26/8/12

1. LẠY CHÚA, NÀY CON ĐÂY, XIN HÃY DÙNG CON

Bắt đầu từ tháng 6 năm 1967, tôi đã lập sáu nhà thờ Tin Lành. Tôi đi vào một vùng đất mới, bắt đầu xây dựng một nhà thờ và làm mục sư ở đó cho đến khi có thể chuyển giao cho một mục sư khác. Sau đó, tôi lại đến một nơi khác và lại bắt đầu xây dựng một nhà thờ khác. Bởi vì Thiên Chúa đã chúc phúc cho tôi với một sứ vụ cầu nguyện cho bệnh nhân, nhiều người đã gán cho tôi cái tên “Tông đồ chữa bệnh”. Giữ việc phục vụ chữa bệnh ở bảy quốc gia khác nhau, tôi thấy Thiên Chúa chữa lành hàng trăm người nếu không nói là hàng ngàn người với đủ mọi loại đau ốm và bệnh tât. Tuy nhiên, cuộc đời tôi đã bắt đầu nợi một cộng đoàn nông trại được gọi là Warrenville, bang Illinois, cách Chicago về hướng Tây Nam ba mươi tám dặm. Lúc tôi được tám tuổi, trong một ngày nghỉ của trường Thánh Kinh Cộng đoàn Giáo hội Baptist Warrenville, tôi được đưa đến học biết Chúa Giêsu là Đấng Cứu Độ của tôi và đã chịu phép rửa ở đấy. Tôi đã sống một đời sống kitô hữu gương mẫu. Nói cách khác, tôi không bao giờ đọc Thánh Kinh, cũng như không cầu nguyện bao giờ. Tôi chỉ đi nhà thờ khi mẹ tôi bảo đi.
Sau khi tốt nghiệp phổ thông trung học vào năm 1959, tôi trải qua bốn năm trong Quân Đoàn Thuỷ Quân Lục Chiến, tôi đã gặp và kết hôn với một người con gái tên là Verma. Chúng tôi có một bé gái tên là Ellen, và hai con trai mà chúng tôi đặt tên là Mark và Timothy. Được giải ngũ khỏi Thuỷ Quân Lục Chiến, gia đình tôi dọn tới thành phố Vista nhỏ bé thuộc bang California. Tôi bắt đầu kiếm sống bằng việc tiếp nối giấc mơ dài còn dang dở của cha tôi là tài xế xe tải lớn. Verma đã gia nhập cộng đoàn Giáo hội của Thiên Chúa, và lúc đó tôi thật sự không thích lắm, khi chúng tôi tham dự vào Cộng đoàn Giáo hội của Thiên Chúa ở Vista. Tôi vẫn chưa đọc Thánh Kinh và chưa cầu nguyện, vì thế tôi chẳng hề biết đến việc tăng trưởng trong đời sống thiêng liêng. Tuy nhiên, vào tháng 6 năm 1967, một biến cố xảy ra trong cuộc đời tôi đã làm cho nó thay đổi mãi mãi. Một tiếng nói đánh thức tôi vào lúc hai giờ sáng ngày Chủ nhật. Tiếng nói ấy nơi với tôi:
– Hãy tới ngay Hội Truyền Giáo Phúc Âm ở San Diego.
Chưa bao giờ có chuyện gì giống như thế này xảy ra cho tôi trước đó. Tôi đã suy nghĩ về chuyện này trong vài phút, sau đó, tôi quyết định gạt nó ra khỏi tâm trí để tiếp tục giấc ngủ còn dang dở.
Sáng hôm ấy, sau khi đi nhà thờ, gia đình tôi ra ngoài dùng cơm với một số bạn bè. Đang khi chúng tôi đang dùng bữa trưa, tôi lại nghe tiếng nói ấy một lần nữa:
– Bob, Ta muốn con đi ngay tới Hội Truyền Giáo Phúc Âm ở San Diego.
Lúc hai giờ sáng, tôi tưởng mình nằm mơ nhưng bây giờ là một giờ ba mươi phút trưa, tôi đang hoàn toàn tỉnh táo, tôi biết đây hoàn toàn không phải là một giấc mơ. Tôi đã nói với Verma và các bạn tôi về những gì đã xảy ra hồi đêm và hiện đang xảy ra với tôi. Verma nói:
– Anh sẽ làm gì?
Tôi nói với cô ta rằng, tôi cảm thấy đó là tiếng Chúa nói với tôi và tôi cần phải đi tới San Diego. Nàng nói nàng không muốn tôi đi nhưng nếu tôi muốn thì cứ đi. Tôi hỏi Pat:
– Bạn tôi có muốn đi với tôi xem chuyện gì xảy ra ở đó không.
Pat nói với tôi rằng hắn sẵn sàng, vì câu chuyện này giống như một trò chơi phiêu lưu mạo hiểm. Thế là tôi và Pat đi tới San Diego để tìm xem Hội Truyền Giáo Phúc Âm có hiện hữu thật không.
Chúng tôi vào trong phần đất San Diego và hỏi một người đi đường xem ông có biết Hội Truyền Giáo Phúc Âm ở đâu không? Ông ta chỉ cho chúng tôi địa chỉ trên nằm cách đó ba khu phố phía trước. Đến Hội Truyền Giáo, chúng tôi thấy người nấu bếp, anh ta đang sửa soạn bữa ăn chiều. Tôi nói với anh ta những gì đã xảy ra cho tôi. Anh nói tôi nên nói chuyện với cô Smith, mục sư của Hội Truyền Giáo (không phải là nữ tu Công giáo). Anh gọi điện thoại cho cô ta và cô muốn nói chuyện với tôi, tôi đã kể cho cô nghe câu chuyện của tôi, cô nói:
– Anh Rice, tôi không biết vì sao Thiên Chúa lại gởi anh đến đây chiều nay, bây giờ chúng tôi không có buổn chia sẻ nào. Tuy nhiên, chúng tôi có một buổi chia sẻ vào tối nay. Sao anh không ở lại để cầu nguyện và gặp gỡ trong buổi chia sẻ tối nay?
Tôi đồng ý lưu lại tối nay để tới cầu nguyện và gác máy. Khoảng bốn mươi lăm phút sau, cô ta gọi lại và hỏi người nấu bếp xem chúng tôi còn ở đó hay không. Anh ta trả lời vẫn còn và đưa điện thoại cho tôi. Cô ta nói:
– Anh Rice, tôi không dám chắc vì sao, nhưng tôi tin Thiên Chúa muốn cho anh dự buổi chia sẻ tối nay. Anh có vui lòng ở lại không?
Tôi trả lời là chúng tôi có cùng một cảm tưởng như thế nên chúng tôi sẽ ở lại để dự buổi chia sẻ.
Đó là một buổn chia sẻ tiêu biểu với nhiều bài hát và những lời bộc bạch tâm tình. Khi đến giờ dành cho người phát biểu chính của đêm đó, bà Smith bắt đầu giới thiệu người đó, tôi nhớ mình đã nhìn quanh và tự hỏi bà đang nói về ai vậy? Tôi đã rất kinh ngạc khi nghe bà ta giới thiệu tên tôi. Sự hoảng sợ xâm chiếm tâm trí tôi: “Tôi không phải là một nhà giảng thuyết. Tại sao lại giới thiệu tôi? Tôi không biết Thánh Kinh. Tôi không biết phải cầu nguyện thế nào, ngay cả tôi không biết tại sao tôi lại ở đây. Tôi chưa hề rao giảng một sứ điệp nào trong cuộc sống của tôi. Vì sao trên thế gian này có người đang giới thiệu tôi như là người nói trước công chúng tối nay?”
Tôi không biết phải làm gì, tôi vẫn ngồi ì ra đó. Mọi người hướng mắt về tôi chào đón. Tôi dám chắc mọi người kinh ngạc khi thấy tôi đứng dậy khỏi ghế để đi lên toà giảng. Cuối cùng, với hai đầu gối run như cầy sấy, tôi đã đứng trên toà giảng mà không biết mình sẽ phải làm gì khi đứng đó.
Tôi mở cuốn Thánh Kinh (không phải là trang tôi đã chọn trước vì tôi không hề đọc Thánh Kinh) và đặt nó lên trên toà giảng. Không biết làm thế nào, tôi mở đầu bằng một lời cầu nguyện, tôi thưa:
Lạy Chúa, đây là dân của Chúa. Nếu Chúa có thể sử dụng con vào việc gì thì Lạy Chúa, này con đây, xin hãy sử dụng con”.
Một tư tưởng đã đi qua tâm trí tôi sau khi tôi cầu nguyện. Tôi không biết rằng đó là lời Thánh Kinh mà tôi đã nghe hay đã đọc ở đâu đó. Khi tôi nhìn vào trang Thánh Kinh đang giở trước mặt, tôi không thể nào tin vào mắt của mình. Tôi đọc thấy những lời Thánh Kinh vừa chạy qua tâm trí tôi. Đoạn Thánh Kinh đó là:
“Đây là những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin, nhân danh Thầy, họ sẽ trừ được quỷ, sẽ nói được những tiếng mới lạ. Họ sẽ cầm được rắn và dù có uống nhằm thuốc độc thì cũng chẳng sao. Và nếu họ đặt tay trên những người bệnh thì những người này sẽ được mạnh khoẻ” (Mc 16,17-18).
Tôi bắt đầu giảng bài giảng đầu tiên của tôi.
Tôi hạ giọng cách khó khăn nơi từ “sẽ”. Tôi nói:
– Thánh Kinh nói: “Những dấu lạ sẽ đi theo những ai có lòng tin… Họ đặt tay lên những người bệnh thì những người này sẽ được mạnh khoẻ”.
Tôi nhấn mạnh từ “sẽ” là một từ mạnh mẽ không hề có chút nghi ngờ hay bất tín. Tôi không biết sự can đảm này từ đâu đến nữa. Tuy nhiên, một cách nào đó tôi đã giảng cho chính mình. Tôi nói với mọi người, tôi không biết các bạn có nhu cầu gì nhưng Thiên Chúa đã hiện diện ở đây tối nay. Người muốn biết những nhu cầu của các bạn. Ngay chỗ tôi ở, Thiên Chúa đã nói điều ấy, tôi tin điều ấy nên bây giờ tôi đang ở đây. Hãy cầu nguyện. Đây khôgn phải là một bài giảng dài, có lẽ chỉ khoảng năm phút. Tuy nhiên, tôi cảm thấy như mình đã giảng một tiếng rưỡi rồi vậy. Tiếng nói mà tôi đã nghe lại vang lên trong tôi một lần nữa. Bởi bây giờ, tôi biết đó là tiếng Chúa, Người nói:
“Một người đàn bà đang ở đây tối nay, bà ấy bị mù và Ta muốn phục hồi ánh sáng cho bà ấy”.
Hít một hơi dài tôi nói tiếp:
– Tôi tin Thiên Chúa vừa nói với tôi rằng, có một phụ nữ bị mù ở đây tối nay và Thiên Chúa muốn phục hồi ánh sáng cho bà ấy. Vậy có ai là người mù dự buổi chia sẻ tối nay không?
Từ nơi góc cuối của nhà nguyện, một bà già nhỏ bé giơ tay lên. Tôi nhớ lúc đó, tôi nghĩ thầm: “Ôi lạy Chúa, thật sự có một bà mù ở đây. Bây giờ tôi phải làm gì đây?”
Bà già được đưa tới phía trước cộng đoàn. Tôi hỏi bà già mù:
– Bà có tin thật sự, nếu tôi cầu nguyện cho bà, bà sẽ nhìn thấy không?
Tôi quá ngạc nhiên về câu trả lời của bà:
– Có, tôi tin.
Một lần nữa tôi không biết phải làm gì. Tiếp đó, tôi đặt tay lên trán bà và nói:
– Nhân danh Chúa Giêsu, bà hãy nhận lấy ánh sáng.
Kế đó, tôi thấy bà già mù ngã xuống sàn nhà. Tôi thất kinh:
– Ôi lạy Chúa, bây giờ con phải làm gì?
Tôi không ý thức được những gì đang xảy ra (không giống như điều đã xảy ra nơi Giáo hội Baptist mà tôi đã gia nhập). Một vài giây sau đó, bà già mù bắt đầu la lên:
– Tôi nhìn thấy rồi, tôi nhìn thấy rồi!
Thiên Chúa đã trả lại ánh sáng đôi mắt cho bà già này, đúng như lời Người đã phán. Tiếp đó, Thiên Chúa nói với tôi một lần nữa:
– Có một người đàn ông bị điếc ở đây. Ta muốn phục hồi chức năng nghe cho ông ta.
Tôi vừa chứng kiến Thiên Chúa phục hồi ánh sáng đôi mắt của một bà già mù loà. Nên, tôi biết tôi phải làm gì khi nghe tiếng nói của Chúa rồi, nên tôi can đảm hơn trong lần này, tôi nói:
– Thiên Chúa vừa nói với tôi rằng có một người đàn ông bị điếc ở đây. Xin ông hãy tiến lên đây vì Thiên Chúa muốn cho ông được nghe thấy.
Người đàn ông này đứng lên và tiến lên phía trước cộng đoàn. Tôi hỏi ông ta:
– Ông có tin rằng nếu tôi cầu nguyện cho ông, ông sẽ hết bị điếc không?
Ông ta trả lời:
– Có, tôi tin.
Tôi liền đặt tay lên trán ông và nói:
– Nhân danh Chúa Giêsu, ông đã hết bị điếc.
Ông cũng ngã xuống sàn (Tôi ngạc nhiên lắm, vì sao những người này lại ngã ra sàn, tôi đâu có đẩy họ đâu, chuyện gì xảy ra ở đây vậy?) Sau đó, tôi biết rằng đây là một kinh nghiệm mà người Tin lành gọi là “cái chết trong Thánh Thần”. Còn người Công giáo gọi kinh nghiệm này là “sự nghỉ ngơi trong Thánh Thần”. Một vài giây sau, người đàn ông đứng lên và tuyên bố mình đã nghe được, không còn bị điếc nữa. Khi đó, một người phụ nữ tiến lên phía trước, giơ đôi tay của bà ra trước mặt tôi và nói:
– Thiên Chúa có thể làm gì với đôi tay như thế này?
Đôi tay của bà bị viêm khớp làm cho ra cong vẹo, các khớp sưng lên những cục u lớn. Thiên Chúa nói với tôi:
“Hãy nói bà ta giơ hai tay lên cao cho mọi người thấy chúng và hãy ngợi khen Chúa”.
Và tôi nói bà làm những điều Chúa vừa dạy. Bà đứng đó với đôi tay đưa lên cao và cất tiếng ngợi khen và cảm tạ Chúa về những gì Người đã thực hiện giữa chúng tôi. Dì Smith tiến đến bên tôi, đặt tay trên tôi và nói những lời tiên tri. Dì nói:
– Tôi không lo lắng, Thiên Chúa sẽ cung cấp cho đứa bé mới sinh này mọi nhu cầu cần thiết.
Tôi không hiểu lời đó có ý nghĩa gì. Tôi nghĩ thầm: “Có phải Verma có thai lần nữa chăng hay có chuyện gì?”
Ba tuần sau, tôi ăn tối với cha vợ nơi nhà thờ của chúng tôi. Vị mục sư và con trai của ông đang ngồi đối diện với tôi và Mark, đứa con trai lớn của tôi. Vị mục sư nói với tôi rằng ông đã đóng cửa nhà thờ của ông, ông hoàn toàn thất vọng vì nhà thờ xây đã hai mươi mấy năm mà chỉ có ba tín đồ. Trong cuộc nói chuyện của chúng tôi, tôi nói với ông rằng tôi không thích chuyện đóng cửa bất cứ ngôi nhà thờ nào. Ông mục sư nói:
– Tốt thôi, khi nào anh nhận lấy trách nhiệm này anh mới thấy phải làm gì.
Tôi không biết vì sao tôi lại nói:
– Được, tôi sẽ nhận.
Ông hỏi tôi, có phải tôi đang nói đùa phải không. Tôi trả lời:
– Không, tôi không đùa.
Ông nói với tôi, nếu tôi nói chuyện nghiêm túc thì ông sẽ trình bày với người quản nhiệm khu vực về những gì ông đã suy nghĩ. Sau đó một vài ngày, ông mục sư gọi điện thoại cho tôi biết người Quản nhiệm khu vực muốn nói chuyện với tôi. Một tuần sau, ông mục sư và tôi đi tới Santa Ana, ở bang California để nói chuyện với ông Jefferies, người quản nhiệm khu vực. Ông Jefferies nói rằng, tôi có thể nhận nhà thờ đó như một thử nghiệm. Vì họ không có gì thiệt hại, đàng nào họ đã dự định đóng cửa nhà thờ đó rồi. Năm hay sáu tuần sau khi tôi giảng bài đầu tiên trong đời tại Hội Truyền Bá Phúc Âm ở San Diego, tôi trở thành mục sư của nhà thờ Vista. Khoảng ba tuần sau khi trở thành mục sư của nhà thờ này, tôi nghe có một cuộc canh thức đang diễn ra ở Fallbrook, một thành phố nhỏ cách Vista khoảng mười lăm dặm (1 dặm = 1609m). Tôi quyết định đi tới đó để xem xét. Tôi không biết bất cứ ai trong buổi chia sẻ này và cũng không ai ở đó biết tôi là ai. Người phụ trách bắt đầu giảng giải sứ điệp, ông bắt đầu cầu nguyện cho mọi người. Sau khoảng hai phút cầu nguyện cho mọi người, ông nhìn chằm chằm vào tôi.
– Xin mời anh thanh niên bước ra đây, Thiên Chúa muốn nói với anh một vài lời. Xin anh vui lòng?
Tôi biết ông ta đang nói với tôi, tuy nhiên, tôi vẫn cứ ngồi yên. Ông ta nói tiếp:
– Xin mời anh ngồi phía bên phải, người mang áo dạ đen.
Ông chỉ vào tôi và nói:
– Xin anh vui lòng bước ra đây, Thiên Chúa muốn tôi chuyển cho anh một lời.
Một lần nữa, tôi cứ ngồi yên, người phụ trách nài xin:
– Anh là một mục sư mới, anh vừa mới nhận chức được một thời gian ngắn. Xin mục sư vui lòng bước ra đây. Tôi có một lời của Thiên Chúa cho mục sư.
Tôi vẫn cứ ngồi yên, bất động (đến giờ phút này, tôi vẫn bối rối, có ai khác là mục sư trẻ, mang áo dạ đen ngồi bên phải nhà thờ, chắc ông ta đang nói với một người nào khác, đúng không? (Chắc thế!).
Người phụ trách nài xin lần cuối, ông nói:
– Hỡi mục sư, đây là lần cuối cùng tôi kêu gọi anh bước ra đây. Anh biết tôi đang nói với anh và tim anh đang đập mạnh giống như muốn văng ra khỏi ngực anh vậy. Xin mục sư vui lòng bước ra, tôi có một lời của Thiên Chúa cho anh.
Ông nói đúng, tim tôi đang đập mạnh đến nỗi tôi nghĩ nó muốn văng khỏi ngực tôi vậy. Cuối cùng, tôi đứng dậy và bước ra phía trước cộng đoàn và nói:
– Có phải tôi là người ông đang tìm kiếm không?
Người phụ trách nói:
– Phải, chính là anh, Bob Rice ạ! Điều gì khiến anh lâu bước ra vậy?
Không người nào trong ngôi nhà thờ này biết tôi là ai, mà sao người đàn ông này có thể gọi tên tôi, không có cách nào ông ta biết được tên tôi ngoại trừ có sự giúp sức của Thiên Chúa. Người phụ trách nói:
– Thưa mục sư, Thiên Chúa đã gởi cho tôi một câu Thánh Kinh để trao lại cho mục sư, câu Thánh Kinh đó là: “Tôi nói, tôi giảng mà chẳng có dùng lời lẽ khôn khéo hấp dẫn nhưng chỉ dựa vào bằng chứng xác thực của Thần Khí và Quyền Năng Thiên Chúa. Có vậy đức tin của anh em mới không dựa vào lẽ khôn ngoan người phàm nhưng dựa vào quyền năng Thiên Chúa” (1 Cr 2,4-5).
Thiên Chúa nói với tôi rằng tôi sẽ không rao giảng những gì tôi học được từ những người khác. Thiên Chúa dạy tôi chỉ dựa vào “bằng chứng xác thực của Thần Khí và Quyền Năng Thiên Chúa”. Người tỏ bày cho tôi biết nhà thờ của tôi là “đứa trẻ mới sinh”. Dì Smith đã nói về vấn đề này trong lời tiên tri của dì. Hơn nữa, Người đã ban cho tôi những gì tôi cần để làm mục sư cho nhà thờ này. Người dắt tôi đi từng bước trước dân của Người. Tôi không biết gì về việc mục vụ của mục sư ở nhà thờ. Tuy nhiên, tôi đã thấy những gì Thiên Chúa làm trong đêm tôi ở San Diego. Tôi bắt đầu tìm những đoạn có liên quan đến việc chữa bệnh trong Thánh Kinh. Mọi sứ điệp tôi rao giảng được việc chữ bệnh củng cố. Mỗi lần tôi giảng là có người nào đó được chữa lành và nhà thờ bắt đầu tăng thêm nhân số nhờ Thánh Thần và Quyền Năng của Thiên Chúa. Chúng tôi đã thấy nhiều người với đủ loại bệnh và tật nguyền đã được chữa lành. Tôi xin kể cho các bạn một số việc lành bệnh và những việc lạ lùng Chúa đã làm trong ngôi nhà thờ này.
Vào một tối Chúa Nhật, sau khi tôi đã giảng xong bài chia sẻ của tôi, Chúa tỏ lộ cho tôi biết qua những lời trong tâm trí về vấn đề của một người đàn ông. Tách riêng người đó bằng việc chúc mừng, tôi đã nói những gì Chúa tỏ lộ cho tôi và hỏi anh ta có phải đó là sự thật không? Chúa đã cho tôi biết ông ta mắc bệnh ung thư phổi giai đoạn cuối và bác sĩ cho biết ông ta chỉ còn sống hơn ba tuần nữa thôi. Người đàn ông nói đó là sự thật. Người đàn ông nói rằng vợ của ông đã xin phép bác sĩ cho cô ta mang ông đến buổi chia sẻ này của chúng tôi để được chữa lành. Khi buổi chia sẻ kết thúc, vợ của ông phải đưa ông trở lại nhà thương. Tôi đã xức dầu choong và cầu xin Thiên Chúa chữa ông khỏi bệnh ung thư này. Sau buổi chia sẻ, vợ ông chở ông trở lại nhà thương theo lệnh của bác sĩ.
Khoảng ba tuần sau, người đàn ông này và vợ ông trở lại nhà thờ của tôi. Họ nói với chúng tôi rằng, ngày hôm sau buổi chia sẻ người đàn ông được kiểm trả bằng một cuộc xét nghiệp và các bác sĩ không còn thấy một dấu vết nào của bệnh ung thư nữa. Một lần nữa, Thiên Chúa nói với tôi về người đàn ông này là một người thiếu một xương sườn. Tôi hỏi ông ta: “Sao ông lại thiếu một xương sườn?” Người đàn ông nói với tôi rằng khi những bác sĩ giải phẫu ông, họ cắt rời xương sườn và sau đó không thể đặt trở lại vào chỗ cũ được. Tôi đã xức dầu cho ông và cầu nguyện xin Chúa tạo nên cho ông một xương sườn mới trong ngực của ông. Trong khi tôi đang cầu nguyện cho ông, thì ông nói với tôi rằng ông cảm thấy nóng ran vùng ngực. Hai tuần sau, hai vợ chồng ông trở lại với tôi và cho tôi coi hai phim X quang, một phim trước buổi cầu nguyện và một phim sau buổi cầu nguyện. Thiên Chúa đã đặt một xương sườn mới vào lại ngực của người đàn ông trong tấm phim mới.
Vào một đêm, Chúa nói với tôi rằng có một người phụ nữ bị bệnh tim. Bà ta đã được bác sĩ cho biết nếu tim của bà cứ tiếp tục xấu đi thì bà cần phải ghép tim mới mong sống được. Khi tôi cầu nguyện cho bà, bà nói rằng bà cảm thấy một tiếng kêu o o nơi trái tim bà. Khi bà trở lại gặp bác sĩ của bà, ông không thể hiểu chuyện gì đã xảy ra mà bây giờ tim bà giống như tim của một thiếu nữ mạnh khoẻ. Khôgn chỉ có thế, Thiên Chúa còn đổi nhóm máu của bà nữa. Tại một buổi chia sẻ khác, một phụ nữ yêu cầu tôi cầu nguyện cho bà ta, bà muốn sinh con, nhưng không thể mang thai được vì một số nguyên nhân. Tôi đã xức dầu cho bà và cầu nguyện xin cho bà được thụ thai. Tôi nói với bà rằng bà sẽ có một đứa con trai. Chín tháng sau, bà sinh một đứa con trai bụ bẫm, cân nặng sáu pound bốn (1 pound = 0,453kg). Tôi sẽ kể cho các bạn một câu chuyện nữa để minh chứng.
Một hôm tôi được gọi tới bệnh viện vì một gia đình là thành viên nhà thờ của tôi đang ở đó. Họ có một người cháu sống chung với họ. Tuy nhiên, anh ta không phải là một kitô hữu và cũng không thamg ia sinh hoạt nơi bất cứ nhà thờ nào. Khi tôi đang trên đường tới bệnh viện, họ báo tin cho tôi biết anh ta đã chết trong một tai nạn xe hơi. Anh ta uống quá nhiều và lái xe quá nhanh nên không làm chủ được tay lái, đã đâm vào một gốc cây bên vệ đường. Cổ anh ta bị gãy hai chỗ. Toán tuần tra xa lộ California nói rằng anh ta đã chết, người tài xế lái xe cứu thương nói anh ta đã chết và bệnh viên cũng công bố anh ta đã chết trên đường tới bệnh viện. Thiên Chúa nói trong lòng tôi rằng nếu tôi đến với thi hài đã chết để khiển trách cái chết và ra lệnh cho sự sống trở lại với anh ta, anh ta sẽ sống lại. Tôi đã thấy Thiên Chúa làm nhiều điều kỳ diệu. Khi Người nói tôi làm một điều gì, không có vấn đề của những chuyện tầm phào nên tôi đã thực hiện. Tôi hỏi thi thể của anh ta hiện nay đang đặt ở đâu và đi tới nơi đặt thi hài của anh. Tôi xin được ở một mình vài phút với anh ta. Những nhân viên bệnh viễn nghĩ rằng tôi là một người bạn thân của người quá cố nên cho phép tôi được ở lại một mình vài phút với thi hài. Thật sự, tôi chưa bao giờ cầu nguyện cho người nào đã chết trước đó. Nếu đây không phải là việc bổn phận, tôi không muốn làm những việc này vì không muốn những nhân viên bệnh viện nghĩ rằng tôi là một tên điên. Khi tôi ở một mình với thi hài người đã chết, tôi chỉ đơn giản làm những gì Thiên Chúa đã bảo tôi làm. Tôi đặt tay trên thi thể đã lạnh cứng, khiển trách sự chết và ra lệnh cho sự sống trở lại với anh ta. Sự việc xảy ra tiếp đó là người thanh niên này ú ớ trong cuống họng bởi vì mọi đau đớn đã trở lại với thân xác anh. Nhân viên bệnh viện nghe tiếng ú ớ liền chạy vào, một người trong bọn nói:
– Ngón chân anh ta đang cựa quậy.
Họ liền đuổi tôi ra khỏi phòng và đẩy anh ta vào phòng cấp cứu
 
Bản Quyền Thuộc về: Dr. Bob Rice 
Mọi trích dẫn hoặc đăng lại từ trang này phải chắc chắn nhằm phục vụ hoàn toàn phi lợi nhuận, và ghi rõ "Trích từ nguồn TONGHOPPLUS.COM và Holly Bible and Pray's Coperation "
Tonghopplus.com giữ bản quyền.

25/8/12

6. NHỮNG ĐỀ NGHỊ CHO BUỔI CẦU NGUYỆN GIA ĐÌNH

TRANG 38

TRANG 39

TRANG 40

TRANG 41

TRANG 42

TRANG 43


Bản Quyền Thuộc về: tonghopplus( chụp từ sách 5 PHÚT PHÉP LẠ) , Cộng Đoàn Kinh Thánh và Cầu Nguyện
Mọi trích dẫn hoặc đăng lại từ trang này phải chắc chắn nhằm phục vụ hoàn toàn phi lợi nhuận, và ghi rõ "Trích từ nguồn TONGHOPPLUS.COM và Holly Bible and Pray's Coperation "
Tonghopplus.com giữ bản quyền.

THIẾT BỊ TRONG HỆ THỐNG ĐIỀU HÒA KHÔNG KHÍ TRUNG TÂM VỚI CHẤT TẢI LẠNH LÀ NƯỚC

THIẾT BỊ TRONG HỆ THỐNG  ĐIỀU HÒA KHÔNG KHÍ TRUNG TÂM VỚI CHẤT TẢI LẠNH LÀ NƯỚC

TÀI LIỆU THAM KHẢO

1. Kỹ thuật điều hòa không khí–GS.TS Chí Hiệp
2. Trane Air Conditioning Manual
3. Hand-book of Air Conditioning and Refrigerant –  Shan. K. Wang
4. Kỹ thuật điều hòa không khí – TS. Chí Chính
5. Hướng dẫn thiết kế hệ thống ĐHKK – PGS.TS Nguyễn Đức Lợi
Bản Quyền Thuộc về  Ths NGUYỄN DUY TUỆ ,
Mọi trích dẫn hoặc đăng lại từ trang này phải chắc chắn nhằm phục vụ hoàn toàn phi lợi nhuận, và ghi rõ "Trích từ nguồn TONGHOPPLUS và Mr NGUYỄN DUY TUỆ"
Tonghopplus giữ bản quyền.

 

24/8/12

4. Chúng ta nói gì khi cầu nguyện















Bản Quyền Thuộc về: tonghopplus( chụp từ sách 5 PHÚT PHÉP LẠ) , Cộng Đoàn Kinh Thánh và Cầu Nguyện
Mọi trích dẫn hoặc đăng lại từ trang này phải chắc chắn nhằm phục vụ hoàn toàn phi lợi nhuận, và ghi rõ "Trích từ nguồn TONGHOPPLUS.COM và Holly Bible and Pray's Coperation "
Tonghopplus.com giữ bản quyền.


5. Điều gì xảy ra khi cầu nguyện

Bài đã đăng:

 








Trang 4
Trang 6
Bản Quyền Thuộc về: tonghopplus( chụp từ sách 5 PHÚT PHÉP LẠ) , Cộng Đoàn Kinh Thánh và Cầu Nguyện
Mọi trích dẫn hoặc đăng lại từ trang này phải chắc chắn nhằm phục vụ hoàn toàn phi lợi nhuận, và ghi rõ "Trích từ nguồn TONGHOPPLUS.COM và Holly Bible and Pray's Coperation "
Tonghopplus.com giữ bản quyền.


3. Cầu Nguyện Chuẩn Bị










Trang 4
Bản Quyền Thuộc về: tonghopplus( chụp từ sách 5 PHÚT PHÉP LẠ) , Cộng Đoàn Kinh Thánh và Cầu Nguyện
Mọi trích dẫn hoặc đăng lại từ trang này phải chắc chắn nhằm phục vụ hoàn toàn phi lợi nhuận, và ghi rõ "Trích từ nguồn TONGHOPPLUS.COM và Holly Bible and Pray's Coperation "
Tonghopplus.com giữ bản quyền.

23/8/12

Bắt Ma


Hai anh em vừa ra khỏi lớp, Việt bỗng bảo Khôi :
- Hình như Bạch Liên đứng chờ bọn mình ngoài cổng trường !...
Khôi nhìn ra. Bạch Liên đứng dưới bóng cây phượng vĩ, bên kia đường, đang ngơ ngác tìm kiếm.
Khôi, Việt vội rảo bước ra gọi :
- Bạch Liên !
Nhận ra hai bạn, Bạch Liên mừng rỡ chạy lại.
- Chào hai anh, Bạch Liên đợi hai anh lâu quá.
Giọng nói và dáng điệu khác lạ của Bạch Liên làm Khôi ngạc nhiên. Anh vồn vập hỏi :
- Có truyện gì thế Liên ?
Bạch Liên mỉm cười. Nụ cười gượng gạo trên đôi môi tái nhợt.
- Có truyện rất lạ, hai anh ạ ! Nhà Liên có ma…
Việt bật cười :
- Hì, hì, Liên đùa hay quá ! Định doạ bọn này hay sao đấy ?
Liên cau mày :
- Liên không đùa đâu. Các anh cứ đến mà xem.
Khôi hỏi :
- Đến ngay bây giờ ?
- Không ! Cơm tối xong thì các anh đến. Liên sẽ kể rõ lại câu chuyện cho các anh nghe.
Nói đoạn Bạch Liên leo lên chiếc solex dựa bên vỉa hè rồi đi thẳng.
Thái độ của Bạch Liên làm đôi bạn hoài nghi. Việt hỏi :
- Khôi này, liệu Bạch Liên có định đùa chúng mình không nhỉ ?
Trầm ngâm, Khôi đáp :
- Chắc Bạch Liên nói thật đấy.
- Nghĩa là cậu tin rằng Bạch Liên đã gặp ma ?
- Có thể. Nhưng cậu có tin là có ma không ?
Việt nhún vai im lặng. Một lát Khôi tiếp :
- Tớ thấy một điều lạ…
Việt vội hỏi :
- Điều gì ?
- Về Bạch Liên.
- À… ừ… Bạch Liên làm sao ?
- Cậu có thấy mới mấy ngày hôm nay không gặp tụi mình, mà nom Bạch Liên “già” hẳn đi không ?
- Ừ nhỉ !
- Trông cô ấy có vẻ như hoảng hốt, bất an… Đôi môi tái nhợt, và đôi mắt thì thâm quầng lại.
- Ừ.
- Tại sao cô ấy có vẻ như hoảng hốt bơ phờ đến thế ? Hẳn phải có chuyện gì làm cô ấy lo sợ chứ.
- Dĩ nhiên rồi. Bạch Liên chẳng đến tìm chúng mình để báo cho biết là nhà cô ấy có ma đấy thôi!
- Nghĩa là Bạch Liên không đùa. Một là cô ấy đã gặp ma, hai là ma đã quấy phá làm cô ấy mất ngủ…
Việt lại lắc đầu :
- Liệu có ma thật không ?
Khôi đáp :
- Chưa biết, chỉ biết rằng : Bạch Liên là một cô gái rất thông minh lanh lợi, và có thừa can đảm. Thế mà, Liên đã tới tận cổng trường để báo cho chúng mình biết tin : Nhà Liên có ma ! Như vậy, tất phải có truyện gì khác thường hoặc là quái đản ghê gớm vượt ra ngoài tầm xét đoán của cô ấy làm cô ấy hoảng sợ.
Có ma hay không ? Nó thế nào ? Điều ấy chúng ta cần phải điều tra tại chỗ mới có thể quyết đoán được… Thôi về,và cơm xong, cậu nhớ lại đón tớ đấy nhé.
Vào khoảng tám giờ tối Khôi, Việt đã có mặt tại nhà Bạch Liên. dẫn hai bạn vào phòng học, Bạch Liên kể ngay câu chuyện :
- Cách đây hai đêm, Bạch Liên kể, Liên theo cô đi xem hát cải lương. Đêm ấy gánh Thanh Minh diễn tích “Tiếng địch sông Ô”, cô Liên thích lắm, muốn đi xem. Nhưng ngại đi một mình, nên cô nhất định rủ Liên cùng đi. Tuy không thích tuồng cải lương nhưng vì hôm sau chủ nhật, được nghỉ, lại muốn chiều ý cô nên Liên nhận lời.
Vãn hát, hai cô cháu về tới nhà thì đã quá 12 giờ khuya. Liên buồn ngủ quá, lúc ngồi trong rạp đã phải che tay ngáp hoài, nên về đến nhà là Liên muốn đi ngủ ngay. Nhưng lạ, khi nằm trên giường rồi, không hiểu tại sao, đâm ra trằn trọc không ngủ được.
Việt cười :
- Có lẽ tại tích hát hay quá !...
Bạch Liên cũng cười :
- Cũng không dở lắm đâu. Tại mình coi xinê quen rồi nên không ưa tuồng hát, chứ cô của Liên thì vỗ tay tán thưởng luôn luôn và mỗi lần cô Thanh Nga, cô đào chính cất tiếng hát là bà không ngớt lời xít xa khen ngợi.
Khôi gõ mấy ngón tay trên thành ghế tỏ vẻ sốt ruột. Bạch Liên nhìn thấy, vội nháy Việt bảo :
- Thôi để Liên “vào đề” không có anh Khôi lại cáu bây giờ ! Vậy, Liên không ngủ được có lẽ tại quá giấc. Liên không quen thức khuya bao giờ, và cũng có lẽ tại cả cô đào Thanh Nga nữa ! Dưới ánh đèn sân khấu, trong bộ y phục lộng lẫy nom cô ta đẹp hết chỗ nói ! Hình ảnh của cô ta hiện ra trong trí óc Liên cùng với tiếng địch nghe véo von, dìu dặt cứ ám anh Liên mãi. Phòng bên, cô Liên đã ngủ say. Nằm trên giường, còn đang chập chờn, bỗng Liên nghe có một tiếng động kỳ lạ. Hình như có ai vấp phải vật gì, nghe đến “kịch” một cái.
Tiếng động từ dưới nhà vọng lên. Mà dưới này thì các anh đã biết đấy, gồm có phòng khách, phòng ăn và phòng học của Liên tối đến đều bỏ trống không có người. Cả nhà chỉ có hai cô cháu và một chị giúp việc đều lên ngủ cả trên lầu.
Các anh đến chơi với Liên thường chỉ ngồi nói chuyện dưới nhà, chưa lên lầu bao giờ, nên Liên cần cho các anh biết qua địa thế ở trên ấy.
Đứng lên, Bạch Liên đưa Khôi Việt qua phòng ăn, chỉ cầu thang gác, nói :
- Đây là cầu thang lên lầu. Trên ấy đại khái cũng như dưới này chia ra làm ba buồng ngủ. Lên hết cầu thang, có một hành lang nhỏ. Buồng ngủ của Liên ở chính giữa, ngay chỗ đầu thang lên. Bên cạnh và trông ra phía đường cái là buồng của cô Liên, còn phía trong cùng, có thêm một buồng nhỏ vừa dành làm chỗ chứa, vừa để cho chị giúp việc ngủ; các anh hiểu rồi chứ ?
Việt cười gật đầu :
- Nói cho dễ hiểu là trên căn phòng ăn này là buồng ngủ của Liên; ngoài kia, trên chỗ phòng khách là buồng ngủ của bà cô, và trên căn phòng học của Liên đây là buồng của chị giúp việc !
- Vâng.
Trở về phòng học, Bạch Liên tiếp :
- Khi nghe thấy tiếng động Liên giật mình, tưởng mình nhầm. Nhưng lắng tai Liên lại nghe “kịch” một cái nữa. Phân tách tiếng động Liên nghe như tiếng chân ghế bị xô đi. Liên nghĩ ngay đến trộm, và tưởng tượng nếu trộm vào nhà thật Liên sẽ phải đối phó bằng cách nào ?
Còn đang hoang mang thì chợt lại nghe tiếng nữa ở chân cầu thang. Lần này tiếng động nổi lên chậm chạp nhưng đều đặn : “thịch… thịch… thịch”.
Tiếng động đang lên thang !
Liên thầm nhủ như thế, và lại nghĩ đến trộm. Tự nhiên Liên quay đầu nhìn ra phía cửa. Cửa buồng của Liên khi ngủ không đóng bao giờ. Khoảng hành lang ngoài cầu thang tối mịt mùng. Yên lặng một lát, rồi một tiếng động lên thang lại nổi lên mỗi lúc một gần:
“Thịch… thịch… thịch… thịch…”
Sống lưng của Liên bắt đầu ớn lạnh. Cứ mỗi tiếng động tiến gần lên, người Liên lại như bị một tảng băng đè xuống, nằm lặng giá ở trên giường.
Cuối cùng tiếng động lên tới nấc thang chót thì sợ quá, Liên bật hét lên một tiếng…
Bạch Liên ngừng lại đưa mắt dò xét phản ứng trên nét mặt hai bạn.
Việt không còn vẻ chế riễu nữa đang chăm chú muốn nghe tiếp.
Khôi liếc sang phía phòng ăn. Tia mắt của anh ngừng lại ở cầu thang, và anh hỏi :
- Nấc thang của nhà Liên đóng bằng cây phải không nhỉ ?
Bạch Liên gật đầu :
- Vâng !
Khôi thản nhiên bảo :
- Rồi sao nữa, Liên kể tiếp đi !
Bạch Liên tiếp :
- Nghe tiếng hét của Liên, cô Liên hốt hoảng chạy sang. Cô bật đèn sáng lên và hỏi :
- Cái gì thế cháu ?
Liên níu lấy cô nói kkhẽ :
- Có trộm… có trộm cô ạ !
Vừa nghe nói, cô đã nhảy phóc lên giường Liên co người lại, run rẩy hỏi :
- Thật à ? Nó đâu ?!
- Cháu vừa nghe nó lên cầu thang.
Cô rên rỉ bảo :
- Chết rồi, làm thế nào bây giờ !
Liên cũng không biết phải làm gì lúc ấy. Ánh đèn trong phòng Liên hắt ra ngoài hành lang soi rõ lối cầu thang. Hai cô cháu ngồi yên nghe ngóng động tĩnh một lúc lâu, rồi đánh bạo mỗi người thủ một vật cứng phòng thân, rón rén ra bật cái đèn bên ngoài. Đèn sáng chiếu rõ mọi vật ngoài hành lang nhưng không thấy bóng tên trộm đâu cả.
Khôi cắt ngang, hỏi :
- Lúc ấy, chị Hai có biết gì không ?
- Chị ấy ngủ.
- Liên có sang buồng chị ở ?
- Có. Sang ngay lúc bấy giờ. Liên gọi chị ấy dậy, và bảo đi bật sáng hết mọi ngọn điện trong nhà, và soát lại mọi cửa ngõ xem sao.
- Liên có cho chị ấy biết rõ vì sao chứ ?
- Có.
- Thái độ chị ấy thế nào ?
- Chị ấy cũng sợ dúm người lại, Liên phải cầm gậy theo chị ấy !... Đi soát khắp lượt từ trên lầu xuống dưới nhà, cửa ngõ vẫn đóng kín, mà không thấy gì cả, cô Liên và chị Hai lúc ấy mới cười bảo Liên mê hoảng ! Nhưng Liên không mê. Rõ ràng lúc ấy Liên còn thức cơ mà !
Tuy vậy, lúc ấy chính Liên cũng không dám tự tin ở mình nữa. Có lẽ Liên đã mê hoảng thật chăng ? Dù sao đêm cũng đã quá khuya rồi. Liên lại không muốn nằm một mình nữa, nên xin cô ở lại ngủ cùng với Liên.
Tắt đèn. Hai cô cháu nằm được một lát, Liên vừa sắp thiu thiu ngủ thì lại nghe có tiếng động. Lần này ở ngoài hành lang rồi tiếp đến những tiếng thịch… thịch… chậm chạp, đều đều. Lắng nghe, tiếng động đang đi xuống.
Liên nhẹ lay cô, thì thầm :
- Cô, nó đang đi xuống !
Cô đáp :
- Ừ, tao có nghe. Nó đang xuống thật !
Rồi cô kéo chăn đắp kín mặt. Người cô run bần bật như lên cơn rét. Liên nghe rõ hai hàm răng của cô va vào nhau lập cập. Liên vùng dậy, bật sáng đèn. Tiếng động theo ánh đèn cũng biến luôn.
Đêm hôm ấy hai cô cháu không sao ngủ được. Cô đã sợ lại làm Liên hoảng luôn, khi cô bảo :
- Ma đấy mày ạ.
Và cô Liên kể rằng : “Hồi dọn về căn nhà này ở được ít lâu, đêm ngủ thỉnh thoảng cô có nghe tiếng gió phe phẩy quạt trên đầu giường. Ngửng đầu lên cô thấy một bóng đen to lớn cầm một chiếc quạt giấy, quạt phành phạch. Bóng đen đó biến mất khi cô bật đèn lên. Nhưng khi tắt đèn thiu thiu ngủ thì nó hiện ra đứng quạt vào người cô, lúc trên đầu, lúc dưới chân giường. Hơi gió phẩy từ chiếc quạt ra lạnh lẽo ghê rợn đến nổi gai ốc…”
Nói đến đó Bạch Liên ngưng lại, nhìn Khôi, Việt hỏi :
- Các anh đã thấy ma bao giờ chưa ?
Việt gật đầu :
- Có, Việt thấy rồi. Mà thấy quỉ kia. Quỉ còn khiếp hơn ma nhiều. Nó có hai cái nanh nhọn chòi ra hai bên mép.
Bạch Liên co ngay hai chân lên ghế hỏi dồn :
- Thiệt hả ?
- Thiệt !
- Mà anh thấy nó ở đâu ?
- Thấy trên màn ảnh, trong phim ác quỉ Dracula.
Việt cười tiếp :
- Hì, hì, Bạch Liên có xem phim Dracula rồi chứ gì ?
Và anh nhe răng bắt chước nét mặt ác quỉ.
Bạch Liên bưng mặt hét :
- Việt, có thôi ngay đi không ? Liên khóc bây giờ đấy !
Khôi đấm vào vai Việt, can thiệp ;
- Ê, chơi cái trò gì khiếp đảm thế bồ ! Có để cho Bạch Liên kể tiếp không ?
Quay lại Bạch Liên, Khôi ôn tồn nói :
- Truyện trên màn ảnh là truyện giả tạo, làm gì có thật mà sợ ?
Bạch Liên cho chân xuống nguýt Việt, hằn học :
- Đồ tồi ! Rồi lát nữa anh sẽ biết !
Thở mạnh vài hơi, như để trấn tĩnh cơn hoảng hốt, Bạch Liên tiếp :
- Đêm ấy qua đi, đến đêm sau, nó lại tái diễn cái trò ấy.
- Con ma ?
- Ừ. Nó lên cầu thang : “Thịch… thịch… thịch…”
Một lát nó lại xuống : “thịch…thịch…” Nó lên xuống cả đêm và cứ hễ bật đèn là nó lại biến mất.
Khôi chợt hỏi :
- Sáng hôm sau khi trở dậy, Liên có để ý đến những bậc thang không ?
Bạch Liên đáp :
- Anh muốn hỏi xem có dấu vết khả nghi của con ma để lại không chứ gì ? Liên cũng có chú ý đến điều đó, nhưng tuyệt nhiên không có dấu vết nào cả !
Hoang mang quá, Liên nghĩ hay nhà này có ma thật chăng ? Đến trường Liên thuật lại truyện này cho con Thanh nghe. Nó cả quyết rằng có ma thật ! Nó nói ngay chính trong trường học cũng có ma. Thanh ở nội trú trong trường, hay xuống lớp ngồi học tối, và ông lão gác trường cho nó biết chính ông ta bị ma nhát ở ngay chỗ nó ngồi !
“Đêm ấy, theo lời ông lão gác trường, nóng nực quá nên ông ta vào lớp nằm ngủ. Nửa đêm ông bỗng nghe có vật gì nặng từ trên cao rơi xuống ! Giật mình mở mắt ra nhìn, ông thấy có một cái đùi người trắng hếu rơi gần chỗ ông ta nằm. Và…
Việt hấp tấp tiếp :
- Và rồi… đến thân người… hai tay… cái đầu… rơi xuống tiếp theo, để cuối cùng chắp thành hình một con ma, lưỡi thì dài lòng thòng !
Bạch Liên gật đầu :
- Khiếp quá ! Nhưng sao Việt biết ?
Khôi cười :
- Ồ, truyện con ma ấy thì ai cũng biết cả. Vì có rất nhiều người kể lại chuyện này rồi !
Bạch Liên tiếp :
- Thanh nó còn kể cho Liên nghe rất nhiều chuyện ma quái nữa mà nó nghe người ta thuật lại. Tỷ dụ như con ma ngồi đưa võng trên ngọn cây nghe kẽo kẹt, hoặc xoã tóc đứng ngoài bờ giếng…
Hình như những con ma đó là những oan hồn không siêu thoát thường hiện ra vào những lúc đêm khuya thanh vắng…
Chị giúp việc của nhà Liên bảo rằng nhà này cũng có một oan hồn…
Khôi ngạc nhiên hỏi lại :
- Chị Hai ?
- Vâng !
- Chị ấy bảo sao ?
- Chị ấy điều tra ở mấy nhà kế cận họ cho biết rằng ngôi nhà này, trước kia hồi còn thuộc về đời người chủ cũ, nhân sửa soạn lễ cưới cho người con gái, có thuê thợ về quét vôi sơn cửa lại. Một người thợ khi leo lầu quét vôi, chẳng may sảy chân rơi từ trên cao xuống, chết ngay tại chỗ.
Sau đó người chủ ngôi nhà ấy bán rẻ lại ngôi nhà này cho cô Liên, và bây giờ thì…
Bạch Liên nhìn Khôi, Việt đặt câu hỏi :
- Phải chăng oan hồn người thợ vôi ấy đã hiện ra để leo lên leo xuống phía cầu thang ?
Khôi không đáp thẳng vào câu hỏi đó. Anh hỏi Bạch Liên :
- Liên nhỉ, tiếng động lên xuống thang lầu thường xảy ra vào khoảng nào ?
- Khoảng 11 giờ tối trở đi.
- Nghĩa là sau khi mọi người đã tắt đèn đi ngủ cả ?
- Vâng.
Trầm ngâm, Khôi tiếp :
- Liệu đêm nay tiếng động kỳ lạ đó có tái diễn nữa không nhỉ ?
- Rất có thể.
- Nếu vậy, Khôi và Việt sẽ ở lại đây chờ xem. Bây giờ là mấy giờ rồi, Việt ?
Việt nhìn đồng hồ tay :
- Gần 10 giờ !
Khôi hỏi Bạch Liên :
- Thường ngày, mấy giờ thì Liên đi ngủ ?
- Quãng 10 giờ.
- Vậy Liên sửa soạn lên ngủ đi. Nhưng trước khi lên lầu, Liên lấy cho Khôi mượn chiếc đèn bấm.
- Còn cần gì nữa không ?
- Không ! À nhưng cô Liên và chị Hai đâu cả rồi ?
Bạch Liên đáp :
- Chị Hai xin về dưới quê. Chị biết một ông thầy pháp cao tay, nên chị về lấy bùa lên ếm. Còn cô của Liên hôm nay hơi mệt, ăn xong lên lầu nghỉ ngay. Bả có biết tối nay hai anh lại chơi nên dặn Liên dọn bánh cho hai anh ăn, mà mải nói chuyện ma Liên quên khuấy đi mất !
Khôi mỉm cười nhìn việt :
- Như vậy càng hay. Chúng tôi sẽ ngồi chờ dưới này. Còn Liên cứ yên trí lên buồng nằm ngủ. Nếu đêm nay con ma hiện ra, chúng ta sẽ biết nó thuộc giống ma nào !
Khôi, Việt ngồi sát lại bên nhau từ lúc Bạch Liên rời phòng học để lên lầu. Mọi ánh điện trong nhà đều đã tắt ngấm. Đôi bạn ngồi yên bất động tai lắng nghe mọi động tĩnh trong khoảng tối âm u. Thời khắc hình như qua đi rất chậm. Một vài con muỗi vo ve ở trong phòng và xa xa không biết ở nhà nào gần đây thỉnh thoảng nổi lên văng vẳng, ngân nga tiếng chuông điểm giờ của một chiếc đồng hồ quả lắc.
11 giờ… 11 giờ 15…
Việt bắt đầu thấy buồn ngủ. Anh nghĩ giá có chiếc ghế dài ngả lưng được chắc anh sẽ ngủ luôn. Thử huých tay sang Khôi, anh thấy Khôi khẽ huých lại. Biết Khôi vẫn thức, Việt ngả đầu ra lưng ghế, nhắm mắt lại.
Nhưng Việt chợt giật mình. Có tiếng động vừa vang lên. Nhịp thở của Việt bắt đầu chuyển mạnh. Anh cố dướn người lên nghe ngóng… “Kịch” tiếng động xô ghế bên phòng ăn rõ ràng, gần gũi quá. Việt không thể nào nhầm được. Đúng là “nó” rồi ! Anh cảm thấy một bàn tay của Khôi ấn mạnh trên đùi. Ngón tay Khôi bấm xuống như để chấn tĩnh sự xúc động của Việt.
Tiếng chuông đồng hồ đằng xa rè rè điểm thêm một khắc nữa.
11 giờ 30… Âm thanh của tiếng chuông vừa tan trong cái âm u tịch mịch của đêm khuya thì… “thịch… thịch…” tiếng động kinh dị bắt đầu lên thang. Bàn tay Khôi cũng nhấc dần khỏi đùi Việt. Khôi đang từ từ đứng dậy kéo theo cả Việt đứng lên.
Cả hai anh em đều như bị lôi cuốn, hấp dẫn, nhẹ nhàng rời khỏi chỗ ngồi lần mò tiến về phía cầu thang.
Thịch… thịch… tiếng động vẫn đều đặn bước… Việt tưởng như đó là tiếng đập của trái tim mình. Anh muốn hét vào tai Khôi :
- Bấm đèn lên !
Nhưng tưởng tượng khi ánh đèn ở tay Khôi chiếu ra, rọi ngược tia sáng lên cầu thang và soi rõ một hình hài đầu tóc rũ rượi với chiếc lưỡi dài lòng thòng, hoặc nhe hai nanh nhọn như hai chiếc nanh của Dracula trên màn ảnh, đủ làm anh hoảng vía.
Việt nuốt chỗ nước miếng đặc sệt tắc nghẽn ngang cổ họng. Ý định bảo Khôi bấm đèn không thoát ra được thành tiếng, Việt bắt đầu thấy sợ, người anh nhủn ra, rờn rợn khắp da thịt.
Tiến động vẫn tiếp tục đi lên… Rồi, đột nhiên ánh đèn trong buồng Bạch Liên bật sáng, chiếu hắt ra phía cầu thang. Việt mở to mắt ra nhìn. Trên đầu cầu thang hiện ra một bóng người.
Khôi càu nhàu :
- Bạch Liên !
Bạch Liên đưa tay ra hiệu sẽ đi xuống. Cô trở vào buồng tắt đèn và chỉ một lát sau là đứng nép sát bên Khôi, Việt, dưới chân thang.
Khôi khẽ gắt :
- Tại sao Liên không ở trên buồng ?
Bạch Liên thì thào :
- Nó lên rồi ! Các anh nghe thấy nó lên kkhông ?
- Có.
- Lúc Liên bật đèn, các anh có thấy “nó” không ?
- Không !
- Đấy ? Liên đã bảo là ma mà. Đích thực ma rồi !
Khôi vẫn càu nhàu :
- Tại Liên đấy. Ai bảo cô bật đèn để nó biến mất ?
Im lặng. Rồi Liên tiếp :
- Chúng mình cứ đứng yên ở đây. Thế nào nó cũng xuống.
Không nghe Khôi nói gì, chỉ có tiếng khẽ thở dài như muốn trút bớt sự bực bội.
Việt thầm nghĩ : Cuộc rình rập đêm nay có lẽ không đưa đến kết quả nào. Lần này chính Bạch Liên đã làm hỏng kế hoạch, chứ không phải Việt. Nếu con ma biết Bạch Liên xuống thang, chắc nó sẽ tránh kkhông xuống lối này nữa.
Việt cự nự :
- Đang nằm trên lầu, Liên xuống đây làm gì ?
Bạch Liên phụng phịu :
- Xuống với các anh ! Nằm một mình nghe nó lên, Liên nôn nao quá !
- Xuỵt ! Im !
Bạch Liên và Việt nín bặt. Sự im lặng chìm sâu trong bóng tối, kéo dài khắc khoải.
Trên lầu bỗng có tiếng động nhỏ. Tiếng động lần này nghe sột soạt như có người kéo lê một mảnh giấy từ cuối hành lang tiến dần về phía cầu thang.
Tiếp đó Việt lại nghe rõ ! “thịch… thịch…”. Tiếng động gieo xuống nấc thang nghe ghê rợn. Việt nhẩm đếm từng nhịp xuống :
- Một… hai… ba… bốn. Cầu thang nhà Bạch Liên có chừng hai mươi bậc.
Việt nhẩm tiếp :
- Năm… sáu… bảy… Người Việt bắt đầu run. Chỉ còn hơn mười bậc thang nữa là “Nó” xuống tới nơi. Việt nép sát lưng vào tường cố nén thở.
- Thịch… thịch… Mười ba… mười bốn… mười lăm…
Việt bật kêu :
- Bấm đèn lên, Khôi !
Ánh đèn trong tay Khôi loé sáng. Cùng lúc ấy có tiếng kêu “choét” và tiếng hét kinh hãi của Bạch Liên. Tiếp theo là những tiếng va chạm lục cục.
Khôi gọi giật giọng :
- Việt ! Bật điện lên ! Mau !
Việt nhoài người với tay vặn nút điện. Ánh đèn nê-ông bật sáng, chói chang cả gian phòng. Anh kinh ngạc thấy Bạch Liên ngất ngư, đầu nghẹo lả trên vai Khôi.
Hoảng hốt, Việt kêu :
- Sao thế Khôi ?
Khôi dục, giọng cấp bách :
- Đỡ hộ Bạch Liên ra ghế. Lẹ lên !
Đặt Bạch Liên xuống ghế rồi, Việt cuống quít lay gọi :
- Bạch Liên ! Bạch Liên ! Chết cha làm sao thế này ?
Khôi lấy lại bình tĩnh đáp :
- Không sao đâu. Cô ấy sợ quá đấy. Tỉnh dậy bây giờ.
Quả nhiên Bạch Liên tỉnh dậy thật. Cô mở mắt nhìn Khôi, Việt :
- Cho Liên xin ngụm nước.
Khôi rót một tách trà nóng đem lại.
Uống xong, Bạch Liên thở mạnh vài hơi, rồi bỗng ôm bụng cười như nắc nẻ.
***
Nghe tiếng cười của Bạch Liên, Việt ngẩn mặt nhìn Khôi :
- Liên cười gì thế ?
Khôi đáp :
- Cười con ma !
- ? !
Thấy Việt cứ ngẩn thộn ra, Bạch Liên cố nén cười nói :
- Bây giờ Liên mới khám phá ra con ma ấy thuộc về giống ma nào. Khi anh Khôi chiếu đèn, anh Việt có nghe nó kêu không ?
Việt lắc đầu :
- Không ! Tôi chỉ nghe có tiếng cô hét !
Bạch Liên có vẻ ngượng :
- Tại tính Liên vốn sợ chuột. Lúc anh Khôi chiếu đèn, nó cuống nhảy bổ ngay vào chân Liên…
- Thế nó là con chuột à ?
- Vâng ! Một con chuột kếch sù, lớn gần bằng con mèo !
Khôi tiếp :
- Con “ma chuột ấy” khi nhảy vướng vào chân Bạch Liên, nó kêu :
- Choét !
Rứt tiếng chuột kêu mà Khôi bắt chước rất đúng điệu, nổi lên một trận cười :
- Ha ha !
- Ha ha !
- Hi hi !
Tiếng cười ròn rã của bọn trẻ làm bà cô của Bạch Liên ngơ ngác chạy xuống :
- Truyện gì mà cười dữ thế các cháu ! Gớm, làm cô lại cứ tưởng ma nó kéo đến cả bầy và đang phá phách ở dưới này !
Nguyễn Trường Sơn

Comment

Translate