19/3/13

Tường thuật thánh lễ đăng quang ĐGH Phanxicô

Tường thuật thánh lễ đăng quang ĐGH Phanxicô


VRNs (19.03.2013)- Vatican TV – Lúc 5 giờ 5 phút
“Đây Chiên Thiên Chúa , đây Đấng xóa tội trần gian, phúc cho ai được mời đến dự tiệc Chiên Thiên Chúa” 
4 giờ 50 phút
“TẤT CẢ CÁC CON HÃY NHẬN LẤY MÀ UỐNG;
VÌ NÀY LÀ CHÉN MÁU THẦY,
MÁU GIAO ƯỚC MỚI VÀ VĨNH CỬU,
SẼ ĐỔ RA CHO CÁC CON
VÀ NHIỀU NGƯỜI ĐƯỢC THA TỘI.
CÁC CON HÃY LÀM VIỆC NÀY MÀ NHỚ ĐẾN THẦY.”

Với danh hiệu Phanxicô, Đức Giáo Hoàng đã gây bất ngờ cho nhiều người. Trong buổi gặp gỡ với giới truyền thông trước đó. Đức Thánh Cha đã giải thích về lựa chọn của Ngài  “ Khi số phiếu lên đến 2 phần 3, thì cộng đoàn vỗ tay như thói quen vì đã bầu được Giáo Hoàng. ĐHY Hummes ôm lấy tôi và nói: ”Bạn đừng quên người nghèo nhé!”. Và lời ấy đã đi vào tâm trí tôi: người nghèo, người nghèo!. Rồi ngay lúc ấy cùng với người nghèo tôi đã nghĩ đến thánh Phanxicô Assisi”.
“Rồi tôi cũng nghĩ đến các cuộc chiến tranh, trong khi cuộc khui phiếu tiếp tục, cho đến tất cả các phiếu. Thánh Phanxicô là người hòa bình. Và thế là tên Phanxicô đi vào tâm hồn tôi: Phanxicô Assisi. Người khó nghèo, người hòa bình, người yêu mến và bảo tồn thiên nhiên, trong lúc này chúng ta đang có một quan hệ không tốt lắm đối với Đấng Tạo Hóa. Đó là vị mang lại cho chúng ta tinh thần hòa bình, con người thanh bần. A, tôi mong ước một Giáo Hội thanh bần và cho người nghèo dường nào! Sau đó một vài hồng y đã nói đùa với tôi: ”Lẽ ra bạn phải được gọi là Adriano, vì ĐGH Adriano VI là một nhà cải cách, cần phải cải tổ…”. Một vị khác nói: ”Không, không, tên của bạn phải là Clemente”. Nhưng tại sao? ”Clemente XV: như thế bạn trả đũa được ĐGH Clemente XIV là người đã giải tán dòng Tên!”. Đó là những câu nói đùa thôi…”
 
Lúc 4 giờ 40 phút thánh lễ bước sang phần Phụng vụ Thánh Thể

Lúc 4 giờ 28 phút Đức Thánh Cha kết thúc bài giảng và cộng đoàn cùng Tuyên xưng Đức Tin. ĐHY GB Phạm Minh Mẫn của Việt Nam cũng đang tham dự thánh lễ đại diện cho hàng triệu Tín hữu Công Giáo Việt Nam đang hướng về Vatican
Trong buổi đọc kinh Truyển tin Chúa Nhật vừa qua. Nhiều người đã có nhận xét.
“Những lời lẽ đầy tự do và chứa chan hy vọng là những gì chúng tôi muốn.Đó là những gì chúng tôi cần. “.”Ngài là một con người tốt bụng, rất giản dị, tử tế và tao nhã. Tôi nghĩ ngài sẽ làm việc rất tốt. “.”Ngài đã làm tất cả chúng tôi ngạc nhiên, bởi sự giản dị và gần gũi đối với người nghèo. Vạn tuế Đức Thánh Cha. “
Lúc 4 giờ 17 phút. Đức Giáo Hoàng đang thuyết giảng trước đông đảo khách tham dự trong ngày lễ trọng kính Thánh Giuse

Bài đọc Tin Mừng trích sách Mátthêu 1,16.18-21.24a
16 Ông Gia-cóp sinh ông Giu-se, chồng của bà Ma-ri-a, bà là mẹ Đức Giê-su cũng gọi là Đấng Ki-tô.18 Sau đây là gốc tích Đức Giê-su Ki-tô : bà Ma-ri-a, mẹ Người, đã thành hôn với ông Giu-se. Nhưng trước khi hai ông bà về chung sống, bà đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần. 19 Ông Giu-se, chồng bà, là người công chính và không muốn tố giác bà, nên mới định tâm bỏ bà cách kín đáo. 20 Ông đang toan tính như vậy, thì kìa sứ thần Chúa hiện đến báo mộng cho ông rằng : “Này ông Giu-se, con cháu Đa-vít, đừng ngại đón bà Ma-ri-a vợ ông về, vì người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần. 21 Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giê-su, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ.” 24a  Khi tỉnh giấc, ông Giu-se làm như sứ thần Chúa dạy.

Thánh lễ đăng quang của Đức Thánh Cha Phanxicô được cử hành vào lễ trọng kính Thánh Giuse bạn trăm năm Đức Trinh Nữ Maria. Vì thế các bài đọc được rút ra từ phần riêng kính các Thánh trong ngày lễ này.
Romereports cho biết Vatican hy vọng ít nhất 200.000 tín hữu tham dự lễ này.
Theo wikipedia Ban đầu, dây Pallium Giáo hoàng không khác dây Pallium của Giám mục, với ý nghĩa Giáo hoàng cũng là một Giám mục của Giáo phận Rome. Tuy nhiên, từ thời của giáo hoàng Benedict XVI, dây Pallium Giáo hoàng trở nên khác biệt hơn so với các Giáo hoàng tiền nhiệm. Vẫn mang hình dáng truyền thống nhưng dây Pallium Giáo hoàng mới dài hơn dây Pallium dành cho các Tổng giám mục, dệt hoàn toàn bằng len trắng dài 2.6m và rộng 11 cm làm bằng lông cừu. Trên sợi dây len có gắn hình 5 dấu thập giá biểu tượng của 5 dấu đinh của Đức Kitô với 3 chiếc đinh cài tượng trưng cho 3 dấu đinh thập giá.


Lúc 3 giờ 43 phút.Tại quảng trường, Đức Hồng Y Jean Louis Tauran, trưởng hồng y đẵng phó tế đặt dây pallium trên vai ĐGH. Kế đó Đức Hồng Y Godfried Danneels, trưởng hồng y đẵng linh mục dâng một lời cầu nguyện. Và Đức Hồng Y Angelo Sodano, niên trưởng hồng y đoàn trao cho ĐGH chiếc nhẫn ngư phủ mới được làm riêng cho triều đại Đức Phanxicô.
Chiếc nhẫn ngư phủ bằng bạc mạ vàng là một trong những biểu tượng mà tân Giáo hoàng sẽ nhận trong thánh lễ nhậm chức, được làm theo mẫu mà nhà điêu khắc Enrico Manfrini (đã mất năm 2004) đã thiết kế cho cố Giáo hoàng Phaolô VI.
“Chiếc nhẫn được thiết kế bởi Manfridi, người đã sáng tạo nhiều công trình tôn giáo và dâng nó cho giáo hoàng,” người phát ngôn của Vatican Federico Lombardi cho hay.
Manfridi được mệnh danh là “nhà điêu khắc của giáo hoàng,” đã từng thiết kế nhiều đồ vật cho các đời Giáo hoàng, từ Đức Piô XII, Đức Phaolô cho tới Đức Gioan Phaolo II. Còn người thiết kế nhẫn cho Giáo hoàng Benedict XVI thì là một thợ kim hoàn khác có tên Claudio Franchi.
Lúc 3 giờ 32 phút. Đoàn đồng tế đang tiến ra Quảng trường thánh Phêrô. Sau khi Đức Giáo Hoàng dành thời gian cầu nguyện cùng xông hương trước mộ thánh Phêrô.


Lúc 3 giờ 25 phút. Đoàn rước từ vương cung thánh đường đang chuẩn bị tiến ra Quảng trường. Vào năm 2005, Thánh lễ đăng quang của ĐGH Biển Đức 16 đã được rút ngắn xuống từ ba tiếng theo thường lệ xuống còn hai tiếng. Sáu nguyên thủ quốc gia đã đăng ký tham dự thánh lễ này, trong đó có Phó Tổng thống Mỹ, Joe Biden, cùng các nhà lãnh đạo khác cũng như người đứng đầu của nhiều tín ngưỡng .Sẽ có 130 đoàn đại biểu đến từ các quốc gia.
Một số các nhà lãnh đạo tín ngưỡng cũng sẽ có mặt ở đó, nổi bật nhất, Đức Thượng phụ Đại kết Bartholomew I, cũng như các đại biểu đến từ 32 giáo hội Kitô giáo khác và 16 nhóm người Do Thái. Hồi giáo, Phật giáo, đạo Sikh và đạo Giai-na cũng có đại diện tham dự.
 Lúc 3 giờ. Đức Thánh Cha Phanxicô I đã tiến vào  Quảng truờng thánh Phêrô trên xe chuyên dụng. Đoàn đại biểu đến từ các nước đã trương hiệu kỳ để đón chào Ngài.
Lúc 2 giờ 37 phút (giờ Việt Nam) Đông đảo khách hành hương và các đoàn đại biểu tham dự thánh lễ đăng quang của Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã hiện diện tại Quảng trường thánh Phêrô. Trước đó Giám đốc phòng báo chí Vatican nói rằng có hơn 200 đoàn đại biểu tôn giáo và chính trị xác nhận là họ sẽ đến tham dự thánh lễ này.
Quảng trường thánh Phêrô với đông đảo khách hành hương
Hàng trăm ngàn người đang vào bên trong Quảng trường để tham dự Thánh Lễ nhậm chức chính của Đức Đức Thánh cha Francis. thánh lễ bắt đầu từ 9:00 sáng theo giờ Rôma.
Tất cả các Hồng Y tại Rome được dự kiến sẽ có mặt trong Thánh Lễ, và Tổng Giám Mục và Giám Mục sẽ được tham dự đại diện cho Giáo Hội địa phương từ khắp nơi trên thế giới 1, Đức Thượng phụ Đại kết Constantinople, Thượng phụ Bartholomew I, người được coi là “đầu tiên của “Hiệp thông trong Giáo Hội Chính Thống Đông, sẽ được tham dự tại nhậm chức Thánh Lễ Đức Tổng Giám mục York, Tiến sĩ John Sentamu sẽ đại diện cho Tổng giám mục Canterbury và Cộng đồng Anh giáo tại Rome thánh lễ sẽ có thêm sự tham dự của Tổng thống Cristina Kirchner; Dilma Roussef, Chủ tịch Brazil;. và Mexico Chủ tịch Enrique Peña Nieto Phó Tổng thống Joe Biden,thống đốc Canada, David Johnston. các nhà lãnh đạo châu Âu, tướng Đức Angela Merkel, Thủ tướng Pháp Jean-Marc Ayrault và ,Thủ trưởng Tây Ban Nha Mariano Rajoy. Chủ tịch Hội đồng châu Âu, Hermann Van Rompuy và Chủ tịch Ủy ban châu Âu, José Manuel Barroso.

Dây Pallium


Lm. Daminh Nguyễn ngọc Long3/19/2013

Dây Pallium

Ngày lễ khai mạc sứ vụ mục tử Phero, còn gọi là lễ đăng quang, Đức tân giáo hoàng nhận choàng lên vai dây Pallium, và chiếc nhẫn ngư phủ được trao xỏ vào ngón tay.

Hai biểu tượng này diễn tả chức vị cùng quyền hành của Đức giáo hoàng Công giáo Roma.

Nhưng đâu là ý nghĩa dây Pallium?

1. Nguồn gốc lịch sử dây Pallium

Dây Pallium là biểu hiểu chức vị của Đức giáo hoàng Công giáo. Dây Pallium cũng được trao ban cho các vị Tổng giám mục đứng đầu các Tổng giáo phận Công giáo trên thế giới.

Dây Pallium cũng là chiếc dây Các Phép (Stola), mà linh mục mang đeo khi cử hành các Bí Tích. Dây Pallium ngày nay có hình thể như chữ Y, phía trên quấn thành hình tròn choàng qua hai bên vai, và phía dưới dài xuống trước ngực, chiều ngang rộng từ 5 đến 15 centimét. Trên dây Pallium có thêu các hình Thánh gía mầu đen. Riêng dây Pallium của Đức giáo hoàng thêu hình Thánh gía mầu đỏ.

Tới thế kỷ thứ 3. dây Pallium là một phần áo mão của các Nghị sĩ quan thượng viện Roma. Sau khi đạo Công giáo được chính thức công nhận là tôn giáo trong toàn thể đế quốc Roma năm 380, dây Pallium được trao cho các Giáo sỹ chức sắc cao cấp.

Bên Đông Phương dây Pallium thuộc về phẩm phục của các Đức Giám mục.

Từ thế kỷ thứ 7. Đức giáo hoàng bên Phương tây trao dây Pallium cho các vị Tổng giám mục.

Dây Pallium được Đức giáo hoàng cũng như các Vị Tổng giám mục mang đeo trên vai, không chỉ mang ý nghĩa là biểu tượng của chức vị cùng quyền bính. Nhưng còn hơn thế nữa. Dây Pallium có một ý nghĩa thâm sâu về đạo đức thần học, nhất là trách nhiệm là mục tử của người được mang đeo dây này.

2. Ý nghĩa đạo đức thần học

„ Biểu tượng đầu tiên là dây Pallium, được dệt bằng len thuần túy, sẽ được đặt lên đôi vai tôi. Dấu chỉ xa xưa này các Giám mục Rôma đã quàng từ thế kỷ IV có thể xem là hình ảnh gánh nặng của Đức Kitô mà vị Giám mục của thành này, Tôi Tớ của các Tôi Tớ Chúa, mang lên vai ngài. Ách của Thiên Chúa là thánh ý Chúa mà chúng ta nhận lấy. Và thánh ý này không đè nặng lên chúng ta, đè bẹp chúng ta và lấy đi tự do của chúng ta. Niềm vui của dân Do Thái, đặc ân lớn nhất của dân tộc này là biết điều gì Chúa muốn, là biết nơi đâu có thể tìm ra con đường dẫn đến sự sống. Đó cũng là niềm vui của chúng ta: Thánh ý Chúa không tha hóa ta, nhưng thanh tẩy chúng ta - cho dù điều này có thể là đau thương - và do đó dẫn ta quay về với chính mình. Như thế, chúng ta không phụng sự một mình Ngài nhưng còn phụng sự ơn cứu độ của toàn thế giới, của toàn bộ lịch sử.

Biểu tượng của dây Pallium còn cụ thể hơn nữa: len chiên nhằm tiêu biểu cho những con chiên lạc lối, yếu đau mà vị mục tử vác lên vai ngài và đem đến những nguồn nước sự sống. Đối với các Nghị Phụ của Giáo Hội, dụ ngôn con chiên đi lạc mà vị mục tử tìm kiếm trong sa mạc, là một hình ảnh của mầu nhiệm Chúa Kitô và Giáo Hội. Nhân loại - mỗi một người trong chúng ta - là con chiên lạc trong sa mạc không còn biết lối về. Con Thiên Chúa sẽ không thể để điều này xảy ra; Ngài không thể bỏ mặc con người trong điều kiện thê thảm như vậy. Ngài nhảy trên đôi chân mình và từ bỏ vinh quang thiên quốc để tìm kiếm con chiên này và theo nó đến tận cùng của Thánh Giá. Ngài mang nó lên vai và gách vác nhân loại; Ngài gách vác tất cả chúng ta - Ngài là mục tử nhân lành đã thí mạng vì đàn chiên. Điều dây Pallium này chỉ ra đầu tiên và trên hết là tất cả chúng ta được gánh vác bởi Đức Kitô. Nhưng đồng thời nó cũng mời gọi chúng ta gánh vác lẫn nhau.

Do đó, dây Pallium trở thành một biểu tượng cho sứ vụ mục tử mà Bài Đọc thứ Hai và Bài Phúc Âm đề cập đến. Người mục tử phải được linh hứng bởi lòng nhiệt thành thánh thiện của Đức Kitô: với Ngài không thể có chuyện thờ ơ trước cảnh quá nhiều người đang sống trong sa mạc. Và có quá nhiều loại sa mạc. Có những sa mạc của nghèo đói, sa mạc của đói khát, sa mạc của bỏ rơi, của cô đơn, của tình yêu bị huỷ diệt. Có những sa mạc của đêm đen Thiên Chúa, sự trống rỗng của các linh hồn không còn nhận thức được phẩm giá và mục đích đời người. Những sa mạc bên ngoài thế giới đang lớn dần vì những sa mạc bên trong đã trở thành quá mênh mông.

Do đó, những kho tàng dưới thế không còn để kiến tạo vườn của Thiên Chúa cho tất cả mọi người sống chung nhưng chúng được dùng để phục vụ những quyền lực bóc lột và hủy diệt. Giáo Hội như một tổng thể và tất cả các Mục Tử, giống như Đức Kitô, cần phải tiến bước để dẫn dắt dân ra khỏi sa mạc, tiến về cung điện cuộc sống, tiến đến tình bạn với Con Thiên Chúa, tiến đến Đấng đã ban cho chúng ta sự sống, và sự sống dồi dào.

Biểu tượng của con chiên cũng có một ý nghĩa sâu xa hơn. Trong vùng Cận Đông Cổ, các vua chúa có thói quen xem mình là các mục tử của dân họ. Đây là một hình ảnh tiêu biểu cho quyền lực của họ, một hình ảnh coi thường người khác: với họ đối tượng của mình chỉ như bầy cừu mà mục tử có thể khử bỏ tùy thích. Khi mục tử của toàn thể nhân loại, Thiên Chúa hằng sống, chính Ngài trở nên con chiên, Ngài đứng bên những con chiên, đứng bên những ai bị áp bức và giết hại. Đây là cách thức Ngài tự mạc khải mình là vị mục tử chân chính: Đức Giêsu nói về chính Ngài: "Ta là Mục Tử Tốt Lành … Ta thí mạng sống mình vì đàn chiên" (Ga 10:14). Không phải là quyền lực nhưng chính là tình yêu cứu chuộc chúng ta! Đây là dấu chỉ của Thiên Chúa: chính Ngài là tình yêu.

Biết bao lần chúng ta mong Thiên Chúa tỏ mình ra mạnh mẽ hơn, muốn Ngài ra oai quyết liệt, đánh gục sự dữ và kiến tạo một thế giới tốt đẹp hơn. Tất cả các ý thức hệ về quyền lực biện minh cho chúng bằng đúng đường lối này, chúng biện minh cho sự hủy hoại bất cứ thứ gì chắn lối trên con đường của tiến bộ và giải phóng nhân loại. Chúng ta đau khổ vì sự nhẫn nại của Thiên Chúa. Nhưng chúng ta lại cần đến sự nhẫn nại của Ngài. Thiên Chúa, Đấng đã trở nên chiên con bảo với chúng ta rằng thế giới được cứu rỗi bởi Đấng Chịu Đóng Đinh, chứ không phải bởi những kẻ đóng đinh Ngài. Thế giới được cứu chuộc bởi sự kiên nhẫn của Thiên Chúa. Nó bị phá hủy bởi sự thiếu kiên nhẫn của con người.

Một trong những tính cách căn bản của một mục tử phải là yêu thương dân được trao phó cho mình như yêu mến Đức Kitô Đấng ngài phụng sự. Chúa Kitô nói với Thánh Phêrô: "Hãy chăm sóc các chiên ta", và giờ đây, trong giây phút này, Ngài cũng nói với tôi điều đó. Chăm sóc nghĩa là yêu thương, và yêu thương cũng có nghĩa là sẵn sàng chịu đau khổ. Yêu thương nghĩa là trao ban cho đàn chiên những gì là thực sự lương hảo, dưỡng chất chân lý Thiên Chúa, lời Chúa, dưỡng chất sự hiện diện của Ngài, được ban cho chúng ta qua các Bí Tích Hồng Phúc. Các bạn thân mến- trong giờ phút này, tôi chỉ có thể nói: hãy cầu nguyện cho tôi, để tôi có thể học biết yêu Chúa càng ngày càng nhiều hơn. Hãy cầu nguyện cho tôi để tôi có thể học biết yêu đàn chiên của Ngài càng ngày càng nhiều hơn - nói cách khác, các bạn, Giáo Hội thánh thiện, mỗi người trong các bạn và tất cả các bạn hợp lại. Xin cầu cho tôi, để tôi đừng trốn chạy vì sợ sói dữ. Hãy cầu nguyện cho nhau xin Thiên Chúa gánh vác chúng ta và chúng ta sẽ học biết cách gánh vác lẫn nhau.“ ( Đức Giáo hoàng Benedicto XVI., bài giảng lễ khai mạc sứ vụ mục tử Phero, Vatican 24.04.2005

3. Chiếc dây Pallium được làm phép thánh hiến

Dây Pallium được làm bện bằng lông của con chiên, và vào ngày lễ kính Thánh nữ Agnes, 21.01. hằng năm do Đức giáo hoàng làm phép thánh hiến.

Lông các con chiên được thu thập đưa về nhà Dòng Santa Cecilia kín bên Ý Trastevere bện dệt thành dây Pallium.

Chiều trước ngày lễ kính hai Thánh Tông đồ Phero và Phaolo, những chiếc dây Pallien được đưa đến bàn thờ trước mộ Thánh Phero nằm bên dưới bàn thờ chính của đền thờ Thánh Phero bên Vatican. Những dây Pallien mới này được giữ cẩn thận trong hộp ngay sát cạnh di tích Xương Thánh của Thánh Phero. Như thế dây Pallium được đụng chạm với di tích Xương Thánh của vị Tông Đồ cả của Chúa Giesu, Thánh Phero.

Dây Pallium được Đức giáo hoàng trao ban cho các Vị Tổng giám mục mới được bổ nhiệm đứng đầu các Tổng giáo phận vào ngày lễ kính hai Thánh Tông đồ Phero và Phaolô, 29.06. hằng năm ở đền thờ Thánh Phero bên Vatican, trong buổi lễ đại trào long trọng.

Việc trao dây Pallium từ tay Đức giáo hoàng cho các vị Tổng giám mục mới được bổ nhiệm gắn liền với lời tuyên thệ trung thành với Đức Gíao hoàng Roma đương nhiệm và những vị kế nhiệm ngài.

Các vị Tổng giám mục chỉ được mang đeo dây Pallium khi dâng thánh lễ trong Tổng giáo phận của ngài, và trong những Giáo phận thuộc về vùng tổng giáo phận của mình.

Chỉ một mình Đức Gíao Hoàng Roma được mang dây Pallium khắp nơi, chỗ nào ngài tới dâng thánh lễ.

Dây Pallium chỉ trao ban cá nhân cho vị Tổng giám mục. Nên vị đó không được trao truyền tiếp cho ai. Khi vị đó qua đời, dây Pallium cũng được quàng vào chôn theo vị đó.

Một vị Tổng giám mục đã được trao dây Pallium cho một tổng giáo phận, và rồi một thời gian sau lại được bổ nhiệm sang làm việc ở một Tổng giáo phận khác, vị đó lại cần dây Pallium mới.

Hôm 19. 03.2013 Đức tân giáo hoàng Phanxico đã được Đức Hồng Y đẳng Phó Tế Tauran, trao choàng dây Pallium có thêu 6 hình cây Thánh gía mầu đỏ trong lễ khai mạc sứ vụ mục tử Phero.

Tuy không trực tiếp như vị tiền nhiệm Đức nguyên giáo hoàng BenedictoXVI. trong lễ khai mạc sứ vụ mục tử đã có suy tư nói về ý nghĩa dây Pallium. Nhưng Đức tân giáo hoàng Phanxico trong bài giảng, đã nói lên khía cạnh gánh nặng trách nhiệm phục vụ canh giữ những gì Thiên Chúa đã tạo dựng ban cho con người:

”Nhưng ơn gọi của người canh giữ không phải chỉ liên hệ đến các tín hữu Kitô chúng ta mà thôi, nhưng còn có một chiều kích đi trước và nhân bản, liên hệ tới tất cả mọi người.

Đó là việc bảo tồn toàn thể thiên nhiên, vẻ đẹp của công trình tạo dựng, như được trình bày cho chúng ta trong Sách Sáng Thế và như thánh Phanxicô Assisi đã chỉ cho chúng ta; đó là tôn trọng đối với mỗi thụ tạo của Thiên Chúa và môi trường trong đó chúng ta sinh sống.

Đó là giữ gìn con người, chăm sóc tất cả mọi người, mỗi người, với tình yêu thương, đặc biệt là các trẻ em, người già, những người yếu đuối hơn và thường ở ngoài lề tâm hồn chúng ta.

Đó là chăm sóc lẫn nhau trong gia đình: vợ chồng gìn giữ nhau, và trong tư cách là cha mẹ, họ chăm sóc con cái, rồi với thời gian cả con cái cũng trở thành những người gìn giữ cha mẹ.

Đó là sống những tình bạn chân thành, là một sự gìn giữ nhau trong sự tín nhiệm, trong sự tôn trọng và trong thiện ích. Xét cho cùng, tất cả đều được ủy thác cho sự gìn giữ của con người, và đó là một trách nhiệm liên hệ tới tất cả chúng ta. Anh chị em hãy trở thành những người gìn giữ hồng ân của Thiên Chúa.

”Và khi con người thiếu sót trách nhiệm của mình, khi chúng ta không chăm sóc công trình tạo dựng và các anh chị em chúng ta, thì khi ấy xảy ra sự tàn phá và con tim trở nên chai đá. Rất tiếc là trong mỗi thời đại, đều có những ”vua Hêrôđê” đề ra những mưu đồ chết chóc, hủy hoại và bóp méo khuôn mặt của con người nam nữ. (Đức giáo hoàng Phanxico, Bài giảng lễ khai mạc sứ vụ mục tử, 19.03.2013)

Đức tân gíao hoàng Phanxico từ khi được bầu chọn là giáo hoàng đã và đang chiếm giữ được cảm tình lòng qúi mến của mọi người. Người ta nghe, nhìn thấy cùng cảm nhận n được lòng khiêm nhượng, sự chân thành đơn giản trong cung cách cũng như lời nói của ngài phát chiếu tỏa ra.

Nhiều người đã nói lên tâm tư tin là làn gió mới Đức Chúa Thánh Thần đang thổi vào trong Giáo Hội.

*********************

Làn gió mới Đức Chúa Thánh Thần thổi vào đời sống Giáo Hội là làn gió thiêng liêng đạo đức, làn gió mang đến sự tươi mát đem đến sức sống sự phấn khởi cho con người, mà các vị Giáo hoàng cũ cũng như mới đều nhấn mạnh đến:

1. Đức nguyên gíao hoàng Benedicto XVI. trong buổi triểu yết cuối cùng ngày 27.02.2013 đã cảnh gíac nguy cơ coi biến Gíao Hội tựa như một „Tổ hợp cho mục tiêu tôn giáo hay mục tiêu nhân bản lo việc phúc lợi“

Đức tân gíao hoàng Phanxico trong bài giảng đầu tiên ở nhà nguyện Sixtine với các Vị Hồng Y đã nói lên tâm tư quyết liệt chống lại hình ảnh một Giáo Hội như „Chúng ta có thể tiến bước theo ý muốn của mình, chúng ta có thể xây dựng rất nhiều điều, nhưng nếu chúng ta không tuyên xưng Đức Giêsu Kitô, thì có ích gì? Chúng ta sẽ trở thành một tổ chức phi chính phủ (NGO) đáng thương, chứ không phải là Giáo Hội, không phải là Hiền Thê của Chúa“ ( 14.03.2013.)

2. Đức nguyên giáo hoàng Benedicto XVI. khi từ gĩa lui về nghỉ hưu đã kêu gọi cùng xây dựng Giáo hội trong „ hòa hợp hài hòa“.

Đức tân gíao hoàng Phanxico cũng nhìn thấy mục tiêu của Giáo Hội „không phải đều giống như nhau, nhưng trong sự hòa hợp hài hòa.“

3. Đức nguyên Gíao hoàng Benedicto XVI. đã nói lên Giáo Hội cần phải đừng để bị tục hóa. Nhưng ưu tiên cho người nghèo.

Đức tân giáo hoàng Phanxico luon nhấn mạnh đến khía cạnh sống dấn thân cùng đồng hành với người nghèo.

Mỗi Vị Giáo Hoàng được Chúa gửi đến cho Giáo Hội vào mỗi thời điểm khác nhau, mà đời sống con thuyền Giáo Hội cần.

Như thế có thể nói được:

Đức cố Gíao hoàng Phaolo II., bây giờ là Á Thánh, đã giữ con thuyền đời sống Giáo Hội cho vững vàng trở lại trong cơn sóng gió bão táp.

Đức nguyên Giáo hoàng Benedicto XVI. đã bắt đầu làm nhiệm vụ thanh tẩy rửa con thuyền Giáo Hội bị dơ bẩn, và lèo lái cho đi trở lại đúng đường, đúng hướng.

Và Đức tân giáo hoàng Phanxico bây giờ làm nhiệm vụ cho dàn máy bên trong thuyền hoạt động nổ chạy, để con thuyền Giáo Hội có khả năng vượt đại dương.

Khí hậu mùa Xuân đang về với đất trời, với con người và với Gíao Hội Chúa ở trần gian. 
Nguồn: Vietcatholic

Việc chuẩn bị lễ đăng quang giáo hoàng đã hoàn tất

Việc chuẩn bị lễ đăng quang giáo hoàng đã hoàn tất

VRNs (19.03.2013) – Vatican – Sáng 18.03, việc chuẩn bị gần như hoàn tất để Thánh Lễ đăng quang của Đức Giáo Hoàng Francis. Giám đốc báo chí Vatican nói rằng có hơn 200 đoàn đại biểu tôn giáo và chính trị xác nhận là họ sẽ đến dự lễ này.
Dự kiến, thánh lễ sẽ bắt đầu lúc 9:30 sáng (gần 4 giờ tại VN), nhưng trước đó gần một giờ, Đức Giáo Hoàng đi một vòng Quảng trường Thánh Phêrô để chào mọi người trước khi tiến vào bên trong Vương Cung Thánh Đường.
Cha Federico Lombardi trả lời báo chí trong cuộc họp báo

Các phóng viên vừa tham dự cuộc họp báo, vừa làm tin và chuyển ngay về bản báo/đài của mình, khiến khán giả và đọc giả có cảm tưởng cuộc họp báo đang xảy ra trước mặt họ và cùng giờ với cuộc họp đang diễn ra ở Rome.
Cha Federico Lombardi nói: “Các thượng phụ và tổng giám mục chính tòa, các nhà lãnh đạo của tất cả các Giáo Hội Công Giáo Đông sẽ tham dự lễ đăng quang. Các ngài cùng với Đức Giáo Hoàng đi xuống lăng mộ của Thánh Phêrô để tỏ lòng tôn kính và cầu nguyện”.
Một đoàn rước chiếc nhẫn ngư phủ và dây stola, tượng trưng cho vai trò của Đức Giáo Hoàng là mục tử của Giáo hội.
Tại quảng trường, Đức Hồng Y Jean Louis Tauran, trưởng hồng y đẵng phó tế đặt dây stola trên vai ĐGH. Kế đó Đức Hồng Y Godfried Danneels, trưởng hồng y đẵng linh mục dâng một lời cầu nguyện. Và Đức Hồng Y Angelo Sodano, niên trưởng hồng y đoàn trao cho ĐGH chiếc nhẫn ngư phủ mới được làm riêng cho triều đại Đức Phanxicô.
Một số các nhà lãnh đạo tín ngưỡng cũng sẽ có mặt ở đó, nổi bật nhất, Đức Thượng phụ Đại kết Bartholomew I, cũng như các đại biểu đến từ 32 giáo hội Kitô giáo khác và 16 nhóm người Do Thái. Hồi giáo, Phật giáo, đạo Sikh và đạo Giai-na cũng có đại diện tham dự.
Romereports cho biết Vatican hy vọng ít nhất 200.000 tín hữu tham dự lễ này.
PV.VRNs
Lược tin Romereports

 

Mot Minh và cô đơn


Tác giả: 
Trầm Thiên Thu
Một mình và cô đơn

Một mình hoặc đơn độc chưa chắc là cô đơn hoặc cô độc, vì có thể người đó đang suy tư, đang sáng tác, đang cầu nguyện, đang ngắm nhìn cái gì đó,… Và như vậy thì dù một mình nhưng không hề cô đơn. Cô đơn có thể là chỉ một mình, nhưng người ta vẫn có thể cô đơn khi đứng giữa hàng trăm người. Anh ngữ cũng phân biệt “alone” (một mình) khác với “lonely” (cô đơn, cô độc), Pháp ngữ tương đương là “seul” và “solitaire”. Nhưng nếu vừa một mình vừa cô đơn thì thật trĩu nặng – trĩu nặng cả tâm hồn và thể lý!

Cô đơn là cho đi mà không có người nhận, là muốn nhận mà chẳng có ai cho. Cô đơn là mong ước, mà điều mình mong ước chẳng xảy đến. Cô đơn là chờ đợi, mà người mình chờ đợi không đến. Chỉ có ai đã cô đơn mới có thể hiểu thấu nỗi buồn, mới thấy cái hoang dại trong cuộc đời của kẻ cô đơn như ta. Cô đơn là cảm giác khó diễn tả, không thể gọi tên. Cô đơn là một dạng đau khổ!

Cô đơn cũng có thể là khi một mình lang thang trong mưa, một mình lê bước trên đường đời, khi một mình trong phòng, khi không ai hiểu mình, khi bị gièm pha, khi bị chỉ trích, khi bị đố kỵ, khi bị ghét bỏ,…

Nỗi cô đơn khiến người ta u buồn, và ngược lại, nỗi buồn khiến người ta cô đơn!

Chiều tối Thứ Năm Tuần Thánh, sau khi dùng Bữa Tiệc Ly với các môn đệ, Chúa Giêsu đi vào Vườn Dầu một mình cầu nguyện với Chúa Cha. Có 3 môn đệ thân cận nhất đi theo nhưng các ông lăn ra ngủ khò, chả nước non gì!

Cả chương 17 (gồm 26 câu) trong Phúc Âm theo Thánh sử Gioan là lời cầu nguyện của Chúa Giêsu khi Ngài cô đơn đến tột cùng với bao điều trăn trở, như những lời trăng trối dành cho mọi người – trong đó có chính mỗi chúng ta.

Chúa Giêsu là Thiên-Chúa-Làm-Người, thế nên Ngài có hai bản tính: Thần tính và nhân tính. Về nhân tính, Ngài cũng là một con người bình thường – ngoại trừ tội lỗi. Nghĩa là Ngài cũng cảm thấy vui và buồn như chúng ta. Thế nên, khi biết đến giờ phải chịu khổ hình, Ngài cũng muốn tâm sự nỗi lòng với các môn đệ để được cảm thông, vì nói ra cũng nhẹ lòng phần nào: “Tâm hồn Thầy buồn đến chết được. Anh em ở lại đây mà canh thức với Thầy” (Mt 26:38; Mc 14:34).

Nỗi buồn của Chúa Giêsu quá lớn, quá nặng, mà không chỉ buồn mà còn sợ, đến nỗi tưởng chừng có thể chết đi được. Chúng ta cũng chỉ có thể cảm nhận phần nào dù chúng ta cũng đã từng mất người thân yêu nhất.

Nỗi cô đơn chồng chất, nỗi u buồn chồng chất. Sức người phải cố gắng hết sức mới có thể vượt qua. Vì không thể vượt qua cú sốc quá lớn nên một số người đã tìm đến cái chết bằng cách này hay cách nọ: Treo cổ, uống thuốc độc, nhảy sông, nhảy lầu, lao vào xe, tự cắt mạch máu hoặc tự đâm mình,… Một số người khác không tự tử thì bị tâm thần, mức độ nặng nhẹ khác nhau. Nói chung, nỗi buồn quá lớn khiến người ta bị nhiều dạng tâm bệnh.

Có lần Chúa Giêsu nói: “Sẽ đến giờ Thầy không còn dùng dụ ngôn mà nói với anh em nữa, nhưng Thầy sẽ nói rõ cho anh em về Chúa Cha, không còn úp mở” (Ga 16:25), các môn đệ khoái chí lắm. Rồi Ngài nói tiếp: “Chính Chúa Cha yêu mến anh em, vì anh em đã yêu mến Thầy, và tin rằng Thầy từ Thiên Chúa mà đến.28 Thầy từ Chúa Cha mà đến và Thầy đã đến thế gian. Thầy lại bỏ thế gian mà đến cùng Chúa Cha” (Ga 16:27-28), thế là các ông nhao nhao giành nhau nói: “Đấy, bây giờ Thầy nói rõ, chứ không còn dùng dụ ngôn nào nữa. Giờ đây, chúng con nhận ra là Thầy biết hết mọi sự, và Thầy không cần phải có ai hỏi Thầy. Vì thế, chúng con tin Thầy từ Thiên Chúa mà đến” (Ga 16:29-30).

Thật may mắn cho các môn đệ còn kịp nhận biết Sư Phụ là ai trước giờ sinh ly tử biệt. Nghe vậy, Đức Giêsu xác định bằng cách nói nghi vấn: “Bây giờ anh em tin à?” (Ga 16:31). Như một lời trách. Ngài buồn lắm, vì các ông ở bên Thầy suốt mấy năm trời, ăn dầm nằm dề với nhau, đi khắp nơi, thế mà bây giờ mới nói được một câu “nghe lọt tai”. Nhưng Ngài biết đám học trò mình chỉ nói miệng thôi, thế nên Ngài nói trước: “Này đến giờ, và giờ ấy đã đến rồi, anh em sẽ bị phân tán mỗi người mỗi ngả và để Thầy cô độc một mình” (Ga 16:32).

Và quả thật, ai cũng “bỏ của chạy lấy người”, chạy như ma đuổi, chạy mất dép, chạy đến rơi cả áo vẫn không dám quay lại nhặt, tất cả đều bỏ rơi Chúa khi Chúa cần họ nhất. Chúng ta cũng là những người đã từng đối xử với Chúa Giêsu như vậy. Do đó mà nỗi buồn của Chúa Giêsu quá lớn, nỗi cô đơn của Chúa Giêsu quá sâu!

Vừa mới thề sống thề chết, nói mạnh và chắc như đinh đóng cột, thế mà chỉ nghe mấy đứa đầy tớ gái bàn tán thôi, giáo hoàng tiên khởi Phêrô đã thẳng thừng chối Chúa (x. Mt 16:26-31; Mt 26:30-35; Lc 22:31-34; Ga 13:36-38). Vì không hề còn chút tình nghĩa nào đọng lại nên Phêrô mới dễ dàng chối leo lẻo như thế, và cũng như vậy nên các môn đệ khác mới trốn chạy. Môn đệ nào có “can đảm” lắm cũng chỉ dám đứng xa xa mà thôi. Không thể biện hộ!

May mà ông Phêrô kịp hối hận khi nhìn thấy ánh mắt sâu thẳm của Chúa Giêsu. Đó là ánh mắt cảm thông, yêu thương và tha thứ, có sức xoáy sâu vào tận đáy lòng Phêrô. Chỉ có mỗi chàng trai trẻ Gioan còn dám dứng gần Thánh Giá với Đức Maria.

Thấy các trò như vậy, thấy những người thân đối xử tệ như thế nên nỗi buồn của Chúa Giêsu càng tăng gấp bội, và nỗi cô đơn của Ngài càng căng phồng như sắp nổ tung vậy.

Phàm nhân quá yếu đuối, đầy tội lụy, quá xấu xa, như người-môn-đệ-Chúa-yêu đã nhận định: “Tất cả thế gian đều nằm dưới ách thống trị của Ác Thần” (1 Ga 5:19). Thời nào cũng có sự giả dối có ở khắp nơi, với hàng giả đã đành, đến cả người cũng có nhiều người giả: “Có nhiều ngôn sứ giả lan tràn khắp thế gian” (1 Ga 4:1).

Sự giả dối của con người khiến xã hội xáo trộn, làm cho người thật cảm thấy buồn và hóa cô đơn. Tại sao? Người chân thật sẽ khó nói chuyện với người giả dối, bị người giả dối ghét, bị người giả dối khinh miệt, bị người giả dối trù dập, bị người giả dối chơi khăm, bị người giả dối thù hằn, bị người giả dối lừa bịp, bị người giả dối cô lập, bị người giả dối chơi gác,…

Những người giả dối còn vào hùa với nhau để hại người chân thật bằng nhiều thủ đoạn và mánh lới. Vì thế, người chân thật không chỉ có một mình mà còn chịu cảnh cô độc.

Chúa Giêsu đã bị bọn thủ ác cô lập, gài bẫy và bị sát hại đến chết. Những người chân thật theo tinh thần Đức Kitô cũng sẽ luôn bị như vậy: “Tôi tớ không lớn hơn chủ” (Ga 13:16; Ga 15:20). Nhưng ai dám giữ vững lập trường, không a dua, không sợ “lạc bầy”, cứ là chính mình, không sợ một mình, chẳng ngán cô đơn,… đó mới là môn đệ đích thực của Đại Sư Giêsu vậy!

Quả thật, chỉ có ai cùng chết với Đức Kitô thì mới xứng đáng được sống lại với Ngài: Đó chính là niềm tin của chúng ta (Rm 6:8).

TRẦM THIÊN THU
Lễ Đức Thánh Giuse Phu Quân Đức Maria, 19-3-2013

Chúc mừng bổn mạng Thánh Giuse


Chúa chúc lành cho các bạn một ngày mới an lành trong Chúa
Hôm nay kính Thánh Giuse bạn trăm Đức Maria, Xin Chúa chúc lành cho tất cả gia trường, các em, anh trai đã chọn Thánh Giuse là bổn mạng của mình, được giống Ngài nhiều hơn. Amen

18/3/13

Đức Thánh Cha Phanxicô: Lòng Thương Xót Có Sức Biến Đổi Thế Giới

Tác giả: 
Nguyễn Minh Triệu Sj

Đức Thánh Cha Phanxicô: Lòng Thương Xót Có Sức Biến Đổi Thế Giới

VATICAN. Hơn 150 ngàn người đã tham dự buổi đọc kinh Truyền Tin đầu tiên trong triều đại Giáo Hoàng của ĐTC Phanxicô trưa Chúa Nhật ngày 17 tháng 03 năm 2013. Từ sáng sớm rất nhiều tín hữu và khách hành hương đã tuôn về Quảng trường Thánh Phêrô để tham dự buổi đọc Kinh Truyền Tin và gặp gỡ vị Giáo Hoàng thứ 266 của Giáo Hội Công Giáo. Ngài là vị Giáo hoàng đầu tiên đến từ tân thế giới và là người đầu tiên lấy danh hiệu Phanxicô.


Các con đường dẫn vào Roma đều bị phong tỏa, rất nhiều nhân viên an ninh và tình nguyện viên đã được huy động để hướng dẫn và giúp đỡ các tín hữu và khách hành hương. Ngoài ra còn có 300 tình nguyện viên sẵn sàng giúp những người khuyết tật mong muốn gặp gỡ Đức Thánh Cha. Vì số lượng người tham dự quá đông, ban tổ chức đã bố trí 4 màn hình khổng lồ để những người ở xa cũng thấy được ĐTC. Dân chúng đứng tràn ra tới đường Hòa Giải.


Đúng 12 giờ trưa, ĐTC Phanxicô xuất hiện tại cửa sổ phòng làm việc của ngài trông xuống quảng trường, giữa tiếng reo vui mừng của các tín hữu. Trong bài huấn dụ ngắn trước khi đọc kinh, sau lời chào, Đức Thánh Cha đã nhấn mạnh đến lòng thương xót của Thiên Chúa dành cho mỗi người chúng ta. ĐTC nói:


“Sau cuộc gặp vào thứ 4 tuần trước, hôm nay một lần nữa tôi lại có cơ hội để gặp gỡ anh chị em. Tôi hạnh phúc vì chúng ta gặp gỡ nhau trong ngày Chúa Nhật, ngày của Thiên Chúa. Điều này thật đẹp và quan trọng đối với mỗi người Kitô hữu chúng ta. Chúa Nhật là ngày chúng ta gặp gỡ, chào hỏi, và chia sẻ cho nhau, điều mà chúng ta đang làm tại quảng trường này.

Trong Chúa Nhật thứ 5 Mùa Chay hôm nay, Lời Chúa trình bày cho chúng ta câu chuyện về người phụ nữ ngoại tình được Chúa cứu khỏi án tử hình. Chiêm ngắm thái độ của Đức Giê-su, chúng ta không nghe thấy những lời trách mắng, những lời kết án, nhưng là lời của tình yêu, lời thương xót mời gọi chúng ta hoán cải.
Anh chị em thân mến, gương mặt của Thiên Chúa là gương mặt của người cha đầy lòng thương xót, Ngài luôn kiên nhẫn với chúng ta. Anh chị em hãy nghĩ về sự kiên nhẫn của Thiên Chúa dành cho chúng ta, không phải Thiên Chúa luôn kiên nhẫn với mỗi người chúng ta sao? Vâng, đây chính là lòng thương xót của Thiên Chúa. Ngài luôn kiên nhẫn để hiểu, chờ đợi và không mệt mỏi tha thứ cho chúng ta nếu chúng ta biết quay lại với Ngài với tất cả con tim. Thánh vịnh viết rằng: “Lòng thương xót của Thiên Chúa vĩ đại dường bao”.

Tiếp đến Đức Thánh Cha nói rằng, trong những ngày này Ngài đã đọc một tác phẩm của thần học gia Kasper. Và chính tác phẩm đã gợi hứng cho ngài về lòng thương xót của Thiên Chúa. Ngài nói:


“Đức Hồng Y Kasper nói về việc lắng nghe lòng thương xót, và lời này có thể biến đổi tất cả. Lòng thương xót có thể làm cho thế giới trở nên ấm áp hơn và công bằng hơn. Do đó, chúng ta cần hiểu lòng thương xót của Thiên Chúa, Ngài là một người cha đầy lòng thương xót đối với mỗi người chúng ta. Hãy nhớ lại lời của ngôn sứ Isaia: “Tội các ngươi dầu có đỏ như son, cũng ra trắng như tuyết. có thắm tựa vải điều, cũng hóa trắng như bông” (Is 1,18). Lòng thương xót đẹp biết bao!”

Sau đó ngài kể lại một câu chuyện trong kinh nghiệm mục vụ của ngài. Ngài nói:


“Tôi nhớ, vào năm 1992, khi còn là Giám mục, tôi đi dâng lễ tại một nhà thờ cho các bệnh nhân. Trong thánh lễ này tôi cũng giải tội cho một số người. Cuối thánh lễ, tôi đứng dậy vì tôi phải ban bí tích thêm sức. Lúc đó, có một người phụ nữ lớn tuổi tới gần tôi, bà rất khiêm nhường. Tôi nhìn người phụ này và nói với bà:
“Thưa bà, bà có muốn xưng tội không?”
Bà đáp: “Thưa có.”
“Nhưng nếu bà không có tội…”.
Và bà trả lời tôi rằng: “Tất cả chúng ta đều có tội”.
“Nhưng có lẽ Thiên Chúa sẽ không tha thứ cho chúng ta”, Tôi nói.
Bà đáp lại: “Chắc chắn Thiên Chúa tha thứ tất cả”.
“Nhưng làm sao bà biết, thưa bà?” Tôi hỏi lại.
“Vì nếu Thiên Chúa không tha thứ cho chúng ta, thế giới này sẽ không tồn tại”. Nghe những lời đó, tôi định hỏi bà rằng: “Bà ơi, nói cho tôi biết, phải chăng bà học ở trường đại học Gregoriana.” Bởi vì đây chính là sự khôn ngoan của Chúa Thánh Thần. Một sự khôn ngoan nội tâm về lòng thương xót của Thiên Chúa. Chúng ta đừng bao giờ quên lời này: Thiên Chúa không bao giờ mệt mỏi tha thứ cho chúng ta, không bào giờ! Và vấn đề của chúng ta là gì? Thưa, vấn đề là chúng ta chán nản, chúng ta không muốn, chúng ta không mong muốn sự tha thứ. Ngài không bao giờ bỏ cuộc, không bao giờ! Thiên Chúa là người cha yêu thương luôn tha thứ. Ngài có một trái tim đầy lòng thương xót dành cho tất cả chúng ta. Và chúng ta cũng cần học và thương xót người khác. Chúng ta hãy cầu xin sự chuyển cầu của Mẹ Chúng ta, vì chính ngang qua mẹ, lòng thương xót của Thiên Chúa đã được thực thi giữa con người.”


Tiếp đến, Đức Thánh Cha cảm ơn mọi người và ngài cũng xin mọi người tiếp tục cầu nguyện cho Ngài. Ngài nói:


“Tôi xin gửi lời chào đến tất cả khách hành hương, cảm ơn các bạn vì đã tiếp đón và cầu nguyện cho tôi. Hãy cầu nguyện cho tôi, tôi xin anh chị em hãy cầu nguyện cho tôi. Tôi cảm ơn các tín hữu tại Roma và toàn thể anh chị em đến từ nhiều nơi trên thế giới cũng như những ai theo dõi qua các phương tiện truyền thông. Tôi chọn Thánh Phanxicô làm Đấng bảo trợ cho triều đại giáo Hoàng của tôi vì ngài là một người Ý. Tôi muốn có một sự gắn bó thiêng liêng với vùng đất này, là nguồn gốc của tôi. Thế nhưng, Đức Giê-su cũng mời gọi chúng ta trở thành thành viên của một gia đình mới, gia đình của Thiên Chúa, để chúng ta cùng bước đi trên con đường Tin Mừng. Nguyện xin Thiên Chúa chúc lành cho anh chị em, và đừng bao giờ quên rằng, Thiên Chúa không bao giờ mệt mỏi trao ban sự tha thứ.”


Cuối cùng Đức Thánh Cha ban phép lành cho tất cả những người hiện diện.

Radiovatican
Nguyễn Minh Triệu Sj

Nguồn Thanhlinh

17/3/13

CUA LẦM

CƯA LẦM
________________________________________

Một bệnh nhân đến gặp bác sĩ và than thở về cái chân đau của mình.

Bệnh nhân: thưa bác sĩ mặc dù cái chân của tôi đã cưa rồi nhưng cái chân khác của tôi nó cứ đau?

Bác sĩ: Ôn tồn nói; tôi rất hân hạnh được báo cho anh biết hai tin rất quan trọng, là tin BUỒN và tin VUI; anh muốn nghe tin nào trước tùy anh lựa chọn. Tuy rất đau nhức nhưng anh vẫn can đảm đón nghe là tin gì;

Bệnh nhân: xin bác sĩ cho biết tin vui trước ạ.

Bác sĩ: tôi chia vui với anh vì trong tương lai cái chân bị cưa sẽ không còn bị ung nhọt hay làm anh bận tâm về nó nữa.

Tuy cơn đau đã lên nhưng vì tính tò mò nên bệnh nhân cũng ráng chịu đựng để nghe cái tin thứ hai.

Bác sĩ: tôi xin thành thực chia buồn cùng anh vì chúng tôi đã cưa lộn chân anh, và chút xíu nữa chúng tôi sẽ tiến hành cưa nốt cái chân đó.

Anh bệnh nhân nghe tới đây thăng luôn.

Hạnh Nguyễn

NGUỒN: NỤ CƯỜI NHÀ ĐẠO

XƯNG TỘI ... BẰNG E-MAIL

XƯNG TỘI ... BẰNG E-MAIL
________________________________________

Một anh thanh niên e-mail cho cha sở của mình:

- " Thưa cha đã mấy năm nay con chưa xưng tội …. Bởi vì con bận lắm ….cả ngày cứ phải ngồi làm việc trước computer …. hôm nay con muốn xưng tội với cha …. Nói tóm lại, trong mười điều răn Đức Chúa Trời, tội nào con cũng có phạm cả , không ít thì nhiều, khi nào cũng có, kể cả những tội quên tội sót …. Vậy xin cha ban phép tha tội cho con !"

Cha liền e-mail lại cho anh :

- " Những tội thuộc về điều răn 1, 2, 3 thì con phải liệt kê chi tiết tội ra và e-mail đến địa chỉ này : DUCCHUACHA @ THIENDANG. NET

- " Những tội thuộc về điều răn 4, 5 thì con cũng phải liệt kê chi tiết và e-mail về địa chỉ : DUCCHUACON @ THIENDANG.NET

- " Những tội có liên quan đến điều răn thứ 6, 7 , 8, 9, thì con cũng viết rõ chi tiết ra và gửi đến địa chỉ : DUCCHUATT @ THIENDANG.NET

- " Về phần làm việc đền tội thì con hãy làm như sau :

- " Việc đền tội cho các điều răn 1, 2, 3 thì con phải vào trang Giáo Lý Công Giáo và đọc hết những phần trong đó, địa chỉ là: ( www. Thiênđàng. org / thầnhọcvàtôngiáo / giáolýtântòngvàngườilớn/ )

- "Việc đền tội cho các điều răn 4 , 5 thì đọc hết các phần của trang ( www. Thiênđàng . org / đờisốngKitôhữu / vănhóacộnđồng / )

- "Việc đền tội cho các điều răn 7, 8, 10 thì phải đọc hết trang ( www. Thiênđàng . org / hỏiđểsốngđạo / khảocứu / )

- "Việc đền tội cho điều răn 6, 9 thì vào trang ( www. Thiênđàng . org / điểmnóng / )

- Lời khuyên cuối cùng là muốn cho đời vui tươi sáng sủa thăng tiến hơn thì vào trang : ( www. Thiênđàng . org / chuyệncườinhàđạo / )

- Chúc con luôn được bình an !!!

Nguồn: Nụ cười nhà Đạo

Phép lạ đời thường

VRNs (17.03.2013)Chicken Soup for the Soul  - Bạn có thể giẫm lên hùm thiêng, rắn độc; đạp nát đầu sư tử, khủng long. Thiên Chúa nói: “Kẻ gắn bó cùng Ta sẽ được ơn giải thoát, người nhận biết danh Ta sẽ được sức phù trì. Khi kêu đến Ta, Ta liền đáp lại, lúc ngặt nghèo có Ta ở kề bên” (Tv 91:13-15).

Bạn tôi là Steve sống ở Bờ Biển Đông nhưng thường đi công tác tới Minnesota. Trong một chuyến công tác, khi anh đang ăn tối tại một nhà hàng Hy lạp thì anh chú ý thấy một nữ phục vụ đang nhìn mình khác thường. Anh bắt chuyện với cô ấy và biết cô ở một thành phố nhỏ ở Hy lạp.
Anh giải thích: “Đó chính là nơi người anh song sinh với tôi tên Tom đang sống! Anh tôi là học giả nghiên cứu các tượng của Chính thống giáo Hy lạp”. Cô gái nói: “Tôi biết. Tôi thấy anh giống anh Tom ngay khi tôi vô đây”. Cô mới trở lại làm việc sau chuyến về thăm quê hương ở Hy lạp, và cô đã gặp Tom tại một tiệm sách.
Steve tin điều gì xảy ra cũng có một lý do nào đó, và vài tuần sau anh biết lý do đó là cuộc gặp gỡ tình cờ với cô phục vụ người Hy lạp kia. Anh về quê ở Bờ Biển Đông thì nghe tin anh Tom bị thương nặng ở Hy lạp.
Đó là ngày lễ Mẹ Mông Triệu theo lịch Chính thống giáo Hy lạp. Tom đi dọc con đường ít người qua lại gần tu viện Byzantine monastery trên núi Athos thì bất ngờ đá lở làm anh bị thương bất tỉnh. Khi Steve đến nơi thì thấy còn đầy vết máu. Anh Tom bị giập tay trái, chân phải bị gai đâm đầy và chân trái bị kẹt trên vách đá.
Tom không hiểu tại sao anh lại không bị văng ra xa. Anh chợt nhận ra mình đang được một phụ nữ vác đi, tay bà ôm lưng anh. Anh nhận ra màu đỏ sẫm (crimson) giống các tượng mà anh nghiên cứu. Mẹ Maria được vẽ màu áo đỏ sẫm như vậy. Tom nhắm mắt lại. Khi anh mở mắt ra thì xung quanh anh đầy ánh sáng trắng, một lúc sau thì hết.
Bị thương nặng thập tử nhất sinh, anh không thể cử động. Anh nhìn lên những ngọn cây phía sau và đắn đo quyết định. Một lúc sau, anh thấy thất vọng. Anh cố lách ra khỏi tảng đá cho bớt đau, hẳn không ai tình cờ thấy anh bị thương ở nơi hẻo lánh như vậy, thế thì chỉ có chờ chết thôi.
Một tiếng nói vang lên trong anh: “Đừng làm vậy! Anh nghĩ mình là ai mà có thể quyết định số phận của mình chứ?”. Được linh hứng ký lạ, bản năng sinh tồn trỗi dậy và anh cảm thấy đủ mạnh để bò lách ra khỏi tảng đá.
Tom sống qua ba ngày sau nhờ kem đánh răng, rong rêu, ít hạt đậu và ít nho khô. Nước thì vắt lấy từ đất ướt, rồi liếm cho đỡ khát. Nho khô phơi sương đêm cũng được thêm ít nước. Nghe có tiếng máy ghe chạy, anh ráng sức gọi lớn. Trong đêm tối, anh cố tưởng tượng những khuôn mặt những người thân đến đưa thức ăn và thức uống. Rồi thầm cảm ơn họ đến cứu mình…
Cuối cùng, vào ngày thứ ba, tiếng kêu cứu của Tom được nghe thấy. Các tu sĩ và dân làng Hy lạp đi cùng đội cứu hộ đến đưa anh đi cấp cứu. Bác sĩ chẩn đoán anh bị gãy xương đòn và xương cổ, vai bị trật khớp, bên sườn bầm tím và tay trái bị thương nặng. Họ nói đó là nhờ phép lạ, dù tay bị giập 2/3 mà không bị nhiễm trùng, thần kinh không bị tổn thương và động mạch không bị đứt.
Khi Steve nghe anh mình bị tai nạn trầm trọng, anh sợ Tom có thể thiếu thuốc men vì ở một vùng xa xôi như vậy ở Hy lạp. Steve nhớ lại cô phục vụ người Hy lạp, cô có nói đến một bác sĩ địa phương đã chữa trị cho anh Tom bình phục.
Dù khó hồi phục, Tom vẫn biết đó là một phép lạ mà Mẹ Maria đã là người cứu giúp đầu tiên vào ngày anh bị nạn. Nhưng đó không là phép lạ cuối cùng.
Trong thời gian nghỉ dưỡng, Tom xem lại 12 bức tranh anh đã vẽ trước khi bị tai nạn. Anh đặt tên cho chúng là “Ra Khỏi Bóng Tối”. Các bức tranh này cho thấy có bóng người thoát ra khỏi cái gì đó, rồi trườn bò trên nền đất. Người đó đi từ bóng tối ra ánh sáng như cảnh tượng điễn ra. Khi Tom vẽ chúng, ý anh muốn phác họa chân dung cuộc sống như một trò chơi làm nóng, một bước sa sút tới điểm cuối cùng là sự chếtsự sống vĩnh hằng. Xem lại những bức tranh sau khi bị tai nạn, anh ngạc nhiên khi thấy có điểm rất giống với tai nạn anh vừa bị. Có thể Thiên Chúa muốn anh chú ý và lắng nghe. Khi vẽ tranh, Tom ở trong một vực thẳm tâm linh (spiritual abyss), bị trầm cảm và cảm thấy thờ ơ với Thiên Chúa.
Trong thời gian nghỉ dưỡng, anh có kinh nghiệm về việc phát triển tâm linh. Tràn đầy niềm tin, hy vọng và bác ái, anh dành thời gian giúp đỡ những người đau khổ trên khắp thế giới. Anh biết mình không bao giờ đơn độc. Thiên Chúa luôn ở bên chúng ta, như chính Đức Kitô đã xác định: “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt. 28:20).
Tom không coi tai nạn kia là “xui xẻo”. Anh luôn tin mọi thứ xảy ra đều có một nguyên nhân nào đó. Anh nói: “Chúng ta chỉ cần sẵn sàng lắng nghe và hành động theo sứ điệp mà mình nhận được”.
TRẦM THIÊN THU
(Chuyển ngữ từ Chicken Soup for the Soul: A Book of Miracles)

Hướng về Tuần Thánh

VRNs (17.03.2013) – Sài Gòn – Chúng ta nghe nói nhiều về các linh mục lạm dụng tình dục (dù chỉ là số ít) và các giám mục không nghiêm nên vẫn bổ nhiệm họ (lax bishops who reassigned them). Có những chuyện về các linh mục biển thủ tiền bạc của các giáo xứ. Đó là những vụ bê bối, tội lỗi và kinh tởm.
Không có gì lạ vì các giáo hoàng, hồng y, giám mục, linh mục, tu sĩ, vẫn là con người, nghĩa là vẫn có thể phạm tội. Khi một người sa ngã, điều đó gây tổn thương và gây “sốc”. Người ta mong đợi các nhà lãnh đạo tinh thần thực hiện điều mình giảng dạy. Nếu không thì chỉ là giả hình (hypocrites). Và chúng ta biết Chúa Giêsu nghĩ gì về những kẻ giả hình rồi. Nhưng điều này cũng không lạ. Nếu bạn nghĩ ngày nay tệ hơn ngày xưa, hãy suy nghĩ về những ngày lễ trọng mà chúng ta cử hành trong Tuần Thánh: Thứ Năm tuần thánh và Thứ Sáu tuần thánh.
Trong khoảng 1 giờ sau khi Chúa Giêsu truyền chức các giám mục và các linh mục đầu tiên – 12 tông đồ – điều gì xảy ra?
Họ đã ngủ khi Chúa bảo họ cầu nguyện và canh thức với Ngài; một người đã phản bội Ngài chỉ vì 30 đồng bạc; một người là giáo hoàng đầu tiên đã chối Chúa 3 lần; và người trẻ đã chạy xa vì sợ trong khi Chúa cần họ nhất. Chỉ có một người trung thành là Gioan còn ở lại với Đức Mẹ đứng dưới chân Thánh giá trên đồi Can-vê vào ngày thứ Sáu – ngày có cách gọi lạ là “ngày tốt lành” (Good Friday).
Không là một khởi đầu tốt đẹp cho các giám mục và linh mục. Chỉ vài giờ sau khi thụ phong chức thánh, 11 trong 12 người đã bỏ rơi Chúa Giêsu. Thật là tồi tệ chưa từng thấy!
Chúng ta có nên tha thứ và bỏ qua tội lỗi và tật xấu của các giáo sĩ? Tuyệt đối không nên! (Absolutely not!). Các giám mục và linh mục có nên ngừng tìm kiếm nhân đức lớn lao, sự thánh thiện, và sự hoàn hảo được Chúa kêu gọi? Không bao giờ! (Never!).
Vấn đề là nếu cuộc sống, sinh lực, sự thánh thiện, và tính hiệu quả của Giáo hội tùy vào nhân đức của các giám mục và linh mục. Chúng ta không tin giáo hoàng, hồng y, giám mục, linh mục, hoặc đức ông. Không, chúng ta chỉ tin vào Chúa Giêsu. Chỉ mình Ngài sẽ không làm chúng ta thất vọng, chỉ mình Ngài không bao giờ phạm tội, chỉ mình Ngài không bao giờ nuốt lời hứa, chỉ mình Ngài xứng đáng được chúng ta tin tưởng tuyệt đối.
Đó là lý do xảy ra bi kịch khi ai đó bỏ Chúa Giêsu và giáo hội vì phạm tội, vì bê bối, dù chỉ là tội nhẹ của một giám mục hoặc linh mục. Nếu đức tin tùy vào chúng ta, đó là đã đặt sai chỗ ngay từ đầu. Các giám mục và linh mục có thể đại diện cho Chúa Giêsu chăm sóc Giáo hội của Ngài, dù lúng túng, nhưng giám mục và linh mục không là Chúa Giêsu và Giáo hội của Ngài.
Một người vợ của một nạn nhân đã nói với một giám mục: “Xin đức cha giúp con lấy lại niềm tin vào giáo hội! Con tin vào đức cha!”. Vị giám mục đó trả lời: Đừng tin tuyệt đối vào tôi. Tôi sẽ cố gắng hằng ngày để giữ niềm tin của chị, cầu nguyện hàng ngày để chị không thất vọng, nhưng hãy tin tôi, chẳng chóng thì chày, tôi e rằng tôi sẽ làm chị thất vọng. Xin chị hãy hoàn toàn tin vào Chúa Giêsu! Không có gì khác là thần tượng!.
Frank Sheed, một thần học gia của thế kỷ 20, nói: “Chúng ta không được rửa tội theo phẩm trật. Chỉ có Chúa là quan trọng nhất. Không có giáo hoàng, giám mục, hay linh mục nào có thể làm gì hoặc nói gì khiến chúng ta muốn từ bỏ giáo hội”.
Hãy cầu nguyện cho các giám mục và linh mục. Chúng ta phải cố gắng sống theo cách sống của Chúa Giêsu, đừng để tội lỗi đẩy chúng ta ra xa.
TRẦM THIÊN THU
(Chuyển ngữ từ Archdiocese ofNew York)
Bài tiếp theo

16/3/13

LÒNG CHÚA NHÂN TỪ



17/03/13 CHÚA NHẬT TUẦN 5 MC – C
Ga 8,1-11

LÒNG CHÚA  NHÂN TỪ
Lúc đó, các kinh sư và người Pharisêu dẫn đến trước mặt Đức Giêsu một phụ nữ bị bắt gặp đang ngoại tình… Họ  nói với Người: “Theo sách Luật, ông Mô-sê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà đó. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?” Chúa Giê-su nói với họ: “Ai trong các ông sạch tội thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi.” (Ga 8,3-7)
Mời Bạn: Bạn hãy nhìn các kinh sư và biệt phái: cả đêm thì đi rình mò… từ sáng sớm đã lo đi tố cáo.
Còn ngưòi phụ nữ thì đầu tóc bù xù, mặt cúi gầm xuống không dám ngẩng lên… Bẽ bàng, nhục nhã: Hàng trăm con mắt đang đổ dồn vào chị với một vẻ khinh bỉ!… Chị rùng mình đau nhói: nghĩ đến những hòn đá sắp sửa ném vào thân chị!
Mời bạn cũng hãy nhìn ngắm Chúa Giêsu đang ngồi giữa đám đông, nhân từ, cảm thông, tế nhị. Phải chăng lòng Ngài cũng đang trĩu nặng vì những tội lỗi của nhân loại và của chính bạn nữa?
- Đến lượt bạn, bạn hãy chọn một chỗ đứng trước mặt Chúa, bên người phụ nữ tội lỗi này, nhớ lại tội lỗi mình để chờ Chúa xử án… Từ chỗ đứng đó bạn mới thấy được lòng nhân từ thương xót của Ngài.
Sống Lời Chúa: Xét lại tội lỗi của mình và khóc với Chúa; rồi bạn xin Ơn Tha Thứ qua Bí Tích Hòa Giải.
Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, biết bao lần con đã giống như các kinh sư và biệt phái trong cách đối xử với người khác : lên án, chỉ trích, luận tội… Trong tư thế người phụ nữ, thì lạy Chúa, con cũng đã ngoại tình, ngoại tình không riêng ở Điều Răn thứ Sáu mà cả mỗi khi con phản bội Chúa, tôn thờ tiền bạc, thú vui, những thứ không phải là Chúa… Xin cho con biết đau đớn vì tội lỗi và quyết tâm trở về với Chúa.

Xin lần nữa thương yêu

VRNs(16.03.2013) – Khi tạo dựng con người, Thiên Chúa đã phú bẩm cho họ khả năng biết phân biệt điều lành điều dữ. Thế nên, việc nhân loại phản ứng mãnh liệt với những hành vi tội ác của đồng loại cũng là điều dễ hiểu. Người công chính thì căm ghét tội lỗi, bất công.
        Căm phẫn với những hành động tội lỗi là việc cần thiết. Một khi nhân loại mẫn cảm với tội, điều đó mới đáng sợ, vì nó báo động một lương tâm khô cứng, chai lì. Căm ghét tội, mới hòng tránh phạm tội, thế nhưng người ghét tội chưa hẳn là kẻ vô tội. Vì bởi chẳng một ai trên thế giới này được khẳng định cho là công chính, toàn hảo cả. Đã mang lấy kiếp con người, nhân loại khó tránh khỏi lầm lỗi, bởi sự yếu đuối bất toàn vốn dĩ của bản thân luôn đẩy con người rời xa sự thiện. Đó chính là bản ngã mà họ khó có thể vượt qua.
        Thế nhưng, xã hội thời nào cũng vậy, luôn tồn tại một số đông những lớp người, khoan dung với mình nhưng lại khắt khe với người khác. Tội của mình thì lới lỏng, cho qua, nhưng tội của thiên hạ, dù chỉ như con kiến, bé như hạt tiêu cũng phải phanh phui, bới móc ra để mà trừng phạt, bêu riếu cho hả giận.
        Một người am hiểu chính mình, một người khiêm nhường thực sự, một người chân nhận bản thân, ắt sẽ có thái độ hoàn toàn khác trước lỗi phạm của tha nhân. Cần phải cho người xấu nhận ra hành vi tội lỗi, sai trái của họ là điều cần thiết, nhưng phải có thái độ thế nào trước lầm lỗi của kẻ khác cũng là điều nhất định phải suy nghĩ lại. Việc loại trừ những phần tử xấu ra khỏi xã hội xem chừng là việc quá đơn giản, nhưng làm thế nào để huấn luyện, để thu phục họ từ bỏ con đường tội lỗi, quay trở lại làm người lương thiện mới là điều quan trọng.
        Và đó chính là điều Thiên Chúa muốn, đó chính là sứ mệnh của Con Một Ngài. Đức Giêsu đến trần gian, Ngài không hề bác bỏ luật lệ xã hội cũng như tôn giáo, nhưng Ngài đến là để kiện toàn, để làm cho lề luật ấy hoàn hảo hơn. Nhân loại hay dùng luật làm chuẩn mực để trừng trị, sát phạt lẫn nhau. Riêng Ngài muốn đưa họ đi đến một giới luật cao hơn, trên mọi giới luật, đó là luật tha thứ và thương yêu.
        Bất cứ thụ tạo nào được sinh ra trên thế giới này đều cần tình yêu thương. Vạn vật cần thức ăn để sống nhưng con người cần thiết phải có tình yêu thương mới tồn tại. Một khi tình yêu ấy chết đi, không còn nữa, tất nhiên thế giới sẽ bị đẩy vào con đường diệt vong.
        Những người biệt phái, kinh sư hôm nay là những đại diện của luật lệ, là những người phán quyết và trừng trị những ai không thi hành luật. Họ gài bẫy Đức Giêsu, để xem thái độ của Ngài thế nào trước người phụ nữ phạm tội ngoại tình mà theo lề luật, bà đáng phải bị ném đá: “Thưa Thầy, người đàn bà này bị bắt quả tang đang phạm tội ngoại tình. Trong sách Luật, ông Môsê truyền cho chúng tôi phải ném đá hạng đàn bà đó. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?” (Ga 8, 4-5) Cho dù Đức Giêsu trả lời thế nào cũng vướng vào bẫy của họ, đồng tình hay phản đối cũng vậy, đều bị xem là người phá luật hoặc là người nói lời yêu thương nhưng không thi hành thương yêu.
        Thừa biết ác ý của họ, Đức Giêsu không cho họ câu trả lời như mong muốn, nhưng Ngài đã cho họ chìa khóa giải mã mọi tà tâm trong lòng. Trong thinh lặng, Ngài đã viết điều gì đó trên đất, rồi từ tốn đáp lại: “Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi.” (Ga 8, 7). Câu trả lời tuyệt hảo quá, xem chừng rất ngắn gọn, đơn giản nhưng kì lạ thay, chẳng có lấy một ai, không có lấy một người, từ già đến trẻ đủ can đảm để ra tay làm việc ấy trước cả. Mà hoàn toàn ngược lại, mọi người dần dần rút lui, từ từ bỏ đi hết, bắt đầu từ những người lớn tuổi cho đến khi chỉ còn một mình người đàn bà đối diện với Đức Giêsu. Ngài từ tốn nói: “Tôi cũng vậy, tôi không lên án chị đâu! Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa!” (Ga 8, 11)
        Vậy đấy, đó chính là điều mà Đức Giêsu từ bỏ cả ngai vàng của mình đến trần gian để sống, minh chứng và dạy cho nhân loại. Ngài không muốn điều gì khác hơn ngoài việc con người tôn nhận Thiên Chúa và thương yêu nhau. Vì bởi chúng ta được sinh ra trong tình yêu thương. Điều Ngài muốn là con người được sống và sống hạnh phúc. Ngài không tạo dựng con người để rồi hủy diệt mặc dầu họ đã đang tâm phản bội lời thề ước với Thiên Chúa. Ngài vẫn yêu thương và tha thứ, còn chết và sống lại để cứu độ họ. Vậy hà cớ gì, nhân loại lại chém giết, sát hại lẫn nhau khi tất cả đều được cứu độ và thương yêu? Nhân loại làm thế, có phải vì không nhận ra mình tội lỗi? Con người làm vậy có phải vì cho rằng họ tốt lành, sạch trong?
        Lạy Chúa, bao năm tháng qua đi, bấy nhiêu phút giây con được sống làm người. Vui buồn, hạnh phúc, đau khổ… mọi cảm giác đều đã được nếm trải. Những giờ phút vinh hoa nhất cũng như những phút giây tủi nhục nhất vì bị ném đá, kết tội,… giờ đây con đã chân nhận ra một điều quí giá, Thiên Chúa muốn con sống và sống hạnh phúc bất chấp con là ai, con có là gì. Cảm ơn Ngài đã đến, lạy Chúa, cảm ơn Ngài đã đến để sống và nếm trải cuộc đời trần thế như con. Cảm ơn Ngài đã thấu hiểu và cảm thông mọi bất toàn nơi con. Cảm ơn Ngài đã chết để cứu chuộc con. Ước gì con có thể sống được như Chúa. Ước gì con có thể tha thứ, yêu thương như Ngài, vì bởi chính sự tha thứ ấy đã nuôi con lớn lên, đã cho con trợ lực sống. Xin giúp can đảm lấy tình yêu thương làm thước đo mọi chuẩn mực cuộc sống, sáng suốt nhận ra mình là kẻ bất toàn, tội lỗi, hơn bao giờ hết, hơn mọi lúc nào cũng luôn cần tha thứ, thương yêu.

M. Hoàng Thị Thùy Trang.

Hãy nhanh khi nghe – chậm khi nói

VRNs (16.03.2013) – Đồng Nai - Người Việt Nam thường có câu: hãy “nhanh khi nghe – chậm khi nói”. Nghe để đấy, nghe để biết chuyện, suy nghĩ bàn hỏi mới là người khôn ngoan. Còn kẻ dại khờ thì dễ tin, dễ bị khích động và dễ kết án hùa theo đám đông.
Có rất nhiều trường hợp thương tâm đã xảy ra chỉ vì nhanh nghe, nhanh nói, dễ tin vào lời người khác để hành động điên cuồng gây nên những đau khổ do hiểu lầm, nhẹ dạ mang lại. Có rất nhiều lần chính chúng ta cũng vì quá tin người mà hành động thiếu suy nghĩ khi ném đá anh em. Cũng có rất nhiều lần chính chúng ta cũng khổ sở, chẳng biết phân bua thế nào vì bị người khác hiểu lầm, dựng chuyện làm hại chúng ta.
Có một câu chuyện thương tâm kể rằng:
Tạnh mưa, bọn trẻ bưng cơm đứng ăn trước cửa. Tý khoe:
- Nhà Tý ăn thịt gà.
Đêm đó, bà Tám chửi:
- Mả cha nó, nghèo mạt kiếp tiền đâu ăn gà, nó ăn gà bà, nó chết bất đắc cho mà xem.
Ông giáo buồn lắm, ngã bệnh, qua đời. Thương tình, hàng xóm lo ma chay.
Tý hớn hở vì nhà nó đông vui.
Trời đổ mưa.
Thằng Tý la lớn:
- Con gà vô nhà, dậy bắt làm thịt ba ơi.
Mọi người nhìn theo. Thì ra, một con cóc dưới kẹt tủ đang giương mắt nhìn lên quan tài ông giáo.
Hóa ra, nhà ông giáo ăn thịt cóc nhưng lại nói thịt gà để cho con trẻ khỏi thèm thịt gà! Thật là oan gia. Chỉ vì một lời kết án vu vơ đã làm mất đi một mạng người thật là đáng tiếc!
Thế nên, ở đời đừng vội kết tội cho người khác. Hãy bao dung độ lượng và tha thứ. Có những chuyện thấy vậy mà không phải vậy, nên cần cẩn trọng lời nói. Có những sự thật cũng cần được cảm thông hơn là kết án, vì có khi chính chúng ta cũng trải qua những lần lầm lỗi như thế.
Lời Chúa hôm nay cho ta thấy thái độ của Chúa Giê-su thật từ tâm. Ngài không hùa theo đám đông để kết án người đàn bà tội lỗi. Dù rằng tội người này theo lời của người Do Thái là “rõ mười mươi”. Dù rằng là tội quả tang nhưng cũng cần cảm thông và tha thứ. Ngài đã đi bước trước trong sự tha thứ khi Ngài nói: “Tôi không kết án chị đâu”. Ngài cũng nhắc nhở những người chung quanh đừng dễ dàng kết án người khác, đừng dễ dàng chửi bởi anh em, bởi vì: “Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá ném trước đi”. Ngài còn tạo cơ hội cho người phụ nữ chuộc lại lỗi lầm: “Chị hãy về và từ này đừng phạm tội nữa”.
Đức Giê-su là Thiên Chúa rất thánh thiện vô cùng. Ngài không hề sai phạm một lầm lỗi nào, thế mà Ngài vẫn luôn luôn thông cảm được với sự yếu đuối của người tội lỗi. Ngài không kết án mà sẵn sàng tha thứ. Còn chúng ta, chúng ta cũng yếu đuối như tất cả mọi người, thế mà ta lại khó thông cảm với những yếu đuối của người khác, nhất là khi họ làm thiệt hại đến ta, đến quyền lợi, danh tiếng, hay cản trở ý muốn của ta.
Ở đời: “Ai nên khôn mà không dại một lần”, thế nên, làm người cần có sự khiêm nhu để nhìn lại mình và để cảm thông với anh em. Có thể ta dễ dàng kết án người khác. Có thể chúng ta không muốn gương xấu trong môi trường chúng ta. Nhưng liệu chúng ta làm ầm ĩ lên, hoặc mạnh tay ném đá kẻ có tội chúng ta sẽ được gì khi mất anh em , mất bạn bè vì sự nóng giận của chúng ta?
Mùa chay là mùa giúp chúng ta nhận ra thân phận yếu đuối của mình để sám hối và cũng để cảm thông với lỗi lầm của anh em. Đừng kết án anh em. Đừng đẩy anh em vào đường cùng. Đừng lên án xử anh em, nhưng hãy bao dung và tha thứ cho nhau. Hãy nhớ lời Chúa dạy: “Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá ném trước đi”.
Xin cho chúng ta học nơi Chúa bài học của bao dung và tha thứ để chúng ta luôn lấy lòng từ bi, nhân hậu mà đối xử với nhau. Xin cho chúng ta cũng nhận ra mình là con nợ đã từng được Chúa tha thứ để đừng bao giờ hà khắc, kết án anh em. Xin Chúa giúp chúng ta học nơi Chúa luôn “chậm bất bình và rất mực khoan nhân” để đối xử với nhau trong bác ái yêu thương. Amen
Lm. Jos Tạ Duy Tuyền
Tin tiếp theo:

Comment

Translate