14/9/12

Đường yêu thương


VRNs (14.09.2012)- Ban Mê ThuộtChúa Nhật XXIV TN BVì chúng ta, Chúa Kitô đã chịu khổ hình thập giá. Chúa đón nhận thập giá là để nhân loại chúng ta được thứ tha tội lỗi, được giải hòa với Chúa Cha. Nếu Chúa Kitô vác thập giá là để nhân loại chúng ta được hạnh phúc, vậy thì cớ sao Người lại khẳng định rằng ai muốn theo Người thì phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo? (x.Mc 8,34). Vác thập giá là chấp nhận hy sinh, bỏ mình, chấp nhận cả những bất công, nhục hình. Nhiều người Macxit cũng như một vài triết gia Thế kỷ Ánh sáng đã vịn vào điều này để kết án Kitô giáo là một loại thuốc phiện ru ngủ đám đông dân cùng khổ cam chịu cảnh bất công đàn áp với niềm hy vọng sẽ được hưởng phần phúc sau này và thế là đã tạo cớ cho bất công ngự trị, tạo dịp cho kẻ thống trị bốc lột, đàn áp dân nghèo. Dù kết án Kitô giáo, nhưng khi đã nắm được quyền thì người ta lại giương khẩu hiệu rằng nhân dân hãy hy sinh chịu khó, chịu khổ vì một tương lai tươi sáng sau này to đẹp hơn gấp mười lần hôm nay, một tương lai mà nhiều người nhận định rằng chỉ là một viễn ảnh khó thành hiện thực, dĩ nhiên là đối với đám đông dân chúng bị trị. Phải chăng cái khẩu hiệu ấy cũng là một thứ thuốc an thần? Cái vòng lẩn quẩn và cũng là một nghịch lý xem ra khó có câu trả lời.
Không gì hơn là tập chú vào cuộc đời và những lời giảng dạy của Chúa Giêsu Kitô để tìm lời giải đáp cho vấn nạn nêu trên, cho dù biết rằng trong kiếp lữ hành này chúng ta không thể nào đến với sự thật toàn vẹn, vì được mấy ai dám chắc chắn là mình đã mở hết lòng để đón nhận Thần Chân Lý. Trước hết cần khẳng định rằng khi mời gọi chúng ta, mời gọi dân chúng hãy từ bỏ mình, vác thập giá mà theo, thì Chúa Giêsu không hề và không bao giờ muốn chúng ta cúi mình cam chịu cảnh khổ, chịu cảnh bất công cách tiêu cực, làm cớ cho những người bóc lột những kẻ gian ác lợi dụng để vinh thân phì da và ngụp lặn trong tội ác của họ. Việc tìm sự sung sướng hay hạnh phúc trong chính sự đau khổ là điều lệch lạc mà ngày nay người ta gọi đó là một dạng tâm bệnh, bệnh khổ dâm. Một điều chắc chắn không kém: nếu là người cha thực sự thì không bao giờ muốn con cái phải khổ đau. Chúa Giêsu đã từng nói rằng dù chỉ là người cha trần thế với nhiều khiếm khuyết, thế mà sự thường khi con cái xin bánh thì chẳng ai lại ném cho chúng hòn đá. Thiên Chúa là người Cha trên mọi người cha, là Đấng trọn hảo nên Người chỉ muốn và làm điều tốt lành cho con cái (x.Lc 11,9-13; 12,32). Vậy lý giải thế nào về sự hiện hữu của thập giá mà Chúa Giêsu đã gánh trên vai và Người đã minh nhiên mời gọi chúng ta vác lấy để đi theo Người?
Đường yêu thương, con đường làm người chính là chìa khóa giải đáp cho vấn nạn này. “Thiên Chúa là Tình yêu” (1Ga 4,8). Đây không phải là một tình yêu quy ngã nhưng là tình yêu hướng đến tha nhân từ trong bản thể của cộng đoàn Thiên Chúa Ba Ngôi. Thiên Chúa đã thông chia tình yêu này cho các loài thụ tạo, đặc biệt cho loài người. Rất nhiều triết gia đã đồng thuận về một ý nghĩa của sự hiện hữu là “hiện hữu cho” nơi các loài. Chẳng hạn đất đai khoáng sản có ra là cho thảo mộc cỏ cây; cỏ cây thảo mộc có ra là cho động vật… Yêu thương đích thực thì không sống cho chính mình mà sống cho ai đó và vì ai đó. Chính khi hướng đến tha thể là lúc ta mới thực sự là mình. Chúa Cha thực sự là mình trong tương quan với Chúa Con, trao ban tất cả cho Chúa Con. Ngược lại Chúa Con thực sự là mình khi luôn hướng về Chúa Cha, tìm kiếm và thực hiện ý Chúa Cha, trao ban lại tất cả cho Chúa Cha. Và Chúa Thánh Thần chỉ thực sự là Tình Yêu Ngôi Vị giữa Chúa Cha và Chúa Con khi luôn tìm vinh danh hai Ngôi cực trọng ấy.
Sống trong tương quan liên vị và ra khỏi chính mình là động thái từ bỏ mà Chúa Giêsu đã  nhấn mạnh khi khẳng định: “Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai liều mạng sống mình vì tôi và vì Tin Mừng thì sẽ cứu được mạng sống ấy” (Mc 8,35). Như thế thập giá hay những hy sinh, từ bỏ không phải là sự khổ đau mà chúng ta đành phải trả giá theo nghĩa tiêu cực nhưng chính là dữ kiện và có thể nói là điều kiện mà chúng ta phải vượt qua trong tiến trình sống yêu thương, tiến trình thể hiện bản thân mình, vốn là hình ảnh và là họa ảnh của Thiên Chúa Tình Yêu.
Hình ảnh con nhộng lột xác để hóa thành bướm, hình ảnh con rắn lột vỏ để lớn lên vẫn thường được nhiều người gợi lên để minh họa cho ý tưởng này. Mọi so sánh dù cố nhắm làm rõ một khái niệm nào đó, nhưng ít nhiều còn khập khiễng. Lột xác để thành bướm hay lột vỏ để lớn lên thì vẫn có cái gì đó vì chính mình. Trong khi đó chuyện vác thập giá là vì tha nhân. Chúa Giêsu vác thập giá là vì chúng ta. Người chịu khổ hình là để chúng ta được cứu độ. Người tự nguyện nên nghèo khó là để chúng ta nên sang giàu. Và khi sống vì chúng ta, thì Người thể hiện chính Người là Giêsu, Đấng Cứu Độ, là Kitô, Đấng được Thiên Chúa xức dầu, loan báo Tin Mừng cho người nghèo khó, băng bó những tâm hồn đau thương, giải thoát kẻ bị giam cầm, công bố năm hồng ân và ngày khen thưởng (x.Lc 4,18-19).
“Đức tin không có hành động, thì quả là đức tin chết” (Gc 2, 17). Một trong những hành động để làm sống đức tin theo thánh Giacôbê tông đồ chỉ dạy đó là yêu thương tha nhân cách cụ thể và toàn diện, cả linh hồn lẫn thể xác. Để sống yêu thương thì chuyện vác thập giá là chuyện đương nhiên phải có. Tuy nhiên cần ý thức rằng chúng ta vác thập giá là vì tha nhân, nghĩa là để cho tha nhân được hạnh phúc, cho người nghèo khỏi cảnh khổ, cho người bị áp bức được tự do, cho người tội lỗi biết sám hối ăn năn, cho người gian ác biết quay gót trở về… Hiểu được điều này thì hy vọng chúng ta sẽ biết cách thế vác thập giá như thế nào để thực sự là theo Chúa Giêsu Kitô, chứ không phải là làm cớ cho sự dữ thống trị, làm cớ cho kẻ gian ác thích chí, cười khì.
Lm Giuse Nguyễn văn Nghĩa – Ban Mê Thuột

13/9/12

Xây Dựng Một Gia Đình Bền Vững

1.LỜI CHÚA : Ðức mến thì nhẫn nhục, hiền hậu, không ghen tương, không vênh vang, không tự đắc, không làm điều bất chính, không tìm tư lợi, không nóng giận, không nuôi hận thù, không mừng khi thấy sự gian ác nhưng vui khi thấy điều chân thật. Ðức mến tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, hy vọng tất cả, chịu đựng tất cả. Ðức mến không bao giờ mất được (I Cr 13,4-8).

2.CÂU CHUYỆN :

H là một nữ sinh hiền lành, dịu dàng nên bạn bè ai cũng mến thương. Khi H lên 16 tuổi, đã có nhiều chàng trai trong vùng theo đuổi vì có đôi mắt đẹp, miệng cười xinh. Cuối cùng, đến năm 22 tuổi, khi sắp ra trường thì một chàng trai tên Thành đã được Hoa để ý chấp nhận tình yêu vì anh này đã kiên trì theo đuổi cô suốt 5 năm trời, và vì Thành cứ “muốn được luôn nhìn vào đôi mắt đẹp va nụ cười xinh của Hoa cho đến suốt đời” như chàng đã tâm sự. Khi học xong đại học, cha mẹ đôi bên đồng ý cho hai đứa lấy nhau. Đôi vợ chồng trẻ lúc đầu rất “tâm đầu ý hợp” : Vợ yêu thương chồng, chồng cưng nể vợ. Hai năm sau vợ chồng Thành đã có một đứa con trai đầu lòng thật dễ thương. Nhưng cũng từ ngày đó, tình yêu của Thành đối với Hoa không còn nồng thắm như trước nữa. Thành không còn chiều vợ, cũng không hay nói những lời ngọt ngào với vợ nữa. Lúc nào anh cũng mải mê với công việc làm ăn. Những lúc rảnh rỗi anh lại đi nhậu với bạn bè thay vì ở nhà chăm sóc vợ con. Hoa rất buồn nhưng không biết phải khuyên giải chồng ra sao mà chỉ âm thầm cầu xin Chúa ban ơn cho chồng thay đổi. Khi mới sinh con sức khỏe yếu kém, Hoa vừa lo chăm sóc con dại ngày đêm, lại vừa phải lo cộng việc nội trợ rất cần đến sự quan tâm và cảm thông của chồng, nhưng Thành lại chẳng hề để ý giúp đỡ vợ. Đến nay, hai vợ chồng đã sống với nhau được mười hai năm, Hoa vẫn luôn yêu chồng như trước, nhưng tình yêu của Thành đối với cô dường như đã chết. Anh không còn nghĩ đến vợ, chỉ biết đi làm đem tiền về đưa cho vợ và nghĩ là đã chu tòan bổn phận. Không còn những lúc vợ chồng tâm sự hay cùng nhau đi chơi chung như trước. Hoa không hiểu tại sao tình cảm của chồng mình lại thay đổi nhiều như vậy. Một ngày kia, Hoa tâm sự với một cô bạn thân thì người này cho biết chồng của chị ta cũng như vậy: Khi mới yêu nhau, hai người cứ nghĩ tình yêu của mình là đẹp nhất và sẽ không bao giờ nhạt phai, nhưng bây giờ họ thường hay nổi giận la mắng nhau chỉ vì những chuyện nhỏ nhen không đâu.

12/9/12

Chúa ơi, xin dạy chúng con cầu nguyện Phần 5

V- NHỮNG THÀNH QUẢ CỦA VIỆC CẦU NGUYỆN

1). Cầu nguyện đem đến thành qủa cho nước Chúa và làm vui lòng Chúa.

Khi bạn bắt đầu cầu nguyện và liên lạc với Chúa, Người sẽ trò truyện với bạn, cho bạn biết hướng đi, sự khôn ngoan, hiểu biết, sức mạnh, và che chở.

Col 1:9-11 Vì thế, từ ngày chúng tôi nghe biết như vậy, chúng tôi cũng không ngừng cầu nguyện và kêu xin Thiên Chúa cho anh em được am tường thánh ý Người, với tất cả sự khôn ngoan và hiểu biết mà Thần Khí ban cho. Như vậy, anh em sẽ sống được như Chúa đòi hỏi, và làm đẹp lòng Người về mọi phương diện, sẽ sinh hoa trái là mọi thứ việc lành, và mỗi ngày một hiểu biết Thiên Chúa hơn. Nhờ sức mạnh vạn năng của Thiên Chúa vinh quang, anh em sẽ nên mạnh mẽ để kiên trì chịu đựng tất cả.

Chúa ơi, xin dạy chúng con cầu nguyện Phần 3

II- XÂY DỰNG MỘT ĐỜI SỐNG CẦU NGUYỆN HIỆU QUẢ

Mục đích chính của cầu nguyện là xây dựng một mối liên hệ riêng tư với Thiên Chúa. Mối liên hệ này chỉ có thể hoàn thành được khi chúng ta biết chờ đợi trước sự hiện diện của Chúa, để Ngài có thể chia sẻ với chúng ta những điều thầm kín trong trái tim Ngài.

11/9/12

Chúa ơi, xin dạy chúng con cầu nguyện Phần 6

VI- CUNG CÁCH CẦU NGUYỆN

Nơi chốn để cầu nguyện không quan trọng bằng việc làm theo lời giáo huấn về cầu nguyện của Chúa Giêsu.

Mt 6:5-6, Chúa nói: Còn anh, khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh. Chúa Giêsu nói cầu nguyện “trong phòng“.

Phòng trong, hay buồng trong thường là nơi được che chở dưới mái nhà. Nơi này cũng có thể dùng làm chòi canh quân địch hay cũng là một chỗ cao để có thể đặt bàn thờ, hay một nơi để cầu nguyện. Thánh kinh dậy rằng dù bạn cầu nguyện kín đáo, nhưng Chúa cũng vẫn trả công cho bạn cách công khai. Mặc dầu không cần phải chỉ cầu nguyện hay kết hợp với Chúa trong phòng, nhưng ngay cả khi chúng ta đi đứng, lái xe, hoặc khi có nhiều người ở chung quanh, chúng ta vẫn có thể hiệp thông với Chúa. Khi Thánh Thần thúc giục bạn cầu nguyện, bạn hãy nâng tâm hồn và tâm trí lên với Chúa. Tất nhiên, mỗi ngày nên dành thời giờ riêng để thịnh lặng cầu nguyện là một điều tốt và cần thiết, nhưng cũng cần nhậy bén để biết khi nào Thánh Thần thôi thúc bạn cầu nguyện ngay cho một nhu cầu cấp bách, và không cần biết bạn đang ở đâu. Sau đây là một số nơi chốn người ta thường cầu nguyện được nhắc tới trong Kinh Thánh:

. Trong phòng trên

 Cv1:13.14 Trở về nhà, các ông lên lầu trên, là nơi các ông trú ngụ. Đó là các ông: Phê-rô, Gio-an, Gia-cô-bê, An-rê, Phi-líp-phê, Tô-ma, Ba-tô-lô-mê-ô, Mát-thêu, Gia-cô-bê con ông An-phê, Si-môn thuộc nhóm Quá Khích, và Giu-đa con ông Gia-cô-bê. Tất cả các ông đều đồng tâm nhất trí, chuyên cần cầu nguyện cùng với mấy người phụ nữ, với bà Ma-ri-a thân mẫu Đức Giêsu, và với anh em của Đức Giêsu.


. Trong nhà

Cv10:30 Ông Co-nê-li-ô trả lời: "Cách đây bốn hôm, vào khoảng giờ này, lúc tôi đang đọc kinh giờ chín tại nhà, bỗng có một người đứng trước mặt tôi, y phục rực rỡ.

Cv12:5-7 Đang khi ông Phê-rô bị giam giữ như thế, thì Hội Thánh không ngừng dâng lên Thiên Chúa lời cầu nguyện khẩn thiết cho ông. Trong đêm trước ngày bị vua Hê-rô-đê đem ra xử, ông Phê-rô ngủ giữa hai người lính, và bị khoá vào hai cái xiềng. Trước cửa ngục lại có lính canh. Bỗng thiên sứ của Chúa đứng bên cạnh ông, và ánh sáng chói rực cả phòng giam. Thiên sứ đập vào cạnh sườn ông Phê-rô, đánh thức ông và bảo: "Đứng dậy mau đi! " Xiềng xích liền tuột khỏi tay ông.

. Bên bờ sông

Cv16:13 Ngày sa-bát, chúng tôi ra khỏi cổng thành, men theo bờ sông, đến một chỗ chúng tôi đoán chừng có nơi cầu nguyện. Chúng tôi ngồi xuống nói chuyện với những phụ nữ đang họp nhau tại đó.

. Trên bãi biển Cv21:5 Nhưng khi hết thời gian ở đó, chúng tôi ra đi và lên đường, có tất cả các môn đệ cùng với vợ con họ tiễn chân đến tận ngoại thành. Chúng tôi quỳ xuống trên bãi biển mà cầu nguyện.

. Nơi hoang địa Lc5:16 Tiếng đồn về Người ngày càng lan rộng; đám đông lũ lượt tuôn đến để nghe Người và để được chữa bệnh. Nhưng Người lui vào nơi hoang vắng mà cầu nguyện.

. Một mình nơi thanh vắng

Mc1:35 Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó.

Luka 4:42 Sáng ngày, Người đi ra một nơi hoang vắng. Đám đông tìm Người, đến tận nơi Người đã đến, và muốn giữ Người lại, kẻo Người bỏ họ mà đi.

. Trên núi

Mt 14:23 Giải tán họ xong, Người lên núi một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình.

Mc6:46 Sau khi từ biệt các ông, Người lên núi cầu nguyện.

Lc 5:16 Nhưng Người lui vào nơi hoang vắng mà cầu nguyện.


. Riêng một mình

Mt6:6 Còn anh, khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng cửa lại, và cầu nguyện cùng Cha của anh, Đấng hiện diện nơi kín đáo. Và Cha của anh, Đấng thấu suốt những gì kín đáo, sẽ trả lại cho anh.

Mt26:39 Người đi xa hơn một chút, sấp mặt xuống, cầu nguyện rằng: "Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi phải uống chén này. Tuy vậy, xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha."

Mc14:32-42 Sau đó, Đức Giêsu và các môn đệ đến một thửa đất gọi là Ghết-sê-ma-ni. Người nói với các ông: "Anh em ngồi lại đây, trong khi Thầy cầu nguyện." Rồi Người đem các ông Phê-rô, Gia-cô-bê và Gio-an đi theo. Người bắt đầu cảm thấy hãi hùng xao xuyến. Người nói với các ông: "Tâm hồn Thầy buồn đến chết được. Anh em ở lại đây mà canh thức." Người đi xa hơn một chút, sấp mình xuống đất mà cầu xin cho mình khỏi phải qua giờ ấy, nếu có thể được. Người nói: "Áp-ba, Cha ơi, Cha làm được mọi sự, xin cất chén này xa con. Nhưng xin đừng làm điều con muốn, mà làm điều Cha muốn." Rồi Người trở lại, thấy các môn đệ đang ngủ, liền nói với ông Phê-rô: "Si-mon, anh ngủ à? Anh không thức nổi một giờ sao? Anh em hãy canh thức và cầu nguyện kẻo sa chước cám dỗ. Vì tinh thần thì hăng hái, nhưng thể xác lại yếu đuối." Người lại đi cầu nguyện, kêu xin như lần trước. Rồi Người trở lại, thấy các môn đệ vẫn ngủ, vì mắt họ nặng trĩu. Các ông chẳng biết trả lời làm sao với Người. Lần thứ ba, Người trở lại và bảo các ông: "Lúc này mà còn ngủ, còn nghỉ sao? Thôi, đủ rồi. Giờ đã điểm. Này Con Người bị nộp vào tay phường tội lỗi. Đứng dậy, ta đi nào! Kìa kẻ nộp Thầy đã tới! "

Lc6:12 Trong những ngày ấy, Đức Giêsu đi ra núi cầu nguyện, và Người đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa.

Lc9:18 Hôm ấy, Đức Giêsu cầu nguyện một mình. Các môn đệ cũng ở đó với Người, và Người hỏi các ông rằng: "Dân chúng nói Thầy là ai?"

Chúa ơi, xin dạy chúng con cầu nguyện P2

II- TẠI SAO CHÚNG TA CẦN CẦU NGUYỆN?

a) Bởi vì Chúa muốn chúng ta đồng hành với Người.

Đây là khía cạnh đáng chú ý nhất trong chương trình cứu độ lớn lao của Chúa, đó là một Thiên Chúa Toàn Năng, Đấng tạo dựng và làm chủ vũ trụ bao la, nhưng lại tự hạ mình xuống để trò chuyện với một trong những thụ tạo nhỏ bé nhất của Ngài làm nên.

Chúa ơi, xin dạy chúng con cầu nguyện Phần 01

Cầu nguyện cần thiết cho đời sống tâm linh của chúng ta cũng như hơi thở cần cho đời sống tự nhiên của con người. Chúng ta không thể sống trọn vẹn cho Chúa nếu không có đời sống cầu nguyện lành mạnh, và cũng vậy chắc chắn chúng ta không thể hoàn thành bất cứ mục vụ nào nếu không có đời sống cầu nguyện liên lỉ.

Chúa ơi, xin dạy chúng con cầu nguyện

Tác giả: thanhlinh.net
CHÚA ƠI, XIN DẠY CHÚNG CON CẦU NGUYỆN


Lời Ngỏ:
Rất nhiều người và ngay cả chính chúng tôi thường đặt câu hỏi:

• Cầu nguyện là gì?
• Cầu nguyện như thế nào?
• Tại sao lời cầu nguyện không được Chúa nhận lời?
• Làm sao biết được thánh ý Thiên Chúa? v.v...

Chúa ơi, xin dạy chúng con cầu nguyện Phần 4

IV- MỤC ĐÍCH CỦA CẦU NGUYỆN LÀ GÌ?

1. Làm mục vụ cho Chúa.

Chúng ta được gọi là những tư tế - “Anh em là dòng giống được lựa chọn, là chức tư tế vương giả, là dân thánh“. Pr 2:9.
Chúng ta là tư tế của Chúa. Mục vụ của chúng ta cho Chúa phải vượt trên tất cả các công việc khác.
Chúng ta làm mục vụ cho Chúa qua ca ngợi, thờ phượng và đàm đạo với Chúa qua cầu nguyện.
Chúng ta có thể đảm nhiệm các bổn phận tư tế nhờ Máu Châu báu Chúa Giêsu. Máu Thánh Ngài làm chúng ta nên công chính để đi vào sự thánh của các thánh.

10/9/12

Chuyện cười : Thiên Chúa Ba Ngôi

Tác giả: Thanhlinh.net

Thiên Chúa Ba Ngôi

Nhận được điện thoại từ bệnh viện xin đến xức dầu cho một  bệnh nhân đang hấp hối, một linh mục vội vã lên đường... Vừa lái xe vừa tha thiết cầu nguyện cho người bệnh nhân, bỗng nhiên tiếng còi rec réc của cảnh sát công lộ vang lên.

Cảnh sát công lộ đăm chiêu:
- Cho tôi xem giấy tờ, anh vừa vượt khỏi lằn ranh quy định khi đợi đèn đỏ.

Vị Linh mục :
- Ôi, thật vô cùng có lỗi, tôi đang vội đi cùng Chúa đến xức dầu bệnh nhân, nên không để ý. Xin anh thông cảm, vì tôi là Linh mục đang trên đường thi hành mục vụ.

Tên Cảnh sát công lộ không chút thương tâm:
- Không có mục vụ gì cả, phạt là phạt.

Phép Lạ Thánh Thể Thế Kỷ Thứ 8

Tác giả: thanhlinh.net
Phép Lạ Thánh Thể Thế Kỷ Thứ 8

1. PHÉP LẠ THÁNH THỂ ĐẦU TIÊN


Khoảng năm 700, Tại làng Lanciano, nước Ý (ITALY)


(Linh mục nghi ngờ, Bánh đã trở thành Thịt, Rượu đã trở thành Máu thật)


(Joan Carroll Cruz, Phép Lạ Thánh Thể, Chương 1, Regina xb, USA, 2002)


Văn hóa ăn mặc


Văn hóa ăn mặc


Ngày nay, người ta biện minh với lý do là văn minh. Văn minh thì phải có văn hóa, nhưng văn minh đôi khi lại thiếu văn hóa trầm trọng, thậm chí là phi văn hóa ngay trong những cái được mệnh danh là văn hóa!

Thường ngày chúng ta thấy có những phụ nữ trên đường mà ăn mặc lố bịch, gây “xốn” mắt thiên hạ, chắc hẳn họ nghĩ là “đẹp” mới chưng diện kiểu “ô uế” như vậy. Và chắc hẳn họ muốn tạo sự chú ý của người khác. Các ca sĩ là những người “làm văn hóa”, đáng lẽ phải thể hiện văn hóa thì lại ăn mặc phi văn hóa. Từ diễn viên hoặc người mẫu tới các cô gái bình thường cũng đua nhau chụp hình “nghèo”, họ gọi đó là để “lưu dấu tuổi xuân”, thậm chí họ còn quay các video clip tung lên các website để “bắt” người khác xem “miễn phí”. Người Việt vốn dĩ theo văn hóa Đông phương mang tính lễ giáo cao mà còn vậy huống chi các nước văn minh khác trên thế giới!

Chia Sẻ Lời Chúa Thứ Hai CN23 TN

Tác giả: Lm Đinh Quang Thịnh
 1Cr 5, 1-8 ; Lc 6, 6-11

BÀI ĐỌC : 1Cr 5, 1-8

1 Thưa anh em, đi đâu cũng chỉ nghe nói đến chuyện dâm ô xảy ra giữa anh em, mà là thứ dâm ô không thấy xảy ra ngay cả nơi dân ngoại: có kẻ ăn ở với vợ kế của cha mình!

Giang Tay Cầu Nguyện.

Tác giả: GBW
Thỉnh thoảng tôi phân vân trong lòng, rằng chẳng biết phải cầu nguyện với Chúa trong tư thế ra sao cho xứng hợp? Vì một mặt, tôi xác tín rằng Chúa là Vua Cả Trời Đất, rồi đôi lúc tôi lại coi Chúa là Cha của tôi, rồi còn thân thiết xem Chúa Giêsu như một em bé trạc 6, 7 tuổi.

9/9/12

Khơi Dậy Các Đặc Sủng Của Chúa Thánh Thần

2 Tim 1:6 “Vì lý do đó, tôi nhắc anh phải khơi dậy đặc sủng của Thiên Chúa, đặc sủng anh đã nhận được khi tôi đặt tay trên anh”.
Tôi muốn viết về vấn đề “khơi dậy các đặc sủng khi trích Thư gởi cho Timothê câu 6 đến câu 7: “Vì Thiên Chúa đã chẳng ban cho chúng ta một thần khí làm cho chúng ta trở nên nhút nhát, nhưng là một Thần Khí khiến chúng ta được đầy sức mạnh, tình thương, và biết tự chủ.”

Tình Yêu Là Động Lực Thúc Đẩy Các Đặc Sủng

1Cor14:1; 13:1 “Anh em hãy cố đạt cho được đức mến, bác ái của anh chị em bắt nguồn từ tình yêu Thiên Chúa là một cách hoàn hảo”.

Nhờ đức tin

Tác giả: 
Lm Phạm Quốc Hưng
 

Chúa Nhật XXIII Thường Niên (Sept. 9nd 2012)
 
Nhờ đức tin 
 
Có một người đến gặp một linh sư và nói: “Từ nay tôi sẽ bỏ Chúa, không tin Chúa nữa!” Vị linh sư điềm tĩnh nói: “Ông cứ tự nhiên làm như ông nói!” Người kia ngạc nhiên hỏi: “Tại sao ngài nhẫn tâm nói thế? Ngài không quan tâm đến việc tôi bỏ Chúa và đánh mất đức tin ư?” Vị linh sư trả lời: “Nếu ông thực sự tin vào Thiên Chúa thực, ông không thể bỏ Chúa được!
 

7/9/12

Cha biết ước muốn của con

Tác giả: 
Trầm Thiên Thu
Cha biết ước muốn của con

Nhiều linh mục có kinh nghiệm, tại một thời điểm nào đó trong đời sống nội tâm của họ, về lời mời gọi tôn sùng Bí tích Thánh Thể. Bằng cách nào đó, họ cảm thấy Chúa đang yêu cầu họ dành nhiều thời gian hơn để ở trước Khuôn Mặt Thánh Thể (Eucharistic Face), để nấn ná ở lại trong ánh sáng chói lọi của Thánh Thể, thậm chí là để an ủi Thánh Tâm Thánh Thể (Eucharistic Heart). Một số linh mục, kể cả những người bận việc vì nhu cầu mục vụ, thậm chí có thể là nghịch lý là nghe trong linh hồn họ tiếng nói êm đềm nhưng liên lỉ mời gọi tôn thờ Bí tích Thánh Thể.

Trong bài “The Priest in Union With Christ” (Linh mục Kết hiệp với Chúa Giêsu), Lm Garrigou-Lagrange, OP, viết:

Mỗi người theo Chúa Kitô – đặc biệt là các linh mục – được mời gọi thờ lạy Chúa Giêsu trong Bí tích Thánh Thể, nhưng có một số người có ơn gọi đặc biệt với lòng sùng kính này – Ơn gọi Thánh Thể (Eucharistic vocation). “Chẳng ai đến với tôi được, nếu Chúa Cha là Đấng đã sai tôi, không lôi kéo người ấy” (Ga 6:44). Chúa Cha thu hút mọi người đến với Ơn Cứu Độ nhưng không nhất thiết qua con đường giống nhau.

CHÚA GIÊSU, BẬC THẦY VỀ QUẢNG CÁO?

CHÚA GIÊSU, BẬC THẦY VỀ QUẢNG CÁO?
(Chúa Nhật 23, thường niên, năm B: Is 35:4-7a; Gc 2:1-5 & Mc 7:31-37)
“Người kéo anh ấy ra xa dân chúng, riêng một mình” (c.33a)

Quảng cáo là một cách thức giới thiệu về một sản phẩm nào đó mà người sở hữu muốn cho người khác biết, mua... Mục đích của quảng cáo là làm cho càng nhiều người biết về sản phẩm của mình càng tốt. Khi đã biết sẽ kích thích nhu cầu tiêu dùng hoặc khi cần thiết họ sẽ tìm đến.

Chúng ta đang sống trong thời đại thông tin. Quảng cáo lan tràn, nhan nhản khắp nơi, từ các đại lộ đến các ngang cùng ngõ hẻm: quảng cáo bằng các pano hay băng rôn, các tờ áp phích, tờ rơi... Chắc hẳn đã nhiều lần chúng ta từng nhận được những tờ rơi khi dừng đợi đèn đỏ trên các ngã từ của các con đường trong các thành phố thành phố lớn ở Việt nam như Sài gòn, Hà nội, Đà nẵng... Không ít thì nhiều chúng ta cũng từng lướt qua, xem trong đó thông tin những gì, và nhiều lần chúng ta tìm được những thông tin, điều lợi ịch từ các quảng cáo đó.

Tản mạn chuyện giáo dục

Tản mạn chuyện giáo dục

Tiếng trống khai trường đã điểm, năm học mới bắt đầu. Khai giảng niên học cũng là khởi đầu trách nhiệm mới, trách nhiệm của học sinh và sinh viên, trách nhiệm của quý thầy cô và quý phụ huynh.

Thiên Chúa vẫn ở bên tôi

Thiên Chúa vẫn ở bên tôi

VRNs (07.09.2012) – Đồng Nai – Có một câu chuyện vui kể về một tín đồ rất ngoan đạo, bị kẹt trong một cơn lũ lụt mà nước mỗi lúc một dâng cao. Anh ta từ chối việc di tản. Anh nhất quyết phải chứng minh rằng Thiên Chúa sẽ giải cứu anh.
 Nước lụt mỗi lúc lại dâng cao hơn, và người ấy đến lúc đã bị kẹt trên mái nhà mình, đang cầu nguyện xin Chúa một phép lạ. Ba lần người ta dùng thuyền tới cứu, song anh không chịu lên thuyền, bảo họ hãy đi đi. Anh quyết bám vào mái nhà để chờ phép lạ của Chúa. Cuối cùng anh bị nước cuốn đi và bị chết chìm. Khi ra trình diện tại cửa thiên đàng, anh ta phẫn nộ thưa với Chúa:
-Lạy Chúa, vì sao Ngài không tôn trọng đức tin của con?
Chúa trả lời:
-Ta đã ba lần đưa thuyền đến cứu con, nhưng con đã không chịu bước vào!

6/9/12

Tĩnh tâm KTCN

Tĩnh tâm dâng mình Gx Chợ Quán

4/9/12

Chia sẻ phẩm giá

Chia sẻ phẩm giá



Tác giả SARAH BABBS


Phẩm giá con người tức là nhân phẩm, là sự xứng đáng của con người. Bất kỳ cách đối xử nào của giáo huấn xã hội Công giáo đều phải khởi đầu và kết thúc bằng phẩm giá của con người. Nguyên tắc nền tảng đầu tiên của công bình xã hội và Giáo huấn Xã hội Công giáo là nhận biết phẩm giá vốn dĩ của con người qua việc được tạo dựng nên giống hình ảnh của Thiên Chúa.

Chân phước Giáo hoàng Gioan XXIII viết trong Tông thư Pacem in Terris (*): “Bất kỳ sự kết hợp nào phong phú và được điều chỉnh tốt về con người trong xã hội đều đòi hỏi sự chấp nhận một quy luật cơ bản: Mỗi cá nhân là một con người thực sự. Con người đó có bản chất, nghĩa là được thiên phú cho trí tuệ và ý chí tự do. Người đó có quyền lợi và trách nhiệm cùng lúc như hệ lụy trức tiếp từ bản chất. Các quyền lợi và nhiệm vụ này mang tính tổng thể và bất khả xâm phạm, do đó mà cũng bất khả chuyển nhượng. Hơn nữa, khi chúng ta lưu ý nhân phẩm của một con người từ quan điểm mặc khải của Thiên Chúa, chúng ta phải tăng mức đánh giá nhân phẩm, vì con người được cứu độ bằng chính Bửu huyết của Đức Giêsu Kitô. Ân sủng đã khiến con người trở thành con cái và bạn hữu của Thiên Chúa, được thừa kế vinh quang muôn đời”.


Con Tàu Bí Mật Chương 2

Con Tàu Bí Mật

Chương 2

Việt đứng lên tiến lại phía hàng rào và tưởng như mắt mình vừa hoa lên, người vừa gọi Việt chính là Khôi. Hắn đứng nhìn Việt mỉm cười:
- Chào bồ!
Việt mừng rỡ reo:
- Ồ, Khôi! Khôi đi đâu đây?
- Đi tìm bồ vì nhớ bồ quá. Nhưng Việt chỉ lối cho Khôi vào với chứ. Để Khôi đứng ngoài này à?
Việt tìm 1 lỗ rào chui ra, dắt Khôi vào, kéo bạn ngồi xuống ghế, chỗ vừa bày bánh đãi bọn trẻ trong xóm. Đôi bạn nhìn nhau xung sướng. Việt không nói được lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn bạn. Cậu vẫn không thể ngờ được rằng Khôi lại đến với mình đột ngột như thế. Nhưng đúng là Khôi, bằng xương bằng thịt, đang ngồi trước mặt Việt, với dáng điệu khoan thai, vững chãi, đầy tự tin mà Việt rất cảm phục. Khôi thong thả hạ chiếc ba lô đeo trên ngực xuống, móc túi áo trước ngực lấy ra 1 gói kẹo cao su chia cho Việt. Tuy vừa ăn no, nhưng Việt cũng nhận phần chia, vì đó là thói quen "Chia ngọt xẻ bùi" của 2 người.
Việt hỏi:
- Sao Khôi biết Việt ở đây?
Khôi nở rộng nụ cười:
- Dễ ợt! Khôi hỏi ba má Việt... Sao cậu đi nghỉ hè không báo cho tớ biết?
- Tại Việt đi gấp quá. Dì Hạnh cho người lên đón... Nhưng ở đây thiếu Khôi, buồn quá!
Khôi vỗ vai Việt:
- Tớ cũng thế, nên mới mò về đây thăm Việt!
Việt mừng rỡ bảo:
- Thế Khôi ở lại đây với Việt nhé?
Khôi bí mật đáp:
- Mới đầu, Khôi định về đây với Việt ít ngày. Nhưng bây giờ thì không thể được vì... Khôi cần phải theo dõi 1 người...
Mắt Việt sáng lên:
- Thật à?
- Ừ. Đầu đuôi như thế này: Khi biết Việt về quê nghỉ hè, Khôi xin phép nhà, đi thăm Việt. Được ba má Việt chỉ cho biết chỗ, Khôi đáp xe buýt xuống Nhà Bè. Hết đường xe buýt, Khôi xuống đi bộ, phần vì Nhà Bè vào đây Khôi chưa biết lối, phải mò mẫm hỏi thăm. Hai là Khôi thích đi bộ, như thế mới đúng nghĩa thể thao! Bỏ đường cái, Khôi hỏi thăm đi vào con đường đất. Đi được quá nửa đường, xa xa thấy vườn cây um tùm hiện rõ, Khôi đã mừng thầm, phấn khởi với ý nghĩ sắp được thấy Việt thì bỗng nhiên, Khôi thấy... đau bụng quá!
Việt cười khúc khính:
- Chắc trước khi đi, bồ đã xơi bậy món gì rồi!
Khôi cũng cười:
- Đúng! trước khi ra bến xe, Khôi làm 1 chầu thịt bò khô ở cửa chợ Bến Thành!
- Hèn nào!
Khôi tiếp:
- Chất thịt bò khô với đu đủ xanh ăn vào ngon miệng, nhưng sau nó hành mình dữ quá. Hai bên đường đất ruộng vườn bát ngát, loáng thoáng lại có người cày cấy, cuốc xới, nên Khôi không biết làm thế nào trút bỏ cái của nợ đang quặn đau trong ruột! Trông trước ngó sau chợt Khôi nhác thấy 1 chiếc lò gạch đổ nát, hình như bỏ hoang đã lâu ngày, Khôi bèn lần tới. Chung quanh lò ngổn ngang những đống gạch vụn, cỏ dại mọc um tùm, nhiều chỗ cao gần tới bụng. Chiếc lò trơ lại còn bốn bức vách, bên trong mấp mô từng đống gạch đổ. Khôi chui vào tìm chỗ khuất toan ngồi làm việc cần, bỗng nhiên nghe có tiếng chân người bước tới. Ghé mắt nhìn ra, Khôi thấy có hai người đang thì thầm có vẻ bí mật.
Việt hỏi:
- Họ có thấy Khôi trong đó không?
- Không. Lúc vào, Khôi chui lối đằng sau, qua lỗ châm lửa, còn họ tới lối trước nên vô tình hai bên không thấy nhau.
- Họ thì thầm với nhau điều gì, Khôi có nghe rõ không?
Khôi lắc đầu đáp:
- Chỉ loáng thoáng thôi. Gió ngoài đồng trống lay xào xạc những bụi cỏ hoang, vi vu lọt vào trong lò nên nghe không được rõ lắm. Khôi chỉ lõm bõm nghe được vài tiếng "Trốn" và "Đêm". Tới cửa lò, một người bước vào còn người kia đứng gác bên ngoài...
- Nguy quá! Hắn không trông thấy Khôi chứ?
Khôi mỉm cười:
- Dĩ nhiên là không rồi, vì tớ thu ngay mình lại sau đống gạch đổ chỉ ló ra có một con mắt để nhìn thôi!
- Khôi thấy gì?
- Thấy hắn rút trong túi ra mảnh giấy nhỏ gài vào một kẽ hở ở vách lò.
- Khôi có xem mảnh giấy ấy không?
- Chờ hắn đi ra và cùng với tên đồng bọn đi đã khá xa Khôi mới tìm lấy mảnh giấy xuống coi, thấy vỏn vẹn chỉ có 1 dòng chữ...
- Khôi có đem mảnh giấy ấy về đây chứ?
Khôi lắc đầu:
- Không! Tớ lại để trả vào chỗ cũ. Nhưng dòng chữ bí mật thì tớ đã chép lại cẩn thận rồi.
Vừa nói, Khôi vừa móc túi lấy cuốn sổ tay, mở 1 trang có ghi dòng chữ: HỒNG HẢI, BA CÂY 27/7, chỉ cho Việt xem.
Việt nhìn Khôi lẩm bẩm:
- Lạ nhỉ, HỒNG HẢI, BA CÂY là cái quái gì?
- Theo ý Khôi, Hồng Hải có thể là tên một chiếc xe hay một chiếc tàu. Còn Ba Cây không biết có phải là địa điểm không. Ở vùng này Việt có nghe ai nói đến một nơi nào có tên gọi là BA CÂY? Chẳng hạn như ở vùng Gia Định mình có Ngã ba Cây Quéo...
Việt vỗ đùi:
- Thế thì đúng rồi! Gần đây có một bến sông gọi là bến Ba Cây.
- Ở về phía nào?
- Việt không rõ. Để hỏi dì Hạnh thì biết. Chắc chỉ cách đây độ mười cây số thôi! Vậy thì Hồng Hải là tên một con tàu... Ba Cây tên một địa điểm... Nhưng còn con số 27/7 là gì?
- Cái đó dễ, Việt ạ! Khôi đoán con số ấy chỉ ngày tháng, vì chúng ta đang ở trong tháng 7, phải không nào?
- Ừ nhỉ! Hôm nay đã là 25 tháng 7 rồi.
Việt ngồi im suy nghĩ, trong lúc Khôi nhìn bạn ranh mãnh mỉm cười. Khôi biết trí óc Việt đang làm việc lung lắm. Nhưng cu cậu đang bí. Quả nhiên Việt hỏi:
- Khôi có thấy gì không?
- Thấy gì chứ?
- Hình như có điều mờ ám Khôi ạ!
- Dĩ nhiên rồi. Trước hết chúng ta hãy nêu câu hỏi: Mảnh giấy do hai người kia gài ở lò gạch để làm gì?
- Chắc để gửi cho một người thứ ba.
- Phải, và người thứ ba ấy có thể là một tên tù vì hai người kia đã nói đến tiếng "trốn"...
Việt mở to mắt nhìn bạn. Khôi tiếp...
- Biết đâu tên tù ấy chẳng được đồng bọn giúp cho vượt ngục, và tới lấy mảnh giấy ở lò gạch để biết chỗ và tên chiếc tàu đợi đón hắn.
Việt bàn:
- Nếu vậy ta nên báo ngay cho công an biết.
Khôi lắc đầu:
- Chưa chắc họ đã tin mình, vì ai có thể tin được những điều mình vừa phỏng đoán!
- Thế Khôi tính thế nào?
Khôi ghé vào tai Việt thì thầm:
- Ngay chiều nay chúng mình ra ẩn ngoài lò gạch chờ xem động tĩnh ra sao. Nếu quả có một tên tù vượt ngục, như bọn mình phỏng đoán, chắc hắn phải chờ đến đêm khuya mới lần đến tìm mảnh giấy mà đồng bọn đã để lại... Rồi chúng mình theo dõi hắn!
Bỗng có tiếng dì Hạnh gọi:
- Việt!
Việt bối rối bảo bạn:
- Chết cha! Dì Hạnh gọi Khôi ạ.
Khôi đứng lên:
- Thì chúng mình vào chứ sao! Khôi cũng phải chào dì cho phải phép chứ.
- Nhưng dì đang giận tớ ghê lắm, vì hồi nãy tớ vừa uýnh lộn với thằng bạn mới...
- Tại sao? Oánh nhau ngay trong này à?
- Ừ, tại dì Hạnh sợ Việt buồn, mới làm bánh kêu một bọn tới ăn, để Việt làm quen cho có bạn. Thế rồi...
Khôi cười hì hì:
- Thế rồi uýnh nhau chứ gì?
- Ừa. Nhưng tại một cậu trong bọn ấy chứ không phải tại Việt.
- Tớ biết rồi. Tớ có gặp bọn họ ở dọc đường thấy một cậu lớn nhất trong bọn có vẻ huênh hoang lắm... Nhưng dù sao, Việt cũng có một phần lỗi. Nhất là đã làm cho dì Hạnh buồn...
Việt xịu mặt nói:
- Thế mới phiền. Tớ chỉ ngại dì Hạnh giận...
Khôi kéo tay bạn:
- Thôi, dì đã gọi thì chúng ta phải vào...
Và nháy mắt, Khôi tiếp:
- Để tớ xin lỗi dì Hạnh hộ cho, nhân thể tớ sẽ xin dì cho Việt đi "cắm trại" với Khôi ít ngày.

Con Tàu Bí Mật chương 1

Từ lúc mặt trời lấp ló sau rặng dừa phía cuối vườn, Việt vẫn ngồi tựa mình bên gốc ổi, yên lặng nhìn những cụm mây trắng lờ lững trôi trên nền trời.
Sau 1 năm chăm chỉ học, Việt tạm biệt Sài Gòn về quê nghỉ hè. Không khí ở đây trong lành thoáng mát, nhưng cảnh vật buồn tẻ không hợp mấy với cái tuổi hoạt động, sôi nổi của Việt. Gió thoảng nơi đồng quê làm Việt thấy chóng đói, ăn khoẻ gấp đôi khi còn ở Sài Gòn. Nhưng ăn rồi sinh lực dồn cả ra chân tay, muốn chạy nhảy hò hét vui đùa mà không có bạn. Việt đành ngồi buồn mở sách ra đọc. Đọc mãi cũng chán, nhất là trong ngày nghỉ hè. Chán, Việt ngồi nhìn mây bay, nhìn hàng dừa soi bóng nước. Nhưng Việt không có tâm hồn thi sĩ mấy, nên chỉ mơ mộng một lát đã thấy chân tay ngứa ngáy bực bội. Việt đâm ra nhớ Sài Gòn, nhớ Khôi. Việt nghĩ: giá lúc này có Khôi ở bên cạnh thì vui biết mấy.

LẬP DANH BẠ ĐIỆN THOẠI BẰNG ACCESS 2003


TẠO MỘT QUYỂN DANH BẠ ĐIỆN THOẠI  BẰNG  MS ACCESS
  Các bạn làm việc trong văn phòng, làm kinh doanh, thư ký … thường xuyên phải liên hệ qua điện thoại với đối tác, với khách hàng. Hoặc bạn làm việc tại cơ quan Nhà nước nhất là tại các đơn vị cấp trên , cấp Thành phố chẵng hạn, bạn phải thường xuyên liên lạc bằng điện thoại với 24 quận huyện, và các ban ngành trên toàn thành phố. Lúc này bạn sẽ thấy quyển Danh bạ điện thoại là cần thiết biết bao.
Nhưng lỡ bạn làm lạc mất quyển “Cẩm nang” này thì sao nhỉ? Gay go đấy!
Tại sao bạn không đặt quyển “Danh bạ điện thoại “ này ngay trên màn hình  Desktop nhỉ? Vừa tiện lợi khi tra cứu, vừa không sợ bị lạc, bị mất (bạn có thể sao chép và cất ở nhiều nơi kể cả trong USB), hơn nữa lại phù hợp với công việc Tin học văn phòng của bạn nữa đấy! Khi tìm số điện thoại chỉ cần bấm nút thôi.
Bây giờ tôi hướng dẫn bạn làm  quyển DANH BẠ ĐIỆN THOẠI “ĐIỆN TỬ” này nhé, thật đơn giản!  Nào, chúng ta bắt đầu khởi động MS Access.

Comment

Translate