Quyền Năng Của Tâm Hồn Biết Ca Ngợi : Chương VI - Phần 3
CÁC BÀI ĐÃ ĐĂNG:
SÁCH QUYỀN NĂNG CỦA TÂM HỒN BIẾTCA NGỢI:
Quyền năng của tâm hồn biết ca ngợi P1
SÁCH 5 PHÚT PHÉP LẠ
Có thể rằng Thiên Chúa muốn kéo bạn ra khỏi địa vị hoặc công việc hiện tại của bạn. Điều cốt yếu, bây giờ là bạn vui vẻ chấp nhận điều đó và cảm ơn Chúa. Thật vậy, nếu ta cám ơn Chúa vì mọi khó khăn, tuân theo Thánh ý Ngài mỗi bước, lúc đó Chúa có thể đặt ta nơi Ngài muốn.
Bạn hãy nhớ lại rằng: Ngài đã khiến Cyrus, một ông vua ngoại giáo dấy lên đúng nơi và đúng lúc Ngài muốn, trong lúc chính ông ta cũng chưa biết Chúa. Nếu Chúa muốn hôm nay bạn ở một nơi khác, bạn hãy biết chắc rằng Ngài đã đặt bạn tại đó rồi! Bạn hãy cảm tạ Ngài về hoàn cảnh của bạn đi
Nếu Thiên Chúa dùng Thánh Linh của Ngài mà chỉ cho bạn thấy sự lầm lạc bạn đã làm cách đây 15 năm, khi bạn cố ý chọn điều trái ngược với ý của Ngài về đời bạn, thì bây giờ bạn hãy xưng thú lỗi của bạn đi, hãy xin lỗi Chúa, cám ơn Ngài và cầu xin Ngài hướng dẫn bạn để đền bù lại sự thiệt hại bạn có thể gây cho kẻ khác. Rồi bạn hãy hoàn toàn phó thác cuộc đời còn lại của bạn vào trong tay Chúa. Bạn hãy tin rằng ngay từ bây giờ, chính chúa lo cho bạn. Và bạn hãy ngợi khen Chúa, cảm tạ Chúa vì các hoàn cảnh hiện tại của đời bạn - hoàn cảnh cụ thể thực có - trong các chi tiết nhỏ nhất.
Có lẽ bạn sẽ khám phá ra rằng, rất nhanh chóng, quyền năng của thiên chúa kéo bạn ra khỏi hoàn cảnh hiện tại của bạn - hoặc là bạn sẽ nhận thấy rằng quyền năng của Ngài biến đổi bạn ngay trong các hoàn cảnh đó. Dù xảïy ra điều gì nữa, bạn cũng hãy tiếp tục cảm tạ Chúa đi. Chính Ngài nắm giữ mọi sự.
- Một ngày nọ, một thương gia công giáo hiến dâng đời mình cho Chúa Kitô một cách sâu xa hơn và ít lâu sau, ông bị mất chỗ quản lý - một địa vị quan trọng và được lương cao. Ông ta đi tìm một công việc khác, nhưng việc hạn chế nhân viên gây nhiều thất nghiệp trong ngành kỹ nghệ. Gia đình ông gặp nhiều khó khăn về tài chính và trong lúc các hoá đơn chồng chất lên nhau và dường như những lời cầu xin không được chấp nhận, ông càng lo lắng. Ông ta thất nghiệp được một năm, thì một chiều thứ bảy, ông ta nghe tôi nói chuyện về sự cần thiết phải cảm tạ Chúa về mọi sự. Bỗng dưng ông ta hiểu rằng Thiên chúa có những lý do của Ngài để không tìm ra việc làm cho ông ta và ông ta cám ơn Chúa vì sự thất nghiệp và vì mỗi sự khó khăn xảy đến cho ông và gia đình ông vì sự thất nghiệp đó .
Suốt ngày chủ nhật, ông vẫn tiếp tục ngợi khen Chúa và ông nhận thấy tất cả các lo âu và bực tức của ông về địa vị của ông giảm đi, nhường chỗ cho một niềm vui thật sự.
Sáng thứ hai, thật sớm, điện thọai reo. Một ông giám đốc cao cấp hỏi ông có thể đến làm việc với ông ta không.
- Thưa vâng, tôi sẵn sàng, người Kitô hữu trả lời .
- Khi nào ông có thể bắt đầu được?
- Thưa ngày mai.
- Vậy ông hãy đến văn phòng tôi lúc 9 giờ sẵn sàng bắt tay vào việc nhé!
Công việc mới của ông được lương cao và hơn nữa cho ông có việc tiếp xúc thường xuyên với các thương gia. Như vậy ông có thể làm chứng cho Chúa và đưa họ đến với Chúa Kitô, nhìn nhận Ngài là vị Cứu Tinh của họ.
Chính ông ta đã kể cho tôi .
- Bao lâu tôi còn lo sợ và chua xót về địa vị của tôi, bấy lâu tôi ngăn cản Chúa thể hiện điều Ngài đã dự định cho tôi. Nhưng hễ tôi tin tưởng nơi Ngài và ngợi khen Ngài vì đời sống hiện tại của tôi, Ngài có thể làm chủ đời tôi và đặt tôi ở nơi Ngài muốn.
Một cô giáo trẻ tuổi nghỉ hè ở miền núi khi văn phòng hiệu trưởng gởi giấy mời cô đi dự buổi họp phân công tác cho năm học mới. Nhưng cô không nhận được tấm giấy đó, vậy nên không đến họp - và chỗ của cô được giao cho một người khác.
Nghỉ hè về, cô mất chỗ làm.
Phản ứng đầu tiên của cô là hoảng hốt trở về nhà cha mẹ cô ở một tiểu bang khác. Hai tuần sau là nhập học và không có thêm chân giáo viên nào trong vùng; cô lại còn phải thanh toán tiền học phí khá nặng.
Nhưng cô vừa đọc quyển “Từ ngục tù đến ca ngợi” và cô hiểu rằng hoàn cảnh của cô cho cô dịp thực hành điều cô đã học. Cô trấn an được phản ứng hốt hoảng của cô và cô cám ơn Chúa đã cho phép cô mất chỗ làm và đã có một kế hoạch hoàn hảo cho đời cô .
Trong hai ngày, cô ca tụng Chúa. Trong lúc trấn áp mọi cám dỗ tuyệt vọng - ngày thứ ba, một bà láng giềng gọi cô từ bên kia bờ rào vườn cô:
- Cô phải dạy trong một trường công giáo, bà ấy nói với cô. Sao cô không điện thoại cho ông hiệu trưởng trường con trai tôi?
Cô liền điện thoại và rất ngạc nhiên biết rằng chỗ dạy trẻ con sáu tuổi bỗng dưng còn trống. Cô đến trình diện và được nhận .
“Tôi ý thức rằng Chúa có thể can thiệp vì tôi đã tin tưởng Chúa đến nỗi ngợi khen Ngài”. Cô kể cho tôi như vậy.“Nếu tôi nghe theo bản năng sợ hãi của tôi và chạy đến gặp cha mẹ tôi, có lẽ tôi còn thất nghiệp và sẽ trách Chúa là không lo cho tôi”.
Công việc mới của cô thích hợp với cô hơn chỗ cũ nhiều. Bây giờ, trong lớp của cô, cô có thể làm chứng tá cho đức tin của cô và cầu nguyện một cách tự do với những đứa trẻ có vấn đề.
Thiên Chúa có một kế hoạch và một nơi hoàn hảo cho cô giáo trẻ tuổi cũng như cho nhà thương gia công giáo. Ngài đã đóng cửa những chỗ làm cũ của họ, mà họ gắn bó và Ngài đã mở cửa tốt đẹp khi họ tin tưởng nơi Ngài và ngợi khen Ngài vì sự thất nghiệp của họ.
Sự lo sợ, chua xót, than vãn, oán trách làm trì trệ việc thực hiện kế hoạch của Thiên Chúa trên chúng ta. Kế hoạch của Chúa được đo đúng từng phút, từng giây một cách hoàn hảo, nhưng ta phải hiểu rằng nó không luôn luôn trùng hợp với kế hoạch của ta đâu.
Quyền Năng Của Tâm Hồn Biết Ca Ngợi : Chương VI - Phần 4
Tôi luôn rất tự hào về sự đúng giờ giấc của tôi và về khả năng quản lý tốt “thời giờ của Chúa”. Tuy vậy, một hôm, tôi ở trên chuyến máy bay đi El Pasô (tiểu bang Texas) nơi tôi phải nói chuyện với một nhóm thương gia . Tôi nôn nóng nhìn kim đồng hồ của tôi; kim gần 14 giờ 30 trong lúc tôi dự trù đến nơi vào lúc 14 giờ. Tôi tự hỏi xem điều tốt lành nào có thể bắt nguồn từ việc tôi đến trễ buổi hẹn đó chăng .
- Lạy chúa, tại sao Chúa cho phép như vậy? Tôi hỏi một cách hơi bực tức.
Thay vì trả lời, Chúa hỏi tôi:
- Con có biết ơn vì đi trễ không?
- Vấn đề không nằm ở đó, tôi trả lời. Chính những người lương thiện này mời con đến, họ đài thọ phí tổn cho con, và trông mong con đến đúng giờ, và chính họ sẽ phải học biết ơn.
- Mà con có biết ơn không? Tư tưởng vẫn kiên trì.
Bỗng chốc sự thực đánh động tôi. Thật ra tôi không lo lắng bao nhiêu cho những người tham dự buổi họp đó. Chính bản thân tôi cảm thấy phật ý. Chính tôi không tin rằng Thiên chúa làm chủ hoàn cảnh. Chính tôi lo lắng và kỳ kèo về cách Chúa quản lý “thì giờ” của tôi.
- Con xin lỗi Chúa, tôi thì thầm. Con tin thật Chúa biết quản lý thì giờ của con hay hơn chính mình con. Nếu Chúa cho phép con phải đến trễ, tức là điều đó nằm trong kế hoạch hoàn hảo của Chúa, và con cám ơn Chúa về điều đó. Con phó thác cho Chúa việc quản lý thì giờ của con và con tin cậy Chúa về kết quả .
Tôi ngả lưng trên ghế máy bay và thở phào một cái . Đồng hồ của tôi chỉ 14g45, nhưng tôi hoàn toàn bình an. Cùng lúc đó, cô chiêu đãi viên đi ngang qua … đồng hồ của cô ngay trước mắt tôi: nó chỉ 13g45 . Tôi chồm dậy.
- Thưa cô, đồng hồ cô 13g45 . Cô có chắc chắn là đúng giờ không?
- Thưa ông đúng ạ. Chúng ta mới vào một tuyến giờ khác và bây giờ là 13g45 !
Tôi reo mừng trong lòng:
- Cám ơn chúa đã dạy con không nên lo giờ.
Máy bay tiếp tục bay. Khi đến 14 giờ tôi lại cảm thấy lo lắng nữa. Đến 14g15 chúng tôi sắp sửa hạ cánh xuống El Pasô và dường như tôi sẽ trễ vài phút.
- Lạy chúa con tiếc đã nóng nẩy, tôi thì thầm. Nhưng con chưa bao giờ đi trễ một cuộc họp nào và con không hiểu được tại sao Chúa cho phép điều ấy xảy ra cho con hôm nay.
- Con có biết ơn không?
- Thưa Chúa chắc rồi! Con muốn biết ơn. Cám ơn Chúa vì bây giờ 14g20 và cám ơn vì nơi con đến.
Khi tôi ra khỏi máy bay, đồng hồ tôi chỉ 14g25. Tôi móc chương trình buổi họp trong túi ra để xem lại địa chỉ và măùt tôi rơi vào giờ họp :14g30.
Tôi lao vào bến taxi gần nhất. “Lạy Chúa, hay quá ! Tôi kêu lên trong lòng, Chúa đã biết dạy con trông cậy vào Chúa về cách quản lý thì giờ của con mà khỏi thiệt thòi cho ai cả”. (Thật ra Chúa luôn luôn hành động như thế. Ta tưởng rằng có lẽ người khác sẽ chịu hậu quả của lỗi lầm chúng ta, nhưng Chúa cũng điều khiển hoàn toàn đời sống của họ nữa, và Ngài cũng thương yêu họ như Ngài thương yêu chúng ta).
Người lái xe nhìn tôi như thể hỏi:
- Thưa ông muốn đi đâu?
Đến El Paso Hilton, tôi trả lời còn hổn hển. Lái xe cho tôi đến đó nhanh nhất.
Ông ta bật cười và chỉ phía bên kia đường.
- Ở đấy, ngay trước mặt ông ạ.
Khi ngang qua cửa phòng đại hội, tôi liếc nhìn đồng hồ; đúng 14g30. Người ta đang hướng về phía đài các (thuyết trình viên) diễn giả và tôi lủi sau họ về phía ghế của tôi.
Thời khoá biểu của Chúa chính xác một cách không thể sai chạy được! Êm dịu thay được biết rằng chúng ta được ở trong đó .
Bạn hãy phó thác cho Chúa việc tổ chức thì giờ của bạn. Chúa sẽ lo liệu cho bạn đến đúng nơi và đúng lúc Chúa muốn, nếu bạn tin tưởng nơi Chúa. Chương trình của Chúa hoàn toàn, - cho mỗi buổi hẹn cũng như cho mỗi giờ phút trong đời ta. Chúa không áp đặt thời khoá biểu của Chúa trên ta đâu, nhưng nếu chúng ta cho Chúa các ngày giờ của chúng ta, Chúa sẽ biết làm cho chúng ta đến nơi Chúa muốn, theo giờ của Chúa.
Điều này không muốn nói rằng ta có thể ngồi nghỉ trong ghế bành của ta và nói: “Nếu Chúa muốn cho tôi đến đó, thì Ngài cứ lo sao cho tôi đến đó. Tôi cứ việc ở đây, ngủ yên cho đến lúc Chúa chở tôi đi nơi khác!
Chúng ta có phần việc của chúng ta, nhưng không nên lo lắng tính toán từng giây thì giờ của chúng ta. Chúng ta làm hết sức mình: dậy đúng giờ buổi sáng, chuẩn bị đúng giờ đến các buổi hẹn, rồi cám ơn Chúa vì tất cả những gì có thể xảy đến ngoài ý muốn của ta - dù cho có thể xảy ra là ta không nghe đồng hồ đánh thức sáng, ta trễ vì một sự bất ngờ hoặc bị giữ lâu giờ bởi mộ đứa con cần đến sự săn sóc cuả ta hoặc một người láng giềng nói chuyện lâu .
Khi Chúa dạy ta cậïy trông vào Chúa và ngợi khen Chúa trong tất cả mọi sự, Ngài theo đuổi hai mục đích : tỏ bày quyền năng của Ngài trong hoàn cảnh đó, và dùng chúng ta để thu hút những kẻ khác đến với Chúa.
Quyền Năng Của Tâm Hồn Biết Ca Ngợi : Chương VI - Phần 5
Trong một thời gian, tôi làm việc với một nhạc trưởng chuông sự hoàn hảo. Mỗi c hi tiết của mỗi bài hát trong phụng vụ đều được sắp đặt trước và thực hiện một cách chính xác, nhưng vị nhạc trưởng đó làm việc trong một sự căng thẳng đến nỗi ông ta truyền nó cho tất cả các ca sĩ. Họ hát rất hay nhưng không có niềm vui .
Một hôm người ấy đến bàn giấy tôi để nói chuyện.
- Anh Bob à, tôi nói với ông ta, tôi thiết tưởng anh sẽ thoải mái hơn và vui vẻ dạy cho ca đòan anh hát nếu anh cám ơn Chúa vì tất cả mọi sự xảy đến cho anh.
Ông ta nhìn tôi một lát rồi thú thật với tôi:
- Đã sáu tháng nay con quan sát cha. Ban đầu con tưởng rằng cha muốn tỏ ra bộ mặt vui vẻ bên ngoài. Không ai có thể vui tươi liên lỉ như vậy được. Ông ấy mỉm cười và nói tiếp:
- Đôi khi con phạm lỗi trong lúc điều khiển, nhưng bao giờ cha cũng phản ứng một cách vui vẻ…. Con không hiểu được cha làm thế nào, nhưng con ao ước được như cha.
Chúng tôi đã nói chuyện như vậy cho đến giờ tập hát: Và Bob nhanh nhẹn ra khỏi bàn giấy của tôi. Anh ta không có thời giờ chuẩn bị và tôi tự hỏi anh ấy sẽ phản ứng thế nào đây trước hoàn cảnh bất ngờ đó.
Sau này anh kể với tôi: “Con bắt đầu căng thẳng khi nghĩ đến các dụng cụ và nhạc mà con đã không chuẩn bị, nhưng bỗng nghĩ ra đó chính là thứ hoàn cảnh mà chúng ta đã bàn về vấn đề ngợi khen; con liền ngợi khen Chúa. Ngay lúc đó, bốn ca sĩ đến. Họ đến sớm trước giờ tập hát và hỏi có thể làn gì giúp con. Đó là lần đầu tiên từ bao nhiêu tháng con điều khiển ca đoàn này”.
Tôi sửng sốt. “Cám ơn Chúa, tôi thốt lên trong lòng - Chúa lo liệu thật nhanh chóng!”
Sau buổi đó, Bob lơ lửng trên chín tầng mây. Anh ta chưa bao giờ ý thức rằng Chúa thân hành lo lắng cho các chi tiết của đời anh, và quyền năng của Chúa tỏ hiện ngay, khi anh, Bob, hết căng thẳng và nói cám ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh. Cuộc khám phá đó đã biến đổi hẳn Bob trong việc dạy hát của anh.
Chẳng bao lâu sau đó, đơn ca, anh vấp nhiều chỗ, thường việc đó làm anh tuyệt vọng. Nhưng thay vì gồng lên ở mỗi nốt sai, anh ta ngợi khen Chúa đã cho phép những khuyết điểm đó. Kết quả là anh cảm thấy niềm vui của anh lớn lên mỗi khi anh hát; và đối với chúng tôi, những kẻ nghe anh, gương mặt của anh chiếu toả hạnh phúc và giọng hát của anh diễn tả một chiều kích mới của niềm vui.
Liên hệ của anh Bob đối với cộng đoàn cũng thay đổi nhiều . Thường anh chào với một tiếng “chào các bạn” buồn bã, bây giờ anh rộng miệng cười và nói vui vẻ: “Chào các em ! Ngày đẹp quá nhỉ?”
Buồn bã không phải là một tội cho đến lúc ta ý thức rằng đó là cách diễn tả trái ngược với một đức tin, hạnh phúc và đầy hy vọng, tức là một thái độ bất tín.
Ai trong chúng ta cũng biết những câu nói sau đây: “Vâng, chúng ta hết thảy đều có những ngày xui, những lúc thăng trầm”. Chúng ta nói mà không suy nghĩ, nhưng nguy hiểm lắm vì như vậy có nghĩa là những “thăng trầm” đó là đời sống Kitô hữu bình thường. Thánh Kinh nói rằng hoàn cảnh bên ngoài có thay đổi, có thể tốt hay xấu, nhưng thái độ bên trong (nội tâm) của chúng ta phải là một thái độ hoan lạc liên lỉ trong Đức Kitô.
Thánh Pholô ở trong tù đã viết: “Tôi đã học cho biết đành lòng với phận mình gặp phải. Tôi đã biết cảnh nghèo hèn, mà dư dật tôi cũng biết. Trong mọi cơ hội và về mọi sự, tôi đã được quen với nó; với đói, với dư, với thiếu. tôi có sức chịu mọi sự, trong Đấng ban sức mạnh cho tôi” (Phil 4,11-13).
Quyền Năng Của Tâm Hồn Biết Ca Ngợi : Chương VI - Phần 6
Chúng ta không luôn luôn trông thấy lỗi của chúng ta khi chúng ta thiếu lòng biết ơn trong những điều nhỏ nhặt. Nhưng một hôm, tôi phải học một bài học đích đáng.
Buổi sáng ấy, chúng tôi rất bận việc tại văn phòng tuyên úy ở Fort Benning và mọi công việc đều không chạy. Người phụ trách không đến và những người kia có vẻ không biết phải làm gì. Điện thoại reng, giấy tờ chất đống, và tôi bắt đầu bực tức đối với người vắng mặt. Dĩ nhiên, điều đó không làm cho anh ta đến và cũng không làm cho hoàn cảnh tốt hơn. Tôi càu nhàu trong lòng phần lớn ngày hôm đó.