, sau đó ráng ngủ tới sáng mai .
Chúng thấy vừa mệt vừa đói. Chỉ còn vài chiếc bánh. Việt khuyên nên nhai thật lâu để có cảm tưởng rằng được ăn nhiều. Nó đã đọc thấy những nhà thám hiểm bị lưu lạc ở giữa bãi sa mạc thường đánh lừa cái dạ dày bằng cách nhai những hạt chà là .
Chúng còn hai trái cam, Việt và Hằng chia nhau một trái, còn một trái đưa cho bé Tâm .
- Em không lấy đâu! Thằng nhỏ cố cãi. Anh chị cũng khát như em chứ …như vậy là không công bằng .
Đứng tụm lại với nhau ngoài cửa lều, chúng nhìn bóng tối dâng lên chung quanh như một bức tường. Hai đứa lớn không dám nói lên một ý nghĩ hiện giờ át hết các ý nghĩ khác :
“Ba má chúng … bao giờ thì chúng gặp lại ba má chúng?”
Bé Tâm vừa thiu thiu ngủ, nằm ngả người vào chị Hằng gọi :
- Má ơi, má! Má đâu rồi?
Thật là quá sức chịu đựng: Con Hằng thấy nước mắt nó sắp trào ra. Còn thằng Việt thì nắm chặt hai tay lại để khỏi bật khóc .
Giọng nó nghẹn ngào :
- Mai em sẽ có má, bé Tâm à! Anh hứa với em …
- Mai em ạ! Hằng nhắc lại với vẻ bán tín bán nghi .
May thay bé Tâm đã ngủ say rồi: sự mệt nhọc đã thắng nổi lo âu của nó .
- Hằng đặt bé Tâm xuống rơm đi, Việt nói. Rồi em cũng nằm xuống mà ngủ . Bây giờ để anh thức trước, rồi lát nữa em sẽ thay phiên .
- Không, anh để em thức trước cho. Anh thường ngủ nhiều hơn em. Vả lại, em nhớ ba má quá nên không thể nhắm mắt được .
- Em muốn thế cũng được. Nhưng khi nào em buồn ngủ thì phải đánh thức anh dậy nhé. Hứa chứ ?
- Em hứa .
Việt nằm xuống cạnh bé Tâm, nó mệt quá nên vừa đặt mình xuống là ngủ ngay .
Hằng ra cửa lều ngồi. Khi còn một mình, hai giòng lệ nó tuôn ra như mưa. Nó tưởng tượng ra ba má ở nơi cắm trại đang lo lắng. Nó rất hối hận vì ý kiến của nó đi tới Cầu Mây mà xảy ra nông nổi này .
- Má ơi, má tha lỗi cho con!
Rồi sự đau khổ của nó cũng nguôi dần dần. Nhưng bỗng nhiên nó thấy hoảng sợ. Bóng đêm tối mịt mùng hình như che dấu những sự khủng khiếp. Vùng này không có thú dữ, đã đành, nhưng nó sực nghĩ đến Y-Blơm. Nếu tên tướng cướp hiện ra, chĩa súng vào nó, thì nó sẽ phải đối phó ra sao?
Nỗi sợ sệt làm nó tỉnh ngủ. Nhưng rồi vì quá mệt mỏi, nó tựa vào cửa thiếp đi .
Lối một giờ sau, nó giựt mình thức giấc. Nó thấy có ánh sáng bao bọc chung quanh, một ánh sáng xanh xanh êm dịu. Nó chưa hiểu đó là ánh trăng mới lên và nó tưởng tượng rằng ánh sáng đó là của một bà tiên mang tới!
Thoạt tiên, nó thấy mừng thầm trong bụng, vì nó nghĩ bọn người này có thể chỉ đường cho chúng! Nhưng nó lại vừa nhận ra mụ chăn dê dẫn đầu và chỉ huy bọn kia bằng chiếc gậy cầm trong tay .
Con nhỏ bỗng thốt ra một tiếng kêu. Không thể lầm được nữa: bọn người này có ác ý đây! Thấy con nhỏ cử động, bọn người dừng lại, nụ già bèn cầm gậy chĩa về phía lều như dọa dẫm, còn những người khác thì do dự, có vẻ vừa tức giận vừa sợ sệt .
Hằng đứng đờ người ra, sự kinh hãi làm máu nó như ngưng chảy. “Bé Tâm” nó nghĩ thầm, chúng sẽ giết bé Tâm!
Bỗng có tiếng thì thầm bên tai nó :
- Em đừng sợ, có anh ở đây. Họ muốn tấn công mình hay sao? Việt hỏi nho nhỏ
- Có lẽ anh ạ. Sao họ lại ác cảm với bọn mình như thế?
- Em vào tạm trong lều đi, để anh ra nói chuyện với họ .
- Không, em ở đây với anh .
- Nếu họ tấn công, chúng ta sẽ chống cự. Đưa cho anh chiếc gậy ở cạnh cửa đó .
Hằng nhặt gậy đưa cho anh. Việt tiến lên một bước, bọn người kia vội lùi lại .
Nhưng sau một lát do dự, bọn họ lại tỏ vẻ hung hăng. Mụ chăn dê hét lên một tiếng và tiến lên, bọn người kia tiến theo. Việt bèn đẩy Hằng về phiá sau, rồi đứng chận ngay lối cửa ra vào lều, sẵn sàng nghênh chiến.
Mụ già có vẻ bạo dạn hơn bọn kia, mụ vừa tiến vừa dơ gậy lên phía trước. Đợi cho mụ gần tới, Việt liền vung gậy gạt mạnh một cái, chiếc gậy của mụ bị văng xuống đất. Mụ vội nhặt lên, rồi hai bên lại đứng thế thủ .
Những vòng người mỗi lúc một thu hẹp lại chung quanh ba đứa trẻ. Làm cách nào để ngăn họ khỏi xông vào lều?
- Lạy trời che chở cho chúng con! Hằng lẩm bẩm .
Lời cầu khẩn của nó hình như đã được trời nghe thấy! Một giọng nói oang oang từ trong rừng vọng ra. Mụ chăn dê và đồng bọn nhớn nhác quay lại. Ngay lúc đó, một người đàn ông cao lớn hùng dũng từ trong rừng xông ra, trông như một vị thiên thần .
Hoạt cảnh thay đổi một cách kỳ lạ. Bọn người kia không dám xông vào lều nữa, mà họ líu ríu tiến đến chỗ người lạ với dáng điệu khúm núm sợ sệt .
Việt và Hằng mở to đôi mắt để hiểu lý do của sự thay đổi lạ lùng đó .
Người lạ dơ tay ngoắc bọn kia lại gần rồi dùng tiếng Thượng nói với họ, hình như để la rầy sự bạo hành mấy đứa trẻ trong lều .
Rồi chàng dơ tay ra hiệu cho bọn người rút lui .

Chương 01

Chương 01

Vụ hè năm đó, ông Ngọc Quang, một thương gia ở Sàigòn, đã quyết định đóng cửa hàng một tháng để cùng bà vợ và ba con lên Ban Mê Thuột thăm người em. Luôn dịp, cả nhà sẽ đi cắm trại miền rừng núi.
Hồi niên thiếu, ông Ngọc Quang đã là một “sói già” trong đoàn Hướng Đạo và hoạt động rất hăng say. Nhưng từ khi lập nghiệp, vì mãi công chuyện kinh doanh, suốt năm ông không có một ngày nghỉ xả hơi. Với dự định đi cắm trại, ông cảm thấy trong người như trẻ lại đến vài chục tuổi và máu phiêu lưu bỗng bừng dậy trong huyết quản. Bà Ngọc Quang cũng là người giàu tinh thần thể thao, nên đã tán đồng ngay ý kiến của ông . Tuy nhiên, cũng như phần đông các bà mẹ Việt Nam có tính thu vá thu vén, bà thấy hơi tiếc rẻ số thất thu trong những ngày tiệm đóng cửa .
Còn ba tí nhau: Việt 13 tuổi, Hằng 12 tuổi và bé Tâm 8 tuổi, khi nghe thấy ba và má bàn luận vấn đề trên thì cảm thấy hồi hộp trong lòng. Tuy chúng đã gia nhập các đoàn “Sói con” và “Chim non”, nhưng chỉ được đi cắm trại loanh quanh miền đồng bằng gần thủ đô, chớ chưa bao giờ được đi xa tới vài trăm cây số, hay miền sơn cước như Ban Mê Thuột.
Đối với chúng, cái xứ “Buồn muôn thuở” này không phải hấp dẫn vì phong trào trồng cà phê đầy triển vọng từ mấy năm nay . Mà nó hấp dẫn ở những cái tên như Krong-Ana, B. Đon, B.Trap, B.Ho, M.Drak, v.v… nghe lạ tai và huyền bí vô cùng.
***
Nơi cắm trại cách tỉnh lỵ chừng 10 cây số, ở một vùng rừng núi hoang vu, trên một bờ hồ bao la, thơ mộng. Nếu nói rằng tới đây để “sống với thiên nhiên” thì không có gì đúng nghĩa hơn được nữa .
Sáng hôm đó, nằm trong lều, mắt vẫn còn nhắm, Hằng tát con muỗi đậu trên má, rồi thò tay với chiếc đồng hồ mà mỗi tối nó lấy chiếc kim băng gài trên đường máy của vải lều, để lúc nào nó cũng sẵn có giờ phút vừa tầm tay .
- Mới sáu giờ mười lăm .., nó lẫm bẫm . Nhưng ta chẳng thấy buồn ngủ nữa! Chắc bên ngoài mát mẻ lắm … ta thử ra coi .
Hằng nhảy xuống đất, ra vén cửa lều. Một tia nắng mặt trời lùa vào tận cuối lều và trúng ngay trên mũi Việt . Nó cằn nhằn :
- Cái gì vậy? Hằng đó à? Đứng làm gì thế? Đã tới giờ dậy rồi kia à?
- Không, không anh cứ ngủ nữa đi, Hằng đáp. Xin lỗi đã làm anh thức giấc, nhưng không phải em chủ tâm . Em không buồn ngủ nữa, nên muốn ra ngoài cho mát .
Tối hôm trước, ông bà Ngọc-Quang đã dặn các con là sáng nay, ông bà sẽ dậy sớm để đi câu cá ở Cầu Mây, phía bờ hồ bên kia .
Thường thường, Việt và Hằng vẫn ngủ đến tám giờ như các trẻ khác ở cái tuổi 11, 12. Còn bé Tâm sẳn sàng nằm kéo gỗ đến tận quá ngọ nếu người ta không nhớ đánh thức bé dậy .
Ông Ngọc-Quang đã dặn các con rằng : “Sau khi ngủ dậy, các con cứ thủng thẳng điểm tâm rồi xuống bờ hồ chơi ở đó, đợi ba má ở Cầu Mây về “.
- Thưa ba, có phải mang điểm tâm của ba má xuống bờ hồ không ạ? Hằng hỏi .
- Khỏi con ạ, ba má sẽ mang theo. Con chỉ cần xách cái làn đựng bữa cơm trưa thôi .
Như vậy là mọi vấn đề đã được xếp đặt thật giản dị và sẽ diễn tiến không có gì trắc trở . Nhưng, khốn thay, lại có chuyện con muỗi … Và nhiều khi, chỉ vì một lý do nhỏ nhặt mà có thể làm xáo trộn những chương trình soạn thảo rất công phu.
Bây giờ con Hằng đã tỉnh ngủ hẳn, nó bắt đầu xuống suối để rửa mặt mũi, chân tay . Thế rồi, giầu óc tưởng tượng, nó tự kể chuyện một mình . Nó là một nàng tiên bị cầm tù và tự an ủi bằng cách soi bóng mình vào giếng nước . Nhưng gió nồm làm lay động tấm gương thiên nhiên đó và đến cả bộ tóc đen của nó cũng không còn thấy rõ dưới bóng nước. Thất vọng, nó bỏ trò chơi đó .
- Thôi, ta đi lên sửa soạn bữa điểm tâm thì vừa! Nó thầm nghĩ .
Xách nước suối về tới lều, nó lấy bếp cồn ra nhóm và cẩn thận để bếp trên một phiến đá xa đám cỏ để tránh hỏa hoạn, như má nó đã thường dặn . Trong khi nó đang cắt bánh thì Việt đã ló ra cửa lều, mắt nhắm mắt mở:
- Anh cũng chẳng ngủ lại được nữa! Thế em đã sửa soạn bữa điểm tâm rồi kia à, hay quá! Thôi để anh pha cà phê cho .
- Anh mà biết pha!
- Có chứ, rồi em coi .
Cà phê và sữa dĩ nhiên là chất bột. Mỗi tay cầm chiếc hộp. Việt do dự:
- Anh không nhớ rõ tỷ lệ là bao nhiêu nữa. Có phải mỗi thứ một thìa không em?
- Đó, đó, em đã biết mà! Hằng đáp với giọng đắc thắng. May mà có em ở đây chứ. Anh cho một thìa nhỏ cà phê, hai thìa lớn sữa … Bây giờ thì rót nước nóng vô … Chết rồi, còn đường để trong giỏ .
- Đó thì em cũng quên đấy chứ kém gì ta.
Rồi hai đứa ngồi thưởng thức bữa điểm tâm mà chúng thấy có vẻ ngon hơn mọi khi vì chính tay chúng nó làm ra . Ăn xong, Việt vươn vai hỏi:
- Chúng ta làm gì bây giờ nào? Chẳng lẽ ngồi khoanh tay đợi đến giờ xuống bờ hồ!
- Tất nhiên! Anh thấy nên làm gì?
- Hay ta xây một cái lò, để mà làm bánh cho bọn mình ăn .
- Nhưng làm gì có bột mà làm bánh?
- Thì ta sẽ xuống quận lỵ mà mua, khó gì!
Gia đình cắm trại này cứ mỗi tuần hai lần xuống quận lỵ bằng thuyền để mua thực phẫm . Vừa mới hôm qua, Việt, Hằng và bé Tâm đã xuống quận cùng ba má .
- Em không thích xuống quận từ khi có cảnh sát ở tỉnh phái về . Hằng nói .
- Thì em cũng nghe thấy họ nói đó: họ định lùng bắt một tên tướng cướp đang lẩn trốn trong vùng này .
- Y Blơm ấy à? Anh tin rằng nhân vật này có thật hay sao?
- Tin chứ: tất cả mọi người đều nhắc tới hắn mà. Em còn nhớ nhà phóng viên mà bọn mình đã gặp trong quán đó không ?
- Ông Thanh Tùng ấy à? Cái ông mà khoe rằng mình sẽ đi phỏng vấn được tên tướng cướp trước khi nhà chức trách tóm được hắn. Em thì chẳng tin “một ly ông cụ nào” những lời ông nói. Thế anh?
- Đâu phải chỉ có một mình ông ta nói đến tên cướp. Chính vì Y Blơm mà chính quyền ở đây phải xin biệt phái một Đại úy cảnh sát ở tỉnh lỵ về để chỉ huy toán lính hành quân truy nã .
- Dầu sao, anh em mình cũng chẳng nên đá động đến vấn đề này trước mặt bé Tâm. Tính nó đã nhút nhát sẵn .
Hai anh em cả cười .
- Anh này, em có một ý kiến. Bây giờ chúng ta sẽ đi thẳng tới kiếm ba má, chắc ba má sẽ phải ngạc nhiên, anh nghĩ sao?
- Nhưng ba má đã về tới bờ hồ đâu?
- Không phải ở bờ hồ. Em muốn nói đi đến Cầu Mây kia mà .
- Ừ, cũng hay đấy. Nhưng em nghĩ lần theo bờ hồ dễ lắm sao? Làm gì có lối đi. Đúng ra mình phải băng qua ngọn đồi, rồi xuống thẳng Cầu Mây mới được .
- Anh nói phải đó. Và bây giờ ta phải đánh thức ngay bé Tâm dậy mới được .
- Việc ấy mới khó đấy! Việt cười vang đáp .
- Khỏi lo, em biết cách này hiệu nghiệm lắm cơ .
Hằng vội nướng hai miếng bánh mì thật thơm có phết bơ đàng hoàng và rót một chén cà phê sữa nóng hổi .
- Anh coi nè !
Nói đoạn Hằng bưng bánh và cà phê sữa vào trong lều, tiến lại gần cái nệm cao su bơm hơi trên đó bé Tâm nằm ngủ say sưa. Quả nhiên chẳng mấy chốc, đầu thằng bé đã đụng đậy, hai lỗ mũi nó phập phồng, rồi hai tay nó đưa lên dụi mắt. Nó mỉm cười hỏi :
- Đã đến giờ điểm tâm rồi kia à?
- Thấy chưa anh? Hằng bảo Việt .
Khi được biết dự tính đi bộ tới Cầu Mây với ba má, bé Tâm cũng thích lắm. Chúng sẽ không phải đi bộ nhiều, vì từ Cầu Mây về sẽ được ngồi thuyền với ba má .
- Mình phải mang theo đồ ăn chứ! Bé Tâm nhắc .
- Chúng ta sẽ mang theo cái làn mây đựng bữa cơm trưa mà sáng nay má đã sửa soạn trước khi đi .
- Có nặng quá không?
- Không nặng đâu, chớ lo. Em chỉ cần mang đôi giầy cao cổ, vì phải băng qua đồi.
- Thế có gặp kẻ cướp không?
Việt nghe hỏi vậy chỉ nhún vai làm thinh. Một lát sau cả bọn lên đường .
Lối đi bắt đầu lên dốc, rồi lại xuống đèo tới lòng một cái suối đã cạn nước .
- Ồ thơm quá! Bé Tâm vừa nói vừa hít mùi thơm của các giống hương thảo mọc đầy hai bên lối đi .
Sau một chặng dài, lối đi tách làm hai. Chúng nó bàn nhau đi theo lòng suối, vì như thế sẽ chắc chắn tới bờ hồ. Nhưng chẳng bao lâu, lối đi trở thành khó khăn, những tảng đá lở nằm ngổn ngang bịt kín mất lòng suối, muốn vượt qua phải đi quanh .
- Đi mãi chẳng thấy đến nơi! Bé Tâm thở dài than .
- Đi mãi đâu nào? Việt đáp. Mấy giờ rồi Hằng ?
Con nhỏ dơ thay lên xem đồng hồ, nhưng vội kêu lên :
- Khỉ quá, em đã quên đồng hồ ở lều rồi! Nhưng anh này, em nghe thấy tiếng người đi tới, ta thử hỏi thăm đường xem sao .
Vừa lúc đó, lũ trẻ thấy từ một lùm cây trước mặt nhó ra một người đàn bà đi thất thểu, tay giắt một con lừa đeo một chiếc va li lớn .
Bé Tâm đi nép vào với anh chị. Việt tiến lại gần người đàn bà. Con lừa hoảng sợ, kéo dây thừng muốn chạy. Bà già bị ngã chổng kềnh ra đất, để lộ hai ống quần sọc . Đồng thời, chiếc khăn quàng tuột xuống để lộ ra một chiếc đầu hói bóng loáng, lơ thơ vài sợi tóc .
- A! bác Thanh Tùng, Hằng kêu lên .
- Con nhà Ngọc Quang đây mà! Nhà phóng viên vừa đáp vừa luống cuống ngồi dậy. Các cháu đừng nói với ai là gặp bác ở đây nhé! Sẽ mất tất cả đó .
- Thưa bác mất gì ạ? Việt lấy làm lạ hỏi .
- Thì bài phóng sự của bác chứ gì nữa! Ta sắp đạt được kết quả rồi. Tên đó – Các cháu biết là ai rồi chứ - hiện đang lẩn trốn ở khu này! Ta đã cải trang để có thể tới gần mà hắn không nghi ngờ! Thế các cháu đi đâu vậy?
- Thưa bác, các cháu muốn đi tới Cầu Mây với ba má. Hằng đáp .
- Cầu Mây à? Dễ lắm, các cháu đi về phía tay trái là thẳng xuống đó .
- Thưa có xa lắm không ạ? Bé Tâm hỏi .
- Độ nửa tiếng thôi. Nhưng các cháu phải nhớ kỹ nhé: Không được nói một câu gì về bác, nghe không?
- Các cháu nhớ ạ, Việt đáp .
Ba đứa bèn từ giã nhà phóng viên rồi đi theo lối vừa được chỉ dẫn. Nhưng quá nửa giờ mà vẫn chẳng thấy bờ hồ đâu .
- Đáng lẽ ban nãy ta phải rẽ tay trái mới phải, Hằng nói .
- Em nói đúng, vậy bây giờ mình lộn lại .
- Lộn lại! Bé Tâm rền rĩ kêu .
Đôi mắt van lơn của nó làm Hằng mủi lòng, con nhỏ hiểu rằng em nó đã bắt đầu mỏi mệt .
- Anh Việt này, hay ta leo lên ngọn đồi, Hằng đề nghị, có lẽ nom thấy bờ hồ và Cầu Mây .
Khi chúng lên tới ngọn đồi, chỉ thấy một mầu cỏ cây như một mặt biển xanh vô tận .
- Thôi đành trở xuống vậy. Việt nói .
Vẻ mặt nó lúc này nghiêm trọng quá nên bé Tâm chẳng dám cãi lại và cắm đầu bước theo, miệng im thin thít. Đi thêm một chặng dài, chúng tới một nơi quang đãng .
Việt nói với vẻ thất vọng :
- Chúng ta chưa hề đi qua chỗ này bao giờ .
- Anh Việt ơi, Hằng lẩm bẩm, hay là chúng ta đã …
Nó sắp nói “bị lạc”, nhưng hai chữ này đã ngừng lại trên môi khi nó trông thấy bé Tâm ngồi cách đó chừng vài thước, đang nhặt một viên sỏi trong giày ra. Dù lo lắng đến đâu, chúng cũng không muốn để lộ cho bé Tâm thấy .
- Bây giờ chúng ta thử tìm phương hướng bằng mặt trời vậy, Việt nói. Mặt trời đang lên, vậy là nó ở phía đông. Bờ hồ ở phía tây, bên kia .
- Thế nào cũng phải tìm thấy bờ hồ mới được, Hằng đáp. Bé Tâm buộc chiếc giày xong chưa ?
- Em mệt rồi, thằng nhỏ thở dài đáp. Anh Việt đã nói là không xa mấy kia mà .
- Một đứa con trai đã lớn như em chẳng nên nói là mệt rồi, khi mới đi có … có …
Hằng bỏ dở câu nói, vì nó sực nhớ ra rằng chúng đã đi từ ba tiếng đồng hồ rồi .
- Thế còn xa không hả chị? Bé Tâm hỏi. Mà em cũng thấy đói bụng rồi! Nó vừa nói vừa nhìn chiếc làn với đôi mắt thèm thuồng .
Hằng gắt:
- Đã có ba má đâu mà đòi ăn? Bé Tâm thở dài :
- Vậy thì đi mau lên chứ!
Rồi chúng nó lại tiếp tục đi. Sau một tiếng đồng hồ mà chúng thấy dài như một thế kỷ, Việt quyết định dừng lại nghỉ. Bé Tâm không thể bước đi được nữa, hai đứa lớn cũng đã thấm mệt. Mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, cây cỏ lơ thơ không có bóng mát .
- Bây giờ chúng ta ăn cơm đi, Hằng đề nghị với giọng cố làm vui vẻ. Có lẽ bé Tâm đói lắm rồi nhỉ !
Thằng nhỏ hỏi :
- Nhưng … còn ba má?
Hai đứa lớn thấy lòng se lại, không phải vì bữa cơm, mà vì chúng đoán rằng ba má đang lo sợ khi trở vê không thấy chúng đâu cả .
- Chỉ có ba người mà nhiều bánh quá! Bé Tâm nói. Để dành đến chốc nữa cho ba má, chị Hằng nhé!
- Ừ, để dành …
Nhưng Hằng không nói thêm “cho ba má “. Nó vừa nghĩ rằng chúng sẽ cần đến những cái bánh này nếu …
Rồi nước mắt nó chạy quanh. Để bé Tâm khỏi thấy, nó chỉ cho bé Tâm ra xem một tổ kiến lớn gần đó. Nó xếpbánh vào làn và nói:
- Anh Việt này, em không dám nói trước mặt bé Tâm, nhưng chúng ta phải nhìn thẳng vào sự thật! Chúng ta bị lạc rồi phải không?
Việt gật đầu:
- Ta chỉ còn một cách: Cứ theo lối trước mặt mà đi về hướng tây .
- Thế mình có thể tới trước khi trời tối không? Hằng nghẹn ngào hỏi .
- Làm sao biết được? Anh đã định rằng nếu trời tối, ta sẽ đặt bé Tâm nằm dưới một gốc thông rồi anh em mình thay phiên nhau mà trông nó. Ở đây không có thú dữ đâu mà sợ .
- Nhưng có Y-Blơm!
Việt bỗng chột dạ. Hôm qua khi nhà phóng viên Thanh Tùng nói đến Y-Blơm, nó còn ước ao muốn gặp tên tướng cướp để xem thế nào. Nhưng nay thì …
Tuy nhiên, nó không muốn tỏ ra sợ hãi. Nó là anh cả, chủ gia đình. Lúc thường ở nhà, nếu có một đôi khi con Hằng tỏ ra bộ hơn nó ở vài điểm, thì trái lại, lúc này, nó cảm thấy em gái nó phải tin tưởng vào lòng can đảm của nó, nên nó không thể làm cho em nó phải thất vọng. Nó quả quyết:
- Chúng ta sẽ không gặp Y-Blơm đâu! Tin sao được lời ông phóng viên! Em không mệt là tốt. Ta sẽ cõng bé Tâm nếu cần. Thôi, đưa chiếc làn mây anh mang rồi chúng ta lên đường

Tìm và xóa dữ liệu trùng lắp trên máy tính

Nếu máy tính của bạn chứa nhiều dữ liệu (đặc biệt là nhạc, phim, ảnh…) thì không thể tránh khỏi việc trùng lặp nhiều file, folder với nhau. Vậy làm cách nào để xóa bớt những file trùng này để tiết kiệm dung lượng lưu trữ?
Nếu máy tính của bạn chứa nhiều dữ liệu (đặc biệt là nhạc, phim, ảnh…) thì không thể tránh khỏi việc trùng lặp nhiều file, folder với nhau. Vậy làm cách nào để xóa bớt những file trùng này để tiết kiệm dung lượng lưu trữ?

Xem bài đã đăng: 
  1. kinh nghiệm chọn mua máy tính bảng 
  2. Phép tính cuộc đời
  3. Kinh nghiệm chọn mua máy tính bảng
  4. Từng bước cài đặt Windows 8
  5. Tìm và xóa những files trùng trong máy
top-jpg-1344418986_480x0.jpg
Trước hết, bạn hãy tải về và cài đặt Duplicate Cleaner tại đây. Duplicate Cleaner là ứng dụng của Digital Volcano được đánh giá là ứng dụng miễn phí tốt nhất hiện nay trong tính năng tìm và xóa những dữ liệu trùng lặp chứa trong ổ lưu trữ nền Windows.
Bước 1: Khởi động chương trình và chọn ngôn ngữ muốn sử dụng ở cảnh báo đầu tiên, chúng ta sẽ chọn English.
Bước 2: Để lọc loại và chọn định dạng dữ liệu muốn tìm kiếm, tại mục Search Filters, bạn chọn Select ở  Included. Để thiết lập giới hạn dung lượng file cần tìm kiếm, chúng ta có thể thay đổi ở File Size với dung lượng tính theo KB, chẳng hạn file có dung lượng từ 100KB đến 1500KB (1,5MB).
image002-png-1344418986_480x0.png
Bước 3: Ở cửa sổ nhỏ hiện ra, bạn hãy chọn loại dữ liệu cần tìm kiếm. Ở đây có 5 tùy chọn là tài liệu (Documents), hình ảnh (Pictures), nhạc/âm thanh (Audio/Music), Video và toàn bộ mọi định dạng dữ liệu (Everything). Khi chọn bất kỳ loại dữ liệu nào với nút Select, chương trình sẽ tự động thêm toàn bộ những đuôi mở rộng tương ứng vào File filter included. Người dùng cũng có thể gõ thủ công những định dạng muốn tìm với cấu trúc ‘*.tên định dạng’, chẳng hạn *.mp4.
image004-png-1344418986_480x0.png
Bước 4: Tại trường Excluded, bạn có thể thiết lập tiện ích loại trừ các định dạng muốn bỏ qua. Bạn cũng có thể nhấn Select để chọn nhanh hoặc nhập từng mã đuôi mở rộng.
Bước 5: Tiếp theo, chúng ta hãy tinh chỉnh lại một số tùy chọn ở thẻ Regular Mode để có kết quả chính xác hơn. Tại mục Find Files With, bạn chọn Same Content để chỉ liệt kê kết quả những file trùng có cùng nội dung. Các tùy chọn khác ở Additional Options gồm Same file name only (kết quả gồm dữ liệu trùng tên file), Similar file name only (tên file na ná), Same created date (cùng ngày tạo) và Same modified date (trùng ngày thay đổi) sẽ giúp bạn có thể tìm đúng và không sót những dữ liệu trùng nào.
image006-png-1344418986_480x0.png
Ở thẻ Audio Mode, người dùng có thể tinh chỉnh để kết quả tìm kiếm những dữ liệu nhạc, âm thanh được chính xác hơn với tùy chọn Match Audio Tags (tìm những file nhạc trùng khớp những thông tin nghệ sĩ, album…).
image008-png-1344418986_480x0.png
Bước 6: Bây giờ chúng ta sẽ chọn nơi muốn tìm kiếm bằng cách nhấn thẻ Scan Location. Ở khung bên trái sẽ liệt kê các phân vùng ổ cứng, thư mục hiện có trên máy tính, nếu muốn chọn thư mục, phân vùng nào thì bạn nhấn mũi tên Add Path ở giữa để chuyển qua khung Search Paths. Bạn cũng có thể dùng nút Select folder (chọn thư mục), Enter Folder Name Manually (nhập tên thư mục thủ công) để chọn nơi muốn tìm kiếm. Tùy chọn Remove all from list để xóa toàn bộ các thư mục đã chọn và Scan Subfolders để cho phép chương trình tìm các thư mục con chứa trong thư mục chính.
image010-png-1344418987_480x0.png
Bước 7: Bạn có thể gắn thêm ổ cứng ngoài (nếu có) và thêm thư mục, phân vùng muốn tìm kiếm như ở bước 6.
Bước 8: Khi đã thiết lập xong các bước trên, bạn nhấn Scan Now để tiện ích bắt đầu tìm kiếm các dữ liệu trùng. Tiến trình này nhanh hay chậm phụ thuộc nhiều vào số lượng và dung lượng của nơi lưu trữ dữ liệu nhiều hay ít.
image012-png-1344418987_480x0.png
Bước 9: Các thư mục và tập tin sẽ được quét và phân tích…
image014-png-1344418987_480x0.png
Bước 10: Khi quá trình quét hoàn tất, một cửa sổ hiện ra liệt kê chi tiết số lượng file, folder trùng, bạn nhấn Close.
image016-png-1344418987_480x0.png
Bước 11: Những dữ liệu trùng nhau sẽ được nhóm cùng một màu sắc trong bảng liệt kê, nếu cẩn thận bạn có thể thủ công đánh dấu chọn những file muốn xóa.
image018-png-1344418987_480x0.png
Bước 12: Nếu số lượng file trùng quá nhiều, bạn có thể dùng tính năng Selection Assistant để có những chế độ chọn thông minh. Chẳng hạn, như chọn tất cả các file trùng khác và giữ lại một file (Mark > Select by group > All but one file in each group). Còn rất nhiều tùy chọn khác ở đây để bạn khám phá và sử dụng.
Step 13: Bây giờ, bạn hãy nhấn File Removal… > đánh dấu chọn trước Delete to Recycle Bin > Delete Files  > nhấn Yes để xóa các dữ liệu trùng vào thùng rác. Nếu chưa an tâm, chúng ta có thể chọn Move / Copy to Folder và chỉ định thư mục muốn lưu trữ các file trùng để kiểm tra lại lần nữa.
image020-png-1344418987_480x0.png
tonghopplus.com (theo sohoa.vnexpress)

Từng bước cài đặt Windows 8 RTM

 Xem bài đã đăng:
  1. kinh nghiệm chọn mua máy tính bảng 
  2. Phép tính cuộc đời
  3. Kinh nghiệm chọn mua máy tính bảng
  4. Từng bước cài đặt Windows 8 
  5. Tìm và xóa những files trùng trong máy  
Với các bước chi tiết ở bài viết sau, bạn có thể tự mình cài và sử dụng Windows 8 dễ dàng. Hình ảnh và video minh họa cho phiên bản Windows 8 Enterprise hiện đang bị rò rỉ và chia sẻ trên Internet.
Yêu cầu hệ thống
Trước khi cài đặt Windows 8, bạn hãy kiểm tra lại hệ thống của mình có đủ điều kiện sau để sử dụng Windows 8 với hiệu quả tốt nhất hay không:
  • Bộ vi xử lý có xung nhịp từ 1 GHz trở lên.
  • RAM tối thiểu 1 GB nếu dùng Windows 8 32-bit hoặc 2 GB nếu dùng phiên bản Windows 8 64-bit.
  • Dung lượng ổ cứng còn trống tối thiểu 16 GB nếu dùng bản 32-bit hoặc 20 GB nếu dùng phiên bản 64-bit.
  • Đồ họa DirectX 9 hỗ trợ trình điều khiển WDDM 1.0 (Windows Display Driver Model) trở lên.
  • Độ phân giải màn hình tối thiểu 1.024 x 768 pixel và để sử dụng các ứng dụng trên giao diện mới của Windows 8 (tạm gọi là Metro cho đến khi Microsoft công bố tên gọi mới vì lý do pháp lý), độ phân giải màn hình phải từ 1.366 x 768 pixel trở lên.
  • Tất nhiên, bạn sẽ cần đến kết nối Internet để sử dụng đồng bộ Windows Live với hệ thống và cài đặt ứng dụng trên Windows Store.
Windows-8-2012-08-06-15-09-28-jpg-134424
Độ phân giải màn hình 1.024 x 768 pixel trở lên mới sử dụng được giao diện Metro của Windows 8.
Thiết lập và cài đặt
Sẽ có 2 lựa chọn để bạn áp dụng khi cài đặt Windows 8: cài mới hoàn toàn trên một phân vùng của ổ cứng và nâng cấp lên Windows 8 từ hệ điều hành cũ (Windows 7, Vista).
- Đối với cách cài mới hoàn toàn: Bạn có thể sử dụng song song hai hệ điều hành cũ và Windows 8 trên một máy tính thông qua tính năng Boot Manager lúc khởi động để chọn phiên hệ điều hành muốn sử dụng.
 - Đối với cách nâng cấp (Upgrade): Bạn sẽ không dùng được phiên bản Windows cũ nữa nhưng những tài liệu được lưu trên phân vùng này (My Documents, Pictures, Videos…) sẽ vẫn được giữ lại và sử dụng trên Windows 8.
Cài đặt hoặc nâng cấp Windows 8 ngay trên hệ điều hành cũ:
Bước 1. Sao lưu toàn bộ dữ liệu trên phân vùng mà bạn muốn cài Windows 8. Nếu muốn nâng cấp Windows 8 từ phiên bản cũ thì bạn có thể bỏ qua bước này.
Bước 2. Bỏ đĩa cài đặt vào ổ CD/DVD, nếu bạn có sẵn file ISO của đĩa cài đặt Windows 8 thì có thể sử dụng tiện ích miễn phí Magic Disc hoặc ứng dụng tạo đĩa ảo bất kỳ để ‘mount’ file ảnh này vào ổ CD/DVD ảo.
Bước 3. Chạy file setup.exe trong đĩa cài đặt > chọn Install now và đợi vài giây để trình cài đặt copy nội dung cài đặt vào ổ cứng. Lưu ý, nếu bạn dùng Windows 7/Vista thì nhấn chuột phải lên setup.exe > chọn Run as administrator để kích hoạt lệnh cài đặt với quyền quản trị.
111-jpg-1344241530_480x0.jpg
Bước 4. Ở bước Get important updates for Windows Setup, bạn chọn No thanks để tiết kiệm thời gian vì hiện tại chưa có cập nhật mới > Next và chọn Accept the license terms > Next để chuyển sang bước tiếp theo.
Bước 5. Đây là bước quan trọng, bạn sẽ có hai lựa chọn: Thứ nhất, nâng cấp hệ điều hành - Upgrade (tức cài đè lên Windows cũ và giữ lại dữ liệu như đã nói ở trên) và thứ hai, cài đặt mới với nhiều tùy chọn – Custom (dữ liệu sẽ bị mất ở phân vùng cài đặt). Nếu chọn Upgrade, bạn chỉ cần đợi vài phút để việc cài đặt hoàn tất và sử dụng. Nếu chọn Custom, bạn hãy nhấn Next > chọn phân cùng muốn cài đặt, có thể định dạng, phân vùng lại ngay tại bước này > nhấn Next để tiếp tục.
22222-jpg-1344241530_480x0.jpg
Bước 6. Việc còn lại là bạn hãy đợi khoảng 20 phút để quá trình cài đặt Windows 8 hoàn tất. Chú ý rằng, máy tính sẽ khởi động lại hai lần tại bước này và nếu có thông báo chọn hệ điều hành để khởi động (Choose an operrating system), bạn hãy dùng phím mũi tên lên xuống để chọn tùy chọn Windows 8. Nếu muốn hủy bỏ cài đặt thì chọn Windows Setup Rollback.
33333-jpg-1344248027_480x0.jpg
Cài đặt Windows 8 cho máy tính mới
Cài đặt Windows 8 cho máy tính mới không khác nhiều so với việc nâng cấp Windows 8 ngay trên hệ điều hành cũ. Chỉ khác ở chỗ là bạn sẽ khởi động máy tính từ đĩa CD/DVD với chế độ ưu tiên boot từ đĩa quang được tùy chỉnh trong BIOS.
Mẹo nhỏ: Để thiết lập chế độ ưu tiên boot bằng CD/DVD hay ổ cứng ngoài, ngay từ lúc khởi động máy tính, bạn nhấn liên tục phím Delete (F2, F10 hoặc Esc... tùy dòng máy và mainboard) để vào CMOS và thực hiện việc tùy chỉnh theo hướng dẫn.
Thiết lập BIOS cho thứ tự ưu tiên khởi động
Đọc kỹ hướng dẫn trên màn hình BIOS Utility để thực hiện thiết lập đúng.
 tonghopplus( theo sohoa.vnexpress)

Phép tính cuộc đời

Phép tính cuộc đời

Đăng bởi cheoreo1 lúc




Xem bài đã đăng: 
  1. kinh nghiệm chọn mua máy tính bảng 
  2. Phép tính cuộc đời
  3. Kinh nghiệm chọn mua máy tính bảng
  4. Từng bước cài đặt Windows 8
  5. Tìm và xóa những files trùng trong máy
VRNs (18.08.2012) - Sài Gòn – Trong phép tính toán học, tích phân và vi phân là hai khái niệm thú vị nhất. Cả hai khái niệm đó đều đề cập sự biến đổi của mọi vật qua thời gian.
Nói đơn giản, vi phân được dùng để tìm mức độ biến đổi của vật và tích phân được dùng để thêm mức độ thay đổi theo những khoảng thời gian nhất định. Nhưng bao nhiêu người trong chúng ta đã từng thầm hỏi về mức độ của các khái niệm này trong cuộc sống mỗi người?
Áp dụng vào cuộc sống, tích phân có thể hiểu là điều gì đó đem mọi người gần lại với nhau. Mỗi vật có một trạng thái biến đổi liên tiếp, tích phân là đem các thực thể biến đổi này gần lại với nhau. Các câu tục ngữ phổ biến như “Đoàn Kết Là Sức Mạnh” (unity is strength) hoặc “Đoàn Kết Thì Sống, Chia Rẽ Thì Chết” (united we stand, divided we fall), đó là mẫu mực về quá trình và lực tích phân.
Khi chúng ta cùng “đi tìm sự khác biệt”, chúng ta có ý nói chúng ta cần thêm mức độ thay đổi – nghĩa là chúng ta “tích hợp”. Tích phân cũng được hiểu là điều gì đó giúp chúng ta vươn tới một cuộc sống cao hơn. Có thể gọi đó là sự ý thức cao thượng hơn hoặc niềm khao khát đạt tới một “phương trình cuộc sống” cao hơn. Đó là tín hiệu của việc phục hồi tinh thần, nhận thức đúng đắn. Đối xử bình đẳng với mọi người là đặc tính tâm linh quý giá.
Mặt khác, vi phân là một khái niệm chưa được đánh giá đúng. Thường thì chúng ta kết hợp sự phân biệt với sự suy xét, do đó mà có khuynh hướng coi thường. Kiểu nói “chia để trị” (divide and rule) là hạ cấp. Nhưng, như trong toán học, vi phân xảy ra trước tích phân. Việc hiểu vi phân là chủ yếu để nắm bắt khái niệm tích phân. Nghĩa là, bạn chỉ khả dĩ hợp nhất sau khi đã trải nghiệm sự khác biệt. Nói đơn giản, nhu cầu về vi phân tăng chỉ vì mọi vật không tích phân – mọi vật thể không giống nhau.
Khi khảo sát, rõ ràng là hai vật thể (khách thể) lại hoàn toàn tương tự. Có điều gì đó khác với vật khác. Chúng ta thường dùng các từ như “tuýp”, kiểu, dạng hoặc bản chất để diễn tả các điểm khác biệt này. Lý do chính chúng ta không thích phân biệt là vì nó tạo “ranh giới” (sự ngăn cách). Chẳng hạn, khi hai hoặc vài người gặp nhau, chúng ta có thể phân biệt họ dựa trên các đặc điểm thể lý, tôn giáo, ngôn ngữ, giai cấp, học vấn và sự giàu có vật chất. Khi chúng ta có “biên độ” hoặc sự khác biệt, nó ngược với đặc tính tâm linh về việc đối xử bình đẳng. Đó là nguyên nhân gây xung khắc mà chúng ta thường gặp. Hơn nữa, nguyên nhân đích thực còn do chúng ta lạm dụng sự khác biệt. Đó là lý do mà thuật ngữ vi phân có một nghĩa rộng tiêu cực.
Vậy có phải chúng ta không có ranh giới nào? Chúng ta có đối xử bình đẳng? Chúng ta có duy trì “tích phân”? Theo khái niệm vi phân, điều đó nghĩa là nếu một vật thể không thể được lấy vi phân thì vật thể đó là một hằng số và bất biến theo thời gian. Thật vậy, vi phân của một hằng số sẽ chỉ là “không” (zero).
Tóm lại, người ta cần đánh giá vẻ đẹp thực sự của việc Chúa sáng tạo không chỉ ở hệ thống thống nhất (toán học gọi là tích phân) mà còn ở sự khác biệt (toán học gọi là vi phân). Chỉ khi nào vật gì đó được phân biệt thì nó biểu hiện vật đó chịu sự thay đổi và sống thực sự. Tích hợp các sự thay đổi như vậy khiến chúng ta làm nổi bật vẻ đẹp đích thực.
TRẦM THIÊN THU
(Chuyển ngữ từ TOI)

Kinh nghiệm mua máy tính bảng

Máy tính bảng ngày càng đa dạng, từ kích thước màn hình đến cấu hình, phần mềm. Người dùng có thể tùy thuộc vào nhu cầu để chọn mua sản phẩm phù hợp. 

Xem bài đã đăng: 
  1. kinh nghiệm chọn mua máy tính bảng 
  2. Phép tính cuộc đời
  3. Kinh nghiệm chọn mua máy tính bảng
  4. Từng bước cài đặt Windows 8
  5. Tìm và xóa những files trùng trong máy
Nexus 7 máy tính bảng đầu tiên của Google.
Nexus 7 máy tính bảng đầu tiên của Google với màn hình rộng 7 inch. Ảnh: Cnet.

Dùng để làm việc hay giải trí
Việc đầu tiên người dùng phải xác định mình có cần máy tính bảng không. Đây là thiết bị nằm ở giữa smartphone và laptop, nhiều người thường nghĩ rằng mình có thể sử dụng tablet để thay thế cho laptop. Hiện nay, nếu chỉ dùng để giải trí và duyệt web thì máy tính bảng có thể thay thế laptop nhưng trong một số trường hợp thì vẫn chưa được.
Ví dụ, người dùng thường phải chuyển dữ liệu giữa các máy tính bằng USB nhưng chỉ có số ít tablet có cổng USB chuẩn. Vì vậy, người dùng phải điều chỉnh lại cách làm việc hoặc không mua máy tính bảng. Với một số khác thì tablet có thể bổ sung cho laptop và điện thoại như đọc báo điện tử.
Với một số người, nhu cầu mua tablet để đánh văn bản và đọc tài liệu. Hầu hết các máy tính bảng có thể đáp ứng được những việc này khá tốt, nhưng thế mạnh khác nhau. Như máy tính bảng Lenovo ThinkPad và BlackBerry PlayBook tốt cho dân văn phòng.
Microsoft cũng nhấn mạnh về khả năng của máy tính bảng Surface chạy Window 8 của mình. Sản phẩm sắp bán của hãng này có thể làm nhiều việc trên nó hơn là giải trí, lướt web.
Chọn kích thước phù hợp
Máy tính bảng có kích thước màn hình từ 5,5 inch tới 13 inch. Những model phổ biến nhất đang nằm ở khoảng giữa từ 7 tới 9,7 inch. Máy với màn hình lớn sẽ nặng hơn và ít di động hơn. Một người có thể giữ một máy tính bảng với màn hình khoảng 9 tới 10 inch và sử dụng chỉ với một tay trong thời gian dài.
Màn hình lớn cũng làm cho thời lượng pin ngắn hơn hay đòi hỏi phải có pin dung lượng lớn hơn, điều này làm tăng trọng lượng của máy lên. Ở một mặt khác thì người dùng có thể cần một máy tính bảng lớn để xem nhưng bộ phim HD thoải mái hơn.
Bên cạnh kích thước màn hình thì độ phân giải của màn hình cũng là việc nên quan tâm. Hiện tại, Apple đang dẫn đầu thị trường với màn hình Retina trên iPad 2012. Máy tính bảng chạy Android của Acer và Asus cũng đã nâng độ phân giải lên Full HD.
Cuối cùng là xem xét tỉ lệ của màn hình. Apple sử dụng màn hình tỉ lệ 4:3 trong khi phần lớn sử dụng 16:10. Việc lựa chọn tỷ lệ màn hình tùy thuộc vào sở thích của người dùng.
iPad của Apple với kích thước màn hình lớn, chạy iOS. Ảnh: Wired.
iPad của Apple với kích thước màn hình lớn, chạy iOS. Ảnh: Wired.
Chọn hệ điều hành phù hợp
Mua một máy tính bảng cũng tương tự như mộ một chiếc smartphone. Người dùng sẽ sử dụng hệ điều hành có sẳn trên máy mà không thể thay đổi giống như trên laptop. Người dùng nên chọn mua máy có hệ điều hành và ứng dụng phù hợp với mình, không nên hi vọng nó sẽ được nâng cấp trong tương lai.
iPad với iOS đang là dòng tablet phổ biến nhất. Trong khi đó, Android lại có nhiều lựa chọn. Ngoài ra, người dùng có thể mua tablet chạy Windows 8 sắp xuất hiện nay các bản PlayBook, HP Touchpad.
Ứng dụng trên máy tính bảng
Đối với hầu hết người dùng thì sự phong phú và số lượng của các ứng dụng cho máy tính bảng là mối quan tâm hàng đầu. Một chiếc tablet với hệ điều hành tuyệt vời kèm theo những ứng dụng có thểm làm mọi thứ mà người dùng cần, nhưng thiếu ứng dụng của bên thứ 3 sẽ khó tồn tại trên thị trường.
Hiện tại Apple với iOS đang dẫn đầu về số lượng ứng dụng tuy nhiên Android của Google cũng gần đuổi kịp nó. Theo thống kê hiện tại iOS có 650.000 phần mềm còn Android có 600.000 tiện ích.
Với dòng iPad, hiện có khoảng 225.000 ứng dụng, trong đó chỉ có một số nhỏ được tối ưu hóa cho màn hình Retina. Còn trên Android thì hầu hết các ứng dụng có thể chạy trên cả điện thoại lẫn máy tính bảng.
Những tính năng cần thiết
Có nhiều nhà sản xuất sử dụng nền tảng Android cho sản phẩm của mình. Các sản phẩm này được tùy biến giao diện và sở hữu thiết kế, cầu hình khác nhau.
Một số tính năng phần cứng người dùng nên chú ý khi lựa mua máy tính bảng:
- Vi xử lý.
- Độ phân giải màn hình.
- Máy ảnh (trước và sau).
- Các loại cổng kết nối.
- Khả năng kết nối không dây (3G/ Wi-Fi).
- Hỗ trợ dùng bút cảm ứng.
- Bộ nhớ trong và khả năng mở rộng với thẻ nhớ.
Vì đây là một thiết bị điện tử nên người dùng tốt nhất nên đi đến các cửa hàng và dùng thử chúng trước khi quyết định mua, thay vì chỉ dựa trên các thông số kỹ thuật và bài viết đánh giá.
Huy Đức

7 lưu ý cho sinh viên khi chọn laptop

Comment

Translate