7/9/12

Cha biết ước muốn của con

Tác giả: 
Trầm Thiên Thu
Cha biết ước muốn của con

Nhiều linh mục có kinh nghiệm, tại một thời điểm nào đó trong đời sống nội tâm của họ, về lời mời gọi tôn sùng Bí tích Thánh Thể. Bằng cách nào đó, họ cảm thấy Chúa đang yêu cầu họ dành nhiều thời gian hơn để ở trước Khuôn Mặt Thánh Thể (Eucharistic Face), để nấn ná ở lại trong ánh sáng chói lọi của Thánh Thể, thậm chí là để an ủi Thánh Tâm Thánh Thể (Eucharistic Heart). Một số linh mục, kể cả những người bận việc vì nhu cầu mục vụ, thậm chí có thể là nghịch lý là nghe trong linh hồn họ tiếng nói êm đềm nhưng liên lỉ mời gọi tôn thờ Bí tích Thánh Thể.

Trong bài “The Priest in Union With Christ” (Linh mục Kết hiệp với Chúa Giêsu), Lm Garrigou-Lagrange, OP, viết:

Mỗi người theo Chúa Kitô – đặc biệt là các linh mục – được mời gọi thờ lạy Chúa Giêsu trong Bí tích Thánh Thể, nhưng có một số người có ơn gọi đặc biệt với lòng sùng kính này – Ơn gọi Thánh Thể (Eucharistic vocation). “Chẳng ai đến với tôi được, nếu Chúa Cha là Đấng đã sai tôi, không lôi kéo người ấy” (Ga 6:44). Chúa Cha thu hút mọi người đến với Ơn Cứu Độ nhưng không nhất thiết qua con đường giống nhau.

CHÚA GIÊSU, BẬC THẦY VỀ QUẢNG CÁO?

CHÚA GIÊSU, BẬC THẦY VỀ QUẢNG CÁO?
(Chúa Nhật 23, thường niên, năm B: Is 35:4-7a; Gc 2:1-5 & Mc 7:31-37)
“Người kéo anh ấy ra xa dân chúng, riêng một mình” (c.33a)

Quảng cáo là một cách thức giới thiệu về một sản phẩm nào đó mà người sở hữu muốn cho người khác biết, mua... Mục đích của quảng cáo là làm cho càng nhiều người biết về sản phẩm của mình càng tốt. Khi đã biết sẽ kích thích nhu cầu tiêu dùng hoặc khi cần thiết họ sẽ tìm đến.

Chúng ta đang sống trong thời đại thông tin. Quảng cáo lan tràn, nhan nhản khắp nơi, từ các đại lộ đến các ngang cùng ngõ hẻm: quảng cáo bằng các pano hay băng rôn, các tờ áp phích, tờ rơi... Chắc hẳn đã nhiều lần chúng ta từng nhận được những tờ rơi khi dừng đợi đèn đỏ trên các ngã từ của các con đường trong các thành phố thành phố lớn ở Việt nam như Sài gòn, Hà nội, Đà nẵng... Không ít thì nhiều chúng ta cũng từng lướt qua, xem trong đó thông tin những gì, và nhiều lần chúng ta tìm được những thông tin, điều lợi ịch từ các quảng cáo đó.

Tản mạn chuyện giáo dục

Tản mạn chuyện giáo dục

Tiếng trống khai trường đã điểm, năm học mới bắt đầu. Khai giảng niên học cũng là khởi đầu trách nhiệm mới, trách nhiệm của học sinh và sinh viên, trách nhiệm của quý thầy cô và quý phụ huynh.

Thiên Chúa vẫn ở bên tôi

Thiên Chúa vẫn ở bên tôi

VRNs (07.09.2012) – Đồng Nai – Có một câu chuyện vui kể về một tín đồ rất ngoan đạo, bị kẹt trong một cơn lũ lụt mà nước mỗi lúc một dâng cao. Anh ta từ chối việc di tản. Anh nhất quyết phải chứng minh rằng Thiên Chúa sẽ giải cứu anh.
 Nước lụt mỗi lúc lại dâng cao hơn, và người ấy đến lúc đã bị kẹt trên mái nhà mình, đang cầu nguyện xin Chúa một phép lạ. Ba lần người ta dùng thuyền tới cứu, song anh không chịu lên thuyền, bảo họ hãy đi đi. Anh quyết bám vào mái nhà để chờ phép lạ của Chúa. Cuối cùng anh bị nước cuốn đi và bị chết chìm. Khi ra trình diện tại cửa thiên đàng, anh ta phẫn nộ thưa với Chúa:
-Lạy Chúa, vì sao Ngài không tôn trọng đức tin của con?
Chúa trả lời:
-Ta đã ba lần đưa thuyền đến cứu con, nhưng con đã không chịu bước vào!

6/9/12

Tĩnh tâm KTCN

Tĩnh tâm dâng mình Gx Chợ Quán

4/9/12

Chia sẻ phẩm giá

Chia sẻ phẩm giá



Tác giả SARAH BABBS


Phẩm giá con người tức là nhân phẩm, là sự xứng đáng của con người. Bất kỳ cách đối xử nào của giáo huấn xã hội Công giáo đều phải khởi đầu và kết thúc bằng phẩm giá của con người. Nguyên tắc nền tảng đầu tiên của công bình xã hội và Giáo huấn Xã hội Công giáo là nhận biết phẩm giá vốn dĩ của con người qua việc được tạo dựng nên giống hình ảnh của Thiên Chúa.

Chân phước Giáo hoàng Gioan XXIII viết trong Tông thư Pacem in Terris (*): “Bất kỳ sự kết hợp nào phong phú và được điều chỉnh tốt về con người trong xã hội đều đòi hỏi sự chấp nhận một quy luật cơ bản: Mỗi cá nhân là một con người thực sự. Con người đó có bản chất, nghĩa là được thiên phú cho trí tuệ và ý chí tự do. Người đó có quyền lợi và trách nhiệm cùng lúc như hệ lụy trức tiếp từ bản chất. Các quyền lợi và nhiệm vụ này mang tính tổng thể và bất khả xâm phạm, do đó mà cũng bất khả chuyển nhượng. Hơn nữa, khi chúng ta lưu ý nhân phẩm của một con người từ quan điểm mặc khải của Thiên Chúa, chúng ta phải tăng mức đánh giá nhân phẩm, vì con người được cứu độ bằng chính Bửu huyết của Đức Giêsu Kitô. Ân sủng đã khiến con người trở thành con cái và bạn hữu của Thiên Chúa, được thừa kế vinh quang muôn đời”.


Con Tàu Bí Mật Chương 2

Con Tàu Bí Mật

Chương 2

Việt đứng lên tiến lại phía hàng rào và tưởng như mắt mình vừa hoa lên, người vừa gọi Việt chính là Khôi. Hắn đứng nhìn Việt mỉm cười:
- Chào bồ!
Việt mừng rỡ reo:
- Ồ, Khôi! Khôi đi đâu đây?
- Đi tìm bồ vì nhớ bồ quá. Nhưng Việt chỉ lối cho Khôi vào với chứ. Để Khôi đứng ngoài này à?
Việt tìm 1 lỗ rào chui ra, dắt Khôi vào, kéo bạn ngồi xuống ghế, chỗ vừa bày bánh đãi bọn trẻ trong xóm. Đôi bạn nhìn nhau xung sướng. Việt không nói được lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn bạn. Cậu vẫn không thể ngờ được rằng Khôi lại đến với mình đột ngột như thế. Nhưng đúng là Khôi, bằng xương bằng thịt, đang ngồi trước mặt Việt, với dáng điệu khoan thai, vững chãi, đầy tự tin mà Việt rất cảm phục. Khôi thong thả hạ chiếc ba lô đeo trên ngực xuống, móc túi áo trước ngực lấy ra 1 gói kẹo cao su chia cho Việt. Tuy vừa ăn no, nhưng Việt cũng nhận phần chia, vì đó là thói quen "Chia ngọt xẻ bùi" của 2 người.
Việt hỏi:
- Sao Khôi biết Việt ở đây?
Khôi nở rộng nụ cười:
- Dễ ợt! Khôi hỏi ba má Việt... Sao cậu đi nghỉ hè không báo cho tớ biết?
- Tại Việt đi gấp quá. Dì Hạnh cho người lên đón... Nhưng ở đây thiếu Khôi, buồn quá!
Khôi vỗ vai Việt:
- Tớ cũng thế, nên mới mò về đây thăm Việt!
Việt mừng rỡ bảo:
- Thế Khôi ở lại đây với Việt nhé?
Khôi bí mật đáp:
- Mới đầu, Khôi định về đây với Việt ít ngày. Nhưng bây giờ thì không thể được vì... Khôi cần phải theo dõi 1 người...
Mắt Việt sáng lên:
- Thật à?
- Ừ. Đầu đuôi như thế này: Khi biết Việt về quê nghỉ hè, Khôi xin phép nhà, đi thăm Việt. Được ba má Việt chỉ cho biết chỗ, Khôi đáp xe buýt xuống Nhà Bè. Hết đường xe buýt, Khôi xuống đi bộ, phần vì Nhà Bè vào đây Khôi chưa biết lối, phải mò mẫm hỏi thăm. Hai là Khôi thích đi bộ, như thế mới đúng nghĩa thể thao! Bỏ đường cái, Khôi hỏi thăm đi vào con đường đất. Đi được quá nửa đường, xa xa thấy vườn cây um tùm hiện rõ, Khôi đã mừng thầm, phấn khởi với ý nghĩ sắp được thấy Việt thì bỗng nhiên, Khôi thấy... đau bụng quá!
Việt cười khúc khính:
- Chắc trước khi đi, bồ đã xơi bậy món gì rồi!
Khôi cũng cười:
- Đúng! trước khi ra bến xe, Khôi làm 1 chầu thịt bò khô ở cửa chợ Bến Thành!
- Hèn nào!
Khôi tiếp:
- Chất thịt bò khô với đu đủ xanh ăn vào ngon miệng, nhưng sau nó hành mình dữ quá. Hai bên đường đất ruộng vườn bát ngát, loáng thoáng lại có người cày cấy, cuốc xới, nên Khôi không biết làm thế nào trút bỏ cái của nợ đang quặn đau trong ruột! Trông trước ngó sau chợt Khôi nhác thấy 1 chiếc lò gạch đổ nát, hình như bỏ hoang đã lâu ngày, Khôi bèn lần tới. Chung quanh lò ngổn ngang những đống gạch vụn, cỏ dại mọc um tùm, nhiều chỗ cao gần tới bụng. Chiếc lò trơ lại còn bốn bức vách, bên trong mấp mô từng đống gạch đổ. Khôi chui vào tìm chỗ khuất toan ngồi làm việc cần, bỗng nhiên nghe có tiếng chân người bước tới. Ghé mắt nhìn ra, Khôi thấy có hai người đang thì thầm có vẻ bí mật.
Việt hỏi:
- Họ có thấy Khôi trong đó không?
- Không. Lúc vào, Khôi chui lối đằng sau, qua lỗ châm lửa, còn họ tới lối trước nên vô tình hai bên không thấy nhau.
- Họ thì thầm với nhau điều gì, Khôi có nghe rõ không?
Khôi lắc đầu đáp:
- Chỉ loáng thoáng thôi. Gió ngoài đồng trống lay xào xạc những bụi cỏ hoang, vi vu lọt vào trong lò nên nghe không được rõ lắm. Khôi chỉ lõm bõm nghe được vài tiếng "Trốn" và "Đêm". Tới cửa lò, một người bước vào còn người kia đứng gác bên ngoài...
- Nguy quá! Hắn không trông thấy Khôi chứ?
Khôi mỉm cười:
- Dĩ nhiên là không rồi, vì tớ thu ngay mình lại sau đống gạch đổ chỉ ló ra có một con mắt để nhìn thôi!
- Khôi thấy gì?
- Thấy hắn rút trong túi ra mảnh giấy nhỏ gài vào một kẽ hở ở vách lò.
- Khôi có xem mảnh giấy ấy không?
- Chờ hắn đi ra và cùng với tên đồng bọn đi đã khá xa Khôi mới tìm lấy mảnh giấy xuống coi, thấy vỏn vẹn chỉ có 1 dòng chữ...
- Khôi có đem mảnh giấy ấy về đây chứ?
Khôi lắc đầu:
- Không! Tớ lại để trả vào chỗ cũ. Nhưng dòng chữ bí mật thì tớ đã chép lại cẩn thận rồi.
Vừa nói, Khôi vừa móc túi lấy cuốn sổ tay, mở 1 trang có ghi dòng chữ: HỒNG HẢI, BA CÂY 27/7, chỉ cho Việt xem.
Việt nhìn Khôi lẩm bẩm:
- Lạ nhỉ, HỒNG HẢI, BA CÂY là cái quái gì?
- Theo ý Khôi, Hồng Hải có thể là tên một chiếc xe hay một chiếc tàu. Còn Ba Cây không biết có phải là địa điểm không. Ở vùng này Việt có nghe ai nói đến một nơi nào có tên gọi là BA CÂY? Chẳng hạn như ở vùng Gia Định mình có Ngã ba Cây Quéo...
Việt vỗ đùi:
- Thế thì đúng rồi! Gần đây có một bến sông gọi là bến Ba Cây.
- Ở về phía nào?
- Việt không rõ. Để hỏi dì Hạnh thì biết. Chắc chỉ cách đây độ mười cây số thôi! Vậy thì Hồng Hải là tên một con tàu... Ba Cây tên một địa điểm... Nhưng còn con số 27/7 là gì?
- Cái đó dễ, Việt ạ! Khôi đoán con số ấy chỉ ngày tháng, vì chúng ta đang ở trong tháng 7, phải không nào?
- Ừ nhỉ! Hôm nay đã là 25 tháng 7 rồi.
Việt ngồi im suy nghĩ, trong lúc Khôi nhìn bạn ranh mãnh mỉm cười. Khôi biết trí óc Việt đang làm việc lung lắm. Nhưng cu cậu đang bí. Quả nhiên Việt hỏi:
- Khôi có thấy gì không?
- Thấy gì chứ?
- Hình như có điều mờ ám Khôi ạ!
- Dĩ nhiên rồi. Trước hết chúng ta hãy nêu câu hỏi: Mảnh giấy do hai người kia gài ở lò gạch để làm gì?
- Chắc để gửi cho một người thứ ba.
- Phải, và người thứ ba ấy có thể là một tên tù vì hai người kia đã nói đến tiếng "trốn"...
Việt mở to mắt nhìn bạn. Khôi tiếp...
- Biết đâu tên tù ấy chẳng được đồng bọn giúp cho vượt ngục, và tới lấy mảnh giấy ở lò gạch để biết chỗ và tên chiếc tàu đợi đón hắn.
Việt bàn:
- Nếu vậy ta nên báo ngay cho công an biết.
Khôi lắc đầu:
- Chưa chắc họ đã tin mình, vì ai có thể tin được những điều mình vừa phỏng đoán!
- Thế Khôi tính thế nào?
Khôi ghé vào tai Việt thì thầm:
- Ngay chiều nay chúng mình ra ẩn ngoài lò gạch chờ xem động tĩnh ra sao. Nếu quả có một tên tù vượt ngục, như bọn mình phỏng đoán, chắc hắn phải chờ đến đêm khuya mới lần đến tìm mảnh giấy mà đồng bọn đã để lại... Rồi chúng mình theo dõi hắn!
Bỗng có tiếng dì Hạnh gọi:
- Việt!
Việt bối rối bảo bạn:
- Chết cha! Dì Hạnh gọi Khôi ạ.
Khôi đứng lên:
- Thì chúng mình vào chứ sao! Khôi cũng phải chào dì cho phải phép chứ.
- Nhưng dì đang giận tớ ghê lắm, vì hồi nãy tớ vừa uýnh lộn với thằng bạn mới...
- Tại sao? Oánh nhau ngay trong này à?
- Ừ, tại dì Hạnh sợ Việt buồn, mới làm bánh kêu một bọn tới ăn, để Việt làm quen cho có bạn. Thế rồi...
Khôi cười hì hì:
- Thế rồi uýnh nhau chứ gì?
- Ừa. Nhưng tại một cậu trong bọn ấy chứ không phải tại Việt.
- Tớ biết rồi. Tớ có gặp bọn họ ở dọc đường thấy một cậu lớn nhất trong bọn có vẻ huênh hoang lắm... Nhưng dù sao, Việt cũng có một phần lỗi. Nhất là đã làm cho dì Hạnh buồn...
Việt xịu mặt nói:
- Thế mới phiền. Tớ chỉ ngại dì Hạnh giận...
Khôi kéo tay bạn:
- Thôi, dì đã gọi thì chúng ta phải vào...
Và nháy mắt, Khôi tiếp:
- Để tớ xin lỗi dì Hạnh hộ cho, nhân thể tớ sẽ xin dì cho Việt đi "cắm trại" với Khôi ít ngày.

Con Tàu Bí Mật chương 1

Từ lúc mặt trời lấp ló sau rặng dừa phía cuối vườn, Việt vẫn ngồi tựa mình bên gốc ổi, yên lặng nhìn những cụm mây trắng lờ lững trôi trên nền trời.
Sau 1 năm chăm chỉ học, Việt tạm biệt Sài Gòn về quê nghỉ hè. Không khí ở đây trong lành thoáng mát, nhưng cảnh vật buồn tẻ không hợp mấy với cái tuổi hoạt động, sôi nổi của Việt. Gió thoảng nơi đồng quê làm Việt thấy chóng đói, ăn khoẻ gấp đôi khi còn ở Sài Gòn. Nhưng ăn rồi sinh lực dồn cả ra chân tay, muốn chạy nhảy hò hét vui đùa mà không có bạn. Việt đành ngồi buồn mở sách ra đọc. Đọc mãi cũng chán, nhất là trong ngày nghỉ hè. Chán, Việt ngồi nhìn mây bay, nhìn hàng dừa soi bóng nước. Nhưng Việt không có tâm hồn thi sĩ mấy, nên chỉ mơ mộng một lát đã thấy chân tay ngứa ngáy bực bội. Việt đâm ra nhớ Sài Gòn, nhớ Khôi. Việt nghĩ: giá lúc này có Khôi ở bên cạnh thì vui biết mấy.

LẬP DANH BẠ ĐIỆN THOẠI BẰNG ACCESS 2003


TẠO MỘT QUYỂN DANH BẠ ĐIỆN THOẠI  BẰNG  MS ACCESS
  Các bạn làm việc trong văn phòng, làm kinh doanh, thư ký … thường xuyên phải liên hệ qua điện thoại với đối tác, với khách hàng. Hoặc bạn làm việc tại cơ quan Nhà nước nhất là tại các đơn vị cấp trên , cấp Thành phố chẵng hạn, bạn phải thường xuyên liên lạc bằng điện thoại với 24 quận huyện, và các ban ngành trên toàn thành phố. Lúc này bạn sẽ thấy quyển Danh bạ điện thoại là cần thiết biết bao.
Nhưng lỡ bạn làm lạc mất quyển “Cẩm nang” này thì sao nhỉ? Gay go đấy!
Tại sao bạn không đặt quyển “Danh bạ điện thoại “ này ngay trên màn hình  Desktop nhỉ? Vừa tiện lợi khi tra cứu, vừa không sợ bị lạc, bị mất (bạn có thể sao chép và cất ở nhiều nơi kể cả trong USB), hơn nữa lại phù hợp với công việc Tin học văn phòng của bạn nữa đấy! Khi tìm số điện thoại chỉ cần bấm nút thôi.
Bây giờ tôi hướng dẫn bạn làm  quyển DANH BẠ ĐIỆN THOẠI “ĐIỆN TỬ” này nhé, thật đơn giản!  Nào, chúng ta bắt đầu khởi động MS Access.

1/9/12

Hướng dẫn con cái kết bạn

Hướng dẫn con cái kết bạn

 

Trong cuộc sống, không ai lại không có bạn bè. Tình bạn là đóa hoa hồng và là mối quan hệ cần thiết cho sự phát triển cá nhân từ tuổi nhỏ.

Trẻ nhỏ học cách chơi với các bạn khác, còn việc phát triển tình bạn độc lập là vấn đề khác. Tại sao? Trẻ em là những “sinh vật cao cấp” còn trẻ người non dạ, chưa thể phân biệt chính xác điều tốt hay xấu, càng khó hơn trong việc phân biệt người tốt hoặc xấu. Cha mẹ là người trước tiên phải hướng dẫn con cái trong việc kết bạn. Tuy nhiên, cha mẹ phải để con cái được tự do trong việc chọn người phù hợp để kết bạn. Tình bạn trong những năm đầu đời rất quan trọng đối với quá trình phát triển của một con người.

Người ta nói: “Chọn bạn mà chơi”. Người lớn có trách nhiệm giúp trẻ em chọn bạn, phân tích phải trái chứ không có quyền cấm trẻ em chơi với người này hoặc bắt chơi với người kia. Và quyết định cuối cùng vẫn thuộc về con cái. Hãy giúp trẻ nhận thức đúng về tình bạn và duy trì những tình bạn tốt. Cha mẹ nên lưu ý mấy điểm sau đây:

Chuyện xin lỗi



Xin lỗi là động thái đơn giản nhưng lại không dễ thực hiện, dù chỉ là lỗi lầm nhỏ hoặc sơ sót, nhất là khi tự ái nổi lên.

Hằng ngày, chúng ta tham dự Thánh lễ và thú tội: “Tôi thú nhận cùng Thiên Chúa toàn năng và cùng anh chị em, tôi đã phạm tội nhiều trong tư tưởng, lời nói, việc làm, và những điều thiếu sót”, và tự nhận lỗi mình: “Lỗi tại tôi, lỗi tại tôi, lỗi tại tôi mọi đàng”. Đó là công khai xin lỗi Chúa và xin lỗi mọi người.

Thế nhưng vì “thuộc lòng” và “quen miệng”, có thể chúng ta “đọc để mà đọc” chứ chưa hẳn đã thực sự thành tâm “thú tội”. Chúa Giêsu đã từng cảnh báo: “Nếu khi bạn sắp dâng lễ vật trước bàn thờ mà sực nhớ có người đang có chuyện bất bình với bạn, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hoà với người ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình” (Mt 5:23-24).

1. Ai cũng có lỗi nên ai cũng cần xin lỗi, đôi khi cần xin lỗi vài lần trong một ngày. Chúng ta xin lỗi khi chúng ta không cố ý nói điều gì đó làm người khác buồn, khi chúng ta sai sót trong công việc, hoặc khi chúng ta va chạm ai đang đi đường. Có những lời xin lỗi quan trọng hơn, có thể chuyện đã xảy ra những tháng trước hoặc những năm trước. Có thể chúng ta đã nói điều gì đó làm tổn thương người khác, vội xét đoán người khác hoặc làm điều gì đó khiến mình tự cảm thấy hối hận. Nói “xin lỗi” là một trong những việc khó làm nhất. Chúng ta thanh minh cho hành động của mình, chúng ta vừa xin lỗi vừa đổ lỗi cho người bị tổn thương, hoặc chúng ta mong được “đáp lại” điều gì đó. Nên nhớ rằng một lời xin lỗi dù vụng về cũng vẫn có thể hàn gắn mối quan hệ. Khi xin lỗi, bạn không bị “lép vế” mà bạn còn được người ta khâm phục.

2. Dễ dàng nói “tôi xin lỗi”, nhưng nói thật lòng lại là chuyện khác. Lời xin lỗi thật lòng xảy ra khi trái tim và cái đầu cùng hòa nhịp, khi lý trí và con tim đều nhận trách nhiệm về việc đã làm người khác tổn thương, dù thực sự bạn không cố ý. Chịu trách nhiệm về hành động của mình là nền tảng của lời xin lỗi chân thành. Nếu bạn cố gắng tìm ra những lời tốt đẹp và khéo léo thì hãy viết ra trước. Việc viết ra sẽ giúp bạn có thời gian đắn đo và suy nghĩ cẩn thận hơn – chẳng hạn, bạn có thể thấy mình có xin lỗi thật lòng hay không hoặc còn nấn ná thù hận người kia hay không. Rất quan trọng để xử lý tình cảm của mình trước khi xin lỗi người bị tổn thương.

3. Lời xin lỗi chân thành là động thái vị tha. Lời xin lỗi không thật lòng là muốn “có đi có lại”, muốn đòi hỏi ở người khác điều gì đó chứ không chỉ muốn “cho đi”. Nếu bạn làm tổn thương người khác, bằng lời nói hoặc hành động, hãy chấp nhận thực tế là điều đó đã xảy ra và tưởng tượng các cảm xúc của mình thế nào nếu người khác làm cho mình như vậy. Lúc đó, bạn có thể bắt đầu xin lỗi mà không đòi hỏi gì ở người kia. Hãy nghĩ đơn giản: “Tôi biết tôi thực sự làm bạn tổn thương và muốn bạn biết rằng tôi thật lòng xin lỗi bạn”.

4. Bạn xin lỗi là bạn khiêm nhường bằng cách chấp nhận sự yếu đuối của mình và nhận biết sự chiếu cố của người khác. Chẳng hạn, nếu một người bạn nói với bạn rằng bạn đã làm họ tổn thương vì bạn vô tình nói điều gì đó, hãy chấp nhận sự lỡ lời của mình mà không phản đối hoặc đổ lỗi cho họ. Chấp nhận thì đừng đặt vấn đề “nếu”, “vì”, “tại”, “bởi”,… Xin lỗi không chỉ thể hiện sự khiêm nhường mà còn là sống cao thượng.

5. Hãy có ý hướng tốt khi xin lỗi và phục thiện. Lời xin lỗi chân thành có thể được nói ra, được viết ra, hoặc đơn giản là cảm thấy xấu hổ vì lầm lỗi của mình khi thấy người kia. Vấn đề quan trọng là bạn phải nhận biết lỗi mình khi làm người khác tổn thương. Lời xin lỗi chân thành cũng bao gồm việc bạn cố gắng sửa đổi, quyết tâm không tái phạm.

6. Con người rất dễ tự ái. Tự ái là yêu mình thái quá, do đó mà dễ làm tổn thương người khác. Có lẽ ông Pascal biết rõ nên mới nói: “Cái TÔI là đáng ghét”. Nếu không muốn nhận lỗi mình thì bạn có thể tiếp tục làm người khác buồn, tức giận hoặc thất vọng. Lời xin lỗi thật lòng xảy ra khi chúng ta biết chấp nhận mình sai lầm chứ không biện minh cho hành động của mình.

7. Lời xin lỗi rất cần đối với mọi người trong cuộc sống. Không chỉ người “nhỏ” phải xin lỗi người “lớn”, mà người “lớn” cũng phải biết xin lỗi người “nhỏ” – “nhỏ” và “lớn” mang cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Sai lầm làm bạn bất an và xói mòn cuộc sống, nhưng lời xin lỗi chân thành khả dĩ phục hồi cuộc sống. Tất nhiên, người biết xin lỗi chân thành là người thực sự can đảm vậy.

Xin lỗi là nét văn hóa đẹp trong cuộc sống con người cần được phát triển không ngừng – dù bạn là ai, theo tôn giáo nào và ở độ tuổi nào.

TRẦM THIÊN THU

Làm điểm thi bằng Access

Chuyên mục Tin học kỳ này tôi hướng dẫn các bạn tạo một chương trình tính điểm thi cuối học kỳ, đây là một chương trình nho nhỏ, đơn giản cho các bạn nào vừa làm quen với Ms Access mà lại mê nó ngay để mà “ngâm cứu” nhé !
Bạn tạo một table duy nhất ta đặt tên là bangdiem (bảng điểm), tôi đưa ra 10 record tượng trưng thôi , rồi sau đó bạn nhập thêm vào nhé. Khi ra được kết quả thì  số liệu càng nhiều thì mới thấy cái “tài” của bạn và cái hay của Ms Access, bạn cứ lai rai, hễ mỗi lần rảnh thì nhập chừng chục dòng, từ từ sẽ nhiều ngay mà. Nếu bạn nhập ít quá thì khi nhìn vào công trình bạn thấy chán lắm vì chả thấy tác dụng gì. Chương trình viết bằng Ms Access mà số liệu chỉ lèo tèo vài dòng thì cũng giống bạn bắt “con voi chở tới 1 kg muối” vậy.
 Ta khởi động chương trình , tạo một  cơ sở dữ liệu mới dặt tên là thihocky.mdb, vào thẻ Table chọn  New chọn Design View

30/8/12

4 cách truyền giáo


Tác giả RYAN EGGENBERGER

Bạn là người Công giáo và sống yêu thương. Bạn muốn chia sẻ Tin Mừng với những người quen biết, chẳng hạn các đồng nghiệp. Đó là sống dồi dào trong Đức Giêsu Kitô nơi Giáo hội Công giáo và là điều tốt lành!

Chúng ta thường nghe nói rằng người Công giáo và người Kitô giáo gây phiền toái, thúc ép, và cực đoan. Điều này chỉ đúng trong một số ít trường hợp, còn đa số chúng ta đều là những người thân thiện bình thường.

Tuy nhiên, hành động thân thiện khả dĩ chấp nhận không miễn trừ chúng ta đối với việc chia sẻ Tin Mừng. Thật vậy, đó là một trong số ít điều mà chúng ta thực sự phải làm theo lệnh Chúa Giêsu truyền: “Hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em” (Mt 28:19-20).

Có nhiều cách để chia sẻ Tin Mừng mà không thúc ép, gây phiền toái và cực đoan. Mục đích là tạo cơ hội để chia sẻ niềm vui về Đức Giêsu Kitô. Cách tốt nhất là “làm bạn với ai đó và đem người đó đến với Đức Kitô”. Hãy thử thực hiện những cách loan truyền Tin Mừng sau đây:

Cái nết đánh chết cái đẹp

Có người nhìn đời mà ngao ngán bảo rằng: sao Thiên Chúa không tạo dựng “thế  thật” mà lại tạo dựng “thế gian”? Thế gian nên lắm gian tà. Thế gian nên con người hay sống gian dối, lừa lọc với nhau và thiếu hẳn lối sống đơn sơ, chân thành. Thực ra thế gian ở đây không phải là thế giới gian tà mà là trần thế, dương gian. Thiên Chúa đã tạo dựng mọi sư đều tốt đẹp. Sự xấu do ma qủy gieo vào thế gian qua tâm hồn con người. Trước tiên nó gieo vào trong con người sự ngờ vực Thiên Chúa.
“Cứ ăn đi chẳng chết chóc gì đâu! Cứ ăn đi ngươi sẽ bằng Thiên Chúa”. Con người đã để cho hạt giống ước muốn phản bội Thiên Chúa lấn chiếm vị trí số 1 trong tâm hồn. Thay vì bình an vô tư sống trong sự che chở của Thiên Chúa, con người lại nuôi dưỡng sự ngờ vực và ấp ủ những toan tính bất trung, phản bội. Hậu quả là sự xấu đã đi vào trần gian. Sự xấu chìm sâu trong bản tính con người. Sự xấu có thể bộc phát và thống lĩnh con người, nếu con người buông mình theo thói đam mê dục vọng và sống lười biếng ươn hèn. Quyền lực của sự dữ đã thống trị con người đến nỗi con người dễ làm điều xấu hơn điều thiện. Từ ngày nguyên tổ nghi ngờ Thiên Chúa cho đến hôm nay con nguời vẫn luôn nghi ngờ lẫn nhau. Từ nghi ngờ đến lối sống “bằng mặt nhưng không bằng lòng”, và tệ hại nhất là sống giả hình với nhau.

Một thế giới “vàng thau lẫn lộn” nên khó phân biệt đâu là thiệt đâu là giả. Và càng khó phân biệt ai là người tốt ai là người xấu. Thế giới hôm qua cũng như hôm nay luôn có những ngừơi sống giả dối, sống hai mặt: “Đi với Chùa mặc áo Càsa - Đi với ma mặc áo giấy”.  Vẻ bên ngoài thường nguỵ trang cho những ý đồ đen tối đầy bất chính và gian tà bên trong.

29/8/12

Lời giới thiệu

Các bài đã đăng:

5 PHÚT PHÉP LẠ
Quyền năng của bí tích thánh thể

QUYỀN NĂNG CỦA TÂM HỒN BIẾT CA NGỢI

 
LỜI GIỚI THIỆU


Bob và Anita là một ngạc nhiên Thiên Chúa dành cho chúng tôi vào tháng 9 năm 2000. Họ là một đôi vợ chồng lịch sự, có năng lực hiến thân khiến những Kitô hữu chung quanh họ không thể hửng hờ với họ được. Họ khiêm nhường… luôn tin tưởng sống trước nhan Thiên Chúa… do đó có khả năng diễn tả chính mình và lắng nghe người khác… Đây là cảm tưởng của tôi khi chợt nghĩ đến sứ vụ của Bob và Anita trong giáo xứ của chúng tôi.

Lời nói đầu

Các bài đã đăng:


5 PHÚT PHÉP LẠ
Quyền năng của bí tích thánh thể


QUYỀN NĂNG CỦA TÂM HỒN BIẾT CA NGỢI


 
LỜI NÓI ĐẦU

Thỉnh thoảng, có một người sau khi đọc một cuốn sách, đã bị tác động mạnh đến đời sống của người đó. Tôi tin cuốn sách này cũng là một trong những cuốn sách thay đổi đời sống bởi vì nó đến từ ngòi bút của một người ở ngoài đức tin Công giáo, nay đã trở về với Giáo hội và có những cảm nhận rất sốt sắng về kho tàng Thánh Thể.
Tôi đã xúc động khi theo dõi những trang đời sống của Bob Rice. Thiên Chúa đã hướng dẫn ông đến với Giáo hội Rôma cách đầy quyền năng. Điều đó giúp sức cho nhiều người sinh ra trong đức tin hay còn gọi là “đạo gốc”, khi nghe thấy sự cảm nhận của một người mới trở lại với Bánh Sự Sống. Để thấy rằng, thật sự là chúng ta quá coi thường Kho Tàng Quý Giá này.

Lời cảm ơn

Các bài đã đăng:

5 PHÚT PHÉP LẠ
Quyền năng của bí tích thánh thể

QUYỀN NĂNG CỦA TÂM HỒN BIẾT CA NGỢI


LỜI CÁM ƠN

Không ngôn từ nào có thể diễn tả những gì tôi cảm thấy trong linh hồn, trong trái tim và tâm trí tôi về Đức Giêsu Kitô là Chúa, và là Đấng Cứu Độ chúng ta. Tất cả, tôi chỉ có thể thốt lên một lời “con cám ơn Chúa Giêsu” rồi tôi tiếp tục cầu nguyện bằng những việc làm. Tôi chỉ có thể bày tỏ lòng biết ơn của tôi đối với Người. Người là Đấng Chữa Lành mọi bệnh tật, chứ không phải tôi! Đơn giản là Thiên Chúa đã chọn tôi để dâng lên Người những lời cầu nguyện đức tin, ngõ hầu Người tuôn đổ lòng nhân từ, ân sủng và quyền năng chữa bệnh xuống trên mọi người. Lý do tôi trao tặng cho các bạn những lời chứng này là vì một số người tin rằng Thiên Chúa đã chết. Những gì đang xảy ra với tôi và theo tôi hiểu thì trái lại, Thiên Chúa rất sống động và Người đang hiện diện, Người ngự bên hữu Đức Chúa Cha và cũng đang hiện diện trong bí tích Thánh Thể với quyền năng chữa bệnh của Người.

BÊN HÀNG GIẬU - Ý YÊN(TUỔI 16)

Bên Hàng Giậu

BenHangGiaur.jpg

* LOẠI HOA TÍM : dành cho lứa tuổi 16 - 18
* Tác giả: Ý YÊN
* Nhà xuất bản Tuổi Hoa - 1971
* Nguồn: Đèn Biển sưu tầm và đánh máy

Chương 11

Các bài đã đăng:

5 PHÚT PHÉP LẠ










Quyền năng của bí tích thánh thể







QUYỀN NĂNG CỦA TÂM HỒN BIẾT CA NGỢI


 

Chương 11 (kết)

Tôi nằm trong “canapé”. Cuốn sách rời khỏi tay tôi không buồn nhặt. Tôi lan man với nhiều ý nghĩ.
Từ hôm về Đà Lạt tới nay, tôi không ra khỏi nhà. Tôi sợ gặp chú Sỹ, đúng hơn là Mặc Uy. Tôi không biết mình nói sao với chàng khi gặp lại. Và tôi trốn luôn trong nhà, không dám ra hàng giậu.
Có tiếng chân người. Tôi quay lại và kêu lên:
- Mặc Uy !
Người đàn ông chùng chân lại, ngạc nhiên vì tiếng kêu của tôi. Nhưng rồi ông ta lại tiến đến.
- Sao lại Mặc Uy? Chú Sỹ đây mà…

Chương 10

Các bài đã đăng:


5 PHÚT PHÉP LẠ









Quyền năng của bí tích thánh thể







 

QUYỀN NĂNG CỦA TÂM HỒN BIẾT CA NGỢI


Chương 10

Chống hai tay vào cằm, tôi ngồi suy nghĩ hàng giờ khi quyết định chọn một chiếc áo để đi dự buổi thuyết trình hôm nay. Ông Quốc Sinh, người mà một thời gian trước đây đã cho rằng tôi khó mà trở thành một nữ văn sĩ, đã chính thức gởi thư mời tôi đến dự đại hội các nhà văn, được tổ chức hai ngày liền tại Sàigòn.
Niềm tin tưởng như tàn lụn trong tôi bỗng dưng bùng lên mãnh liệt. Có thế chứ! Rốt cuộc rồi người ta cũng biết đến tôi. Người ta đã không bỏ quên tôi trong dịp đại hội quan trọng này. Có nghĩa là tên tôi đã được sắp ngang hàng với những nhà văn khác?
Tôi quyết định chọn chiếc áo dài màu xanh ngọc. Da tôi trắng, mặc màu xanh hẳn là phải hợp. Tôi thắt tóc bằng hai cái nơ cũng màu xanh. Tôi tô chút phấn hồng lên má, kẻ một đường chì đen lên mắt và cảm thấy mình đẹp, mình “tư cách” hẳn lên.
Tôi đến nơi hẹn. Quốc Sinh nhìn tôi trân trối:
- Trời ơi! Nữ sĩ Ý Yên! Thật tôi không ngờ cô quá kiều diễm như vậy. Cô sẽ là cái đinh của buổi họp mặt hôm nay.
Tôi cười tươi tắn:
- Tôi cũng hy vọng người ta không quá lãnh đạm với tôi.
- Dĩ nhiên. Làm sao lãnh đạm được với một bông hoa tuyệt sắc. Cô cứ tin tôi, mọi người sẽ đổ xô đến chiêm ngưỡng dung nhan cô.
Tôi muốn nói cho Quốc Sinh biết rằng điều tôi hy vọng không phải là làm người ta chú ý đến mình bằng sắc vóc, mà là bằng tài năng của mình trên lãnh vực thi văn kìa. Nhưng tôi thấy không ích gì, nên thôi. Quốc Sinh nói với tôi:
- Trong buổi họp mặt này, người ta sẽ lần lượt giới thiệu những tác phẩm mới và sẽ có cuộc nói chuyện của đại văn sĩ Mặc Uy. Cô biết Mặc Uy chứ?
- Dạ biết.
- Tốt lắm. Ông ta là một nhà văn có tài. Cô ráng thu thập những lời ông ta nói, để có thể thành công sau này.

Chương 9

Các bài đã đăng: 


5 PHÚT PHÉP LẠ









Quyền năng của bí tích thánh thể


QUYỀN NĂNG CỦA TÂM HỒN BIẾT CA NGỢI


Chương 09

Tôi nằm dài trên bãi cát, bên cạnh Thủy, cô em họ. Thân thể tôi đón từng đợt nắng hồng tươi mơn man dễ thương một cách lạ lùng. Hôm nay là ngày thứ bảy chúng tôi ở Vũng Tàu.
Ba tôi đã quyết định cho tôi đi nghỉ mát để lấy lại vẻ khỏe mạnh mà sau hơn nửa tháng miệt mài viết lách, tôi đã xanh xao hẳn đi, hầu như tôi không thấy được ánh sáng mặt trời. Mùa hè vẫn còn trên sóng nước trong xanh, trên những làn cát mịn. Tôi đùa với nắng, với nước như một đứa trẻ vô tư. Tiếng cười của tôi hòa tan trong gió đại dương lồng lộng.
Đôi khi, tôi nằm cả nửa giờ không nói câu nào. Những lúc đó, Thủy thường trêu tôi là nữ sĩ hay mơ mộng. Tôi chỉ mỉm cười, không cải chính mà cũng không xác nhận những ý tưởng của mình.
Thật ra, tôi đang nghĩ đến những thành công mà cuốn sách đã mang lại cho tôi. Sự thành công không phải là vấn đề tiền bạc, mà là về tinh thần. Cuốn tiểu thuyết của tôi đã được gởi biếu bạn bè, những người thân, và tôi đã nhận được những lời khen ngợi hết sức nồng nhiệt. “Uyên, mày đã thành công rồi đó. Mày viết thật hay, thật lôi cuốn. Tao thành thật chúc mừng mày… “ – “Thật mình không ngờ một người bạn học của mình lại có thể trở thành một nữ văn sĩ với tác phẩm đầu tay đang nằm trên bàn mình kia. Uyên, mình đã đọc sách của bồ một cách say mê”… Đại loại đó là những lá thư mà tôi nhận được. Tâm hồn tôi sôi lên trong niềm hạnh phúc triền miên. “Mình đã là một nữ văn sĩ”. Tôi muốn reo lên cho sóng biển nghe được sự sảng khoái của mình. Tôi muốn mọi người chia sớt niềm vui với tôi, và trên bãi biển, tôi là cô gái cười nhiều nhất và cười tươi nhất với… tất cả mọi người.
Nhiều lúc, tôi tha thiết ao ước rằng, vú già có đâu đây để tôi hỏi vú “Có ai đến tìm tôi không, tìm nữ văn sĩ Ý Yên không ?” Tôi muốn được nhiều người biết cái tên mới của tôi. “Ý Yên ! Tên hay đấy chứ ! Hẳn là một cái tên định mệnh ! Định mệnh đã dành cho tôi cái tên đó và định mệnh sẽ làm nổi bật cái tên ấy lên… nhất định thế !”
Sự thành công đã đến mà tôi không ngờ. Trong niềm thoải mái đó, tôi quyết định ở lại Vũng Tàu thêm một tuần lễ nữa.

Comment

Translate