Quyền Năng Của Tâm Hồn Biết Ca Ngợi : Chương II - Phần 4
Một phụ nữ viết thơ cho tôi:
Con đã dâng cuộc đời cho Chúa Giêsu Kitô cách đây nhiều năm, nhưng hkông có gì xảy ra cả. Con không cảm thấy gì hết và sau một thời gian, con mất hy vọng và buông xuôi lời cam kết sống cho Chúa Giêsu. Từ đó cuộc sống của con trở thành thê thảm. Con xuống tinh thần đến nỗi cuộc sống gia đình con gần sụp đổ... Con đã đọc quyển sách của cha, tựa đề từ nhà tù đến tạ ơn và con thèm khát Chúa Giêsu. Con cầu xin ơn thathứ và con muốn trao phó cuộc đời con trong tay Chúa. Con đón nhận Chúa Giêsu Kitô, Đấng Cứu Tinh và con muốn gia nhập vương quốc của Người... Nhưng con vẫn không cảm thấy có gì thay đổi. Xin cha cầu nguyện cho con vì con không thể tiếp tục sống như thế này được nữa .
***
Một chàng thanh niên đang bị ở tù viết cho tôi:
Con tin Đức Giêsu Kitô và con cố gắng tin Người hết lòng. Cách đây hai năm, con đón nhận Người như vị Cứu Thế của con. Lúc đó con chân thành và trong hai ngày con cảm thấy mọi sự đều tốt lành. Nhưng sau đó, đâu lại vào đó. Từ đó đến nay, có những lúc con sống những phút ngây ngất, nhưng chỉ là những giây phút quá ngắn ngủi. Con muốn phụng thờ Chúa, nhưng con không tìm được Chúa. Con đã đọc quyển sách Từ nhà tù đến tạ ơn”, và con biết rằng, con thiếu những điều cha nói trong sách đó. Làm sao tìm được Người? Cha có nghĩ rằng con chưa khao khát Người đủ phải không? Làm sao khao khát hơn nữa? Con đã phung phí cuộc sống của con, và nay sống với con không có ý nghĩa gì nữa. Con đã theo học nhiều lớp Kinh Thánh, nhưng cũng chẳng đi đến đâu. Con rất muốn tìm được Chúa Giêsu. Con sắp được ra khỏi tù và con mong làm lại cuộc đời với tình yêu của Ngài trong lòng con. Xin cha cầu nguyện cho con để con tìm được Người và kinh nghiệm được niềm vui Người đã hứa trong Kinh Thánh ...”
Tôi đã nhận được hàng trăm bức thơ tương tự, và bất cứ ở đâu tôi cũng gặp những người nói với tôi họ không biết đã gặp Chúa hay chưa.
Và lý do của sự nghi ngờ của họ luôn giống nhau: “Tôi không cảm thấy”. Họ là tù nhân của cảm xúc của chính họ. Và họ tin vào họ hơn là tin Chúa.
Khi chúng ta phó mình cho Chúa Giêsu, Người nói với chúng ta: “Ta ban cho chúng sự sống đời đời, không bao giờ sẽ bị diệt vong. Không ai giựt chúng khỏi tay Ta được”. (Gioan 10,28)
Vậy phải làm gì để chiến thắng cảm xúc và nghi nan?
Phaolô viết: “Điều kiện để được cứu rỗi đó là anh em bền vững trong đức tin, có nền móng và vững chãi, không lay chuyển khỏi hy vọng của Tin Mừng: Chúa Giêsu đã chết cho anh em, và đừng bao giờ mất cái xác tín là Chúa cứu độ chúng ta. Đó là tin mừng tuyệt diệu đã được rao giảng cho mọi loài thụ sinh” (Col 1,23)
Khi những nghi nan và những cảm xúc tấn công đức tin của chúng ta, Chúa dặn chúng ta nên bám vững vào tảng đá của lời Chúa.
Tôi quen biết một bà kia có một cách cụ thể để làm điều đó.
Khi bà nghi ngờ điều gì, bà đi tìm một câu Kinh Thánh nói về chân lý liên quan đến điều đó. Bà ghi đoạn đó trên một mảnh giấy và khi cảm thấy nghi ngờ, bà lấy ra đọc.
Mỗi khi bà thấy tuyệt vọng, bà hay nghĩ: Mà chắc gì Chúa đã nhận lời bà, khi bà xin Đức Kitô trở nên Đấng Cứu Tinh cho bà. Bà tìm ra đoạn sau: “Đây lòng tin tưởng ta đối với Ngài. Vì hễ ta xin bất cứ điều gì hợp ý Ngài, Ngài sẽ nghe ta. Nếu ta biết rằng ta xin gì Ngài đều nghe ta, ta cũng biết rằng, ta cầu xin cùng Ngài điều gì tốt thì được như ý”. (1Gioan 5,14-15. Bà chép lại đoạn này và thêm: “Hôm nay 14.01.1969 tôi đã xưng tội và xin Đức Chúa Giêsu Kitô đi vào cuộc đời tôi như Đấng Cứu Thế và Chúa tể. Tôi làm điều đó, vì lời cầu xin của tôi cũng ở trong kế hoạch và điều Chúa muốn cho tôi.”
Bà đặt tấm giấy trên giường ở phòng bà, và mỗi khi bà cảm thấy nghi ngờ trong lòng, bà đi tìm miếng giấy và đọc lớn tiếng: “Tôi biết rằng tôi đã được tái sinh. Tôi biết rằng Thiên Chúa đã đón nhận tôi vì ngày hôm đó tôi đã xin Chúa Giêsu trở nên Đấng Cứu Thế của tôi. Và tôi không phải đặt câu hỏi để biết tôi được cứu rỗi hay không”.
Một hôm, bà cảm thấy mặc cảm tội lỗi sau khi đã xưng tội và bà nghĩ rằng Chúa chưa tha tội cho bà. Bà tìm lời giải đáp trong Kinh Thánh: “Nếu ta xưng thú tội lỗi ta thì Người trung tín và công chính đủ để tha thứ tội lỗi cho ta và tẩy sạch ta khỏi mọi điều bất nhân.”
Dưới đoạn Kinh Thánh đó, bà viết tội bà đã xưng, ghi ngày và hàng chữ: “Alleluia, tôi đã được tha tội”.
Dần dần bà bớt nghi ngờ và sau hết hẳn.
Bạn có thể chống lại các nghi nan và cảm xúc của bạn bằng cách lập danh sách các quyết định bạn đã làm trong giờ cầu nguyện, ghi rõ ngày và đoạn Kinh Thánh dẫn chứng lời hứa của Chúa.
Nếu bạn là một Kitô hữu lão thành và đôi khi bạn còn nghi ngờ về sự cứu rỗi hay về tình yêu Chúa, đừng để cho những nghi nan hay để xúc cảm của bạn lừa dối bạn nữa. Hãy tuyên xưng lại lời bạn đã hứa và viết trên mảnh giấy. Đừng quên ghi ngày. Có nhiều người giữ trong sách Kinh Thánh của họ những bước tiến quan trọng cuộc hành trình thiêng liêng của họ.
Cuộc đời Kitô hữu là một cuộc hành trình trong đức tin. Ghi chép những lộ trình cũng là một điều hay, vì nó sẽ nhắc nhở chúng ta trong những ngày đen tối khi chúng ta không chắc chắn đã tiến bộ.
Khi nhìn lại quãng đường đã qua, chúng ta có thể cảm tạ Chúa và ca ngợi Chúa vì đã tiến được đến đó.
Đức tin của chúng ta dựa trên lời Chúa hứa chớ không dựa trên tình cảm của chúng ta. Và Chúa hứa cho chúng ta được kinh nghiệm sự bình an và niềm vui của Ngài trên con đường của chúng ta.
Hãy vui mừng khi lòng rạo rực niềm vui nhưng cũng hãy vui mừng khi bạn cảm thấy khô héo và rỗng tuếch. Ơn cứu độ lúc đó vẫn là một thực tại tuyệt diệu. Lúc đó hãy lấy tất cả ý chí cương quyết mà nói: “Lạy Chúa, con muốn tin, con bám vào lời Chúa”.
Bạn hãy thử đi.
Bạn sẽ thấy ông “bạo chúa” cảm xúc sẽ không còn ghì chặt bạn nữa. Bạn sẽ được tự do để tin. Chúa Giêsu đã hứa: “Các ngươi sẽ biết sự thật, và sự thật sẽ cho các ngươi được tự do”. (Gioan 8,32)
Hãy đón nhận lời Chúa như chân lý và bạn sẽ được tự do.
Quyền Năng Của Tâm Hồn Biết Ca Ngợi : Chương III - Phần 1
Chương III
MỘT QUYỀN NĂNG VÔ GIỚI HẠN
Việc gì sẽ xảy ra khi chúng ta đặt niềm tin cậy nơi Đức Kitô?
“Chúa đã chúc phúc và ban tặng cho ta muôn phúc lộc Thánh Linh trên trời khi cho ta kết hợp cùng Đức Kitô (Ep 1,3).
Chính vì chúng ta kết hiệp cùng Đức Kitô mà chúng ta là con cái Thiên Chúa. Chúng ta đã vào Nước Chúa. Tất cả mọi năng lực, ưu đãi, quyền lợi dành riêng cho con cái Chúa đều thuộc về chúng ta ngay từ đời này.
Hãy nhìn sự phong phú mà Cha trên trời đã chuẩn bị cho chúng ta.
“Muôn phúc lộc Thánh Linh trên trời” Chúa ban cho chúng ta không phải vì công nghiệp của chúng ta, mà vì chúng ta kết hợp cùng Đức Giêsu Kitô, thuộc về Đức Kitô.
Một đứa bé không thể lớn lên vì ráng sức cố gắng trườn mình ra. Nó cũng không tìm cho xứng đáng lãnh nhận sự săn sóc mà người ta lo cho nó hằng ngày. Nó được nuôi nấng, được ăn mặc, được thương yêu. Cha mẹ nó bao bọc, chăm lo cho nó rất chu đáo, chỉ vì nó là đứa con của họ. Họ đáp ứng mọi nhu cầu của nó. Nó lớn lên một cách tự nhiên, không một chút cố gắng, bao lâu nó ăn đầy đủ, ngủ và sinh hoạt đều đặn. Hãy tưởng tượng một đứa bé từ chối ăn, ngủ và nói với mẹ nó: Thưa mẹ con chưa sẵn sàng. Con đang kéo người ra cho lớn lên, khì nào con lớn lên được mười phân thì con sẽ ăn.
Nhưng đó lại chính là điều mà rất nhiều Kitô hữu đã làm. Chúa đã chuẩn bị cho họ đủ mọi thứ để lớn lên: Của ăn, giấc ngủ, tình thương và sự chăm sóc. Nhưng họ đứng ì một chỗ. Để xứng đáng với những ân huệ đó, họ cố tự mình lớn lên ... một cách vô hiệu quả!
Chúa đã chuẩn bị tất cả cho chúng ta từ lâu rồi, trước cả khi các bạn và tôi ra đời. “Từ lâu, trước cả khi tạo dựng vũ trụ, Chúa đã chọn ta để ta thuộc về Người; nhờ công nghiệp Đức Kitô, Chúa đã quyết định thánh hoá chúng ta (Ep 1,4).
Ai là người mà Chúa muốn thánh hoá?
Bạn có biết một người nào được thánh hoá chưa? Nếu không, thì có lẽ Chúa đã trễ nãi trong chương trình của Ngài lắm sao? Chúa đã bắt đầu thánh hoá bản thân của bạn chưa?
Hãy đọc tiếp: Không vương tì tích tội lỗi ... có lẽ nào Chúa đã quyết định làm cho các Kitô hữu trở nên trọn hảo, không ai trách cứ vào đâu được, và Ngài đã thất bại nặng nề với tất cả những người mà chúng ta quen biết?
Nhưng ta hãy đọc tiếp: “ ... trước mắt Nguời”. Chúa đã cho chúng ta nên thánh, không vương một tội lỗi nào trước mặt Chúa. Chúa đã làm cho chúng ta một điều rất lớn lao; Chúa biến đổi chúng ta “trước mắt Chúa”. Chính Chúa đang nhìn chúng ta bây giờ, một cách khác. Chỉ một mình Chúa mới nhìn thấy con người mới nơi chúng ta thôi. Ai có thể nhìn với con mắt của Chúa? Không ai cả, trừ một mình Chúa. Chúa đã tạo dựng con người mới để ca ngợi vinh quang của Chúa.
Khi các người khác nhìn bạn, họ luôn luôn chỉ thấy một con người đó mà thôi. Nhưng họ không phải là Chúa. Chính bạn, bạn có thể nhìn vào một tấm gương, và tự thuyết phục mình là bạn chưa nên thánh, cũng chưa trọn hảo. Nhưng bạn hãy nhớ rằng, bạn không phải là Chúa.
Bạn dám nói rằng Chúa không thể nhìn thấy điều Chúa muốn nhìn sao? Cái gì quan trọng đối với bạn hơn: để Chúa nhìn thấy bạn thánh thiện hay là tự nhìn thấy bạn thánh thiện?
Hàng nghìn và có lẽ hàng triệu Kitô hữu cố gắng uốn mình vào một cái khuôn toàn hảo mà chính họ hoặc những người khác có thể chiêm ngưỡng - khi họ thất bại - và đó là điều không thể tránh được - họ chán nản và thất vọng ê chề. Tôi đã nhìn thấy khắp nơi những khuôn mặt đau khổ này. Tôi đã nghe những câu tự thú thất bại, nhiều đến nỗi tôi có thể hiểu hết trước cả khi người ta kể lại cho tôi.
Nhưng làm sao Chúa đã thực hiện những điều diệu kỳ này là cho chúng ta nên thánh trước mặt Chúa? Thánh Phaolô nói: “Chúa đã bao bọc chúng ta bằng tình thương” (Ep 1,4). Chúa đã ấp ủ chúng ta trong tình thương của Ngài. Rồi sau đó, Ngài đã lùi lại để nhìn và Chúa thấy gì? Chính tình thương của Ngài nơi ta.
Bạn và những người khác sẽ nhìn thấy chính bạn. Còn Chúa, Chúa nhìn thấy chính tình yêu của Chúa. Bấy nhiêu chưa đủ để gióng lên hồi chuông vui mừng trong tâm hồn bạn và làm cho đời bạn tràn đầy lòng tri ân và lời ca ngợi sao?
Và tại sao Chúa đã thực hiện cho chúng ta một phép mầu nhiệm như thế? Tại sao? Phaolô tiết lộ: “Ngài đã làm vì Ngài muốn ta thuộc về Ngài” (Ep 1,5). Chúa đã muốn bao bọc chúng ta bằng tình thương của Ngài. Bạn không nghĩ rằng Ngài có quyền và khả năng để cho chúng ta tất cả những gì Ngài muốn. Tất cả phúc lộc trên trời và những món quà quý giá sao?
Tại sao Chúa đã chọn tự mình làm việc đó. Tôi nghĩ rằng là vì, đối với Chúa, đó là điều duy nhất để chắc chắn rằng công việc ấy sẽ được hoàn toàn tốt đẹp. Vì nếu việc ấy do bạn hay là tôi, thì Chúa sẽ không bao giờ có một chương trình đúng đắn để trình bày cho Chúa con. Và mục đích cuối cùng là gì? Ấy là vì vinh quang của Thiên Chúa chứ không phải của con người.
Thánh Phaolô viết: “Mục đích của Chúa là nhờ thế ta sẽ ca ngợi vinh quang Chúa vì những việc kỳ diệu Người sẽ làm cho ta” (Ep 1,12).
Kết quả sẽ vẻ vang khi ta đặt trọn niềm tin vào những gì Chúa làm cho ta! “Chúng ta có thể đến trước mặt Chúa không sợ hãi vì chúng ta tin chắc rằng Chúa đón chúng ta, với đôi tay giang rộng, khi chúng ta đầy lòng tin tưởng, đến với Chúa nhờ Đức Kitô” (Ep 3,12).
Có quá nhiều lời cầu nguyện phát xuất từ lời than thở và một sự khiêm nhu giả dối. Chúng ta không cần tự bào chữa trước mặt Chúa. Chúa biết chúng ta quá nhiều. Chúa đã quan sát hàng triệu triệu con người và Chúa biết rõ tất cả những sự yếu đuối của chúng ta.
Nhưng bây giờ Chúa muốn chúng ta tin chắc rằng nhờ trung gian của Đức Kitô, chúng ta có quyền đến gần Chúa và xin những ơn chúng ta cần. Chúa muốn ban cho ta những sự tốt lành: Chúa muốn ta sung sướng. Người Kitô hữu đôi khi khó mà ý thức rõ điều đó.
Quyền Năng Của Tâm Hồn Biết Ca Ngợi : Chương III - Phần 2
Gia đình chúng tôi không giàu, và thường chúng tôi phải sống nhờ lòng bác ái của người khác. Tôi lớn lên mang trong lòng một mối uất hận đối với những người muốn làm ơn cho tôi hoặc muốn cho tôi một cái gì, bởi vì tôi không tin đó là do lòng ước muốn chân thành của họ.
Tôi thích làm ra tiền hoặc xứng đáng với những gì tôi sắm được. Và tôi đã giữ thói xấu này trong mối liên hệ với Chúa. Tôi không thể tin rằng Chúa muốn cho tôi nhiều hơn là những điều tôi cần dùng. Vả chăng Chúa lại làm như vậy, tôi lý luận như thế. Cái nhìn của tôi đối với một Thiên Chúa đầy tình yêu và chỉ muốn tại sao điều tốt lành nhất cho tôi, rất có giới hạn.
Rồi một hôm, lúc ấy tôi làm tuyên uý ở Fort Benning. Tôi đang ở một tiểu bang khá xa Georgie. Tôi không thể trở về căn cứ đúng giờ để làm việc. Chuyến bay mà tôi định đi đã bị hủy bỏ vì thời tiết xấu quá, và chuyến bay sau thì sẽ quá trễ. Không có cách nào đi xe hơi. Tôi đứng sững, rất bực mình.. Trong suốt thời gian làm công tác tuyên uý, tôi không bao giờ nhận làm một việc gì có thể cản trở công việc thường xuyên của tôi trong đơn vị. Vậy mà bây giờ tôi phải bỏ công việc bổn phận. Tôi cầu nguyện: “Lạy Chúa, Chúa biết rằng, suốt giai đoạn công tác của con, con không bao giờ đi trễ. Vậy con xin đặt hoàn cảnh này vào tay Chúa. Con biết rằng, Chúa có một chương trình hoàn hảo cho con. Con xin cám ơn Chúa và con tin chắc rằng Chúa sẽ giúp con giải quyết tình thế”.
Vào buổi họp mà tôi phải diễn thuyết, tôi gặp một phi công quân đội. Anh ta đến từ một căn cứ gần đó và khi nghe trường hợp của tôi, anh tuyên bố: “Tôi đi diện thoại cho ông đại tá của tôi để xem thử có thể làm gì cho tuyên uý không.”
Ông đại tá trả lời ngay: “Dĩ nhiên là được. Việc ấy cũng giúp tôi. Chính tôi đang cần bay. Tôi rất sung sướng đưa tuyên uý đến Fort Benning. Xin anh mời tuyên úy đến đây, sáng mai lúc 6 giờ”.
Tôi được mời đến nghỉ đêm ở nhà anh phi công và sáng hôm sau lúc 6 giờ, chúng tôi cùng đi vào phi trường. Tôi cảm thấy phấn khởi và rất vui, vì Chúa đã trả lời tôi. Nhưng tôi chưa thể ý thức được với cách nào và đến mức độ nào Chúa đã trả lời.
Tôi ngước mắt nhìn chiếc máy bay mà tôi sẽ đi. Ở đây có một dãy những chiếc bốn động cơ khổng lồ, song tôi không thể nghĩ rằng một chiếc nào trong số đó sẽ bay một chuyến ngắn để chở tôi.
Tôi tưởng tượng đến một chiếc máy bay nhỏ, ít tiện nghi. Một chiếc vừa đủ để chở tôi về đơn vị cho kịp giờ. Tôi tự nghĩ đó là tất cả những gì tôi cần.
Ông bạn phi công ngừng lại và nói với tôi: “Thưa tuyên úy đây rồi. Xin mời tuyên úy lên”. Tôi ngửng nhìn. Trước mắt tôi là chiếc máy bay to nhất của sân bay. To gần bằng một cái nhà đồ sộ. “Lạy Chúa, chiếc ấy không thể để chở con đi”, tôi kêu lên trong lòng. Rồi, như một giấc mộng, tôi bước lên máy bay, theo sau một nhân viên của phi hành đoàn. Người ấy dẫn tôi đến một chiếc ghế bành êm ái, trong một phòng khách rộng lớn. Tôi là người hành khách duy nhất và chiếc máy bay được trang bị đầy đủ tiện nghi. Ông đại tá đến chào tôi và nói rằng ông mong tôi sẽ hài lòng về chuyến bay nầy. Tôi chỉ có thể ấp úng mấy câu cám ơn mơ hồ. Tôi còn đang quá ngạc nhiên. Tôi biết rằng Chúa đã chuẩn bị một chiếc máy bay để đưa tôi đến Fort Benning đúng giờ đã định, nhưng tại sao chiếc máy bay khổng lồ và sang trọng này? Tại sao Chúa không chọn một chiếc tầm thường hơn? Quả thật, tôi cảm thấy mình không xứng đáng! Và bỗng trong trí tôi thoáng qua ý nghĩ: chiếc máy bay khổng lồ này dành cho một mình tôi là một điều phí phạm. Tôi choáng váng hỏi: “Lạy Chúa, tại sao vậy?” Câu trả lời đến ngay và rất ngắn gọn:
- “ Chỉ vì Ta thương con. Ta muốn chỉ cho con thấy đó là cách Ta ban tặng cho con cái Ta và đáp lại lòng tin tưởng của chúng”.
- Thưa Chúa, con bắt đầu hiểu.
Và niềm vui tỏa sáng trong tôi trong lúc cuộc đối thoại bên trong tiếp tục.
- “Ta muốn con nói với tất cả những ai muốn nghe rằng, họ phải cảm tạ Ta vì từng chi tiết nhỏ trong đời sống của họ, và Ta sẽ mở cửa trời đổ xuống trên họ bao nhiêu ân huệ quá mức họ xin hay ao ước”.
- “Cám ơn Chúa”, tôi suýt bật cười.
- “Và con hãy nhớ rằng, tiếng nói trong tôi tiếp tục, không bao giờ con có thể xứng đáng với những ân huệ của Ta. Chính Ta ban cho con như một món quà do lòng nhân ái của Ta. Đó là điều con phải hiểu và chấp nhận”.
Những lần trước, mỗi lần phải đi đâu, tôi đều mượn máy bay quân đội và tôi đổ xuống cách chỗ làm việc khoảng 15 cây số. Lần này chiếc máy bay khổng lồ bốn động cơ đổ tôi ở Fort Benning cách chỗ tôi phải đến chỉ vài trăm thước. Khi đến nơi, tôi nhìn đồng hồ: tôi đến vừa đúng giờ, không một phút sớm hơn, cũng không một phút chậm trễ.
Chúa thật sự cung cấp cho chúng ta những điều ta cần, và Chúa ban cho một cách nhưng không mà rất quảng đại.
Điều chúng ta phải làm chỉ là cầu xin mà thôi. Và món quà đầu tiên Chúa muốn ban cho con cái mình là phép thánh tẩy trong Chúa Thánh Linh, là bình sữa đầu tiên của những người mới sinh ra trong ân thánh. Họ cần cái đó để lớn lên.
Chúa Thánh Linh đến ngự trong người mới có đức tin khi người này chấp nhận Đức Kitô là Đấng Cứu Thế của mình. Chúa Giêsu cũng đã truyền cho các môn đệ hãy đợi được thanh tẩy trong Chúa Thánh Thần trước khi có thể thành chứng nhân cho Ngài và đi rao giảng Tin Mừng với quyền năng và uy tín.
Các môn đệ đợi ở Giêrusalem như Chúa Giêsu đã dặn họ. Và ngày lễ Ngũ Tuần: “Bỗng dưng có tiếng từ trời đến ào ào tựa gió thổi khắp nhà các đấng ấy đang ngồi. Lại thấy có như hình lưỡi lửa tản ra đổ trên từng người một: mọi người liền được tràn đầy Thánh Linh và bắt đầu nói được nhiều thứ tiếng khác nhau tùy Thánh Linh cho nói” (TĐCV 2,2-4).
Và từ đó Giáo Hội Công Giáo hình thành. Vốn là những người nhút nhát, các môn đệ của Chúa Kitô bây giờ trở nên những chứng nhân mạnh bạo và can đảm. Lập tức họ bắt đầu rao giảng Tin Mừng với quyền năng và uy tín. Và Chúa Giêsu thực hiện những phép lạ đi kèm theo lời giảng dạy của các môn đệ. Chúa Giêsu đã từng nói với họ: “Thầy nói thật với các con, hễ ai tin Thầy, sẽ làm các việc Thầy đã làm và còn làm được những việc lớn lao hơn nữa” (Gioan 14,12).
Hàng triệu người tân tòng đã gia nhập Giáo Hội tiên khởi. Đọc sách “Tông Đồ Công Vụ”, chúng ta nhận thấy rằng, thường thường những kinh nghiệm được thanh tẩy trong Thánh Linh đi theo sau các cuộc trở lại đạo. Khi Phêrô, ở Cêdarê (Césarée) giảng cho cả nhà Corneille, thì Chúa Thánh Thần đã đổ tràn ơn xuống cho người nghe vì họ đã chấp nhận những điều Chúa Giêsu làm cho họ” (TĐCV 10,44). Lúc Tin Mừng được rao giảng ở Samarie, rất nhiều người Samaritanô nhận Chúa Giêsu là Đấng Cứu Thế và được thanh tẩy trong nước.
Người ta liền phái Phêrô và Gioan, khi ấy đang ở Giêrusalem đến. “Vừa tới nơi, hai ông liền cầu nguyện cho những người tân tòng để họ được lãnh nhận Thánh Linh” (TĐCV 8,15). Phêrô và Gioan không bảo họ chờ đợi hay học hỏi Kinh Thánh, hoặc cầu nguyện hay chuẩn bị. Các môn đệ từ Giêrusalem xuống chỉ lo một điều là Chúa Thánh Thần chưa xuống trên những người tân tòng và lập tức “Phêrô và Gioan đặt tay trên đầu họ và họ lãnh nhận Chúa Thánh Linh” (TĐCV 8,17).
Cuộc thanh tẩy trong Chúa Thánh Linh đã được hứa ban cho những người tin vào Đức Giêsu Kitô. Chính Chúa Giêsu đã nói: “Ai khát, hãy đến cùng Ta và hãy uống! Kẻ nào tin kính Ta, sóng nước hằng sống sẽ tràn ra bởi lòng người ấy như lời Kinh Thánh chép vậy. Ngài phán điều ấy chỉ về Thánh Linh mà những kẻ tin kính Ngài sẽ lãnh nhận” (Gioan 14,16-17).
Được thanh tẩy trong Chúa Thánh Thần là một ân huệ nhưng không của Chúa. Chúng ta không thể tự tạo ra. Chúa Giêsu đã ban cho ta ơn cứu độ và Chúa Thánh Thần: “Ta cầu xin Chúa Cha và Người sẽ ban cho các con một Đấng An Ủi. Đấng ấy sẽ không bỏ các con bao giờ. Đó là Chúa Thánh Linh” (Gioan 14,16-17).
Chúa Giêsu là Đấng sẽ gởi Chúa Thánh Thần đến. Chính Chúa Giêsu thanh tẩy chúng ta trong Chúa Thánh Thần.
Thiên Chúa phán cùng Gioan Tẩy Giả khi ông làm phép rửa trên sông Giođan: “Con sẽ thấy Chúa Thánh Thần xuống trên một người: đó là người mà con đang tìm kiếm. Chính người ấy sẽ thanh tẩy trong Chúa Thánh Thần” (Gioan 1,33).
Tại sao nhiều Kitô hữu đã lãnh nhận phép thánh tẩy trong Chúa Thánh Linh, đã phải đấu tranh trong tuyệt vọng? Tôi đã thấy ở khắp nơi những khuôn mặt buồn bã và thất vọng này! Họ tự hỏi: “ Có cái gì không suông sẻ nơi tôi. Có phải là tôi không xứng đáng hay là vì tôi quá yếu? Tôi quá cần đến quyền năng của Thiên Chúa trong đời tôi kia mà”.
Một huấn luyện viên ngày chúa nhật viết cho tôi: “Tôi cần đến quyền năng của Chúa Thánh Linh nơi tôi. Tôi cố gắng về mọi phương diện để biết vâng lời hơn và giống Chúa Kitô hơn. Tôi nghĩ rằng, tôi đã ít đọc Thánh Kinh, nên tôi cố dậy sớm buổi sáng để đọc trong một tiếng đồng hồ và cầu nguyện thêm nửa tiếng nữa. Nhưng tôi vẫn không thấy một sức mạnh mới nào trong đời tôi và tôi vẫn chưa được lãnh phép thánh tẩy trong Chúa Thánh Linh. Tôi đã xưng tất cả mọi tội lỗi mà tôi nhớ. Tôi là Kitô hữu từ 20 năm nay nhưng tôi quá ít đức hạnh và tôi tự hỏi không biết tôi có được cứu độ không?
Những người này giống như những đứa trẻ muốn trườn người ra để lớn lên hầu có thể ăn bữa ngon lành mà người ta đã dọn sẵn cho họ từ lâu. Đói, nhưng họ từ chối ăn uống, vì muốn vượt qua mọi vấn đề riêng tư của họ trước đã.
Một số tín hữu của Giáo Hội tiên khởi cũng đã gặp những khó khăn đó: Họ nghĩ rằng, họ phải đạt tới một mức thánh thiện nào đó để có thể lãnh nhận những ân huệ của Thiên Chúa.
Phaolô viết: “Hỡi người Galata gàn dở! Ai đã mê hoặc anh em không tuân theo chân lý được bày giãi ra trước mặt Đức Giêsu Kitô chịu đóng đinh vì anh em! Tôi chỉ muốn anh em điều này: “Anh em đã lãnh nhận Thánh Linh bởi thực hành luật pháp hay bởi nghe giảng đức tin? Anh em ngây ngô đến thế ư? Lúc khởi sự nhờ Thánh Linh, khi hoàn thành lại do xác thịt sao?”
Những tín hữu Galata đã lãnh nhận Chúa Thánh Linh, bởi đã tin vào Chúa Giêsu Kitô, nhưng họ bị cám dỗ vì tưởng rằng chính họ có trách nhiệm trong mức trưởng thành thiêng liêng của mình. Do đó, họ đã đi đến chỗ không dựa trên đức tin mà sống.
Lòng kiêu ngạo và khuynh hướng tự cảm thấy chính mình là tác giả của những sự tiến bộ thiêng liêng rình rập người tín hữu trong mọi giai đoạn của cuộc đời. Satan cám dỗ chúng ta qua hai cách: hoặc là nó đến to nhỏ bên lỗ tai chúng ta: “Chà, mày đã quá tiến bộ trên con đường thiêng liêng. Hãy cố gắng thêm một chút và mày sẽ trở thành rất mạnh”. Hoặc nó nói: “Hãy nhìn xem, mày yếu và bất lực đến chừng nào. Tao không ngạc nhiên gì khi thấy Chúa không tin ở mày và không ban ơn cho mày nữa”.
Bạn có thể tự khen những tiến bộ thiêng liêng của mình hoặc chê trách những thất bại của mình, đàng nào cũng thế. Bạn đã đặt trách nhiệm và công nghiệp nơi bạn chứ không phải nơi Chúa; mà thật ra chính Chúa mới có quyền lãnh trách nhiệm và có công nghiệp.
Quyền Năng Của Tâm Hồn Biết Ca Ngợi : Chương III - Phần 3
Một mục sư kia có một yếu đuối mà ông không thể thắng được, mặc dù đã cố gắng nhiều. Cuối cùng ông đã vào tù, vì những lầm lỗi đó và vì sử dụng của gian. Mục sư này là một Kitô hữu mới. Bị thất bại vì sự sai lầm của mình, ông thành thật hối lỗi. Ông tin rằng Chúa đã tha thứ cho ông nhưng ông nghĩ rằng Chúa có thể dùng ông để đưa những người khác đến ơn cứu độ.
Một hôm, một người bạn của ông gởi cho ông quyển sách “Từ ngục tù đến ca ngợi”. Trong sách ấy, ông thấy Chúa dùng mọi sự để biến cải nên tốt, ngay cả những tội lỗi của chúng ta. Phấn khởi bởi một niềm hy vọng mới mẻ, ông dám cám ơn Chúa vì những tội lỗi của mình và cuộc tù đày của mình. Và ông viết cho tôi: “Tạ ơn Chúa, cuộc đời tôi đã hoàn toàn thay đổi! Những hối tiếc xưa kia, những ân huệ và tội lỗi đã từng dày vò tôi, nay đã biến mất. Tôi có thể ca ngợi và cám ơn Chúa cho bất cứ một chi tiết nhỏ nhặt nào trong đời tôi. Tôi chưa bao giờ ý thức sự cao cả và thâm sâu của lòng nhân từ nơi Chúa. Tôi nghĩ rằng mình khá tốt để phục vụ Chúa. Bây giờ thật vui sướng cho tôi biết bao, khi con người cũ đầy kiêu ngạo chết đi, nhường chỗ cho Đức Kitô sống trong tôi và chỉ một mình Chúa thôi”.
Phòng giam của ông mục sư trở thành ngôi nhà tán tạ hồng ân của Thiên Chúa, và nhiều người tù khác đã được ơn trở lại và chấp nhận Đức Kitô.
Nếu chúng ta nghĩ rằng, do chúng ta hoặc do người khác mà chúng ta “khá tốt” hoặc “chưa tốt đủ để phụng sự Chúa” thì chúng ta rơi vào một cạm bẫy rất nguy hiểm. Chính Chúa Giêsu đã bảo trước cho những người theo Chúa: “Đừng phán đoán, đừng phê bình, đừng ghép tội người khác để cho con khỏi bị phán đoán, phê bình và ghép tội”.
Chỉ có Chúa mới có thể phán đoán và Chúa đã nói rằng chúng ta thánh thiện và vô trách cứ trước mặt Chúa, nếu chúng ta được bao bọc trong tình thương của Chúa.
Như thế, làm sao ta còn có thể đặt ra những tiêu chuẩn để phán đoán bản thân ta hoặc phán đoán kẻ khác? Chỉ có Chúa mới có thể lên án những lỗi lầm của chúng ta thôi. Dù lỗi của chúng ta hoặc lỗi của người khác có ra sao đi nữa, thì điều đó chỉ liên hệ đến một mình Chúa mà thôi.
Khi chúng ta bắt đầu phán đoán nhau thì thường là chúng ta đã đi lầm đường. Chúng ta nói: “Anh ấy hút thuốc; cô ấy đánh phấn bôi son; họ uống rượu; họ đi xem phim nọ phim kia; ...”
Bạn hãy nói cho tôi, bạn sẽ chọn một người dạy giáo lý, hoặc một người huấn luyện viên ngày chúa nhật như thế nào đây? Hãy tưởng tượng bạn sẽ phải chọn giữa hai người. Người thứ nhất cân nặng vừa phải, có một thân hình cân đối và bạn biết là ông ấy hút thuốc. Người thứ hai cân nặng ít nhất là 150 ký. Đó là một đống thịt, nhưng ông ta có một nụ cười hiền hậu, hay đi nhà thờ và đọc Kinh Thánh. Bây giờ, giữa hai người, bạn sẽ chọn người nào để biếu một bài học về vấn đề: Làm thế nào phát triển đức tự chủ, hoa quả của Thánh Linh? Hút sách là một thói quen rất xấu, rất có hại cho sức khoẻ và đó là dấu hiệu của một sự vô kỷ luật cá nhân. Nhưng ta sẽ lo nghĩ gì về người quá to mập kia? Kinh Thánh xếp những người ăn uống quá độ với những người say sưa và tuyên bố rằng cả hai đều đáng chết ( ĐNL 21,20-21) Người tham ăn đi nhanh đến cái chết, và người hút sách cũng vậy.
Tôi không khuyên các bạn lên án những người hút và những người phát phì đâu. Không có trường hợp nào mà ta có thể phán đoán cả.
Khi người ta đem đến cho Chúa Giêsu người đàn bà bị bắt quả tang về tội ngoại tình, những vị Thượng Tế và Pharisiêu đặt câu hỏi: “Thưa Thầy, luật Maisen truyền phải xử tử người này. Còn Thầy, Thầy nghĩ sao?”
Đồng ý. Chúa Giêsu trả lời: Hãy ném đá bà ta. Nhưng người nào không bao giờ có lỗi thì hãy ném đá trước. (Ga 8,7)
Ai trong chúng ta xứng đáng để ném viên đá phê bình, phán đoán và buộc tội? Đo lường độ “tốt” và độ “xấu” của chúng ta, đó là một cách tự bào chữa trước mặt Chúa, dựa trên những việc lành chớ không phải do đức tin. Khi người ta nói đến đức tin và việc lành, người ta thường dẫn câu: “Chúng ta là công nghiệp của Chúa được tạo thành trong Đức Kitô, hầu làm các việc lành, như trước kia Thiên Chúa đã dự bị cho ta thi hành” (Ep 2,10).
Điều đó không chứng tỏ rõ ràng rằng chúng ta được tái sinh lại để làm việc lành cho Chúa sao?
Nhưng hãy nhìn những dòng trước: “Nhờ hồng ân của Chúa mà ta được cứu độ, do đức tin. Ơn cứu độ này, không do ta, mà là một hồng ân của Chúa. Nó không phải là kết quả của những cố gắng nơi chúng ta. Và do đó, không ai có thể tự phụ” (Ep 2,8-9).
Thánh Phaolô muốn nói rằng, chúng ta được cứu rỗi nhờ đức tin và sau đó chúng ta phải lo liệu một mình sao? Điều ấy không có nghĩa gì cả phải không?
Phía trên của bức thơ, Phaolô đã nói chúng ta được thánh hoá và vô tì tích trước mắt Chúa và Chúa đã ban cho chúng ta mọi phước lộc trên trời.
Hãy đọc Thánh Giacôbê: “Hỡi anh em, nếu ai nói tôi có “đức tin” mà lại không có việc làm thì điều ấy chứng tỏ gì? Đức tin đó có cứu người ấy không? Tổ phụ Abraham đã chẳng trở nên công chính - trở nên có thể chấp nhận trước mặt Chúa - nhờ việc lành, khi ông dâng con mình là Isaac trên bàn thờ đó sao?” (Giacôbê 2,14-21).
Việc ấy thuộc loại việc lành nào? Tại sao lên núi dâng đứa con duy nhất trên bàn thờ vì Thiên Chúa đã ra lệnh, và chính đó là đứa con mà Chúa đã hứa cho Abraham để ban phúc lành và cho tổ phụ ta một miêu duệ đông đảo?
Thánh Giacôbê tiếp: “Nơi Abraham, đức tin và việc làm đi song song. Đức tin trở nên thiết thực nhờ việc làm. Vậy ứng nghiệm lời Kinh Thánh đã nói: “Abraham tin kính Thiên Chúa nên được kể là công chính và được gọi là bạn của Thiên Chúa” (Giacôbê 2,22-23).
Vậy thì chúng ta phải làm những việc lành nào? Một ngày nọ, các môn đệ cũng đã đặt cho Chúa Giêsu một câu hỏi tương tự: “Chúng con phải làm gì để thực hiện công trình của Thiên Chúa? Chúng con phải làm gì để đáp lại những đòi hỏi của Thiên Chúa? Chúa Giêsu trả lời: “ Việc mà Thiên Chúa đòi hỏi là các con phải tin vào Đấng mà Thiên Chúa đã phái đến - các con phải gắn bó với sứ vụ của Người và các con phải đặt niềm tin tưởng và cậy trông vào Người” (Giacôbê 6,28-29).
Đó chính là điều mà Abraham đã làm. Việc lành của Abraham là gì? Chính là tin rằng Thiên Chúa sẽ giữ lời hứa. Không bao giờ Abraham yếu lòng tin. Chính vì thế, Thiên Chúa đã quyết định đặt Abraham làm tổ phụ của Israel dân Người.
Chúa Giêsu đã hứa với những kẻ theo Ngài rằng: “Họ sẽ làm nhiều việc vĩ đại hơn cả Ngài”. Và chúng ta biết rằng, sau khi đã lãnh nhận phép thánh tẩy trong Thánh Linh, các môn đệ đã rao giảng Nước Chúa với quyền năng và làm nhiều phép lạ.
Trong các việc này, phần đóng góp của các môn đệ là đức tin. Quyền làm phép lạ không thuộc về các ông. Quyền đó từ Thiên Chúa mà đến và đã diễn ra bên ngoài qua các ông vì các ông đã tin.
Chúng ta sẽ tự lừa gạt mình hoàn toàn khi nghĩ rằng, việc thanh tẩy trong Thánh Linh cho chúng ta một quyền phép. Nó làm cho chúng ta mạnh thêm, tăng khả năng và khuynh hướng làm việc lành cho Chúa; và việc thanh tẩy này biến chúng ta thành những người hoàn hảo về mặt thiêng liêng. Nghĩ như thế là điều sai lầm trầm trọng.
Vậy thì tại sao lại có việc thanh tẩy trong Thánh Linh? Do phép thanh tẩy này, các tội của chúng ta sẽ giảm bớt đi để cho sự hiện diện và quyền năng của Thiên Chúa có thể ngự trị trong chúng ta và được tự do diễn tả ra bên ngoài qua chúng ta.
Thánh Phaolô viết: “Kính chúc Đấng vạn năng trên mọi sự, làm được cho ta hơn ngàn trùng những điều ta cầu xin hay nghĩ tưởng, chiếu theo quyền phép kiến hiệu của Người nơi ta” (Ep 3,20).
Chính Thiên Chúa làm việc trong chúng ta. Rõ ràng là nếu chúng ta càng tin cậy vào Chúa và càng ít lệ thuộc vào chúng ta thì Chúa càng hoạt động dễ dàng.
Vậy cuộc thanh tẩy của Thánh Linh là gì? Chúa Giêsu thường nói đến Thánh Linh như là Thần Chân Lý. “Khi Thần Chân Lý đến, Người sẽ đưa các con đi vào sự thật” (Gal 16,13).
Thần Chân Lý sống trong mỗi tín hữu và dìu dắt họ. Nhưng được thanh tẩy trong Thần Chân Lý còn có nhiều nghĩa khác nữa. Chữ mà chúng ta dịch là “thanh tẩy” (rửa tội) trong Kinh Thánh có nghĩa là “nhận chìm” (vào nước) hoặc làm bảo hoà (no ứ). Trong ngôn ngữ Hy-Lạp, người ta cũng dùng chữ ấy để nói lên “thấm ướt).
Như thế thì xin Chúa Giêsu thanh tẩy chúng ta trong Thánh Linh có nghĩa là chúng ta tự đưa mình ra để được tràn đầy, no ứ, hoàn toàn thấm ướt bởi chân lý.
Chúa Giêsu cầu nguyện Cha Người cho chúng ta: “Xin thánh hoá chúng”. Nói cách khác, xin thanh tẩy chúng. Xin để chúng riêng cho Cha. Xin tác thánh chúng nhờ chân lý (Gal 17,17).
Phép thanh tẩy trong Chúa Thánh Linh gột rửa, lau sạch tất cả. Đó là một cuộc triển lãm mọi góc cạnh, xó xỉnh của đời ta dưới ánh sáng thấu suốt của Chân Lý của Thiên Chúa. Đó là một sự tẩy rửa hoàn toàn để ta thoát khỏi sự tự mãn, sự kiêu ngạo, những bóng mờ của sự dối trá, những sự bào chữa giả trá mà ta cứ bám vào. Tất cả những gì cản trở đức tin và luồng sinh khí của sự hiện diện đầy quyền năng của Thiên Chúa trong đời ta.
Việc thanh tẩy của Chúa Thánh Linh trong Chúa Thánh Linh có hai mục đích: thanh lọc và chuẩn bị cho cái bình, nghĩa là chúng ta chứa đựng quyền lực Thiên Chúa và đổ tràn đầy sức mạnh của Thiên Chúa vào. Hai việc này cùng xảy ra một lúc: Khi Thần Chân lý bắt đầu thấm nhuần bản thân ta, thì cũng cho ta thấy những sự già cỗi và cặn bã bên trong con người của ta để tống chúng ra bên ngoài. “Các con sẽ lãnh nhận một sức mạnh, Chúa Giêsu đã nói, một khả năng, một quyền lực, một hiệu quả khi Chúa Thánh Thần xuống trên các con” (TĐCV 1,8).
Chúa không có ý nói rằng cái quyền lực này thuộc về chúng ta, nhưng nó sẽ xuống tràn đầy trên chúng ta và hoạt động qua chúng ta. Mỗi người chúng ta là một cái bình chứa đựng, là con sông cho dòng nước chảy. Dù chúng ta có cố gắng đến mức độ nào đi nữa, thì chúng ta cũng không thể là sức mạnh đó. Chúng ta giống như những cái ly đựng nước mát, nước có thể xoa dịu cổ họng rát bỏng vì khát, nhưng cái ly thì không thể làm cho ai bớt khát được cả.
Thánh Phaolô viết: “Những bảo vật đó, ánh sáng và quyền lực đang chiếu rạng trong chúng tôi bây giờ. Chúng tôi đựng trong những chiếc bình sành, nghĩa là trong những thân xác đầy yếu đuối. Mỗi người có thể nhận thấy rằng quyền lực cao trọng ấy nơi chúng tôi là do Thiên Chúa, chứ không tự chúng tôi mà có được” (2Cor 4,7).
Nếu chúng ta cho rằng chúng ta không cần được thanh tẩy trong Thánh Linh thì cũng như nói rằng chúng ta không cần được rửa sạch để lãnh nhận ánh sáng chân lý của Chúa. Và chúng ta cũng không cần quyền năng của Chúa hoạt động dồi dào nơi chúng ta và qua chúng ta.
Chúa Giêsu nói với các môn đệ: “Các con là phụ thân, nếu con cái các con xin bánh mà người cha lại cho hòn đá sao? Hoặc xin cá mà lại cho con rắn? Hay là xin trứng mà lại cho bọ hung? Dĩ nhiên là không? Đó, các con vốn chẳng tốt gì còn biết cho con cái mình của lành, có lẽ nào Cha các con trên trời lại không làm được như thế và Người lại không ban Chúa Thánh Linh cho những ai xin Người sao? (Luc 11,11-12).
Vì thế chúng ta có thể xin Chúa Giêsu thanh tẩy chúng ta trong Chúa Thánh Linh và biết chắc chắn rằng Chúa sẽ nhậm lời.
Mỗi tuần lễ tôi nhận được những thơ tờ kể cho tôi biết rằng những người này đã xin Thiên Chúa thanh tẩy họ trong Thánh Linh, nhưng chẳng có gì xảy ra cả. Tại sao có sự trục trặc đó? Sự sai lầm của những người này chỉ chú ý đến những cảm giác của họ, Thay vì chăm chú nghe những gì Chúa đã phán ra. Sự trở ngại luôn luôn do tình cảm.
Phép thánh tẩy trong Thánh Linh cũng như tất cả mọi ân huệ khác của Thiên Chúa phải được lãnh nhận trong đức tin, nghĩa là ta có thể không cảm thấy gì cả ngay lúc ấy. Đức tin là một sự vận dụng của ý chí, nó không lệ thuộc vào tình cảm.
Nhưng thật ra cũng có một số người có những cảm giác lạ lùng khi họ lãnh nhận phép thanh tẩy trong Thánh Linh, cũng như những người khác gặp Chúa Giêsu với một xúc động mạnh mẽ, khi mà lần đầu tiên trong đời họ, họ chấp nhận Chúa như vị cứu tinh của họ.
Nhưng chúng ta không được cứu rỗi bởi tình cảm và cũng không phải như thế là chúng ta được thanh tẩy trong Chúa Thánh Linh. Những cảm giác không làm nên cuộc thanh tẩy. Phép thánh tẩy do Thánh Linh là một sự biến đổi từ bên trong.
Và sau đó Thánh Linh mới cho thấy những dấu hiệu bên ngoài như là kết quả của sự biến đổi này trong chúng ta: một sức mạnh và một uy tín mới để làm chứng cho Đức Kitô. Sự biểu hiệu của những ơn Chúa Thánh Thần nơi ta và sự phát triển của những ơn đó tức là tình thương, niềm vui và sự bình an.
Những điểm này giác quan của chúng ta cảm nghiệm được, nhưng thật ra đó chỉ là kết quả của sự chấp nhận để Chúa làm việc nơi ta. Và điều đó, không thể đo lường bằng tình cảm được.
Chính ta phải quyết định chấp nhận lời Chúa nhờ đức tin, và nhất quyết không chú ý đến những cảm giác nữa. Nếu không, chẳng bao giờ chúng ta đưa đức tin của mình đến hành động cả.
Hãy nói với Chúa rằng, bạn muốn nắm chắc lời Chúa, và muốn tin rằng Chúa Giêsu thanh tẩy bạn trong Thánh Linh ngay từ khi bạn xin Chúa. Hãy vững vàng trong đức tin và tin chắc rằng mọi sự sẽ hoàn thành.
Quyền Năng Của Tâm Hồn Biết Ca Ngợi : Chương III - Phần 4
Một thanh niên viết cho tôi: “Tôi định xin vào chủng viện, nhưng đời sống đạo của tôi còn yếu. Tôi liên hệ với những giáo hữu đã lãnh nhận ơn thanh tẩy của Thánh Linh. Họ cầu nguyện và nói nhiều thứ tiếng và cũng có kinh nghiệm làm phép lạ và chữa bệnh. Tôi tin rằng tất cả những điều đó hợp với Thánh Kinh. Tôi cũng cầu nguyện để xin ơn Thánh Linh. Nhưng những lý do mà tôi không biết được, tôi chưa lãnh nhận được gì cả. Tôi biết rằng ơn Chúa Thánh Thần không ban phát cho ai để thoả mãn cá nhân họ, nhưng là để cho người đó được chuẩn bị để làm công việc mà Chúa sẽ giao phó cho. Nhưng Chúa cũng chưa cho tôi cái kinh nghiệm đó. Tại sao? Tôi tự hỏi tôi còn thiếu điều gì nữa? Tôi tin Đức Giêsu Kitô là Đấng cứu độ tôi và với tất cả tâm hồn, tôi muốn theo Ngài. Tôi đã nói với Chúa như thế nhiều lần. Tôi xưng tội tôi ở nhà thờ và trong lúc tôi cầu nguyện riêng. Tôi biết rằng tôi đã được tha thứ và thanh lọc. Tôi muốn phục vụ Đức Giêsu và tôi cần được thanh tẩy trong Thánh Linh hầu có thể phục vụ hữu hiệu. Vậy thì tại sao không có gì xảy ra cả? Tôi đã làm điều gì sai đến nỗi Chúa không nhận lời tôi?”
“Hôm qua trong lúc chúng tôi đọc kinh, tôi đã quỳ xuống và xin ơn thanh tẩy trong Chúa Thánh Linh. Các bạn tôi đặt tay trên đầu tôi và cầu nguyện cho tôi, nhưng tôi chẳng thấy gì cả. Mục sư có vui lòng cầu nguyện cho tôi không?”
Điều quan trọng nhất không phải do nơi bạn ở, hay những lời bạn dùng để xin ơn Thánh Linh. Cũng không phải do bạn cầu nguyện một mình hay có nhiều người đặt tay trên đầu bạn. Việc thanh tẩy trong Chúa Thánh Linh là một vấn đề chỉ liên hệ đến bạn và người làm phép thanh tẩy cho bạn là Chúa Kitô mà thôi.
Bạn chỉ cần xin một lần là đủ, rồi cám ơn Chúa đã nghe lời bạn kêu xin và nhận lời bạn. Nếu bạn đã cầu nguyện tuần trước và theo bạn, hình như không có gì xảy ra thì bạn hãy trút bỏ những cảm giác lừa dối đó đi. Chúa Giêsu đã làm phần Ngài, còn phần bạn, bây giờ bạn phải tin rằng mọi sự đã hoàn tất.
Bạn có thể không cảm thấy gì cả, nhưng có một dấu hiệu rất dễ dàng mà bạn có thể xin ngay để rút kinh nghiệm: đó là ơn ngôn ngữ. Trong sách “Tông Đồ Công Vụ”, ơn nói các thứ tiếng lạ là một hậu quả của phép thanh tẩy trong Thánh Linh. Ngày lễ Ngũ Tuần, đó là dấu hiệu thứ nhất của những ơn thiêng liêng nơi người có đức tin.
Khi tôi xin Chúa Giêsu thanh tẩy tôi trong Thánh Linh thì tôi không cảm thấy gì cả. Một bà đã đặt tay lên đầu tôi và cầu nguyện bằng một thứ ngôn ngữ cho tôi. Tôi không có một cảm giác gì cả và tôi nghĩ rằng không có gì xảy ra. Nhưng bà ấy bảo tôi phải tin rằng mình đã lãnh nhận ơn thanh tẩy và đừng dựa vào giác quan mà suy đoán, song hãy cảm tạ Chúa vì đã được ơn. Tôi làm theo lời bà, nhưng tôi cảm thấy mình lố bịch. Bà ta còn nói rằng, tôi có thể nói tiếng lạ, nếu tôi chỉ mở miệng ra cho ngôn ngữ có thể phát âm ra ngoài. Tôi ngần ngại, nghĩ rằng tôi trở thành ngớ ngẩn. Nhưng tôi biết Kinh Thánh đã xác quyết rằng ơn nói tiếng lạ là ơn của Chúa Thánh Linh, và bởi vì hiện nay tôi đầy ơn Thánh Linh, dù tôi có cảm thấy hay không, cho nên tôi phải chờ đợi ơn Chúa để biểu hiệu ra bên ngoài qua tôi và bởi tôi. Quả nhiên tôi thấy có những chữ lạ hình thành trong đầu tôi. Tôi mở miệng ra và tôi nói to lên, những tiếng ấy có thể không có nghĩa gì cả và phản ứng đầu tiên của tôi là nghĩ rằng: “Đó là một sự lừa bịp. M. Chính mày đã tạo ra những tiếng líu lo đó”. Nhưng tôi cũng ý thức được rằng ta không thể đưa vào những cảm giác để phê phán những việc gì đã xảy ra khi ta nói bởi đức tin. Tôi quyết định chấp nhận lời Chúa mà không để ý tới những lời mà tôi, M. đã nghĩ lúc nãy.
Tôi vẫn không cảm thấy gì cả, nhưng tôi đã quyết định tin. Dấu hiệu đầu tiên rõ ràng, mà tình cảm tôi có thể nhận ra, đó là một ý thức rất chắc chắn rằng chính Chúa Giêsu là Đấng Cứu Độ tôi và Người là Chúa tôi.
Qua lời Chúa, tôi biết rằng Chúa Thánh Linh đã được ban cho ta là để làm chứng về Chúa Giêsu; và bỗng nhiên tôi ý thức rõ ràng, chưa bao giờ tôi ý thức như vậy, Giêsu là ai, và Chúa Giêsu tượng trưng cái gì cho tôi.
Dấu hiệu thứ hai mà tôi cảm thấy một cách rõ ràng nữa là một tình thương sâu sắc đối với người khác. Điều đó cũng được loan báo trong lời Chúa: Tình thương là kết quả của Chúa Thánh Linh.
Từ đó, tôi xác nhận một số ơn của Chúa Thánh Linh nơi tôi và qua tôi - không phải là tôi có ơn chữa bệnh hoặc làm phép lạ, hoặc nói tiên tri. Tôi tin giản dị rằng Thiên Chúa đã tỏ hiện qua tôi, bởi quyền năng của Chúa Thánh Linh, khi tôi tin và chờ đợi sự can thiệp của Ngài.
Nếu có người nào được lành bệnh vì tôi đã cầu nguyện và đặt tay lên đầu thì đó không phải là tôi đã trở thành siêu thánh. Tôi chỉ là một con sông để cho dòng ân sủng chảy qua. Khi tôi cầu nguyện, đôi khi tôi cảm nghiệm được năng lực chữa trị của Thiên Chúa, đôi khi tôi không cảm thấy gì cả.
Thành quả hoàn toàn không do những cảm quan của chúng ta nhưng chỉ do đức tin mà thôi. Một khi chúng ta đã xác quyết rằng chính Thiên Chúa hành động.
Khi do đức tin, bạn mở miệng để nói tiếng lạ, có lẽ bạn sẽ bị cám dỗ mà nghĩ như tôi đã nghĩ là chính bạn đã đặt những tiếng đó ra.
Bạn đừng để cho những ý tưởng ấy lừa dối bạn và ngăn cản bạn tiếp tục. Nếu bạn đã thành thực giao phó trót người bạn cho Thiên Chúa, kể cả ngôn ngữ, nếu bạn đã xin Chúa Thánh Linh cho bạn những lời cần thiết để cầu nguyện, thì bạn có thể xác tín rằng Chúa nhận lời bạn dù những lời bạn thốt ra chỉ là những tiếng líu lo, ú ớ do chính bạn tạo thành. Dù sao những tiếng ấy không quan trọng bằng chính sự kiện Chúa Thánh Linh, qua con người bạn, đang cầu nguyện Thiên Chúa.
Nhưng suy cho cùng, tại sao phải cầu nguyện trong ngôn ngữ mẹ đẻ hay một ngôn ngữ cảm hứng, nếu Chúa đã biết trước những gì chúng ta cần, trước khi chúng ta cầu xin?
Chúng ta cầu nguyện, vì việc cầu nguyện nằm trong chương trình của Chúa dành cho con cái Người. Và đó cũng là huấn lệnh của Chúa: “Hãy cầu nguyện luôn” (1Th 5,17).
Hãy để thì giờ mỗi ngày để cầu nguyện bằng ngôn ngữ cảm hứng. Đó là điều quan trọng. Vì nó có nghĩa rằng: Thánh Thần Chân lý đang nói thông qua chúng ta. Chúa Giêsu đã hứa: “Kẻ nào tin kính Ta, sóng nước hằng sống sẽ tràn ra bởi lòng người ấy” (G 7,38). Chúa nói về mạch nước chân lý sẽ chảy ra từ chúng ta nếu tất cả con người chúng ta được chìm ngập trong Chúa Thánh Thần và thấm nhuần bởi Thánh Linh.
Chúng ta thường nghĩ đến chân lý đi từ chúng ta đến những người khác. Nhưng bây giờ hãy nghĩ đến những gì chân lý đó phải thể hiện trong ta. Đó là một sức mạnh để giải phóng nội tâm chúng ta. Nó đem ra ánh sáng những sự dối trá che đậy lỗi lầm và sợ hãi, tất cả những xó xỉnh tối tăm của quá khứ chìm trong những kỷ niệm hoặc tiềm thức của ta. Chúng ta không thể nói với Chúa ngay với trí khôn của ta. Đó là một trong những lý do khiến Chúa đã chuẩn bị khía cạnh này trong lời cầu nguyện. Khi chúng ta nói tiếng lạ trí khôn của ta trực tiếp liên hệ với Chúa. Thánh Linh cầu nguyện thay cho ta và óc phê phán của ta không thể kiểm nghiệm được. Chúng ta nói những chữ mà ta không hiểu. Thần Chân Lý dò tận đáy sâu thẳm của con người chúng ta. Vì thế, nói tiếng lạ là một khí cụ để chữa bệnh rất kỳ diệu trong đời ta. Sau đó, chúng ta khám phá ra rằng khi chúng ta cầu nguyện bằng tiếng lạ cho người khác thì chúng ta cầu nguyện trực tiếp cho những nhu cầu của họ, mà nếu chỉ với trí khôn chúng ta không thể hiểu được, và rất nhiều khi, những người mà ta cầu nguyện cho không hề ý thức về gốc rễ của những việc đó.
Quyền Năng Của Tâm Hồn Biết Ca Ngợi : Chương III - Phần 5
Một bà mẹ bị chứng bệnh thần kinh và tâm lý từ lúc còn là một thiếu nữ. Bà nhận Chúa Kitô như là Đấng Cứu Độ riêng cho bà, nhưng bà vẫn không thoát khỏi những căng thẳng sâu kín trong con người bà. Bà bèn đọc Kinh Thánh về vấn đề thanh tẩy trong Thánh Linh, và bà quả quyết rằng Chúa muốn ban cho bà cái kinh nghiệm đó.
Một ngày nọ, bà quỳ trong nhà mình và cầu nguyện: “Lạy Chúa Giêsu, con xin dâng trọn người con cho Chúa. Xin hãy rửa con sạch tất cả những gì không phải là Chúa và thanh tẩy con trong Thánh Linh. Con xin cảm tạ ơn Chúa và con tin rằng Chúa làm điều ấy cho con”.
Lúc ấy bà không cảm thấy gì đặc biệt. Bà chỗi dậy và tiếp tục công việc nội trợ. Nhưng trong suốt ba tuần sau, bà cảm thấy có một cái gì bất thường đã xảy ra trong bà. Bà khóc thường xuyên và bà cảm thấy sống lại những năm đau khổ của thời thơ ấu..
Những việc xảy ra từ xưa, đã quên từ lâu, nay trở lại trong trí nhớ: nỗi khổ cực mà bà đã phải chịu đựng và đã để lại nơi bà dấu vết của một vết thương lòng, và của sự sợ hãi; những nỗi đau khổ, mà đến phiền bà, bà đã gây ra cho người khác. Mỗi kỷ niệm lại làm bà khóc nức nở vì hối hận và bà đã xin Chúa tha thứ cho bà và cho những người đã làm bà đau khổ, và bà xin Chúa xoa dịu, chữa lành những nỗi đau khổ này, nhờ tình thương của Chúa. Bà chỉ có thể cắt nghĩa những giọt nước mắt của mình bằng lời Kinh Thánh: “Để đáp lại đức tin của ta, Chúa Thánh Linh giúp ta trong những vấn đề hằng ngày và trong lời cầu nguyện của chúng ta. Bởi vì chúng ta không biết phải cầu nguyện sao cho đúng nên Thánh Linh sẽ dùng những lời than thở khôn tả mà cầu thay cho chúng ta” (Rom 8,26). Khi bà ngừng khóc, bà cảm thấy nhẹ nhõm và một chiều nọ, vào cuối tuần lễ thứ ba, bà lại khóc nức nở, thảm thiết. Về sau bà kể: “Tiếng nức nở phát xuất tự đáy lòng tôi. Rồi bỗng tôi trở lại bình tĩnh, giống như một cơn giông tố nhường chỗ cho một sự bình an tuyệt hảo. Tôi chìm ngập trong sự an bình này, rồi bỗng nhiên tôi hiểu rằng có một luồng ánh sáng đang chiếu dịu dàng ở trên tôi. Tôi cảm nghiệm hơn là tôi thấy và tôi biết đó là tình thương của Thiên Chúa đang ấp ủ tôi”. Mọi căng thẳng của bà hầu như đã biến hết, tuy cũng còn chút đỉnh. Những ngày sau đó bà cảm thấy nhẹ nhõm, chưa từng có. Dù đang làm việc trong nhà hay đi ngoài phố, bà lẩm bẩm hát câu giản dị này: “Chao ôi, tôi yêu Chúa Giêsu quá”. Câu hát này mang một ý nghĩa mới làm bà sung sướng vô cùng. Một buổi chiều, đang ngồi trên xe ra phố, bà sực thấy mình đang tìm chữ để phổ vào một bản nhạc.
Sau đó bà thú nhận rằng: “Lúc ấy tôi chả hiểu gì cả. Tôi không hề chú ý đến những đoạn Kinh Thánh bàn về việc nói các tiếng lạ. Nhưng tôi đang hát trong một tiếng khác và tôi bỗng ý thức rằng những chữ ấy không phải tôi đặt ra mà nó có liên hệ đến việc thanh tẩy trong Thánh Linh.”
Bà tiếp tục hát trong tiếng lạ mỗi ngày và dần dần, qua nhiều tuần, nhiều tháng, chứng bệnh tâm lý của bà biến hẳn. Bà nói: “Bác sĩ bảo tôi chỉ còn một cách là chấp nhận bị suy kém. Tôi đã được chữa bằng các bài hát, hát trong tiếng lạ.”
Nếu bạn đã cầu nguyện để được xin thanh tẩy trong Thánh Linh, bạn có thể tin chắc là đã được nhận lời. Bạn có thể mở miệng ngay bây giờ nói ra những chữ, những âm vừa xuất hiện trong trí bạn với niềm tin rằng những chữ, những âm đó là do Thánh Linh. Chúa không bắt bạn phải nói tiếng lạ. Với phép thanh tẩy trong Thánh Linh, Chúa cho bạn khả năng để nói tiếng lạ với điều kiện là bạn muốn. Để nói, bạn dùng miệng, lưỡi, thanh đối của bạn. Bạn bắt đầu nói và bạn ngừng khi bạn muốn. Nếu bạn không cảm thấy một xúc động hay một cảm giác gì thì hãy cám ơn Chúa mà thôi. Một ngày kia bạn sẽ cảm thấy một cái gì, nhưng ngay bây giờ Chúa ban cho bạn một ơn đặc biệt đểø lớn lên trong đức tin.
Hãy đọc trong Kinh Thánh tất cả những gì Chúa Giêsu nói về Thánh Linh. Hãy đọc trong “Tông Đồ Công Vụ” và những bức thơ gởi cho các giáo đoàn tiên khởi nói về Thánh Linh và những ơn của Thánh Linh. Tất cả những điều đó, bây giờ đều có liên hệ đến bạn.
Hãy chờ đợi những việc này xảy ra trong chính cuộc đời của bạn. Hãy nói với Thiên Chúa rằng bạn muốn được dùng như một dòng sông để tình yêu của Chúa chảy đến những người khác, và bạn sẵn sàng chấp nhận mọi yêu sách của đức tin.
Hãy cảm tạ Chúa trong mọi trường hợp, dù thuận lợi hay không. Và hãy tin rằng Chúa dùng mọi hoàn cảnh để thực hiện chương trình tuyệt diệu của Chúa trên cuộc đời bạn.
Quyền Năng Của Tâm Hồn Biết Ca Ngợi : Chương IV - Phần 1
C H Ư Ơ N G IV
HÃY XEM ĐÓ NHƯ MỘT NGUỒN VUI TRỌN VẸN
“Anh em thân mến, cuộc đời anh em đầy khó khăn thử thách sao? Vậy thì anh em hãy vui mừng lên vì sự khó khăn làm phát sinh đức kiên nhẫn. Khi đức kiên nhẫn đã kiện toàn, anh em sẽ trở nên mạnh mẽ, hoàn toàn và sẵn sàng trong mọi sự” (Giacôbê 1, 2 - 4).
Chúa đã có một chương trình đặc biệt cho đời bạn từ lâu rồi, trước cả khi bạn sinh ra. Chúa đã tạo dựng nên bạn với rất nhiều tình yêu và chăm nom săn sóc bạn. Mỗi chi tiết cụ thể, mỗi đặc điểm đã được lựa chọn theo dự tính và ý muốn của Chúa: hình dáng của bạn, khả năng, quê quán, gia đình bạn… không có gì liên hệ đến bạn đã do sự tình cờ mà ra. Chúa đã tìm kiếm bạn và lôi kéo bạn đến với Người vì tình thương của Chúa, thông qua những hoàn cảnh chuẩn bị cho mục đích duy nhất đó. Chúa đã tái sinh bạn, cho bạn một cuộc sống mới nhờ Thánh Linh khi bạn chấp nhận Chúa Con, Đức Giêsu Kitô là Đấng cứu độ bạn và khi bạn đã được thanh tẩy, chìm ngập trong Thánh Linh. Và chương trình của Chúa bây giờ là làm cho bạn toàn hảo trọn vẹn.
“Nhờ đức tin, Chúa cho ta trở nên công chính và chúng ta trông đợi trong niềm vui và cậy tin, ta sẽ thành thực sự như Chúa muốn” (Rom 5,2). Chúa muốn ta được kiện toàn! Dĩ nhiên chúng ta biết tất cả những điều đó! Chúa muốn chúng ta có thêm tình thương, lòng nhân ái, lòng kiên nhẫn, đức tin, sự bình an, đức dịu hiền, khiêm nhu, tự chủ, để chúng ta trở thành những chứng nhân đích thực khắp mọi nơi! Có phải vậy không?
Chính thế, nhưng phần đông chúng ta nghĩ rằng điều ấy có nghĩa là phải có một chương trình hành động chặt chẽ để có thể tự hoá mình bằng cách trở nên thân mật hơn, kiên nhẫn hơn, khiêm nhu và tự chủ hơn. Và càng cố gắng, người ta càng thất vọng.
Chính Chúa thay đổi chúng ta, chứ không phải chúng ta có thể tự mình thay đổi chính mình. Chúa muốn chúng ta tin tưởng vào Chúa, và để Chúa làm mọi sự.
“Thưa anh em, bởi vì Chúa đã tỏ hiện lòng lân tuất của Chúa cho ta như thế, nên tôi xin anh em hãy tự hiến thân làm của hy sinh sống động, thánh thiện, đẹp lòng Thiên Chúa hầu trở nên lễ vật xứng hợp. Đừng theo thói dương gian, nhưng hãy cách mạng tâm trí anh em cho ra mới mẻ, và anh em sẽ thấy trong thực tiễn rằng ý Chúa tốt lành, hoan hỉ và toàn thiện dường bao” (Rom 12, 1-2).
Chúa thay đổi chúng ta như thế nào? Làm sao Chúa có thể xoá bỏ những cách suy nghĩ và hành động xưa cũ mà chúng ta đã có từ nhiều năm qua - tất cả những tính tình “nhân vị” “thiện cảm và ác cảm tự nhiên”, “những ưa thích”, “những chống đối”..v..v…
Dưới ánh sáng của Thần Chân lý những điểm đó lộ ra rõ ràng thuộc bản năng vị kỷ, hung hăng, ích kỷ mà từ bao nhiêu năm đã làm chúng ta xa cách Chúa và xa cách anh em.
Chúa đã dùng phương pháp nào để thay đổi chúng ta ?
“Hiện nay, anh em còn thử thách nhiều. Nhưng đó không phải là một sự tình cờ, và anh em hãy vui mừng. Anh em phải sầu khổ vì nhiều thử thách trong ít lâu, ngõ hầu đức tin anh em điêu luyện trở nên quý hơn vàng (thử lửa) mà được ca tụng vinh hiển và tôn trọng khi Đức Giêsu Kitô hiện đến (1 Phêrô 1,6-7).
Như thế đứùc tin của chúng ta lớn lên! Và chúng ta đã thấy ở trên rằng sự kiên nhẫn bền bỉ, dẻo dai tăng trưởng khi cuộc đời chúng ta đầy những khó khăn, thử thách và rắc rối.
Một vài người nói: “Nếu đó là phương tiện duy nhất để thêm đức kiên nhẫn và đức tin thì tôi muốn có một đức tin yếu hơn một chút”. Nếu đó cũng là tư tưởng của bạn, thì bạn chưa thành thật tin cậy vào Chúa. Trong đáy lòng bạn, bạn đã nghi ngờ chương trình của Chúa và tình yêu của Chúa đối với bạn.
Khi Chúa sai tiên tri Giêrêmia nói với dân Do Thái bị lưu đầy ở Babylon rằng cuộc lưu đày ấy sẽ lâu dài (70 năm) và dân Do thái phải biếùt thích nghi với hoàn cảnh thì Chúa nói thêm : “Ta vẫn ý thức những cảm nghĩ đối với các ngươi, tư tưởng hoà bình chứ không tai hoạ cốt cho các ngươi nhẫn nại tới cùng” (Giêrêmia 29,11) . Những năm đau khổ ở Babylon cũng nằm trong chương trình của Chúa, đối với dân Người; Và đó là chương trình hoàn hảo nhất đưa đến tương lai và hy vọng.
Chương trình của Chúa đối với bạn và đối với tôi là chương trình hay nhất. Bạn có tin điều đó không?
Đức tin của chúng ta không thể lớn lên trong những hoàn cảnh dễ dàng và sung sướng sao? Có chứ. Nhưng nó tùy theo mức độ của đức tin và của lòng cậy trông của chúng ta đối với những lời hứa của Chúa. Nhưng sựï thanh lọc và những thử thách của đức tin phải được thể hiện qua những biến cố và đó là một sự thách đố đối với ý chí chúng ta để tin vào lời Chúa, để chỉ dựa vào lời Chúa mặc dù tất cả những gì mà cảm quan của ta có thể xúi giục, gợi lên cho ta.
Từ lâu, chúng ta quen để cho những cảm giác, những sự xúc động hay lý trí chúng ta hướng dẫn ta. Ta phải dứt bỏ thói quen này để có thể tin, và đức tin, xin nhớ, đó là ý chí quả quyết muốn đặt niềm cậy trông vào một cái gì mà chúng ta không thể thấy cũng không thể cảm thụ được.
Như thế, đức tin tăng trưởng - Chúa đã nói Chúa hướng mọi sự vào điều tốt lành cho chúng ta, cả khi mọi sự có vẻ như đi ngược lại - khi chúng ta tin chắc vào lời Chúa và biết cám ơn Chúa vì tất cả mọi sự đã xảy ra .
Theo ý bạn, đức tin của Abraham đã lớn lên như thế nào?
Bạn có thể tin, đến độ đứa con trai duy nhất lên núi để tế hiến, chỉ vì Đấng Toàn Năng đã phán, và cứ tiếp tục nghĩ rằng do đứa con trai duy nhất này Chúa sẽ chúc lành và gia tăng miêu duệ của bạn ?
Nếu bạn là một người bạn của Abraham, bạn có thể nhìn hành động điên rồ của ông ta, trong niềm tin và ca tụng, và nghĩ rằng dù ông có sai lầm thì Chúa cũng hướng mọi sự vào điều tốt lành cho người bạn của bạn không?
Chỉ có Chúa mới có thể tái tạo chúng ta, uốn nắn chúng ta từ bên trong. Phần chúng ta thì hãy theo lời khuyên của Thánh Phaolô khi người nói với các tín hữu La mã: “Chúng ta hãy đặt mình hoàn toàn trong bàn tay Chúa, và tin rằng Chúa quyền năng, cai quản mọi sự, sau đó thì hãy chấp nhận nhanh nhẹn, vui vẻ và biết ơn tất cả những hoàn cảnh mà Chúa dùng để thực hiện sự biến cải này trong đời chúng ta”
Chắc bạn cũng biết câu chuyện của người mục sư kia. Ông cầu nguyện để xin cho được kiên nhẫn hơn: sáng hôm sau, ông bỗng nghe tin người thư ký rất giỏi, từ lâu năm vẫn làm việc với ông, nay ngã bệnh. Người đến thay thế là một cô gái quá chậm chạp. Ông mục sư nổi giận trong lòng cho tới khi ông nhận ra rằng, cô thư ký mới này là câu trả lời của Chúa cho lời cầu xin của ông. Nếu không có người này, làm sao ông có thể thêm đức kiên nhẫn được? Ông liền cám ơn và ca tụng Chúa đã chọn cho ông người thư ký mới đó, và người này khi đã biết việc thì trở nên rất lanh lẹ.
Đức tin và lòng kiên nhẫn đó là những nét căn bản của chứng tá Kitô hữu. Nhưng ta không nên quên một điểm khác, mà nếu không có nó thì ta không thể hiểu Tin Mừng. “Trước tiên hãy tìm kiếm đức ái” thánh Phaolô viết cho các tín hữu thành Côrintô (Cor 14,1).
“Tình thương sâu sắc giữa các con chứng tỏ các con là môn đệ của Ta” (Gioan 13,15).
“Đây là giới răn của Ta: Hãy yêu nhau như ta đã yêu các con…. Để cho niềm vui của các con… trở nên trọn vẹn” (Gioan 15,11-12). Bác ái, bác ái. Các Kitô hữu nói về bác ái nhiều lắm. Chúa là tình thương, Đức Giêsu thương bạn, tôi thương bạn….! Nhưng chúng ta đã thiếu tình thương vô cùng đối với nhau.
Chúa Giêsu nói : “Ta truyền cho các con con hãy thương nhau như Ta thương các con” (Gioan 15,12).
Tình thương đối với chúng ta có một giá trị cao hơn mọi sự ở trên đời. Chúng ta đã được tạo dựng nên để kính Chúa và thương yêu nhau. Khi chúng ta không biết yêu thương thì đã xảy ra bao điều kinh khủng. Chúng ta gặp lại nhau đầy hận thù, căm tức, đầy mặc cảm tội lỗi và chúng ta sợ nhau.
Những nỗi xúc động của chúng ta, những nỗi lo sợ và thất vọng, bản năng tự vệ, sự hung hăng….: tất cả đều do thiếu tình thương .
Những nhà giáo dục, những nhà tâm lý học, những nhà xã hội học và các nhà chuyên môn khác đều đã nói đến cái ảnh hưởng đầy hiệu lực của tình thương trong việc làm phát triển nhân cách con người .
Tình thương đó biết chấp nhận người khác, tin tưởng, vào người khác, tốt bụng và kiên nhẫn, không bao giờ ích kỷ hay ghen ghét, kiêu sa; một tình thương vô vị lợi và không tìm cách khuất phục người khác, không giận hờn cũng không ghét gỏng, không để tâm thù oán cũng không nghiêm khắc đối với những sai lầm của người khác; một tình thương chân thành, biết tin tưởng và chờ đợi cái tốt nơi người khác và không vui mừng vì những cái xấâu của người khác, nhưng luôn sung sướng vì chân lý đã thắng. Một tình thương như thế sẽ chấp nhận tất cả và vượt lên mọi hoàn cảnh mà không bị sa ngã.
Đó là tình thương mà Chúa đã yêu ta và muốn chúng ta yêu nhau. Đó là thứ tình yêu có thể chữa lành những vết thương cũ, xoá bỏ những sợ hãi và làm tan biến mọi nỗi chua chát giận ghét. Đó là thứ tình yêu cứu chữa chúng ta và làm cho chúng ta có khả năng yêu thương trở lại mà không sợ bị xúc phạm hay bị xua đuổi.
Đó là tình thương mà những người Hy Lạp gọi là bác ái (Agape). Một sự thân ái huyền diệu, tự do, có ý thức và chủ đích. Chính tình thương này là hoa quả của Chúa Thánh thần và khi đã đạt đến độ viên mãn thì trở thành một ánh sáng lôi cuốn người ta về nguồn. Nguồn đây là tình yêu của Thiên Chúa đối với ta qua Đức Kitô.
Mỗi ân huệ và mỗi sự biểu hiện của Chúa Thánh Linh cho chúng ta chỉ có một mục đích mà thôi, đó là cho chúng ta thấy tình yêu của Thiên Chúa và sự ưu ái của Chúa đối với mỗi nhu cầu của chúng ta. Chúa chữa lành vì tình yêu thương. Chúa làm phép lạ vì Chúa yêu thương. Chúa là tình yêu và năng lực của Chúa trong chúng ta và qua chúng ta là tình yêu - một tình yêu riêng biệt, thắm thiết, thần linh và huyền diệu cho mỗi một thọ tạo .
Điều Chúa đến loan báo cho thế gian là một bức thông điệp tình yêu, và chúng ta phải trở nên những sứ giả của tình yêu đó, trở nên những kẻ mang tình yêu của Chúa đến cho người khác. Nhưng để chúng ta hoàn thành nhiệm vụ này, Chúa muốn làm cho chúng ta thành những người biết yêu.
Nhưng nếu tình yêu chỉ đến từ Thiên Chúa, nếu nó là hoa quả của Thánh Linh, thì tại sao Chúa Giêsu lại truyền chúng ta phải biết yêu thương? Ở đây chúng ta đứng trước lời hứa của Thiên Chúa mà chúng ta phải biết chấp nhận trong đức tin.
Tình yêu là hoa quả của Thánh Linh và Kinh thánh nói rằng Thánh Linh sống trong chúng ta .Vì thế, chúng ta phải biết tìm thấy tình yêu nơi chúng ta. Chúng ta đã nhận được khả năng để yêu, nhưng chúng ta phải biết tin tưởng và phải muốn yêu, phải đi vào con đường tình yêu.
Hãy nhớ rằng bác ái là một tình yêu có ý chí và ý thức. Chúng ta phải yêu, cả khi mình không cảm thấy một chút tình cảm nào cả.
Việc gì sẽ xảy ra khi chúng ta đã quyết định hành động theo lời Chúa? Chúng ta hiểu rằng thái độ tin cậy này sẽ giải phóng năng lực huyền diệu của tình yêu thiêng liêng, chính năng lực này sẽ bắt đầu biến đổi chúng ta, làm cho chúng ta trở nên càng ngày càng biết yêu thương trong khi nó chiếu tỏa qua chúng ta đến người mà chúng ta chấp nhận yêu thương một cách tự do .
Và việc ấy đã xảy ra trong thực tế như thế nào?
Tôi đã xin Chúa ban cho tôi có khả năng yêu thương mỗi ngày một hơn và tôi đã đi đến chỗ nghĩ rằng về phương diện này, những thành quả tôi đạt được cũng khả quan. Trong khi đi đây đi đó và trò chuyện với cả triệu người đã được “chúc lành bởi công việc mục vụ của tôi”, tôi sung sướng cảm thấy luôn luôn yêu thương người khác nhiều hơn.
Cho tới một ngày nọ, tôi chạm chán với một nhân vật kinh tởm và khốn nạn chưa từng thấy. Trước cảnh tượng của sự trụy lạc đó tôi ý thức một cách hãi hùng rằng tôi không có một chút tình thương cho cô ta mà trái lại chỉ có một sự ghê tởm tự nhiên. Tất cả điều tôi mong ước là mong cho cô ta đi ngay khuất mắt tôi .
Đó là một cô gái tội nghiệp, đến bàn giấy của tôi vớùi một người lính, bạn cô ta. Khuôn mặt cô ta ẩn dưới một lớp phấn sáp cũ kỹ và đầy ghét bẩn. Tóc cô ta buông lòng thòng, cứng như những sợi kẽm gai. Áo quần dơ bẩn, rách rưới . Đôi chân đầy vết sẹo và dính đầy bùn. Người cô toát ra một mùi tanh hôi khó chịu tràn ngập căn phòng. Mặt cô cau có, cái nhìn đầy hận thù và cặp mắt sưng lên vì đã khóc nhiều quá.
Cô gái đau khổ này đã đến Fort Benning để báo cho người lính này biết là cô đang mang thai. Người lính này nhận lãnh trách nhiệm nhưng anh không muốn cưới cô ta. Cô nổi giận đến nỗi cô doạ sẽ giết anh ta. Cô ta đã từng có một đứa con hoang rồi, nên lần này cô nhất quyết phải cưới chồng nếu không thì cô sẽ tự tử.
Tôi nhìn cô ta và nghĩ rằng chưa bao giờ tôi gặp một người khắc khoải, bị bỏ rơi và ít gây thiện cảm với người khác như thế. Ngay cả ý muốn cầu nguyện cho cô ta cũng làm tôi kinh hãi. Tôi không muốn chạm đến cô ta.
“Lạy Chúa, tôi cầu nguyện trong thâm tâm, tại sao Chúa đưa cô ta đến với con?”
“Đó là một trong những đứa con của ta, câu trả lời đến ngay. Cô ta bị bỏ rơi, cô ta cần tình thương của ta và cần ta chữa lành. Ta đưa cô ấy đến đây để con yêu thương và con nói về tình yêu thương của ta đối với cô.”
Bỗng nhiên tôi xác nhận một cách đau đớn rằng tôi đã quá kiêu căng khi nghĩ rằng mình có khả năng biết yêu thương, bây giờ tôi chỉ cảm thấy kinh tởm đứng trước một người cần được yêu thương một cách tuyệt vọng….
“Lạy Chúa, xin tha lỗi cho con. Con cám ơn Chúa đã cho con thấy rằng tình yêu của con có thể hời hợt và ích kỷ biết chừng nào. Xin Chúa hãy lấy đi sự bất lực của con và ban cho con tình yêu mà Chúa muốn con trao cho người đàn bà này”.
Cô gái khóc nức nở, Cặp mắt đen tối và thất vọng dưới hai mí mắt sưng mọng và nhoè nhoẹt những phấn sáp.
- Thưa ông, cô ta nói: Xin ông làm một cái gì cho tôi .
- Cô có tin Thiên Chúa không?
- Có, cô gật đầu lẩm bẩm.
- Cô có tin rằng Chúa có thể giúp cô không ?
Cô ngập ngừng và chậm rãi nói:
- Tôi biết rằng Chúa có thể giúp tôi, nhưng tôi không tin rằng Chúa muốn giúp. Tôi đã là một Kitô hữu, nhưng bây giờ hãy nhìn tôi! Và dù Chúa có muốn giúp tôi, làm sao Chúa có thể kéo tôi ra khỏi hoàn cảnh éo le này.
- Chúa có thể muốn giúp chị. Tôi trả lời quả quyết, nhưng không cảm thấy vững dạ.
Cô lắc đầu, hai vai sụt xuống với một thái độ thất vọng hoàn toàn. Tôi nói:
- Tôi xin cô. Cô hãy cố gắng hiểu rằng Chúa thương cô. Chúa muốn ban cho cô tràn đầy niềm vui và sự bình an của Chúa, và giải quyết mọi vấn đề của cô ngay ngày hôm nay trước khi cô rời bàn giấy của tôi. Cô gái mở to cặp mắt, há hốc miệng nhìn tôi. Còn người lính thì anh ta có vẻ tưởng rằng tôi sẽ buộc anh ta cưới cô ấy.
Tôi tiếp:
- Chính chúa đã đưa cô tới đây ngày hôm nay. Chúa đã cho phép cô chịu đựng tất cả những sự khó khăn này để cho cô ý thức rằng Chúa thương cô vô cùng. Chúa có một chương trình rất kỳ diệu cho đời cô. Nếu cô biết tin cậy vào Chúa và cảm ơn Chúa vì tất cả những gì đã xảy đến cho cô, thì ngay bây giờ cô sẽ khám phá ra rằng Chúa đang đến giúp cô.
- Cám ơn Chúa? Cặp mắt cô ta lại ánh lên sự giận dữ. Tất cả điều tôi xin là được ông này cưới tôi để cho đứa con của tôi, ít ra cũng có được một cái tên.
- Hãy nhìn đây, tôi chỉ cho cô một câu trong Kinh thánh: “Bất kỳ việc nào cũng tạ ơn đó là Thánh ý Chúa trong Đức Giêsu Kitô ngỏ cùng anh em hết thảy” (1 Thes 5,18). Rồi tôi lật tiếp các trang và đọc câu này: “Tất cả mọi sựï đều hướng về lợi ích của những người yêu kính Thiên Chúa” (Rom 8,28).
Cô ta nhìn tôi, không tin, và tôi bỗng nhận thấy rằng không thể nói về tình yêu của Chúa hoặc một tình thương nào khác cho một người đã bị cuộc đời hành hạ đến thế. Cô ta không hiểu ý nghĩa của hai chữ yêu thương. Chỉ có Chúa mới có thể làm nảy ra trong trí cô tia sáng giúp cô hiểu ý nghĩa đó thôi.
- Tôi có thể cầu nguyện cho cô không?
- Có chứ. Tại sao không. Cô trả lời mệt mỏi.
Sắp sửa đặt tay lên đầu cô để cầu nguyện, tôi để ý rằng cô rất bẩn và cần phải được tắm rửa. Tôi rùng mình ghê tởm.
“Lạy chúa, tôi thì thầm, tình yêu của Chúa đối với chúng con thật vô biên, nó to lớn cao cả biết bao so với tình yêu nhỏ bé mà chúng con có thể trao đổi cho nhau. Lạy chúa, con xin Chúa hãy chạm đến cô ta với tình yêu của Chúa và cho con biết yêu thương cô.”
Với một cử chỉ quả quyết, tôi đặt hai tay lên đầu cô và bắt đầu cầu nguyện lớn tiếùng:
- Lạy Chúa, con biết rằng Thánh ý Chúa muốn chúng con ca tụng Chúa trong mọi sự. Không có gì xảy ra ở đời này mà Chúa không muốn và không cho phép. Đứa con yêu quý của Chúa đây đã bị đau khổ vì cuộc đời. Nó đau đớn, bị thương và bị bỏ rơi. Người ta xua đuổi nó, nhưng con, con biết rằng Chúa thương yêu nó. Xin cảm tạ Chúa vì tất cả mọi biến cố đã đưa cô đến điểm này. Xin Chúa hãy giúp cô. Con tin rằng Chúa muốn giúp cô thực hiện tình yêu của Chúa và giúp cô ca ngợi Chúa ngay từ bây giờ.
Dưới bàn tay tôi, tôi cảm thấy cô ta run rẩy. Chúa đang chạm đến cô ta bởi tình yêu của Chúa.
- Cô có thể cảm tạ Chúa vì tất cả mọi sự ngay từ bây giờ không?
Cô nức nở :
- Vâng lạy chúa, con cảm tạ ơn Chúa. Con thành thật cảm tạ ơn Chúa vì mọi sự .
Tôi tiếp tục cầu nguyện:
- Lạy chúa, con tin rằng bây giờ Chúa đã chữa lành trái tim đau khổ của cô - Chúa đặt trong cô một đời sống mới. Chúa ban cho cô niềm vui thay vì những tiếng khóc, sự thắng lợi thay vì sự thất bại. Khi tôi vừa dứt lời, nét mặt cô rạng rỡ qua màn lệ.
- Có việc gì xảy ra? Cô kêu lên. Tôi cảm thấy rất khác. Tôi không còn giận dữ nữa. Tôi cảm thấy rất bình an. Đây là lần đầu tiên mà tôi được như thế này. Tôi cảm thấy sung sướng, thật sự sung sướng.
Cô ta rất đỗi kinh ngạc:
- Tại sao thế nhỉ?
- Chính Chúa đã làm cho cô đấy, vì chúng ta đã tin vào Chúa và đã ca tụng Ngài. Tôi trả lời cô và bỗng nhiên ý thức rằng một phép lạ cũng vừa xảy ra trong tôi.
Tôi nhìn cô. Cô đã trở thành một người khác. Tôi muốn ôm lấy cô ta. Cô có vẻ rất trong sạch, rất thánh thiện, rất đẹp!
“Cám ơn Chúa”. Tôi cảm thấy vui vô cùng.
“Thưa Chúa, con đã thương cô gái tội nghiệp này. Cám ơn Chúa đã làm thay đổi lòng con.”
Tôi sẽ không bao giờ thành công để thương cô ta một chút, nếu tôi chỉ cố gắng thay đổi thái độ tôi một mình. Chính Chúa đã thay đổi tôi. Phần tôi, tôi phải chấp nhận là mình thiếu yêu thương và xưng tội đó ra, sau đó đặt mình dưới quyền năng của Chúa và tin tưởng vào sự biến cải hiệu nghiệm của Chúa.
Chúng ta càng cố gắng để sửa trị chúng ta, thì chúng ta càng thất vọng và đau khổ vì những thất bại của chúng ta.
Chúa chỉ cần chúng ta gặp vài người để cho chúng ta thấy rằng chúng ta không có khả năng yêu thương người khác. Chúa làm như thế không phải để cho chúng ta bối rối nhưng để cho chúng ta có dịp kinh nghiệm tình yêu của Chúa có thể xáo trộn cả cuộc đời chúng ta và cuộc đời của những người mà Chúa muốn chúng ta yêu thương.
Bạn có cảm tạ Chúa vì những người rất khó yêu ở xung quanh bạn không? Bạn có một người láng giềng khó tính không? Bạn có một người chỉ huy khó chịu không? Nếu có thì hãy cảm tạ ơn Chúa bởi vì Chúa thương bạn và muốn rằng niềm vui của bạn được hoàn toàn khi cho bạn có khả năng yêu thương những người ấy.
Phải, Chúa thương họ và muốn nhờ bạn đưa tình yêu của Chúa đến với họ. Chính tại trong gia đình chúng ta mà ta có dịp rất tốt để yêu thương và đó cũng là chỗ khó khăn nhất.
Có thể rằng đức lang quân hoặc phu nhân của bạn chỉ biết làm cho bạn nổi giận. Hoặc là tính tình cha mẹ rất khó khăn? Hoặc con cái bạn cứng đầu và không biết vâng lời.
“Các con hãy thương yêu nhau” Chúa Giêsu nói. Hãy chấp nhận nhau. Hãy cảm tạ ơn Chúa vì người này, người nọ.
Cám ơn Chúa vì một người say rượu, hoặc một đứa con vô ơn, chống đối thì thật là khó khăn. Không dễ gì thương một người từ chối tình yêu của bạn.
Cũng không dễ gì nhìn thấy “cái xà trong mắt mình”, hoặc “cái công lý riêng của mình”, “lòng tự ái” và cái “vai trò tử đạo” mà mình đã gánh từ mấy năm nay.
Chúng ta có đủ can đảm để xin Chúa đặt trên đường đi của chúng ta những người có thể giúp ta nhìn thấy “cái xà trong mắt mình không?”
Chúng ta có thể cảm ơn Chúa vì những người này chỉ vì họ khó tính không? Chúng ta có xưng tội mình đã không thể yêu thương họ vì họ khó chịu không? Chúng ta có thể đem đến cho Chúa ý chí chúng ta muốn yêu thương họ, rồi phó thác mình trong tay Chúa để Chúa nhào luyện, tái tạo chúng ta để chúng ta có thể yêu thương họ một cách toàn hảo và hợp với chương trình và thánh ý của Chúa trên chúng ta?
Nếu có thì chúng ta có thể chờ đợi một phép lạ của Chúa nơi chúng ta. Cái ấy có thể đến tức khắc. Ví dụ người ta có thể cảm thấy một tình yêu nóng bỏng đó có thể nguội lạnh và có người ngồi đó mà đợi nó nóng trở lại, chứ không cố gắng gì cả. Như thế thì rất nguy.
Để có thể yêu thưong một cách chủ động và tự do, như Đức Kitô đã yêu chúng ta, luôn luôn ta phải dùng lý trí của ta. Lúc ban đầu, nếu ta cảm thấy yêu hay không yêu thì điều ấy không thay đổi gì vào việc chúng ta yêu thương, Chúa sẽ chỉ cho chúng ta những phương thức rõ ràng và đặc biệt để chúng ta tỏ hiện tình yêu cho người mà Chúa đã đặt trên con đường của ta. Không bao lâu chúng ta sẽ cảm thấy một tình yêu sâu sắc hơn trước nhiều. Đó là một tình yêu chân thành và bền vững, vì nó bắt nguồn từ nơi cao xa hơn chúng ta là những người có giới hạn. Đó là tình yêu của Chúa tràn ngập lòng chúng ta và chảy lai láng qua những người sống xung quanh ta.
Đó chính là bén rễ trong tình yêu của Chúa. Trong mảnh đất mầu mỡ này, khả năng yêu thương của chúng ta mỗi ngày mỗi phát triển.
Đó là cách mà Chúa Thánh Linh sinh hoa kết quả trong đời chúng ta.






Hanoi Time