
VRNs (14.09.2012)- Ban Mê Thuột – Chúa Nhật XXIV TN B: Vì
chúng ta, Chúa Kitô đã chịu khổ hình thập giá. Chúa đón nhận thập giá
là để nhân loại chúng ta được thứ tha tội lỗi, được giải hòa với Chúa
Cha. Nếu Chúa Kitô vác thập giá là để nhân loại chúng ta được hạnh phúc,
vậy thì cớ sao Người lại khẳng định rằng ai muốn theo Người thì phải từ
bỏ chính mình, vác thập giá mình mà theo? (x.Mc 8,34). Vác thập giá là
chấp nhận hy sinh, bỏ mình, chấp nhận cả những bất công, nhục hình.
Nhiều người Macxit cũng như một vài triết gia Thế kỷ Ánh sáng đã vịn vào
điều này để kết án Kitô giáo là một loại thuốc phiện ru ngủ đám đông
dân cùng khổ cam chịu cảnh bất công đàn áp với niềm hy vọng sẽ được
hưởng phần phúc sau này và thế là đã tạo cớ cho bất công ngự trị, tạo
dịp cho kẻ thống trị bốc lột, đàn áp dân nghèo. Dù kết án Kitô giáo,
nhưng khi đã nắm được quyền thì người ta lại giương khẩu hiệu rằng nhân
dân hãy hy sinh chịu khó, chịu khổ vì một tương lai tươi sáng sau này to
đẹp hơn gấp mười lần hôm nay, một tương lai mà nhiều người nhận định
rằng chỉ là một viễn ảnh khó thành hiện thực, dĩ nhiên là đối với đám
đông dân chúng bị trị. Phải chăng cái khẩu hiệu ấy cũng là một thứ thuốc
an thần? Cái vòng lẩn quẩn và cũng là một nghịch lý xem ra khó có câu
trả lời.
Không gì hơn là tập chú vào cuộc đời và
những lời giảng dạy của Chúa Giêsu Kitô để tìm lời giải đáp cho vấn nạn
nêu trên, cho dù biết rằng trong kiếp lữ hành này chúng ta không thể nào
đến với sự thật toàn vẹn, vì được mấy ai dám chắc chắn là mình đã mở
hết lòng để đón nhận Thần Chân Lý. Trước hết cần khẳng định rằng khi mời
gọi chúng ta, mời gọi dân chúng hãy từ bỏ mình, vác thập giá mà theo,
thì Chúa Giêsu không hề và không bao giờ muốn chúng ta cúi mình cam chịu
cảnh khổ, chịu cảnh bất công cách tiêu cực, làm cớ cho những người bóc
lột những kẻ gian ác lợi dụng để vinh thân phì da và ngụp lặn trong tội
ác của họ. Việc tìm sự sung sướng hay hạnh phúc trong chính sự đau khổ
là điều lệch lạc mà ngày nay người ta gọi đó là một dạng tâm bệnh, bệnh
khổ dâm. Một điều chắc chắn không kém: nếu là người cha thực sự thì
không bao giờ muốn con cái phải khổ đau. Chúa Giêsu đã từng nói rằng dù
chỉ là người cha trần thế với nhiều khiếm khuyết, thế mà sự thường khi
con cái xin bánh thì chẳng ai lại ném cho chúng hòn đá. Thiên Chúa là
người Cha trên mọi người cha, là Đấng trọn hảo nên Người chỉ muốn và làm
điều tốt lành cho con cái (x.Lc 11,9-13; 12,32). Vậy lý giải thế nào về
sự hiện hữu của thập giá mà Chúa Giêsu đã gánh trên vai và Người đã
minh nhiên mời gọi chúng ta vác lấy để đi theo Người?
Đường yêu thương, con đường làm người
chính là chìa khóa giải đáp cho vấn nạn này. “Thiên Chúa là Tình yêu”
(1Ga 4,8). Đây không phải là một tình yêu quy ngã nhưng là tình yêu
hướng đến tha nhân từ trong bản thể của cộng đoàn Thiên Chúa Ba Ngôi.
Thiên Chúa đã thông chia tình yêu này cho các loài thụ tạo, đặc biệt cho
loài người. Rất nhiều triết gia đã đồng thuận về một ý nghĩa của sự
hiện hữu là “hiện hữu cho” nơi các loài. Chẳng hạn đất đai khoáng sản có
ra là cho thảo mộc cỏ cây; cỏ cây thảo mộc có ra là cho động vật… Yêu
thương đích thực thì không sống cho chính mình mà sống cho ai đó và vì
ai đó. Chính khi hướng đến tha thể là lúc ta mới thực sự là mình. Chúa
Cha thực sự là mình trong tương quan với Chúa Con, trao ban tất cả cho
Chúa Con. Ngược lại Chúa Con thực sự là mình khi luôn hướng về Chúa Cha,
tìm kiếm và thực hiện ý Chúa Cha, trao ban lại tất cả cho Chúa Cha. Và
Chúa Thánh Thần chỉ thực sự là Tình Yêu Ngôi Vị giữa Chúa Cha và Chúa
Con khi luôn tìm vinh danh hai Ngôi cực trọng ấy.
Sống trong tương quan liên vị và ra khỏi
chính mình là động thái từ bỏ mà Chúa Giêsu đã nhấn mạnh khi khẳng
định: “Ai muốn cứu mạng sống mình thì sẽ mất, còn ai liều mạng sống mình
vì tôi và vì Tin Mừng thì sẽ cứu được mạng sống ấy” (Mc 8,35). Như thế
thập giá hay những hy sinh, từ bỏ không phải là sự khổ đau mà chúng ta
đành phải trả giá theo nghĩa tiêu cực nhưng chính là dữ kiện và có thể
nói là điều kiện mà chúng ta phải vượt qua trong tiến trình sống yêu
thương, tiến trình thể hiện bản thân mình, vốn là hình ảnh và là họa ảnh
của Thiên Chúa Tình Yêu.
Hình ảnh con nhộng lột xác để hóa thành
bướm, hình ảnh con rắn lột vỏ để lớn lên vẫn thường được nhiều người gợi
lên để minh họa cho ý tưởng này. Mọi so sánh dù cố nhắm làm rõ một khái
niệm nào đó, nhưng ít nhiều còn khập khiễng. Lột xác để thành bướm hay
lột vỏ để lớn lên thì vẫn có cái gì đó vì chính mình. Trong khi đó
chuyện vác thập giá là vì tha nhân. Chúa Giêsu vác thập giá là vì chúng
ta. Người chịu khổ hình là để chúng ta được cứu độ. Người tự nguyện nên
nghèo khó là để chúng ta nên sang giàu. Và khi sống vì chúng ta, thì
Người thể hiện chính Người là Giêsu, Đấng Cứu Độ, là Kitô, Đấng được
Thiên Chúa xức dầu, loan báo Tin Mừng cho người nghèo khó, băng bó những
tâm hồn đau thương, giải thoát kẻ bị giam cầm, công bố năm hồng ân và
ngày khen thưởng (x.Lc 4,18-19).
“Đức tin không có hành động, thì quả là
đức tin chết” (Gc 2, 17). Một trong những hành động để làm sống đức tin
theo thánh Giacôbê tông đồ chỉ dạy đó là yêu thương tha nhân cách cụ thể
và toàn diện, cả linh hồn lẫn thể xác. Để sống yêu thương thì chuyện
vác thập giá là chuyện đương nhiên phải có. Tuy nhiên cần ý thức rằng
chúng ta vác thập giá là vì tha nhân, nghĩa là để cho tha nhân được hạnh
phúc, cho người nghèo khỏi cảnh khổ, cho người bị áp bức được tự do,
cho người tội lỗi biết sám hối ăn năn, cho người gian ác biết quay gót
trở về… Hiểu được điều này thì hy vọng chúng ta sẽ biết cách thế vác
thập giá như thế nào để thực sự là theo Chúa Giêsu Kitô, chứ không phải
là làm cớ cho sự dữ thống trị, làm cớ cho kẻ gian ác thích chí, cười
khì.
Lm Giuse Nguyễn văn Nghĩa – Ban Mê Thuột






Hanoi Time

Cảnh sát công lộ đăm chiêu:


Phẩm giá con người tức là nhân phẩm, là sự xứng đáng của con người. Bất kỳ cách đối xử nào của giáo huấn xã hội Công giáo đều phải khởi đầu và kết thúc bằng phẩm giá của con người.
Nguyên tắc nền tảng đầu tiên của công bình xã hội và Giáo huấn Xã hội
Công giáo là nhận biết phẩm giá vốn dĩ của con người qua việc được tạo
dựng nên giống hình ảnh của Thiên Chúa.