Xưa giáo dân thành Roma có tập quán cầm nến sáng ban đêm đi viếng các
nhà thờ Đức Mẹ tối áp lễ Đức Mẹ Lên Trời. Có một phụ nữ quí phái cùng
theo đoàn giáo dân đi viếng đền thờ Đức Mẹ. Khi bà quì cầu nguyện trong
nhà thờ, vừa mở mắt ra thì thấy một đàn bà mình rất quen thân xưa, đã
chết 6 tháng nay, đang quỳ bên cạnh mình đọc kinh. Bà quí phái bỡ ngỡ
hết sức liền ra cửa nhà thờ đứng đợi. Khi thấy người quen bước ra liền
hỏi ngay:
Chị có phải tên là Marozia không?
Phải, đúng tôi là Marozia
Ủa chị đã chết 6 tháng rồi mà? Chị được sống lại ư? Có được rỗi linh hồn không?
Thưa
chị, từ lúc chết đến giờ, tôi bị giam phạt trong luyện tội khốn cực
lắm, chỉ vì khi còn trẻ tôi đã hay làm đỏm làm dáng, làm dịp cho nhiều
người. Song ngày lễ Đức Mẹ Lên Trời thì đêm nay Đức Mẹ xuống luyện ngục
đem tôi và một số linh hồn có lòng kính mến Đức Mẹ lên Thiên đàng.
Năm
nào, đến lễ này cũng xẩy ra như vậy. Các linh hồn được cứu hôm nay thì
nhiều lắm, đã kéo nhau đến nhà thờ này để tạ ơn Đức Mẹ. Bà chỉ được Chúa
cho trông thấy một mình tôi thôi, chứ còn biết bao linh hồn khác đang
quì chung quanh đây bà không được xem thấy.
Thấy bà bán tín bán
ghi, thì linh hồn liền nói, “Cho bà được tin lời tôi, thì sang năm,
chính ngày này lễ Đức Mẹ Lên trời bà sẽ chết.”
Thành Đamianô đã
làm chứng tích chuyện này có thật và còn minh chứng rằng: Bà quí phái
nghe nói như vậy tin ngay và từ hôm đó gắng làm nhiều việc lành, đến năm
sau bà ngã bệnh và chết đúng ngày lễ Đức Mẹ Lên Trời.
Source: dongcong.net
21/3/13
Mẹ Xuống Luyện Ngục
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)






Hanoi Time
0 Bình luận:
Đăng nhận xét