Quyền Năng Của Tâm Hồn Biết Ca Ngợi : Chương I - Phần 3
Quyền Năng Của Tâm Hồn Biết Ca Ngợi : Chương I - Phần 3
Một gia đình công giáo kia có hai người con. Một người là sự hạnh diện và niềm vui của gia đình. Nó sống trong nhà, chia sẻ đức tin sống động và nồng nhiệt của cha mẹ nó.
Một hôm trong bữa cơm tối, họ tâm sự với tôi rằng, đứa con trai đầu đã bất mãn và bỏ nhà ra đi. Nó học hành rất giỏi. Để phản đối cha mẹ và xã hội, nó trở thành hippy, chạy rong lang thang khắp xứ, hầu như không mục đích, không lý tưởng. Cha mẹ nó không biết phải làm sao nên xin tôi giúp ý kiến. Tôi trả lời rằng: ông bà phải tin rằng Chúa đã ban cho một đứa con như vậy, và Chúa đáp lời ông bà cầu khẩn để đứa con được cứu rỗi.
- Nếu ông bà chân thành cầu khẩn, ông bà nên chắc chắn rằng cuộc sống mà anh ta đang sống hiện nay ở trong chương trình Chúa đã hoạch định cho anh và cho ông bà.
Ông bố trả lời:
- Tôi hiểu lắm chứ, chúng tôi muốn điều thiện cho con chúng tôi, và Chúa cũng chỉ muốn điều tốt lành cho mỗi người chúng ta.
Sau khi chấp tay ngồi quanh bàn ăn, chúng tôi cảm tạ Chúa đã thực hiện chương trình của Ngài theo ý Ngài. Đọc kinh xong, hai bậc cha mẹ cảm thấy nhẹ nhõm và an bình hơn.
Sau đó ít lâu, họ viết thơ cho tôi.
Từ ngày chúng tôi gặp nhau, họ vẫn tiếp tục kiên trì ca ngợi Chúa vì cuộc sống của con họ, mặc dầu họ không hiểu nổi. Nhưng rồi một ngày kia, đứa con trai đầu lòng đó bị tai nạn xe hơi và bị thương nặng ở chân. Bị què quặt nên nó đã quyết định trở về nhà. Nó tuyên bố với cha mẹ là nó còn rất nhiều hóa đơn chưa trả. Cha mẹ nó cầu nguyện và kết luận rằng nếu Chúa hoạt động trong cuộc sống của con ông bà thì Chúa cũng đã thấy trước đống hóa đơn phải thanh toán đó. Hai ông bà cám ơn Chúa cho mỗi hóa đơn và lần lượt trả hết.
Người con thấy vậy, ngã ngửa! Anh ta nghĩ rằng: thế nào cũng sẽ bị khiển trách và cha mẹ sẽ từ chối trả thay cho anh. Nhưng mọi sự lại trái ngược: cha mẹ rất thoải mái và âu yếm anh. Ông bà có vẻ chấp nhận cách anh ăn mặc, chải tóc mà không phê bình chỉ trích.
Một buổi tối nọ, một nhóm nhỏ đến thăm người em. Anh cả tỏ vẻ bực bội, nhưng vì đau chân nên phải ngồi nhà.
Đám thanh niên này hăng hái nói lên Đức Giêsu đã hoạt động thế nào trong đời họ. Lúc đầu, người anh cả ngão nghễ, phê bình quan niệm ngây thơ và không thực thế của đám trẻ trước cuộc sống. Nhưng dần dần anh lắng tai nghe họ và đặt câu hỏi. Trước khi trời tối, người anh cả đã dâng trọn cuộc sống cho Đức Kitô.
Trong một bức thơ tràn đầy niềm vui, cha mẹ anh kể cho tôi nghe sự thay đổi toàn diện của đứa con: anh đã quyết định theo Chúa Giêsu và phục vụ Ngài. Anh say sưa đọc Kinh Thánh và ngay hôm sau, xin được rửa tội trong Thánh Linh, như các Tông Đồ đã lãnh nhận ngày lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống lần đầu tiên, sau khi Chúa chết và sống lại. Sau đó ít lâu, anh đã gặp một thiếu nữ công giáo và hai tuần sau đã đính hôn với cô.
Bao nhiêu tháng cầu nguyện trong lo âu và vất vả đã không mang lại một thay đổi nào nơi chàng trai này. Nhưng khi cha mẹ anh đã trở lại với Chúa, chấp nhận hiện trạng của con mình, Chúa đã can thiệp và đã thực hiện được dự án tuyệt hảo của Chúa trên mọi người.
Chúa thật có một dự án tuyệt hảo trên cuộc sống của bạn và của tôi.
Nếu chúng ta cứu xét những cảnh sống của mình, chúng ta thấy những hoàn cảnh bi đát và khó gỡ.
Càng cầu nguyện, càng xin Chúa giúp, các khó khăn đã không thay đổi mà chỉ càng tăng thêm. Cuộc thay đổi chỉ xảy ra khi chúng ta ca ngợi Chúa vì hoàn cảnh đó, thay vì xin Chúa cất hoàn cảnh đó đi.
Quyền Năng Của Tâm Hồn Biết Ca Ngợi : Chương I - Phần 4
Quyền Năng Của Tâm Hồn Biết Ca Ngợi : Chương I - Phần 4
Một thiếu phụ viết thơ cho tôi và nói rằng cô ta xuống tinh thần quá mức. Cô ta đã gặp nhiều khó khăn và quên hết tự trọng. Cô bắt đầu ăn mặc lôi thôi lếch thếch.
- “ Tôi đã tìm trong sự ăn uống một sự bù trừ, và tôi đã lên cân đến nỗi giống như một cái thùng tô nô. Chồng tôi đi tìm đàn bà khác và một ngày kia bỏ nhà ra đi, làm đơn ly dị”.
Các hóa đơn dồn dập đến. Thiếu phụ này sống căng thẳng và lại càng hay nghĩ đến tự tử.
- “ Trong suốt thời gian này tôi không ngừng cầu nguyện. Tôi đọc sách thánh, đi nhà thờ, xin bạn bè cầu nguyện cho tôi. Các bạn công giáo của tôi khuyên nhủ: “Hãy giữ vững đức tin. Đừng nản lòng. Ngày mai sẽ khá hơn. Một hôm, một người bạn cho tôi quyển sách “ Từ ngục tù đến ca ngợi”. Tôi đọc qua, nhưng tôi không thể tin được rằng những điều nói trong đó đều nghiêm túc đáng tin. Một người biết suy nghĩ thì không thể lại đi cám ơn Chúa khi gặp tai họa. Nhưng càng đọc quyển sách ấy, tôi lại càng khóc”.
- “Dần dần tôi thấy những điều ghi chép trong ấy đều đúng. Những đoạn văn trích trong Kinh Thánh đều nói là phải cảm tạ Chúa. Tôi đã đọc đi đọc lại Kinh Thánh mà không bao giờ hiểu cả”.
Cô đã nhất định bắt đầu cám ơn Chúa. Nghĩ cho cùng, cô có mất mát gì đâu. Cô đã mập đến nỗi cô biết rằng bệnh đau tim có thể phát ra bất cứ lúc nào. Với một niềm hy vọng yếu ớt, cô quỳ xuống cầu nguyện: “Lạy Chúa, con cảm tạ Chúa vì cuộc sống của con hôm nay. Chúa đã để cho hoàn cảnh đưa đẩy con đến đây. Chúa đã không để cho mọi sự xảy ra như vậy nếu không phải vì một lợi ích lớn nhất cho con. Lạy Chúa, con yêu Chúa thật sự! Con biết rằng Chúa yêu con”.
Trong khi cô đang đọc kinh thì có tiếng chó sủa ông phát thư. Mỗi khi có khách đến, chó sủa inh ỏi. Đó là một trong những nguyên nhân làm cho cô ta bực mình. Cô đứng lên mắng chó như thường lệ, nhưng sực nhớ rằng: “Mình nên tạ ơn Chúa trong mọi sự! Vậy lạy Chúa, con tạ ơn Ngài vì con chó của con sủa không ngừng”.
Ông phát thư trao cho cô một lá thư. Cô nhận ra được tuồng chữ. Thật không tưởng tượng được, đã mấy tháng nay chồng cô không viết thơ cho cô! Chúa có thể trả lời mau như vậy được chăng? Tay run lẩy bẩy, cô bóc thơ và đọc: “ Nếu em muốn, chúng ta còn có thể tìm được một giải đáp cho vấn đề của chúng ta”.
Chúa thật sự đã canh giờ một cách tuyệt diệu. Người phụ nữ này đang ý thức được rằng tất cả có thể đổi thành sự lành. Cô xuống bớt cân. Người cô gọn lại và các bạn khen cô.
- “ Lúc này chị trông khá lắm! Có chuyện gì vui vậy. Chị khác hẳn lúc trước”.
Cô còn giống như trước không? Có và không. Cô vẫn là con người đó, nhưng hiện nay đang sống trong một vũ trụ của đức tin. Cô biết rằng mỗi chi tiết của cuộc sống cô đều có ích lợi cho cô cả. Chồng cô đã trở về gia đình và họ đã sống hòa thuận với nhau. Cô viết cho tôi: “ Có những buổi sáng con thức dậy và thấy mình đang thưa với Chúa: “Lạy Chúa, con cám ơn Chúa cho ngày tốt đẹp này. Con yêu Chúa”.
Sự thay đổi đã bắt đầu trong cuộc sống khi cô chấp nhận với lòng tri ân tất cả những hoàn cảnh cô đã gặp. Nơi đây đã được minh họa trong thực tế nguyên tắc thiêng liêng này là Chúa có một kế hoạch tuyệt diệu trên cuộc sống chúng ta. Nhưng Ngài chỉ có thể tiến hành các dự định của Ngài nếu chúng ta vui vẻ chấp nhận hoàn cảnh hiện tại của chúng ta như nằm trong kế hoạch đó. Rồi chuyện gì sẽ xảy ra nữa? Đó là việc của Ngài chứ không phải là việc của chúng ta.
Có những người không chấp nhận nguyên tắc ấy. Thấy có những biến chuyển trong cuộc đời của những người bắt đầu cảm tạ Chúa về mọi sự, thì họ cho rằng cũng dễ hiểu thôi. Họ chủ trương rằng: “một thay đổi thái độ là một nguyên nhân thay đổi hoàn cảnh. Đó là tâm lý thô sơ nhất. Khi bạn không còn than vãn nữa, bạn cảm thấy dễ chịu hơn; bạn vui cười và người chung quanh đối xử với bạn khác khi trước. Tất cả cuộc sống của bạn biến chuyển theo chiều tích cực”. Tôi đồng ý với câu: “ Hãy cười lên và người ta sẽ vui cười với bạn; cứ khóc đi và bạn sẽ khóc một mình”. Câu đó đúng đến một mức độ nào đó.
Ca ngợi Chúa còn đi xa hơn là thay đổi một thái độ. Quyền năng của sự ca ngợi Chúa không chỉ hệ tại trong những câu ngợi khen của chúng ta, cũng không thể hệ tại trong thái độ tri ân hay vui mừng của ta. Tất cả quyền năng mà chúng ta chứng kiến phát xuất từ Thiên Chúa. Chúng ta nên luôn nhớ điều này: chúng ta dễ rơi vào cạm bẫy tin rằng chúng ta có một quyền thế trên hoàn cảnh khi đã đọc vài kinh.
Khi chúng ta thật tình chấp nhận hoàn cảnh chúng ta đang phải sống, và khi chúng ta chân thành cảm tạ Chúa trong sự xác tín rằng những điều đó là do Chúa cho phép xảy tới, thì một sức lực thần thiêng biến đổi các biến cố đó khác hẳn với cách diễn tiến bình thường và tự nhiên của chúng ta.
Quyền Năng Của Tâm Hồn Biết Ca Ngợi : Chương I - Phần 5
Lúc tôi còn làm tuyên úy ở Fort Benning bên Georgie, một anh lính trẻ và người vợ đến gặp tôi và xin tôi giúp đỡ. Vợ anh trước kia đã nghiện ma túy và hiện nay đang còn phải chịu hậu quả của việc hút sách này. Các bác sĩ đã chuyên trị nhưng không hiệu quả mấy. trước kia cô ta xinh đẹp bao nhiêu thì nay nét mặt bị dày vò bởi sự sợ hãi và đau thương bấy nhiêu.
Cô nói: “ Con không ngủ được. Mỗi khi nhắm mắt, con toàn thấy những con thú dữ khủng khiếp xuất hiện và nhảy chồm lên con”.
Chồng cô cắt nghĩa cho tôi rằng: vợ anh cứ la hét thất thanh mỗi khi vừa chợp mắt sau khi đã mệt đừ. “ Con cố gắng đánh thức vợ con dậy, nhưng phải đến 10 phút nhà con mới tỉnh và trong suốt lúc đó cứ la hét khiếp đảm làm cho con cũng tuyệt vọng luôn”.
Tôi nghe hết câu chuyện bi đát này rồi kết luận: “Tôi chỉ có một điều khuyên anh chị: Chúng ta cùng quỳ xuống và cảm tạ Chúa vì hoàn cảnh anh chị đang phải sống”.
Hai vợ chồng nhìn tôi bàng hoàng, nghĩ rằng chắc tôi không muốn nói điều đó. Tôi cắt nghĩa cho họ một cách tỉ mỉ điều tôi đã hiểu rõ: Chúa muốn chúng ta tạ ơn Người trong hết mọi sự.
-- Tất cả những gì đã xảy ra, đưa đẩy anh chị có ngày hôm nay, tôi chắc rằng: Chúa yêu thương anh chị, và Ngài sẽ làm một việc lạ lùng cho anh chị. Bây giờ Ngài muốn anh chị cám ơn Ngài vì tất cả những gì, những biến cố đã đưa anh chị đến với Ngài.
Tôi giở sách Kinh Thánh và cho họ xem những đoạn tôi đã gạch sẵn. Cả hai đều chấp nhận, quỳ xuống và cảm tạ Chúa vì tất cả những gì đã xảy đến cho họ, đặc biệt những hậu quả của ma túy. Tôi cảm thấy sự hiện diện của Chúa trong căn phòng. Tôi nói với họ: “Chúa Thánh Linh hiện diện nơi đây và Ngài sẽ chữa lành cho chị”.
Tôi đặt tay trên đầu chị và cầu nguyện: “Lạy Chúa, con cảm tạ Chúa đang chữa lành cho chị ngay lúc này”.
Chị ấy ngạc nhiên mở mắt nhìn tôi.
-- Thưa cha! có chuyện lạ vừa xảy ra. Lần đầu tiên con nhắm mắt được và con không thấy gì.
-- Chúa Giêsu đã chữa lành con, và bây giờ Ngài muốn trở thành Đấng Cứu Độ cho con. Con có muốn không?
Hai vợ chồng quỳ gối xuống ngay và họ xin Chúa Giêsu đi vào cuộc sống của họ. Họ rời văn phòng tôi, lòng đầy hân hoan.
Người thiếu phụ này hoàn toàn khỏi bệnh. Cô không còn bị những hình ảnh quái gở ám ảnh nữa. Uy lực của Thiên Chúa đã bẻ gãy uy lực của ma túy.
Các người có thẩm quyền trong giới y khoa đều công nhận họ bất lực, không trục xuất được các chất độc do ma túy để lại trong cơ thể. Nhưng họ đã chứng kiến những trường hợp lành bệnh sau 10, 20 và cả 30 năm hút ma túy. Điều này đã xảy ra vì có một sự can thiệp linh thiêng của Thiên Chúa.
Không có ai có thể tự mình thay đổi chỉ vì tự cho mình một thái độ mới hoặc có quyết tâm cao. Đó chính là do sức mạnh của Thiên Chúa hoạt động trong cuộc sống chúng ta.
Những lời cầu nguyện chân thành giải phóng và để cho uy lực của Thiên Chúa hoạt động trong cuộc sống chúng ta. Và lời tạ ơn hữu hiệu hơn mọi hình thức cầu xin khác mà Thánh Kinh cho ta thấy nhiều ví dụ chứng minh điều này.
Trong Thánh Vịnh 22,4 chúng ta đọc: “Ngài là Đấng Thánh ngự giữa lời ca tụng Israel”. Vậy Chúa ở nơi đây và uy quyền của Ngài hoạt động khi chúng ta ca ngợi Ngài. Ngài lưu lại, Ngài ở ngay giữa lời ca ngợi của chúng ta.
Quyền Năng Của Tâm Hồn Biết Ca Ngợi : Chương I - Phần 6
Trong sách Ký Sự, chương 20, chúng ta có một ví dụ xuất sắc về những điều Chúa có thể làm khi chúng ta ca ngợi Người.
Giôsaphát là vua xứ Giuđa. Một ngày kia, ông khám phá rằng vương quốc bé nhỏ của ông đang bị các địch thù liên minh bao vây: đó là con cháu Moab, con cháu Am-môn. Biết rằng mình không có hy vọng nào thắng trận cả, Giôsaphát kêu lên cùng Chúa:
-- Chúng tôi đâu đủ lực lượng mà chống cự với quân số đông đảo dường ấy đương tràn lẫn chúng tôi được?
- Chúng con đâu đủ sức địch nổi đám dân đông đảo đến tấn công chúng con đâu. Chúng con chỉ biết ngước mắt nhìn lên Ngài. (2Ký Sự 20,12).
Khi chúng ta ca ngợi Chúa, điều tiên quyết là không nhìn vào tình hình và ngoại cảnh mà chỉ chăm chú nhìn Chúa.
Hãy để ý rằng: Giôsaphát không nhắm mắt trước các nguy co đang bao vây vương quốc của ông như thế là không có thù địch nào ngay bên cạnh. Trái lại, ông thấy rõ tình thế, nhận định được sự bất lực của mình và hướng về Chúa xin cứu trợ.
Chúng ta không thể cố ý làm ngơ trước sự dữ đang quanh quẩn xung quanh ta, và chúng ta phải đánh giá cho đúng. Điều này khiến chúng ta gia tăng lời ca ngợi Chúa, cảm tạ Người can thiệp và hoàn toàn làm chủ sự dữ. Chúng ta không được để cho nguy cơ đang rình chúng ta trong bóng tối đánh bại chúng ta, nhưng hãy nhìn thẳng vào nó, đo lường được sự bất lực của chúng ta và quay mặt về phía Chúa. Chúa nói với Giôsaphát: “ Các ngươi đừng sợ, đừng khiếp đảm trước đám dân đông đảo này, vì cuộc chiến này không phải của các ngươi, nhưng là của Thiên Chúa”. (2 Ký Sự 20,15).
Đối với tôi, đây là một lời tuyên bố kỳ diệu. Chúng ta không có khả năng kiềm chế hoàn cảnh sống của chúng ta. Như vậy, cuộc tranh đấu này không phải là của chúng ta mà là của Chúa! “ Trong trận này, các ngươi không phải chiến đấu, cứ án binh bất động mà xem Đức Chúa, Đấng ở với các ngươi, sẽ giải thoát các ngươi như thế nào. Sớm mai hãy ra đón chúng rồi Chúa sẽ phù hộ anh em”. (2 Ký Sự 20,17)
Thật là một lời hứa lạ lùng! Nhưng Chúa muốn cho Giôsaphát đứng tư thế nào trong khi chờ đợi và quan sát Chúa hành động?
Sáng hôm sau, Giôsaphát ra lệnh cho quân đội ông ... Vua cắt đặt những người ca hát ngợi khen Đức Chúa. Họ mặc phẩm phục thánh, vừa đi trước quân binh vừa hát: “ Hãy ngợi khen Đức Chúa, vì muôn ngàn đời, Chúa vẫn trọn tình thương” (2Ký Sự 20,21).
Giôsaphát dàn cảnh như thế đó, đối diện với đội binh đối phương sẵn sàng xông ra trận để thanh toán Giuđa. Bạn có thể hình dung được phản ứng của quân địch khi thấy đám ca sĩ tiến về phía họ để giao chiến không?
Tôi là tuyên úy quân đội trong nhiều năm đã chứng kiến nhiều lần ra trận. Nhưng tôi chưa bao giờ thấy một ông tướng ngồi yên chờ quân địch trong khi một nhóm ca sĩ tấn công xông ra chiến trường.
Đó hẳn là một ý kiến kỳ quặc phải không? Và trong một hoàn cảnh tương tự, lý trí của chúng ta phải đầu hàng.
Có người sẽ nói: “Khi gặp đường cùng thì cũng nên ca ngợi Chúa vậy.” Nhưng chúng ta cũng đừng lố bịch. Châm ngôn có câu: “Điều tối thiểu là phải chiến đấu trước đã. Phải anh dũng chiến đấu. Rồi Chúa sẽ hoàn tất công việc”.
Nhưng còn Giôsaphát và quân của ông thì sao?
- “Khi họ cất tiếng reo mừng và ca ngợi, thì Đức Chúa gây mâu thuẫn giữa hàng ngũ quân Am-mon, quân Mô-áp và dân vùng núi Xê-ia đang tiến đánh Giuđa. Thế là chúng bị thảm bại. Con cái Am-mon và Mô-áp nổi lên chống lại dân cư vùng núi Xê-ia để tru diệt và quét sạch đám dân này. Thanh toán đám này xong, con cái Am-mon và Mô-áp giúp nhau tự hủy diệt”. (2 Sử Ký 20,22-23)
Một điều hiển nhiên là nếu Giôsaphát đã nói: “Mình phải cầu may” và nếu ông đã ra lệnh tiến quân thì chắc chắn kết quả sẽ khác!
Nhiều người trong chúng ta để cho các biến cố đánh bại là vì họ không chịu chấp nhận để Chúa chiến đấu mà chỉ dùng sức họ mà thôi. Cả khi thấy mình bất lực trước địch thù, chúng ta còn sợ trao tất cả cho Chúa, sợ dựa vào quyền uy của Ngài. Chúng ta để cho lý trí chúng ta choán một chỗ quá rộng khi chúng ta tuyên bố: “Tôi không hiểu được, vậy tôi không tin.
Về điểm này, lời của Chúa rất rõ ràng. Chúng ta chỉ có thể giải quyết được vấn đề trong đức tin. Nhận ra rằng lời Chúa hứa là đúng. Chấp nhận đúng và dám tin sẽ đưa chúng ta đến sự hiểu biết. Nguyên tắc mà trong Kinh Thánh đã nhiều lần chứng minh: Phải chấp nhận và vâng phục trước khi hiểu biết tại sao.
Lý do cũng dễ hiểu thôi. Tầm hiểu biết của chúng ta hạn hẹp làm sao thấu suốt được kế hoạch cao vời của Chúa dành cho mỗi thụ tạo của Ngài. Và nếu chúng ta chỉ hiểu rồi mới chấp nhận thì chúng ta chả chấp nhận bao nhiêu.
Giôsaphát sẽ không bao giờ dám giao trận theo kiểu của Chúa, nếu ông đã muốn hiểu rõ. Việc Chúa đề nghị và hứa hẹn quả không mấy hợp lý. Nhưng ông đã tin và ông phó thác cho Chúa. Lý trí của ông hạ mình. Ông đã tin và trao phó tất cả cho Chúa.






Hanoi Time
0 Bình luận:
Đăng nhận xét