
VRNs (14.05.2013)
– Sài Gòn – Chúa Thánh Thần là Thiên Chúa Ngôi Ba. Ngài được mệnh danh
bằng nhiều tước hiệu: Thánh Linh, Thần Khí, Đấng Sáng Tạo, Đấng Canh
Tân, Đấng Bảo Trợ, Đấng An Ủi, Thần Chân Lý, Thần Hòa Bình, Thần Công
Lý, là Đấng tác động những điều được đề cập trong Giáo huấn Xã hội của
Giáo hội Công giáo.
Cuộc đời rất cần có người bảo bọc, che
chở, nâng đỡ, hướng dẫn,… Ngày nay, muốn bảo đảm phần nào cho cuộc sống,
người ta mua nhiều loại bảo hiểm: Bảo hiểm nhân thọ, bảo hiểm sinh
mạng, bảo hiểm xe cộ, bảo hiểm y tế, bảo hiểm tài chính,… Cuộc sống tâm
linh của các Kitô hữu có một loại bảo hiểm đặc biệt: Bảo hiểm linh hồn
qua Đấng Bảo Trợ – tức là nhờ Thần Khí Thiên Chúa.
Tuy nhiên, bảo hiểm thế gian là dạng
“khoán”, người ta thường nói là “khoán trắng”, còn bảo hiểm tâm linh
không thể “khoán” theo kiểu thế gian!
Vậy Thần Khí Thiên Chúa là ai? Đó là “Thần Khí khôn ngoan và minh mẫn (thông minh), Thần Khí mưu lược (lo liệu) và dũng mãnh (sức mạnh), Thần Khí hiểu biết và kính sợ Đức Chúa” (Is 11:2-3).
Ngôn sứ Isaia chỉ liệt kê 6 ơn Chúa
Thánh Thần. Nhưng người Công giáo vẫn thường nghe nói có 7 ơn Chúa Thánh
Thần. Vậy là sao? Chúng ta biết rằng số 7 là con số hoàn hảo
theo Kinh Thánh, Giáo hội thêm một ơn nữa để cho đủ con số 7, bản dịch
Hy Lạp cũng như bản dịch Latin đều thêm một Thần Khí nữa là Thần Khí
hiếu nghĩa (đạo đức). Tuy nhiên, Chúa Thánh Thần không chỉ tác động “hạn
chế” trong 7 ơn đó. Ngài là Thiên Chúa, mà Thiên Chúa chỉ có điều lành
thánh, thế nên Ngài tác động và là hiện thân trong mọi điều tốt lành.
Sách Công vụ cho biết: “Khi đến ngày lễ
Ngũ Tuần, mọi người đang tề tựu ở một nơi, bỗng từ trời phát ra một
tiếng động, như tiếng gió mạnh ùa vào đầy cả căn nhà, nơi họ đang tụ họp. Rồi họ thấy xuất hiện những hình lưỡi giống như lưỡi lửa
tản ra đậu xuống từng người một” (Cv 2:1-3). Gió và Lửa đó là Chúa
Thánh Thần. Sau khi được tràn đầy ơn Thánh Thần, mọi người bắt đầu nói
các thứ tiếng lạ, tuỳ theo khả năng Thánh Thần ban cho. Hoạt động của
Chúa Thánh Thần thật kỳ diệu!
Ai cũng cần Ơn Thông Minh để có thể xoay
xở những lúc gặp khó khăn trong cuộc sống, đặc biệt là những người sáng
tác văn, thơ, nhạc, họa,… rất cần Đấng Sáng Tạo soi sáng và hướng dẫn
chi tiết để có những ý tưởng mới lạ và độc đáo.
Sau đó, tại Giêrusalem có những người
Do-thái sùng đạo kéo đến vì thấy “sự lạ”. Họ kinh ngạc vì ai nấy đều
nghe các ông nói tiếng bản xứ của mình. Họ sửng sốt và thán phục. “Mỗi
người nói tiếng bản xứ của mình, nhưng mọi người nghe đều hiểu. Mọi
người bảo nhau: “Vậy mà chúng ta đều nghe họ dùng tiếng nói của chúng ta
mà loan báo những kỳ công của Thiên Chúa!” (Cv 2:11). Nhưng cũng có
những người không hiểu ất giáp gì thì lại chế nhạo: “Mấy ông này xỉn quá
rồi!” (Cv 2:13).
Chúa Giêsu về trời nhưng chúng ta không
mồ côi, vì Ngài lại ban Chúa Thánh Thần cho chúng ta. Từ đó cũng là thời
đại của Chúa Thánh Thần. Ngài không ngừng hoạt động trong mọi người từ
ngày được lãnh nhận Bí tích Thánh tẩy và bảo trợ chúng ta suốt đời này.
Chúng ta thường quên Ngài, nhưng Ngài không quên chúng ta và vẫn tác
động trong chúng ta suốt đêm ngày. Vì thế, chúng ta hãy tự nhủ: “Chúc
tụng Chúa đi, hồn tôi hỡi!” (Tv 104:1a). Và hãy thân thưa: “Lạy Chúa là
Thiên Chúa con thờ, Chúa muôn trùng cao cả!” (Tv 104:1).
Không có Chúa, phàm nhân chỉ có nước “bó
tay” và cuộc sống bị “trục trặc” ngay, đơn giản nhất nhưng lại quan
trọng nhất đó là KHÔNG KHÍ. Một ơn tuyệt vời như vậy mà hầu như chúng ta
không hề biết tạ ơn. Thật vậy: “Chúa ẩn mặt đi, chúng rụng rời kinh
hãi; lấy sinh khí lại, là chúng tắt thở ngay, mà trở về cát bụi. Sinh
khí của Ngài, Ngài gửi tới, là chúng được dựng nên, và Ngài đổi mới mặt
đất này” (Tv 104:29-30). Sinh khí là sinh lực, là sự sống, tức là Chúa
Thánh Thần đang hoạt động trong chúng ta.
Vì thế, hãy biết ơn và xưng tụng Thiên
Chúa: “Vinh hiển Chúa, nguyện muôn năm tồn tại, công trình Chúa làm Chúa
được hân hoan” (Tv 104:31). Đồng thời hãy đoan hứa: “Nguyện tiếng lòng
tôi làm cho Người vui thoả, đối với tôi, niềm vui là chính Chúa” (Tv
104:34).
Thánh Phaolô chỉ rõ những gì thuận hoặc
nghịch với Chúa Thánh Thần: “Những ai bị tính xác thịt chi phối thì
không thể vừa lòng Thiên Chúa. Nhưng anh em không bị tính xác thịt chi
phối, mà được Thần Khí chi phối, bởi vì Thần Khí của Thiên Chúa ngự
trong anh em. Ai không có Thần Khí của Đức Kitô, thì không thuộc về Đức
Kitô” (Rm 8:8-9). Phân định rất rạch ròi, rất chính xác. Và rồi Thánh
Phaolô đưa ra phản đề: “Nhưng nếu Đức Kitô ở trong anh em, thì dầu thân
xác anh em có phải chết vì tội đã phạm, Thần Khí cũng ban cho anh em
được sống, vì anh em đã được trở nên công chính” (Rm 8:10). Thật tuyệt
vời vì dù thân xác chúng ta có phải chết vì trót lỡ phạm tội thì Chúa
Thánh Thần lại làm cho sống. Ơn Tái Sinh cao cả vô cùng!
Thánh Phaolô cho biết thêm: “Nếu Thần
Khí ngự trong anh em, Thần Khí của Đấng đã làm cho Đức Giêsu sống lại từ
cõi chết, thì Đấng đã làm cho Đức Giêsu sống lại từ cõi chết, cũng sẽ
dùng Thần Khí của Người đang ngự trong anh em, mà làm cho thân xác của
anh em được sự sống mới” (Rm 8:11).
Ai cũng là “con nợ” của Thiên Chúa, đặc
biệt là với Chúa Thánh Thần. Nhưng món nợ đó không phải mang nợ đối với
tính xác thịt, để rồi sống theo tính xác thịt: “Nếu sống theo tính xác
thịt, anh em sẽ phải chết; nhưng nếu nhờ Thần Khí, anh em diệt trừ những
hành vi của con người ích kỷ nơi anh em, thì anh em sẽ được sống” (Rm
8:13).
Được Thần Khí Thiên Chúa hướng dẫn,
chúng ta trở nên con cái của Thiên Chúa. Đó là “món nợ lớn” của mỗi
chúng ta. Cũng chính nhờ Thần Khí mà chúng ta được trở nên nghĩa tử, nhờ
đó mà chúng ta được vinh dự kêu lên: “Áp-ba! Cha ơi!” (Rm 8:15). Không
chỉ vậy, Chúa Thánh Thần còn “chứng thực cho thần trí chúng ta rằng
chúng ta là con cái Thiên Chúa, được thừa tự và đồng thừa kế với Đức
Kitô” (Rm 8:16-17a). Thánh Phaolô đưa ra lý do chính đáng: “Một khi cùng
chịu đau khổ với Người, chúng ta sẽ cùng được hưởng vinh quang với
Người” (Rm 8:17b). Nghe chừng đơn giản, nhưng đó cũng chính là
điều-kiện-ắt-có-và-đủ để chúng ta có thể dám nhận mình là Kitô hữu, đặc
biệt là người Công giáo.
Trước khi Chúa Giêsu về trời, nơi Ngài
xuất phát, Ngài đã căn dặn các đệ tử: “Nếu anh em nhân danh Thầy mà xin
Thầy điều gì, thì chính Thầy sẽ làm điều đó. Nếu anh em yêu mến Thầy,
anh em sẽ giữ các điều răn của Thầy. Thầy sẽ xin Chúa Cha và Người sẽ
ban cho anh em một Đấng Bảo Trợ khác đến ở với anh em luôn mãi” (Ga
14:14-16). Cùng với Thánh Thể, đó cũng là một bảo chứng cho lời Ngài đã
hứa: “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28:20).
Đức Giêsu xác quyết: “Ai yêu mến Thầy,
thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ
đến và ở lại với người ấy. Ai không yêu mến Thầy, thì không giữ lời
Thầy. Và lời anh em nghe đây không phải là của Thầy, nhưng là của Chúa
Cha, Đấng đã sai Thầy” (Ga 14:23-24). Ngài đưa ra một hệ lụy với mức nối
kết chặt chẽ quá. Chúng ta nghe nhiều, biết nhiều, và kinh nghiệm cũng
nhiều về “chữ” YÊU, điều mà Chúa Giêsu nhắc nhở quá nhiều lần, hầu như
chúng ta nghe và biết đến nỗi hóa NHÀM. Thế nhưng mấy ai sống đúng nghĩa
chữ YÊU của Chúa Giêsu? Liệu có phải chúng ta đang KHÔNG CẦN Chúa Thánh
Thần tác động? Hay là Chúa Thánh Thần ĐÃ tác động mà chúng ta KHÔNG
MUỐN “xin vâng”? Chắc hẳn không oan đâu – dù bạn là ai và ở cương vị
nào!
Quả thật, Chúa Giêsu đã xác minh: “Các điều đó, Thầy ĐÃ nói với anh em,
đang khi còn ở với anh em” (Ga 14:25a). Thầy Giêsu nói nhiều lắm rồi,
nói mãi mà chúng ta vẫn chưa thấy “ngứa” tai. Đại Sư Giêsu biết, biết
lắm, biết rõ, Ngài cũng rất thấu hiểu và rất cảm thông, thế nên Ngài lại
phải tiếp tục hứa: “Nhưng Đấng Bảo Trợ là Thánh Thần Chúa Cha sẽ sai đến nhân danh Thầy, Đấng đó sẽ dạy anh em mọi điều và sẽ làm cho anh em nhớ lại mọi điều Thầy đã nói với anh em” (Ga 14:25b-26).
Thật may mắn và thật hạnh phúc cho phàm
nhân khốn nạn chúng ta. Vấn đề còn lại là chúng ta có CAN ĐẢM vâng lời
mà làm theo Ý Ngài hay không, tức là chúng ta có chấp nhận cách tác động
của Chúa Thánh Thần hay không. Rất đơn giản nhưng cũng rất phức tạp.
Đừng theo ý mình hoặc vinh danh mình, mà hãy noi gương Đức Mẹ “xin vâng” và nhất quyết vì vinh danh Thiên Chúa mà thôi!
Thật thế, chúng ta PHỤC VỤ cũng chưa đúng mức mà!
Lạy Thiên Chúa Ngôi Ba, chúng con xin
lỗi vì đã thường xuyên quên Ngài, thế mà Ngài vẫn yêu thương chúng con.
Cúi xin Ngài đến canh tân thế gian và biến đổi chúng con trở thành những
khí cụ hữu dụng của Thiên Chúa. Xin thương xót mà tha thứ những kiểu
“chảnh” của chúng con, lạy Chúa Thánh Thần! Chúng con cầu xin nhân danh
Thánh Tử Giêsu Kitô Phục Sinh, Thiên Chúa cứu độ của chúng con. Amen.
TRẦM THIÊN THU






Hanoi Time



