Nuôi con thời nay sao quá nhiêu khê?
Đăng bởi pleikly lúc 2:45 Sáng 17/10/12
VRNs (17.10.2012)
– Sài Gòn – Thỉnh thoảng chúng ta vẫn nghe các cụ thắc mắc: “Ngày xưa
mình nuôi năm sáu đứa con thật dễ dàng, sao bây giờ chúng nó có ít con
mà cứ lo lắng đủ thứ chuyện, mệt đến thế?”
Thắc mắc
ấy thật hữu lý vì nó nói lên một thực trạng của xã hội ngày nay, và quả
là bây giờ các cha mẹ trẻ cứ “lăng xăng” thấy mệt.
Nhưng nếu
đi xa hơn, nhìn vào những bất an và cạm bẫy chung quanh, người ta có thể
lý giải tại sao cha mẹ thời nay nuôi con với nhiều lo toan vất vả hơn
ngày xưa.
Có lẽ lý
do dễ nhận thấy nhất là kinh tế. Ở miền Nam Việt nam trước đây, thời chế
độ Cộng Hoà, hầu như ai cũng có việc làm ổn định và đời sống kinh tế dư
giả. Một giảng viên Đại Học Sư Phạm đã về hưu cho biết khi thầy mới ra
trường dạy ở Nha Trang, lương thầy lãnh là 21 đồng (tiền miền Nam), thầy
trả tiền ăn uống, nhà trọ, chi phí đi lại, vui chơi giải trí và mọi thứ
khác hết khoảng 3 đồng. Và thầy còn dư ra 18 đồng! Một người đi làm mà
để dành được 85% lương thì nếu nuôi con hẳn là không phải lo. Bây giờ
thì người ta làm được 3 triệu, nếu chi đúng ý mình thì chắc phải 21
triệu, thiếu 85%!
Lý do thứ
hai là giáo dục. Một phần do xã hội chịu ảnh hưởng của khoa học với bao
cạm bẫy từ máy móc, truyền thông và những phương tiện khác. Nhưng cái
chính vẫn là giáo dục không tương xứng với sự phát triển xã hội nên phận
người cứ bấp bênh. Chẳng hạn giáo dục thì dạy những cái đâu đâu và
không giúp trẻ em phát triển óc phân tích suy luận, mà khi tiếp xúc với
thực tế, các em cần phải sử dụng cái đầu của mình, thì điều gì sẽ xảy
ra?
Một ví dụ
khác về giáo dục trong xã hội là phương tiện giao thông phát triển,
nhưng giáo dục ý thức con người thì quá kém. Sự thiếu tương xứng bao giờ
cũng sinh ra khập khiễng và khiếm khuyết. Người có quyền thế thì có
tiền; có quyền và có tiền thì con cái dễ hư hỏng; đám con cái hư hỏng ấy
lái những chiếc xe đời mới phóng như bay coi thường mạng sống con
người. Thế thì cha mẹ đàng hoàng nào lại không lo sợ khi con mình hàng
ngày phải đi học trên đường phố?
Ở đây
chúng tôi muốn dừng lại để nói ra ngoài đề một chút. Nếu người ta đọc kỹ
Giáo huấn Xã Hội Công Giáo và dừng lại nghiền ngẫm nguyên tắc đầu tiên
và căn bản: nguyên tắc nhân vị, để nhận ra rằng con người có phẩm giá vì
là hình ảnh Thiên Chúa, là imago Dei như Thánh Augustine trình
bày, thì hẳn là xã hội không thê thảm bấn loạn như hôm nay. Cứ loại trừ
Thiên Chúa đi, các anh sẽ thấy mình chỉ còn là con cờ của hoả ngục.
Cũng nói
về giáo dục, chúng ta cứ xem nội dung ngày xưa trẻ con học là gì thì sẽ
thấy rằng cha mẹ không cần phải lo uốn nắn con cái nhiều lắm. Ở trường
các em được học lễ nghĩa, ở trường của các tôn giáo thì được học giáo lý
và nhân bản, thầy cô luôn dạy sự thật. Do đó cha mẹ không mất giờ uốn
nắn, dạy lại cho các em khi chúng về nhà. Còn bây giờ cha mẹ nào cũng
kiểm tra xem có gì thầy cô dạy sai hay nhồi nhét, để còn dạy lại cho các
em.
Lý do thứ
ba là sự an toàn trong xã hội. Ở xã hội miền Nam trước đây hiếm khi có
nạn bắt cóc, trấn lột hay dụ dỗ trẻ em. Ngày nay thì nhan nhản. Học sinh
ra khỏi cổng trường mà ba mẹ chưa đến đón kịp thì đã có bao cạm bẫy
giăng ra. Này là đồ chơi ma quái. Kia là thức ăn thiếu vệ sinh. Bên cạnh
đó là trấn lột. Và cứ như thế, cha mẹ trẻ không dám để con đi học một
mình hay chơi đùa ngoài đường như ngày trước.
Còn lý do
nào nữa không? Thưa còn. Đó là thực phẩm chứa quá nhiều hoá chất độc
hại. Lương tâm con người ngày xưa chưa bị xói mòn như hôm nay. Mà cũng
dễ hiểu thôi. “Đói ăn vụng túng làm càn”. Ngày xưa người ta không đói
không túng nên họ cũng không bán rẻ lương tâm. Con người ngày nay sẵn
sàng vì lợi nhuận mà làm ra những thực phẩm dơ bẩn, độc hại và nguy
hiểm, nhất là để dụ dỗ trẻ con. Ngày xưa Trung quốc không thể vươn vòi
đến miền Nam, nên chẳng có đồ ăn hay đồ chơi toàn chất độc. Bây giờ thì
thật khủng khiếp. Làm sao cha mẹ thời nay dám cho con mình ăn bất cứ
thức ăn gì như thời vàng son thuở trước?
Đứng về
phương diện Đức Tin, chúng ta cảm nhận rõ ràng khi xã hội cố gắng loại
trừ Thiên Chúa thì xã hội bất an. Xin được lặp lại lời Đức Chân Phước
Giáo Hoàng Gioan Phaolô II trong bài giảng của Ngài khi Ngài về thăm quê
hương Ba lan của Ngài lần đầu tiên: “Không thể loại Đức Giêsu Kitô ra
khỏi lịch sử nhân loại ở bất cứ nơi nào trên thế giới này… Loại trừ Đức
Giêsu khỏi lịch sử nhân loại là một tội ác chống lại loài người”. Trong
một xã hội muốn loại trừ Đức Giêsu, thì cha mẹ Công giáo nào yên tâm nổi
khi con mình lớn lên mỗi ngày?
Bài viết
này xin được kết thúc với lòng tin vào Thiên Chúa, Đấng luôn che chở dân
Ngài: “Lạy Chúa, dầu qua lũng âm u, con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở
cùng. Côn trượng Ngài bảo vệ, con vững dạ an tâm. Chúa dọn sẵn cho con
bữa tiệc ngay trước mặt quân thù. Đầu con, Chúa xức đượm dầu thơm, ly
rượu con đầy tràn chan chứa. Lòng nhân hậu và tình thương Chúa ấp ủ tôi
suốt cả cuộc đời, và tôi được ở đền Người những ngày tháng, những năm
dài triền miên.” (Tv.23)
Gioan Lê Quang Vinh, VRNs






Hanoi Time
0 Bình luận:
Đăng nhận xét