23/8/12

Bắt Ma


Hai anh em vừa ra khỏi lớp, Việt bỗng bảo Khôi :
- Hình như Bạch Liên đứng chờ bọn mình ngoài cổng trường !...
Khôi nhìn ra. Bạch Liên đứng dưới bóng cây phượng vĩ, bên kia đường, đang ngơ ngác tìm kiếm.
Khôi, Việt vội rảo bước ra gọi :
- Bạch Liên !
Nhận ra hai bạn, Bạch Liên mừng rỡ chạy lại.
- Chào hai anh, Bạch Liên đợi hai anh lâu quá.
Giọng nói và dáng điệu khác lạ của Bạch Liên làm Khôi ngạc nhiên. Anh vồn vập hỏi :
- Có truyện gì thế Liên ?
Bạch Liên mỉm cười. Nụ cười gượng gạo trên đôi môi tái nhợt.
- Có truyện rất lạ, hai anh ạ ! Nhà Liên có ma…
Việt bật cười :
- Hì, hì, Liên đùa hay quá ! Định doạ bọn này hay sao đấy ?
Liên cau mày :
- Liên không đùa đâu. Các anh cứ đến mà xem.
Khôi hỏi :
- Đến ngay bây giờ ?
- Không ! Cơm tối xong thì các anh đến. Liên sẽ kể rõ lại câu chuyện cho các anh nghe.
Nói đoạn Bạch Liên leo lên chiếc solex dựa bên vỉa hè rồi đi thẳng.
Thái độ của Bạch Liên làm đôi bạn hoài nghi. Việt hỏi :
- Khôi này, liệu Bạch Liên có định đùa chúng mình không nhỉ ?
Trầm ngâm, Khôi đáp :
- Chắc Bạch Liên nói thật đấy.
- Nghĩa là cậu tin rằng Bạch Liên đã gặp ma ?
- Có thể. Nhưng cậu có tin là có ma không ?
Việt nhún vai im lặng. Một lát Khôi tiếp :
- Tớ thấy một điều lạ…
Việt vội hỏi :
- Điều gì ?
- Về Bạch Liên.
- À… ừ… Bạch Liên làm sao ?
- Cậu có thấy mới mấy ngày hôm nay không gặp tụi mình, mà nom Bạch Liên “già” hẳn đi không ?
- Ừ nhỉ !
- Trông cô ấy có vẻ như hoảng hốt, bất an… Đôi môi tái nhợt, và đôi mắt thì thâm quầng lại.
- Ừ.
- Tại sao cô ấy có vẻ như hoảng hốt bơ phờ đến thế ? Hẳn phải có chuyện gì làm cô ấy lo sợ chứ.
- Dĩ nhiên rồi. Bạch Liên chẳng đến tìm chúng mình để báo cho biết là nhà cô ấy có ma đấy thôi!
- Nghĩa là Bạch Liên không đùa. Một là cô ấy đã gặp ma, hai là ma đã quấy phá làm cô ấy mất ngủ…
Việt lại lắc đầu :
- Liệu có ma thật không ?
Khôi đáp :
- Chưa biết, chỉ biết rằng : Bạch Liên là một cô gái rất thông minh lanh lợi, và có thừa can đảm. Thế mà, Liên đã tới tận cổng trường để báo cho chúng mình biết tin : Nhà Liên có ma ! Như vậy, tất phải có truyện gì khác thường hoặc là quái đản ghê gớm vượt ra ngoài tầm xét đoán của cô ấy làm cô ấy hoảng sợ.
Có ma hay không ? Nó thế nào ? Điều ấy chúng ta cần phải điều tra tại chỗ mới có thể quyết đoán được… Thôi về,và cơm xong, cậu nhớ lại đón tớ đấy nhé.
Vào khoảng tám giờ tối Khôi, Việt đã có mặt tại nhà Bạch Liên. dẫn hai bạn vào phòng học, Bạch Liên kể ngay câu chuyện :
- Cách đây hai đêm, Bạch Liên kể, Liên theo cô đi xem hát cải lương. Đêm ấy gánh Thanh Minh diễn tích “Tiếng địch sông Ô”, cô Liên thích lắm, muốn đi xem. Nhưng ngại đi một mình, nên cô nhất định rủ Liên cùng đi. Tuy không thích tuồng cải lương nhưng vì hôm sau chủ nhật, được nghỉ, lại muốn chiều ý cô nên Liên nhận lời.
Vãn hát, hai cô cháu về tới nhà thì đã quá 12 giờ khuya. Liên buồn ngủ quá, lúc ngồi trong rạp đã phải che tay ngáp hoài, nên về đến nhà là Liên muốn đi ngủ ngay. Nhưng lạ, khi nằm trên giường rồi, không hiểu tại sao, đâm ra trằn trọc không ngủ được.
Việt cười :
- Có lẽ tại tích hát hay quá !...
Bạch Liên cũng cười :
- Cũng không dở lắm đâu. Tại mình coi xinê quen rồi nên không ưa tuồng hát, chứ cô của Liên thì vỗ tay tán thưởng luôn luôn và mỗi lần cô Thanh Nga, cô đào chính cất tiếng hát là bà không ngớt lời xít xa khen ngợi.
Khôi gõ mấy ngón tay trên thành ghế tỏ vẻ sốt ruột. Bạch Liên nhìn thấy, vội nháy Việt bảo :
- Thôi để Liên “vào đề” không có anh Khôi lại cáu bây giờ ! Vậy, Liên không ngủ được có lẽ tại quá giấc. Liên không quen thức khuya bao giờ, và cũng có lẽ tại cả cô đào Thanh Nga nữa ! Dưới ánh đèn sân khấu, trong bộ y phục lộng lẫy nom cô ta đẹp hết chỗ nói ! Hình ảnh của cô ta hiện ra trong trí óc Liên cùng với tiếng địch nghe véo von, dìu dặt cứ ám anh Liên mãi. Phòng bên, cô Liên đã ngủ say. Nằm trên giường, còn đang chập chờn, bỗng Liên nghe có một tiếng động kỳ lạ. Hình như có ai vấp phải vật gì, nghe đến “kịch” một cái.
Tiếng động từ dưới nhà vọng lên. Mà dưới này thì các anh đã biết đấy, gồm có phòng khách, phòng ăn và phòng học của Liên tối đến đều bỏ trống không có người. Cả nhà chỉ có hai cô cháu và một chị giúp việc đều lên ngủ cả trên lầu.
Các anh đến chơi với Liên thường chỉ ngồi nói chuyện dưới nhà, chưa lên lầu bao giờ, nên Liên cần cho các anh biết qua địa thế ở trên ấy.
Đứng lên, Bạch Liên đưa Khôi Việt qua phòng ăn, chỉ cầu thang gác, nói :
- Đây là cầu thang lên lầu. Trên ấy đại khái cũng như dưới này chia ra làm ba buồng ngủ. Lên hết cầu thang, có một hành lang nhỏ. Buồng ngủ của Liên ở chính giữa, ngay chỗ đầu thang lên. Bên cạnh và trông ra phía đường cái là buồng của cô Liên, còn phía trong cùng, có thêm một buồng nhỏ vừa dành làm chỗ chứa, vừa để cho chị giúp việc ngủ; các anh hiểu rồi chứ ?
Việt cười gật đầu :
- Nói cho dễ hiểu là trên căn phòng ăn này là buồng ngủ của Liên; ngoài kia, trên chỗ phòng khách là buồng ngủ của bà cô, và trên căn phòng học của Liên đây là buồng của chị giúp việc !
- Vâng.
Trở về phòng học, Bạch Liên tiếp :
- Khi nghe thấy tiếng động Liên giật mình, tưởng mình nhầm. Nhưng lắng tai Liên lại nghe “kịch” một cái nữa. Phân tách tiếng động Liên nghe như tiếng chân ghế bị xô đi. Liên nghĩ ngay đến trộm, và tưởng tượng nếu trộm vào nhà thật Liên sẽ phải đối phó bằng cách nào ?
Còn đang hoang mang thì chợt lại nghe tiếng nữa ở chân cầu thang. Lần này tiếng động nổi lên chậm chạp nhưng đều đặn : “thịch… thịch… thịch”.
Tiếng động đang lên thang !
Liên thầm nhủ như thế, và lại nghĩ đến trộm. Tự nhiên Liên quay đầu nhìn ra phía cửa. Cửa buồng của Liên khi ngủ không đóng bao giờ. Khoảng hành lang ngoài cầu thang tối mịt mùng. Yên lặng một lát, rồi một tiếng động lên thang lại nổi lên mỗi lúc một gần:
“Thịch… thịch… thịch… thịch…”
Sống lưng của Liên bắt đầu ớn lạnh. Cứ mỗi tiếng động tiến gần lên, người Liên lại như bị một tảng băng đè xuống, nằm lặng giá ở trên giường.
Cuối cùng tiếng động lên tới nấc thang chót thì sợ quá, Liên bật hét lên một tiếng…
Bạch Liên ngừng lại đưa mắt dò xét phản ứng trên nét mặt hai bạn.
Việt không còn vẻ chế riễu nữa đang chăm chú muốn nghe tiếp.
Khôi liếc sang phía phòng ăn. Tia mắt của anh ngừng lại ở cầu thang, và anh hỏi :
- Nấc thang của nhà Liên đóng bằng cây phải không nhỉ ?
Bạch Liên gật đầu :
- Vâng !
Khôi thản nhiên bảo :
- Rồi sao nữa, Liên kể tiếp đi !
Bạch Liên tiếp :
- Nghe tiếng hét của Liên, cô Liên hốt hoảng chạy sang. Cô bật đèn sáng lên và hỏi :
- Cái gì thế cháu ?
Liên níu lấy cô nói kkhẽ :
- Có trộm… có trộm cô ạ !
Vừa nghe nói, cô đã nhảy phóc lên giường Liên co người lại, run rẩy hỏi :
- Thật à ? Nó đâu ?!
- Cháu vừa nghe nó lên cầu thang.
Cô rên rỉ bảo :
- Chết rồi, làm thế nào bây giờ !
Liên cũng không biết phải làm gì lúc ấy. Ánh đèn trong phòng Liên hắt ra ngoài hành lang soi rõ lối cầu thang. Hai cô cháu ngồi yên nghe ngóng động tĩnh một lúc lâu, rồi đánh bạo mỗi người thủ một vật cứng phòng thân, rón rén ra bật cái đèn bên ngoài. Đèn sáng chiếu rõ mọi vật ngoài hành lang nhưng không thấy bóng tên trộm đâu cả.
Khôi cắt ngang, hỏi :
- Lúc ấy, chị Hai có biết gì không ?
- Chị ấy ngủ.
- Liên có sang buồng chị ở ?
- Có. Sang ngay lúc bấy giờ. Liên gọi chị ấy dậy, và bảo đi bật sáng hết mọi ngọn điện trong nhà, và soát lại mọi cửa ngõ xem sao.
- Liên có cho chị ấy biết rõ vì sao chứ ?
- Có.
- Thái độ chị ấy thế nào ?
- Chị ấy cũng sợ dúm người lại, Liên phải cầm gậy theo chị ấy !... Đi soát khắp lượt từ trên lầu xuống dưới nhà, cửa ngõ vẫn đóng kín, mà không thấy gì cả, cô Liên và chị Hai lúc ấy mới cười bảo Liên mê hoảng ! Nhưng Liên không mê. Rõ ràng lúc ấy Liên còn thức cơ mà !
Tuy vậy, lúc ấy chính Liên cũng không dám tự tin ở mình nữa. Có lẽ Liên đã mê hoảng thật chăng ? Dù sao đêm cũng đã quá khuya rồi. Liên lại không muốn nằm một mình nữa, nên xin cô ở lại ngủ cùng với Liên.
Tắt đèn. Hai cô cháu nằm được một lát, Liên vừa sắp thiu thiu ngủ thì lại nghe có tiếng động. Lần này ở ngoài hành lang rồi tiếp đến những tiếng thịch… thịch… chậm chạp, đều đều. Lắng nghe, tiếng động đang đi xuống.
Liên nhẹ lay cô, thì thầm :
- Cô, nó đang đi xuống !
Cô đáp :
- Ừ, tao có nghe. Nó đang xuống thật !
Rồi cô kéo chăn đắp kín mặt. Người cô run bần bật như lên cơn rét. Liên nghe rõ hai hàm răng của cô va vào nhau lập cập. Liên vùng dậy, bật sáng đèn. Tiếng động theo ánh đèn cũng biến luôn.
Đêm hôm ấy hai cô cháu không sao ngủ được. Cô đã sợ lại làm Liên hoảng luôn, khi cô bảo :
- Ma đấy mày ạ.
Và cô Liên kể rằng : “Hồi dọn về căn nhà này ở được ít lâu, đêm ngủ thỉnh thoảng cô có nghe tiếng gió phe phẩy quạt trên đầu giường. Ngửng đầu lên cô thấy một bóng đen to lớn cầm một chiếc quạt giấy, quạt phành phạch. Bóng đen đó biến mất khi cô bật đèn lên. Nhưng khi tắt đèn thiu thiu ngủ thì nó hiện ra đứng quạt vào người cô, lúc trên đầu, lúc dưới chân giường. Hơi gió phẩy từ chiếc quạt ra lạnh lẽo ghê rợn đến nổi gai ốc…”
Nói đến đó Bạch Liên ngưng lại, nhìn Khôi, Việt hỏi :
- Các anh đã thấy ma bao giờ chưa ?
Việt gật đầu :
- Có, Việt thấy rồi. Mà thấy quỉ kia. Quỉ còn khiếp hơn ma nhiều. Nó có hai cái nanh nhọn chòi ra hai bên mép.
Bạch Liên co ngay hai chân lên ghế hỏi dồn :
- Thiệt hả ?
- Thiệt !
- Mà anh thấy nó ở đâu ?
- Thấy trên màn ảnh, trong phim ác quỉ Dracula.
Việt cười tiếp :
- Hì, hì, Bạch Liên có xem phim Dracula rồi chứ gì ?
Và anh nhe răng bắt chước nét mặt ác quỉ.
Bạch Liên bưng mặt hét :
- Việt, có thôi ngay đi không ? Liên khóc bây giờ đấy !
Khôi đấm vào vai Việt, can thiệp ;
- Ê, chơi cái trò gì khiếp đảm thế bồ ! Có để cho Bạch Liên kể tiếp không ?
Quay lại Bạch Liên, Khôi ôn tồn nói :
- Truyện trên màn ảnh là truyện giả tạo, làm gì có thật mà sợ ?
Bạch Liên cho chân xuống nguýt Việt, hằn học :
- Đồ tồi ! Rồi lát nữa anh sẽ biết !
Thở mạnh vài hơi, như để trấn tĩnh cơn hoảng hốt, Bạch Liên tiếp :
- Đêm ấy qua đi, đến đêm sau, nó lại tái diễn cái trò ấy.
- Con ma ?
- Ừ. Nó lên cầu thang : “Thịch… thịch… thịch…”
Một lát nó lại xuống : “thịch…thịch…” Nó lên xuống cả đêm và cứ hễ bật đèn là nó lại biến mất.
Khôi chợt hỏi :
- Sáng hôm sau khi trở dậy, Liên có để ý đến những bậc thang không ?
Bạch Liên đáp :
- Anh muốn hỏi xem có dấu vết khả nghi của con ma để lại không chứ gì ? Liên cũng có chú ý đến điều đó, nhưng tuyệt nhiên không có dấu vết nào cả !
Hoang mang quá, Liên nghĩ hay nhà này có ma thật chăng ? Đến trường Liên thuật lại truyện này cho con Thanh nghe. Nó cả quyết rằng có ma thật ! Nó nói ngay chính trong trường học cũng có ma. Thanh ở nội trú trong trường, hay xuống lớp ngồi học tối, và ông lão gác trường cho nó biết chính ông ta bị ma nhát ở ngay chỗ nó ngồi !
“Đêm ấy, theo lời ông lão gác trường, nóng nực quá nên ông ta vào lớp nằm ngủ. Nửa đêm ông bỗng nghe có vật gì nặng từ trên cao rơi xuống ! Giật mình mở mắt ra nhìn, ông thấy có một cái đùi người trắng hếu rơi gần chỗ ông ta nằm. Và…
Việt hấp tấp tiếp :
- Và rồi… đến thân người… hai tay… cái đầu… rơi xuống tiếp theo, để cuối cùng chắp thành hình một con ma, lưỡi thì dài lòng thòng !
Bạch Liên gật đầu :
- Khiếp quá ! Nhưng sao Việt biết ?
Khôi cười :
- Ồ, truyện con ma ấy thì ai cũng biết cả. Vì có rất nhiều người kể lại chuyện này rồi !
Bạch Liên tiếp :
- Thanh nó còn kể cho Liên nghe rất nhiều chuyện ma quái nữa mà nó nghe người ta thuật lại. Tỷ dụ như con ma ngồi đưa võng trên ngọn cây nghe kẽo kẹt, hoặc xoã tóc đứng ngoài bờ giếng…
Hình như những con ma đó là những oan hồn không siêu thoát thường hiện ra vào những lúc đêm khuya thanh vắng…
Chị giúp việc của nhà Liên bảo rằng nhà này cũng có một oan hồn…
Khôi ngạc nhiên hỏi lại :
- Chị Hai ?
- Vâng !
- Chị ấy bảo sao ?
- Chị ấy điều tra ở mấy nhà kế cận họ cho biết rằng ngôi nhà này, trước kia hồi còn thuộc về đời người chủ cũ, nhân sửa soạn lễ cưới cho người con gái, có thuê thợ về quét vôi sơn cửa lại. Một người thợ khi leo lầu quét vôi, chẳng may sảy chân rơi từ trên cao xuống, chết ngay tại chỗ.
Sau đó người chủ ngôi nhà ấy bán rẻ lại ngôi nhà này cho cô Liên, và bây giờ thì…
Bạch Liên nhìn Khôi, Việt đặt câu hỏi :
- Phải chăng oan hồn người thợ vôi ấy đã hiện ra để leo lên leo xuống phía cầu thang ?
Khôi không đáp thẳng vào câu hỏi đó. Anh hỏi Bạch Liên :
- Liên nhỉ, tiếng động lên xuống thang lầu thường xảy ra vào khoảng nào ?
- Khoảng 11 giờ tối trở đi.
- Nghĩa là sau khi mọi người đã tắt đèn đi ngủ cả ?
- Vâng.
Trầm ngâm, Khôi tiếp :
- Liệu đêm nay tiếng động kỳ lạ đó có tái diễn nữa không nhỉ ?
- Rất có thể.
- Nếu vậy, Khôi và Việt sẽ ở lại đây chờ xem. Bây giờ là mấy giờ rồi, Việt ?
Việt nhìn đồng hồ tay :
- Gần 10 giờ !
Khôi hỏi Bạch Liên :
- Thường ngày, mấy giờ thì Liên đi ngủ ?
- Quãng 10 giờ.
- Vậy Liên sửa soạn lên ngủ đi. Nhưng trước khi lên lầu, Liên lấy cho Khôi mượn chiếc đèn bấm.
- Còn cần gì nữa không ?
- Không ! À nhưng cô Liên và chị Hai đâu cả rồi ?
Bạch Liên đáp :
- Chị Hai xin về dưới quê. Chị biết một ông thầy pháp cao tay, nên chị về lấy bùa lên ếm. Còn cô của Liên hôm nay hơi mệt, ăn xong lên lầu nghỉ ngay. Bả có biết tối nay hai anh lại chơi nên dặn Liên dọn bánh cho hai anh ăn, mà mải nói chuyện ma Liên quên khuấy đi mất !
Khôi mỉm cười nhìn việt :
- Như vậy càng hay. Chúng tôi sẽ ngồi chờ dưới này. Còn Liên cứ yên trí lên buồng nằm ngủ. Nếu đêm nay con ma hiện ra, chúng ta sẽ biết nó thuộc giống ma nào !
Khôi, Việt ngồi sát lại bên nhau từ lúc Bạch Liên rời phòng học để lên lầu. Mọi ánh điện trong nhà đều đã tắt ngấm. Đôi bạn ngồi yên bất động tai lắng nghe mọi động tĩnh trong khoảng tối âm u. Thời khắc hình như qua đi rất chậm. Một vài con muỗi vo ve ở trong phòng và xa xa không biết ở nhà nào gần đây thỉnh thoảng nổi lên văng vẳng, ngân nga tiếng chuông điểm giờ của một chiếc đồng hồ quả lắc.
11 giờ… 11 giờ 15…
Việt bắt đầu thấy buồn ngủ. Anh nghĩ giá có chiếc ghế dài ngả lưng được chắc anh sẽ ngủ luôn. Thử huých tay sang Khôi, anh thấy Khôi khẽ huých lại. Biết Khôi vẫn thức, Việt ngả đầu ra lưng ghế, nhắm mắt lại.
Nhưng Việt chợt giật mình. Có tiếng động vừa vang lên. Nhịp thở của Việt bắt đầu chuyển mạnh. Anh cố dướn người lên nghe ngóng… “Kịch” tiếng động xô ghế bên phòng ăn rõ ràng, gần gũi quá. Việt không thể nào nhầm được. Đúng là “nó” rồi ! Anh cảm thấy một bàn tay của Khôi ấn mạnh trên đùi. Ngón tay Khôi bấm xuống như để chấn tĩnh sự xúc động của Việt.
Tiếng chuông đồng hồ đằng xa rè rè điểm thêm một khắc nữa.
11 giờ 30… Âm thanh của tiếng chuông vừa tan trong cái âm u tịch mịch của đêm khuya thì… “thịch… thịch…” tiếng động kinh dị bắt đầu lên thang. Bàn tay Khôi cũng nhấc dần khỏi đùi Việt. Khôi đang từ từ đứng dậy kéo theo cả Việt đứng lên.
Cả hai anh em đều như bị lôi cuốn, hấp dẫn, nhẹ nhàng rời khỏi chỗ ngồi lần mò tiến về phía cầu thang.
Thịch… thịch… tiếng động vẫn đều đặn bước… Việt tưởng như đó là tiếng đập của trái tim mình. Anh muốn hét vào tai Khôi :
- Bấm đèn lên !
Nhưng tưởng tượng khi ánh đèn ở tay Khôi chiếu ra, rọi ngược tia sáng lên cầu thang và soi rõ một hình hài đầu tóc rũ rượi với chiếc lưỡi dài lòng thòng, hoặc nhe hai nanh nhọn như hai chiếc nanh của Dracula trên màn ảnh, đủ làm anh hoảng vía.
Việt nuốt chỗ nước miếng đặc sệt tắc nghẽn ngang cổ họng. Ý định bảo Khôi bấm đèn không thoát ra được thành tiếng, Việt bắt đầu thấy sợ, người anh nhủn ra, rờn rợn khắp da thịt.
Tiến động vẫn tiếp tục đi lên… Rồi, đột nhiên ánh đèn trong buồng Bạch Liên bật sáng, chiếu hắt ra phía cầu thang. Việt mở to mắt ra nhìn. Trên đầu cầu thang hiện ra một bóng người.
Khôi càu nhàu :
- Bạch Liên !
Bạch Liên đưa tay ra hiệu sẽ đi xuống. Cô trở vào buồng tắt đèn và chỉ một lát sau là đứng nép sát bên Khôi, Việt, dưới chân thang.
Khôi khẽ gắt :
- Tại sao Liên không ở trên buồng ?
Bạch Liên thì thào :
- Nó lên rồi ! Các anh nghe thấy nó lên kkhông ?
- Có.
- Lúc Liên bật đèn, các anh có thấy “nó” không ?
- Không !
- Đấy ? Liên đã bảo là ma mà. Đích thực ma rồi !
Khôi vẫn càu nhàu :
- Tại Liên đấy. Ai bảo cô bật đèn để nó biến mất ?
Im lặng. Rồi Liên tiếp :
- Chúng mình cứ đứng yên ở đây. Thế nào nó cũng xuống.
Không nghe Khôi nói gì, chỉ có tiếng khẽ thở dài như muốn trút bớt sự bực bội.
Việt thầm nghĩ : Cuộc rình rập đêm nay có lẽ không đưa đến kết quả nào. Lần này chính Bạch Liên đã làm hỏng kế hoạch, chứ không phải Việt. Nếu con ma biết Bạch Liên xuống thang, chắc nó sẽ tránh kkhông xuống lối này nữa.
Việt cự nự :
- Đang nằm trên lầu, Liên xuống đây làm gì ?
Bạch Liên phụng phịu :
- Xuống với các anh ! Nằm một mình nghe nó lên, Liên nôn nao quá !
- Xuỵt ! Im !
Bạch Liên và Việt nín bặt. Sự im lặng chìm sâu trong bóng tối, kéo dài khắc khoải.
Trên lầu bỗng có tiếng động nhỏ. Tiếng động lần này nghe sột soạt như có người kéo lê một mảnh giấy từ cuối hành lang tiến dần về phía cầu thang.
Tiếp đó Việt lại nghe rõ ! “thịch… thịch…”. Tiếng động gieo xuống nấc thang nghe ghê rợn. Việt nhẩm đếm từng nhịp xuống :
- Một… hai… ba… bốn. Cầu thang nhà Bạch Liên có chừng hai mươi bậc.
Việt nhẩm tiếp :
- Năm… sáu… bảy… Người Việt bắt đầu run. Chỉ còn hơn mười bậc thang nữa là “Nó” xuống tới nơi. Việt nép sát lưng vào tường cố nén thở.
- Thịch… thịch… Mười ba… mười bốn… mười lăm…
Việt bật kêu :
- Bấm đèn lên, Khôi !
Ánh đèn trong tay Khôi loé sáng. Cùng lúc ấy có tiếng kêu “choét” và tiếng hét kinh hãi của Bạch Liên. Tiếp theo là những tiếng va chạm lục cục.
Khôi gọi giật giọng :
- Việt ! Bật điện lên ! Mau !
Việt nhoài người với tay vặn nút điện. Ánh đèn nê-ông bật sáng, chói chang cả gian phòng. Anh kinh ngạc thấy Bạch Liên ngất ngư, đầu nghẹo lả trên vai Khôi.
Hoảng hốt, Việt kêu :
- Sao thế Khôi ?
Khôi dục, giọng cấp bách :
- Đỡ hộ Bạch Liên ra ghế. Lẹ lên !
Đặt Bạch Liên xuống ghế rồi, Việt cuống quít lay gọi :
- Bạch Liên ! Bạch Liên ! Chết cha làm sao thế này ?
Khôi lấy lại bình tĩnh đáp :
- Không sao đâu. Cô ấy sợ quá đấy. Tỉnh dậy bây giờ.
Quả nhiên Bạch Liên tỉnh dậy thật. Cô mở mắt nhìn Khôi, Việt :
- Cho Liên xin ngụm nước.
Khôi rót một tách trà nóng đem lại.
Uống xong, Bạch Liên thở mạnh vài hơi, rồi bỗng ôm bụng cười như nắc nẻ.
***
Nghe tiếng cười của Bạch Liên, Việt ngẩn mặt nhìn Khôi :
- Liên cười gì thế ?
Khôi đáp :
- Cười con ma !
- ? !
Thấy Việt cứ ngẩn thộn ra, Bạch Liên cố nén cười nói :
- Bây giờ Liên mới khám phá ra con ma ấy thuộc về giống ma nào. Khi anh Khôi chiếu đèn, anh Việt có nghe nó kêu không ?
Việt lắc đầu :
- Không ! Tôi chỉ nghe có tiếng cô hét !
Bạch Liên có vẻ ngượng :
- Tại tính Liên vốn sợ chuột. Lúc anh Khôi chiếu đèn, nó cuống nhảy bổ ngay vào chân Liên…
- Thế nó là con chuột à ?
- Vâng ! Một con chuột kếch sù, lớn gần bằng con mèo !
Khôi tiếp :
- Con “ma chuột ấy” khi nhảy vướng vào chân Bạch Liên, nó kêu :
- Choét !
Rứt tiếng chuột kêu mà Khôi bắt chước rất đúng điệu, nổi lên một trận cười :
- Ha ha !
- Ha ha !
- Hi hi !
Tiếng cười ròn rã của bọn trẻ làm bà cô của Bạch Liên ngơ ngác chạy xuống :
- Truyện gì mà cười dữ thế các cháu ! Gớm, làm cô lại cứ tưởng ma nó kéo đến cả bầy và đang phá phách ở dưới này !
Nguyễn Trường Sơn

Gói Ô-mai

Gói Ô-mai

Đăng bởi cheoreo1 lúc
VRNs (23.08.2012) – Sài Gòn – Không mấy ai thèm để ý tên thật của cô bé có mái tóc ngắn mà người ta chỉ biết đó là Ô Mai, cũng không mấy ai nhắc đến tên “cúng cơm” của cô bé có mái tóc dài mà người ta chỉ nhớ đó là Bồ Câu. Riết thành quen, như nickname thời @ vậy.
Cô bé tóc ngắn là con nhà giàu, vừa học giỏi vừa… đẹp gái. Cô bé tóc dài là con nhà nghèo nhưng cũng học giỏi và xinh xắn. Khó tin mà có thật. Cả hai đều dễ thương và hiền thục, hiền như… (khó mà ví được), ừ, hiền như… bồ câu vậy đó. Nếu phải chọn một trong hai làm hoa khôi của trường thì không phải dễ. Khác gì Thúy Vân và Thúy Kiều, không “mười phân vẹn mười” thì cũng “chín phân rưỡi” chứ chẳng ngoa. Cả hai lại hòa hợp tâm tính, một điều hiếm thấy xưa nay.
Bồ Câu tần ngần nhìn tấm thiệp sinh nhật. Chiều mai, 17 giờ. Thời gian ngắn dần. Bồ Câu đắn đo mãi. Bạn bè đều là con nhà khá giả thì hẳn quà sẽ là những thứ giá trị gấp nhiều lần của Bồ Câu. Tặng bạn món quà giá trị vật chất thì hoàn cảnh không cho phép, mà tặng món quà thường thì…
– Chị Hai ơi, mẹ dặn chị chuẩn bị đồ để sáng mai về quê đó.
Tiếng bé Quỳnh kéo Bồ Câu ra khỏi dòng suy nghĩ. Thế là sáng mai Bồ câu phải xa thành phố này, xa trường lớp, xa thầy, cô và bạn bè, nhất là xa Ô Mai. Hoàn cảnh éo le, mấy ai mà cưỡng lại được! Buồn cũng đến vậy mà vẫn không thể thoát khỏi buồn. Bồ Câu xếp quần áo mà nước mắt cứ trào ra đầm đìa…
Bồ Câu chợt nhớ đến Chúa Giêsu. Ngày xưa, trong Vườn Cây Dầu, Ngài cũng đã cô đơn cùng cực đến nỗi toát mồ hôi mà có máu lẫn vào và rỉ ra theo. Rồi Ngài lại cô đơn một lần nữa trên Thập Giá, trước khi trút hơi thở cuối cùng: “Cha ơi! Sao Cha nỡ bỏ rơi con?” (Mt 27:46). Ba má cũng vẫn dạy Bồ Câu đừng tuyệt vọng, hãy cầu nguyện liên lỉ với Lòng Chúa Thương Xót. Ngài luôn giữ lời những gì Ngài hứa.
o0o
Bạn bè đông đủ. Thảo Quyên vẫn biệt dạng. Linh Phương nôn nóng khi 18 ngọn nến hồng đã được thắp sáng. Mọi người cũng đã yên vị. Bạn bè xôn xao:
– Bắt đầu đi Ô Mai.
– Kiến bò bụng tiểu muội rồi nè.
– Các bạn chờ Bồ Câu một chút đi.
Mẹ Linh Phương ôn tồn:
– Phương à, con thổi nến đi.
– Nhưng…
– Mẹ hiểu.
Ô Mai làm theo lời mẹ. Những ngọn nến đều tắt. Mẹ Linh Phương chậm rãi:
– Vì lý do đặc biệt nào đó mà Thảo Quyên không hiện diện hôm nay. Có người đến trao gói quà này bảo mẹ đưa cho con. Quà của Thảo Quyên tặng con đó.
Ô Mai hồi hộp mở gói giấy ra:
Ô Mai thân mến,
Cho mình được gọi bạn như thế mãi nhé. Ngày mai bạn tiếp tục bước vào giảng đường đại học và là sinh viên như các bạn khác cùng trang lứa. Hạnh phúc ấy mình có mơ cũng không thấy. Chúc các bạn thành đạt trong tương lai và chúc sinh nhật vui vẻ.
Những món quà của các bạn khác chắc hẳn làm bạn hài lòng. Riêng mình, để đánh dấu một tình bạn chân thành, xin gởi bạn món quà đơn sơ nhất, thứ mà bạn rất ưa thích, cũng là để giữ lại chút kỷ niệm của một thời trung học chúng mình vẫn tâm sự qua những gói ô-mai như thế này.
Hạnh phúc đậu đại học chưa trọn thì nỗi buồn đã lấn chiếm. Căn bệnh trầm kha đã cướp mất ba mình rồi. Không báo cho các bạn vì mình không muốn bạn mất vui trong dịp sinh nhật. Đừng giận nhé. Khi bạn đọc những dòng này thì mình cùng bé Quỳnh theo mẹ đưa ba về quê an táng. Cũng đồng nghĩa là mình không được đặt chân vào giảng đường đại học với bạn.
Sẽ viết thư sau cho bạn. Gởi lời chào hai bác và các bạn nhé!
Thảo Quyên – Bồ Câu
Những cặp mắt đượm buồn nhìn nhau và cảm thông nỗi niềm của người bạn đã xa, một người có đôi mắt luôn tiềm ẩn tâm sự, như báo trước điều bất hạnh hôm nay vậy…
Trời vào khuya, chỉ còn lại một mình, Ô Mai chợt gọi:
– Thảo Quyên ơi! Bồ Câu ơi! Bạn đang ở đâu? Rồi trời lại sáng. Đừng buồn nhé! Hãy hy vọng và tin tưởng, Bồ Câu ơi!
Cánh cửa này khép lại sẽ có cánh cửa khác mở ra. Cuộc đời không khắc nghiệt với ai mà vẫn luôn có một con đường thênh thang đầy hoa tươi thắm và rực rỡ dành riêng cho người có ý chí vươn lên không ngừng!
Ở nơi xa xăm kia, Bồ Câu vẫn hết sức cố gắng chu toàn bổn phận và luôn tâm niệm học theo thánh bổn mạng là thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu: “Sống khiêm nhu bé nhỏ là nhận biết mình hư vô nên không ngã lòng trước tội lỗi của mình, vì trẻ nhỏ thì thường ngã. Nhặt một cây kim ở dưới đất vì lòng mến Chúa cũng có thể hoán cải một linh hồn”.
TRẦM THIÊN THU

22/8/12

DNS chống site "bẩn"


Hiện nay internet rất phổ biến trong xã hội chúng ta, chúng rất có ích trong việc tìm kiếm thông tin trên mạng, nhưng trong gd có con em nhỏ thì chúng (baby men) hay tò mò những phim ảnh "18+" làm cho quý phụ huynh nhức đầu nhức óc, vậy là phụ huynh lại tốn một khoản kinh phí nhỏ ra tiệm mua phần mềm kiểm soát trẻ em. Sau quý vị thử dùng 2dịch vụ DNS mới này, vừa bảo vệ được con em, vừa ngăn chặn virues trên mạng vào máy tính. Đó là dịch vụ Open DNS family và nortondns Thông thường, khi truy cập Internet, bạn sử dụng DNS đã được thiết lập mặc định từ ISP (nhà cung cấp dịch vụ Internet) và bạn không cần phải bận tâm đến nó. Tuy nhiên, bạn vẫn có thể sử dụng một DNS bất kỳ, và OpenDNS và Nortondns là DNS mà bạn nên thử! . OpenDNS family and Nortondns là dịch vụ cung cấp cho bạn một DNS với nhiều tính năng hơn so với những DNS của những ISP, từ đó giúp bạn có thể lướt Web nhanh hơn, an tòan hơn và hiệu quả hơn.
 Để sử dụng các máy chủ OpenDNS, bạn sẽ phải thay đổi một chút trong thiết lập máy tính. Nếu đang sử dụng Windows XP, đầu tiên bạn chọn Control Panel --> Network and Internet Connections --> Network Connections, kích chuột phải vào kết nối mạng trong cửa sổ Network Connections, chọn Properties. Hộp thoại như hình dưới xuất hiện

images280721_DNS_xp_setup_fUj3l_20120822133535.jpg


- Nhấp chọn Internet Protocol (TCP/IP) trong danh sách và nhấp Properties. - Bạn nhấp chọn Use the following DNS Server Addresses, và gõ lần lượt 2 dãy số 208.67.222.222 và 208.67.220.220 (chưa tích hợp chống sex) hoặc 208.67.222.123 và 208.67.220.123 (ĐÃ TÍCH HỢP CHỐNG SEX)vào 2 ô phía trên và phía dưới, sau đó nhấp OK.

images280723_DNS_xp_setup1_fUj3l_20120822133535.jpg

- Truy cập vào Website http://welcome.opendns.com/ để kiểm tra. Nếu bạn thấy màn hình chào mừng của OpenDNS thì bạn đã thiết lập thành công.

Xem thêm cấu hình Win7 tại đây
ưu điểm Opendns family
1. ngăn chặn trang có xuat hiện virues, phisingsites, scam sites
2. ngăn chặn web đen
hạn chế
 1. sẽ hơi chậm,nhung ko dang ke
2. những người hay dùng proxities thì no ko cho vào
Dịch vụ thứ 2 là nortondns Dịch vụ miễn phí Norton DNS của Symantec là 1 chương trình kiểm soát, với cơ chế hoạt động bằng cách sử dụng hệ thống server đặc biệt để phát hiện, ngăn chặn malware và các trang web giả mạo, lừa đảo (phising). Hiện tại, người dùng đã có thể kiểm tra, đánh giá công cụ này. Để sử dụng, người dùng cần thay đổi thông số DNS hiện tại thành địa chỉ Norton DNS IP (198.153.192.50 và 198.153.194.50).



Hình: một số nước đã tham gia cùng nortondns

cách cấu hình y như opendns family chỉ có khác,dns server là của norton 198.153.192.50 và 198.153.194.50
ưu điểm và nhược điểm y như opendns
nếu bạn cấu hình nortondns mà thành công bạn truy cập vào trang http://setup.nortondns.comcác bạn muốn xem thêm chi tiết về dịch vụ norton xin mời vào trang https://dns.norton.com/dnsweb/huConfigurePc.do#

Ta kiểm tra thấy dòng:
ndns-green_ok.pngNorton DNS is currently enabled on your computer. You can learn more about Norton DNS here.




Cách thiết lập để chỉnh sửa file hosts dễ dàng trong Win7,XP

Sửa file hosts để làm gì? Để truy cập vào các website bị chặn như Facebook, blogger...
Nhưng làm sao để có thể chỉnh sửa được file này thì bạn làm theo hướng dẫn sau:

 Đường dẫn mặc định tới file hosts:

Windows XP, Vista and Windows 7
C:\WINDOWS\system32\drivers\etc\hosts

Windows 2000
C:\WINNT\system32\drivers\etc\hosts

Windows 98/ME
C:\WINDOWS\hosts

Cấu hình DNS cho win 7


* Cấu hình DNS cho Windows 7: Click vào icon Network Internet Access dưới thanh taskbar - Open Network and Sharing Center >> Local Area Network - Properties - chọn Internet Protocol version 4 - Propeties - chọn Use the following DNS server addresses: gõ vào khung Preferred DNS Server và Alternate DNS Server lần lượt như sau: 8 8 8 8/ 8 8 4 4 ( hoặc 208.67.222.222/ 208.67.220.220) - Nhấn OK

* Cấu hình DNS cho Windows XP xin xem thêm tại đây

Sửa file hosts trong Windows7 + Windows8:


Bước 1: Hãy mở thư mục bất kỳ rồi Paste dòng này lên thanh địa chỉ: C:\Windows\System32\drivers\etc để vào thư mục chứa file hosts

Click chuột phải vào file host và chọn Properties


Hình ảnh
Tại tab General bạn để ý nếu thấy ô Read-only đang chọn thì bạn hãy bỏ chọn

Bước 2:
Hình ảnh
Nhấn vào tab Security, bấm vào dòng Users (...) rồi bấm nút Edit

Bước 3:
Hình ảnh
Trong bảng Permissions tại cột Allow, bạn hãy chọn tất cả các ô trống.  Bạn mở file hosts nằm trong thư mục etc theo đường dẫn: C:\Windows\System32\drivers\etc và mở bằng trình soạn thảo text Notepad và thêm vào các dòng IP bên dưới và nhấn Ctrl + S hoặc Save. 

File hosts vào Facebook cho cả 3 mạng FPT, Viettel và VNPT

66.220.149.11 facebook.com
69.171.288.74 www.facebook.com
69.171.288.40 m.facebook.com
69.171.234.22 vi-vn.connect.facebook.com
69.171.299.76 vi-vn.facebook.com
69.171.224.39 login.facebook.com
69.171.229.72 apps.facebook.com
66.220.151.30 vupload.facebook.com
66.220.146.105 upload.facebook.com
69.171.224.53 connect.facebook.com
69.171.229.75 graph.facebook.com
96.17.180.147 static.ak.connect.facebook.com
66.220.147.55 developers.facebook.com
69.171.224.39 error.facebook.com
69.171.299.76 register.facebook.com
69.171.234.39 blog.facebook.com
65.172.31.57 profile.ak.fbcdn.net
203.106.85.169 photos-a.ak.fbcdn.net
203.106.85.59 photos-b.ak.fbcdn.net
203.106.50.19 photos-c.ak.fbcdn.net
203.106.85.42 photos-d.ak.fbcdn.net
203.106.85.163 photos-e.ak.fbcdn.net
203.106.85.59 photos-f.ak.fbcdn.net
58.27.86.80 photos-g.ak.fbcdn.net
203.106.50.25 photos-h.ak.fbcdn.net
96.17.180.136 static.ak.fbcdn.net
96.17.180.139 b.static.ak.fbcdn.net
96.63.189.59 developers.facebook.com
69.171.229.72 pixel.facebook.com
69.171.234.38 api.facebook.com
96.17.180.139 external.ak.fbcdn.net
96.17.180.162 creative.ak.fbcdn.net
69.171.227.26 chat.facebook.com
66.220.145.63 bigzipfiles.facebook.com
69.63.179.70 secure.facebook.com
67.215.65.132  bbc.co.uk/vietnamese
94.198.114.135 voatiengviet.com
64.208.241.65 viet.rfi.fr

31.13.79.7 www.facebook.com
31.13.79.7 facebook.com
31.13.79.7 www.login.facebook.com
31.13.79.7 login.facebook.com
31.13.79.7 apps.facebook.com
31.13.79.7 upload.facebook.com
31.13.79.7 graph.facebook.com
31.13.79.7 register.facebook.com
31.13.79.7 vi-vn.connect.facebook.com
31.13.79.7 vi-vn.facebook.com
31.13.79.7 static.ak.connect.facebook.com
31.13.79.7 developers.facebook.com
31.13.79.7 error.facebook.com
31.13.79.7 channel.facebook.com
31.13.79.7 upload.facebook.com
31.13.79.7 register.facebook.com
31.13.79.7 bigzipfiles.facebook.com
31.13.79.7 pixel.facebook.com
31.13.79.7 upload.facebook.com
31.13.79.7 register.facebook.com
31.13.79.7 bigzipfiles.facebook.com
31.13.79.7 pixel.facebook.com
 tonghopplus. Giữ bản quyền

Cách đổi DNS cho XP để vào FB

Thông thường, khi truy cập Internet, bạn sử dụng DNS đã được thiết lập mặc định từ ISP (nhà cung cấp dịch vụ Internet) và bạn không cần phải bận tâm đến nó. Tuy nhiên, bạn vẫn có thể sử dụng một DNS bất kỳ, và OpenDNS là một DNS mà bạn nên thử! . OpenDNS là một dịch vụ cung cấp cho bạn một DNS với nhiều tính năng hơn so với những DNS của những ISP, từ đó giúp bạn có thể lướt Web nhanh hơn, an tòan hơn và hiệu quả hơn.

Những điểm mạnh của OpenDNS so với các DNS khác
- Các DNS thông thường có thể sẽ phải kết nối tới một DNS khác để yêu cầu địa chỉ IP khi nó không tìm ra địa chỉ IP của trang Web mà bạn cần, nên sẽ làm chậm tốc độ truy cập của bạn. Trong khi đó, OpenDNS có một cơ sở dữ liệu lớn để lưu trữ sẵn các tên miền và được cập nhật liên tục, vì vậy nó có thể nhanh chóng tìm ra và trả về cho trình duyệt địa chỉ IP của trang Web mà bạn yêu cầu.
- OpenDNS cũng nắm trong tay một danh sách với số lượng lớn các địa chỉ Website lừa đảo (phishing – các Website giả mạo để ăn cắp thông tin cá nhân của người dùng). Khi bạn truy cập vào một trang Web được xem là lừa đảo, OpenDNS sẽ tự động ngăn lại và đưa ra cảnh báo.
- OpenDNS tự động sửa những lỗi sai thường gặp khi bạn gõ địa chỉ Web vào trình duyệt, như “.cmo” thành “.com”, “.og” thành “.org”, … Ngoài ra, nếu đăng ký một tài khỏan (miễn phí) tại OpenDNS, bạn có thể gõ tắt các địa chỉ Web mà bạn thường truy cập.
- Giúp bạn vào facebook nhanh hơn so với dùng phần mềm

 Nếu đang sử dụng Windows XP,
đầu tiên bạn chọn Control Panel --> Network and Internet Connections --> Network Connections, kích chuột phải vào kết nối mạng trong cửa sổ Network Connections, chọn Properties. Hộp thoại như hình dưới xuất hiện



- Nhấp chọn Internet Protocol (TCP/IP) trong danh sách và nhấp Properties.
- Bạn nhấp chọn Use the following DNS Server Addresses, và gõ lần lượt 2 dãy số 208.67.222.222 và 208.67.220.220 vào 2 ô phía trên và phía dưới, sau đó nhấp OK.



- Truy cập vào Website http://welcome.opendns.com/ để kiểm tra. Nếu bạn thấy màn hình chào mừng của OpenDNS thì bạn đã thiết lập thành công.

2. CHÚA THÁNH THẦN ĐẤNG THỰC HIỆN






















Bản Quyền Thuộc về: tonghopplus( chụp từ sách 5 PHÚT PHÉP LẠ) , Cộng Đoàn Kinh Thánh và Cầu Nguyện
Mọi trích dẫn hoặc đăng lại từ trang này phải chắc chắn nhằm phục vụ hoàn toàn phi lợi nhuận, và ghi rõ "Trích từ nguồn TONGHOPPLUS.COM và Holly Bible and Pray's Coperation "
Tonghopplus.com giữ bản quyền.

21/8/12

Window 8 nâng cấp với giá 14.99USD

Microsoft vào ngày thứ hai bắt đầu nhận đặt hàng cho $14.99 Windows 8 nâng cấp hứa sẽ những khách hàng mua PC chạy Windows 7 - bộ nguồn mới trong 11 tuần vừa qua.

Những người mua đủ điều kiện Windows 7 máy bắt đầu ngày 2 tháng sáu giờ có thể tập tin lập công thức trực tuyến để xếp hàng để ngày 26 tháng mười chuyển giao của nâng cấp.

Nâng cấp lên Windows 8 Pro trị giá 14.99 đô-la Mỹ, hơn trong chu kỳ đã qua khi chúng thường là miễn phí, nhưng kém hơn $39.99 cho người dùng nâng cấp hệ thống cũ thành hệ điều hành mới.

Microsoft công bố chương trình nâng cấp ngày 1 tháng sáu. Nó bao gồm hầu hết máy tính hệ điều hành Windows 7 mua giữa ngày 2 tháng sáu năm 2012, và ngày 31 tháng giêng năm 2013.

Mặc dù việc đăng kí mở Thứ hai, đơn đặt hàng sẽ không được thực hiện cho đến Windows 8 của đang bán ngày ngày 26 tháng mười, Microsoft nhắc khách hàng.

" Bắt đầu vào ngày 26 tháng mười, chúng tôi sẽ bắt đầu gởi mã promo qua email với lệnh mua, " Brandon LeBlanc người phát ngôn của công ty nói trên blog Microsoft.

Mã sẽ thay đổi giá của nâng cấp để chiết khấu $14.99 ; Microsoft sẽ phục vụ nâng cấp khi tải xuống cài đặt Hệ điều hành mới.

Những khách hàng đủ điều kiện $14.99 thoả thuận phải cung cấp cho Microsoft tên, địa chỉ thư điện tử, số điện thoại, ngày mua, nhà bán lẻ, PC thương hiệu và mô hình, và trong một vài trường hợp, 25 - kí tự Windows 7 mã sản phẩm liên quan đến PC. " Bạn có thể cần nhập này như một phần của việc đăng kí, " LeBlanc nói.



1.Con người đang bị đau đớn

20/8/12

Bên Đường biên giới

Bên Đường Biên Giới


* LOẠI HOA ĐỎ : truyện phiêu lưu, mạo hiểm, trinh thám .

* Tác giả : NGUYỄN TRƯỜNG SƠN

* Nhà xuất bản Tuổi Hoa - 1970


* Nguồn: ĐÈN BIỂN sưu tầm và đánh máy.

  Các bài đã đăng:

1.   Chương 1
2.   Chương 2 
4.   Chương 4
5.   Chương 5
7.   Chương 7  



Chương 8 hết

 

  Các bài đã đăng:

1.   Chương 1
2.   Chương 2 
4.   Chương 4
5.   Chương 5
7.   Chương 7  

Chương 08 (hết)

Khôi cố giải thích :
- Em đoán chắc là anh ấy vừa ở đây, ngay chỗ có chiếc khăn này…Việt ngã xuống hố, bị thương ở bắp chân. Chính em trải cái chăn này cho hắn nằm, rồi kêu các ông lại. Bây giờ không hiểu tại sao hắn lại biến đâu mất…
Người y tá đi cùng linh mục theo Khôi đều không hiểu nổi điều gì đã xảy ra.
Ông y tá tỏ vẻ bất mãn, càu nhàu :
- Chuyện gì mà kỳ cục vậy ! Mấy cậu trẻ tuổi chỉ hay bày đặt, đêm hôm đi đánh thức người ta dậy, lặn lội hàng cây số tới đây để chỉ thấy có cái chăn, không thấy nạn nhân đâu cả !
Vị linh mục chợt cúi xuống nói :
- Ô này, có một bình nước và cái ly bằng nhôm. Chắc cậu đã đem những thứ này ra đây phải không ?
Khôi đáp :
- Dạ, thưa phải. Em đem nước và thuốc Aspirine ra cho hắn uống.
Ông y tá gắt :
- Cậu nói bạn cậu bị thương ở chân. Không lẽ bây giờ cậu ta trở dậy được và đi chơi một vòng ?
Khôi ấp úng :
- Thưa, em cam đoan với ông mà… Chắc đã có chuyện gì đây… Hay là hắn bị bọn buôn lậu bắt đi rồi…
Ông y tá lắc đầu :
- Lại chuyện tưởng tượng…
Và quay sang vị linh mục ông ta tiếp :
- Linh mục có tin truyện bắt cóc trẻ con không ?
Vị linh mục điềm đạm nói :
- Tôi chưa hiểu ra sao. Tôi có biết tiếng Tư Muôn, mà cậu này nói là đã giam giữ một viên đội thương chánh. Tôi nghe Tư Muôn là một tay buôn lậu, nhưng không chắc rằng hắn lại dám liều lĩnh bắt cóc người ta để phi tang nhân chứng. Chắc hẳn cũng có điều rắc rối chi đây…
Khôi nài nỉ :
- Em xin linh mục và ông y tá theo em lại nhà Tư Muôn, xem có bạn em ở đấy không ? Xin hai vị giúp em với… Em không thể bỏ bạn em được…
Nước mắt Khôi rưng rưng chảy. Trước mặt hai người không tin ở lời mình nói, Khôi mất cả tự chủ. Anh bật khóc nức nở…
Lời nói khẩn khoản và nước mắt của Khôi làm vị linh mục ái ngại. Ông đặt tay lên vai Khôi :
- Con có chắc không ? Có thật Tư Muôn hiện giấu giữ viên đội thương chánh và bắt cóc luôn cả bạn con nữa ? Nếu như con nói sai thì sẽ phiền phức lắm đó.
Khôi chưa dám trả lời. Anh không mê ngủ, dĩ nhiên rồi ! Vì rõ ràng anh đã thấy viên đội thương chánh bị trói chặt dưới hầm nhà Tư Muôn. Còn Việt, người bạn chí thiết của anh, thật tình anh chưa biết rõ ra sao cả.
Viên y tá đứng lặng chờ câu trả lời của Khôi. Ông ta lắc lắc chiếc túi đựng thuốc mà ông xách vội theo, với vẻ sốt ruột.
Khôi nghẹn ngào nói :
- Xin linh mục tin con, viên đội thương chánh bị giam ở trong hầm nhà Tư Muôn… còn Việt bạn con, thì hắn mới vừa ở đây…
Nói rồi Khôi ngồi bệt xuống chiếc khăn trải trên cỏ, nơi Việt vừa nằm, bưng lấy mặt khóc.
Vị linh mục nhẹ nhàng kéo Khôi dậy :
- Đứng lên… con đừng vội thất vọng. Chúng ta cùng lên nhà Tư Muôn xem sao. Vả lại ông xã trưởng đã được loan báo và chắc ông cũng đã tin cho đồn thương chánh biết rồi. Có thể chúng ta sẽ gặp họ trên đường. Nào đi…
Viên y tá lặng lẽ đi theo. Cả ba men sườn núi trèo lên con đường dốc. Ngôi nhà Tư Muôn im lìm ẩn bóng sau mấy bóng cây, phía trên đầu họ.
Chợt ông y tá reo lên :
- Ồ, có một cái áo !
Khôi giật mình nhìn chiếc áo lẩm bẩm :
- Áo này của em đây. Sao lại rơi ở chỗ này được ?
Một ý nghĩ bỗng loé sáng trong óc Khôi :
- Thôi đúng rồi. Chiếc áo này em đã đắp cho Việt khỏi lạnh. Chắc hắn cố ý để rơi ở đây để làm dấu cho em tìm hắn…
Viên y tá hoài nghi nhìn Khôi, thầm nhủ rằng Khôi lại bày đặt thêm cho câu chuyện bắt cóc có vẻ xác thật. Triền núi dốc này, người khoẻ mạnh trèo lên còn vất vả thay. Huống hồ còn khiêng theo một người bị thương nữa, làm sao leo cho nổi ?
Ông y tá chưa kịp nói ý nghĩ ấy ra , thì một tiếng súng nổ chát chúa vang lên. Tiếp đến tiếng kêu chói lói…
Vị linh mục và ông y tá trèo vội theo Khôi, nhảy lên mặt đường. Từ chỗ ấy đến nhà Tư Muôn còn cách chừng một trăm thước. Khôi cắm cổ chạy tới, và đứng sững người nhìn những hoạt cảnh diễn ra trong bóng tối như một giấc mơ…
Hai bóng người vừa chạy vừa khó nhọc khiêng một vác nặng. Tiếng kêu lại nổi lên :
- Cứu tôi ! Cứu tôi với ! !
Khôi hiểu ngay : bọn buôn lậu đang đưa người đội thương chánh đi… Chúng lẳng ông ta vào trong xe, chỗ chở hàng, rồi leo lên mở máy phóng hút vào đêm tối.
Vừa lúc ấy, lại nghe có tiếng xe hơi tiến đến, thứ xe của nhà binh rồi nhiều người xuất hiện, lặng lẽ bao vây nhà Tư Muôn. Họ có chừng mươi người, do một sĩ quan chỉ huy đang ra lệnh bằng những hiệu tay.
Khôi có cảm tưởng như mình đang nằm mơ thực… Tại sao những đội viên thương chánh này lại không cứu đồng nghiệp của họ ? Tại sao họ không đuổi theo, bắn vào chiếc xe vừa tẩu thoát ? Hay họ ngại nếu bắn nhỡ trúng nhằm bạn của họ ? Hoặc họ đã có một kế hoạch sẵn rồi ?...
Từng ấy câu hỏi cứ rồn rập trong óc Khôi. Anh tiến lại nhà Tư Muôn và lọt vào bên trong. Dưới ánh đèn dầu, anh thấy Tư Muôn và một người lạ nữa, lấm lét đứng cạnh chiếc tủ, có hai đội viên thương chánh cầm súng lục canh hai bên.
Tư Muôn không buồn nhìn Khôi khi anh bước vào nhà. Tên đồng loã của hắn hoàn toàn lạ mặt.
Thanh ngồi khóc sụt sịt trên một chiếc ghế gần đó. Khôi ái ngại muốn tới gần an ủi, nhưng lại không dám. Cùng lúc ấy anh thấy trong góc phòng một bóng người nằm dài trên chiếc chõng tre, mặt tái xanh như một xác chết. Người ấy là Việt.
Khôi chạy lại :
- Việt, trời ơi, Việt !
Anh quỳ xuống chân bạn khóc ròng.
- Việt, trả lời Khôi đi. Việt còn sống đấy chứ ?
Không ai trả lời.
Khôi ngước mắt nhìn viên y tá, lúc ấy đã tới gần bên, hỏi :
- Bạn tôi có chết được không ông ?
Ông y tá lắc đầu :
- Không ! Cậu ấy ngất đi đấy. Chẳng sao đâu. Để tôi chích cho cậu ấy một mũi thuốc. Và cứ để cho cậu ấy nằm nghỉ. Tôi sẽ săn sóc luôn cả chỗ vết thương…
- Vết thương có nặng không ông ?
- Chỉ bị rách thịt thôi… chưa hề gì.
Ông vỗ vai Khôi mỉm cười :
- Sẽ có một vết sẹo dài để làm kỷ niệm !
Khôi thở phào, nhẹ nhõm. Anh tiến lại vị linh mục thì thầm ;
- Xin linh mục săn sóc cho cô bé kia. Cô ta tên là Thanh, và hoàn cảnh rất đáng thương.
Bên ngoài có tiếng còi, tiếng chân chạy rầm rập, tiếng động cơ xe hơi nổ, và tiếng ra lệnh sắc gọn của viên chỉ huy. Tất cả xáo động một cách cấp bách.
Viên sĩ quan bước vào hỏi Khôi :
- Phải cậu là người khám phá ra ổ buôn lậu này không ? Theo tôi, mau lên…
Chưa hiểu rõ tình thế ra sao, Khôi cũng vâng lời theo sau viên sĩ quan, leo lên chiếc xe “jeep” đậu bên ngoài. Chiếc xe lao xuống con đường dốc, lắc đảo dữ dội, khiến nhiều lần Khôi tưởng đã văng ra ngoài. Nhưng người lái xe là một tay cừ khôi. Xe vẫn phóng như bay trong đêm tối. Gió đêm quất ngược vào mui vải phần phật, và làm bạt hơi thở của bốn người ngồi trên xe : người tài xế hai tay ghì chặt vào bánh lái; một đội viên cầm khẩu tiểu liên chĩa về phía trước, hướng đào tẩu của bọn đồng loã Tư Muôn; và viên sĩ quan chỉ huy, với Khôi ngồi bàng hoàng không hiểu đang sống thực hay mộng. Viên sĩ quan hét vào tai Khôi :
- Tôi có lời khen các cậu…
Khôi giật mình, như người chợt tỉnh một giấc mộng du, quay lại nhìn viên sĩ quan. Ông ta tiếp :
- Bạn cậu thiệt là can đảm và khôn lanh. Nhờ có cậu ấy lập kế nằm lăn giữa đường nên bọn buôn lậu phải khiêng cậu ấy vào trong nhà và nhờ thế, đã đủ thì giờ cho chúng tôi đến kịp. Mặc dầu vậy, có hai tên đã mang được anh Giang, một đội viên thuộc đoàn XXII của chúng tôi ra xe chuồn mất. Chúng hiện tìm cách qua biên giới, nhưng chúng ta sẽ đuổi kịp.
Lời nói của viên sĩ quan làm Khôi phấn khởi. Anh thầm nghĩ :
- Như vậy, kể cũng không đến nỗi uổng công. Chỉ mong sao cứu được kịp thời viên đội thương chánh là khỏi còn ân hận gì nữa…
Người lính ngồi phía trước quay lại báo cáo :
- Bọn chúng đã bỏ xe. Chúng biết bị đuổi theo nên lủi chạy vào rừng.
Khôi cố nhìn xem bóng bọn buôn lậu chạy trốn, qua tấm kính chắn gió. Nhưng anh không thấy gì. Chiếc xe “jeep” bỏ đường thẳng chạy rẽ xuống đồng cỏ… Viên sĩ quan ra lệnh :
- Cẩn thận ! Chúng ta sẽ bắt được chúng. Vì muốn vượt biên giới chúng còn phải băng qua một vũng lầy và nhiều suối nhỏ. Báo cho toán tuần cảnh ở phía này biết…
Khôi để ý thấy người lái xe nhận một nút bấm trên chiếc máy nhỏ gần tay lái, lắp ống nghe vào tai…
Viên sĩ quan tiếp :
- Nói với họ phục sẵn bên kia rừng, án ngữ đường qua biên giới và không được nổ súng trước khi có lệnh…
Người tài xế truyền lệnh đó đi. Chiếc “jeep” ngừng lại trên một đám đất ẩm. Phía trước là bãi lầy, cỏ nước mọc um tùm. Chiếc xe của bọn buôn lậu nằm lủi đầu vào đám cỏ. Khôi vừa chỉ tay về phía đó cho viên sĩ quan thấy, thì một ngọn lửa bùng lên…
Người lái xe kêu :
- Chúng đốt xe !
Bọn đồng loã của Tư Muôn đốt xe thật. Chúng định tiêu hủy tất cả trước khi bỏ trốn. Khôi thấy bóng chúng đang chạy. Viên sĩ quan bắn một phát chỉ thiên.
Lửa cháy ở chiếc xe mỗi lúc một lan rộng vì xăng ở bình chứa chảy ra.
Khôi bỗng chợt nhớ đến người đội thương chánh, nạn nhân của bọn buôn lậu, hiện còn bị trói ở trong xe. Nếu không cứu gấp, tất ông ta bị thiêu sống.
Khôi nghĩ :
- Phải đi ngay mới được. Đó là bổn phận của mình…
Và anh phóng mình vào đám đất lầy, bất chấp lời gọi của viên sĩ quan và người tài xế. Lúc này không gì cản trở Khôi được. Anh chạy như bay, nhảy qua từng vũng nước, từng mô đá, và đến gần chiếc xe đang cháy. Lửa nổ lép bép dưới sàn xe sắp lan tới đầu máy. Trong thùng xe phía sau, Khôi thấy viên đội thương chánh bị trói đang cố sức dãy dụa.Anh xông vào giữa đám khói mù mịt, nắm áo ông ta và cố sức kéo trở lui.
Quanh Khôi, lửa nóng hừng hực. Kéo được nạn nhân ra khỏi đám cháy, tới một khoảng đất khô, Khôi đặt xuống, nâng đầu ông ta lên.
Viên đội thương chánh mở mắt, nhận ra được Khôi đang cúi xuống nhìn mình, gắng gượng thều thào :
- Cám ơn em. Em vừa cứu sống anh đó…
Rồi ông ta lả người, ngất lịm…
Viên sĩ quan và tuỳ thuộc của ông hấp tấp chạy tới. Họ dìu cả hai người ra xe, vì Khôi lúc ấy cũng mệt muốn đứt hơi, đứng không vững.
Lúc ấy đã vào khoảng 4 giờ sáng. Phía chân trời ánh hồng dương đã lờ mờ tỏ hiện.
Khôi nhắm mắt lại. Những hình ảnh hiện ra trong óc anh, gợi lại tất cả những sự việc xảy ra trong vòng mấy ngày nay. Anh nghĩ tới Việt bị thương nằm dài trên chiếc chõng ở nhà Tư Muôn; đến Thanh, cô gái bé bỏng đáng thương, đang khóc nức nở. Cũng may, còn có vị linh mục ở đó. Ngài sẽ săn sóc lo liệu cho nàng. Rồi anh lại nghĩ đến các bạn ở đô thành. Mai đây, anh sẽ cùng Việt trở về với căn nhà ấm cúng của gia đình, tìm lại bầu không khí yên ổn của phòng học, sống lại cuộc đời đèn sách của một học sinh chăm chỉ.
Chiếc “jeep” rú lên, quay mũi vượt lên đường. Khôi mở mắt, nhìn lại lần cuối cảnh núi non chập chùng, đồng cỏ bao la miền biên giới đang dần dần thức tỉnh dưới ánh bình minh và cảm thấy tâm hồn thư thái, sau những giờ phút sôi động vừa qua.

Nguyễn Trường Sơn
1964

Comment

Translate