30/9/12

Say mê câu cá !

Nó có thể thực hiện một việc cho những người có thời thơ ấu chưa từng bắt một con cá.

Con cá đang chòng chành từ cạnh này đến cạnh kia, hãy cứ tiếp tục kéo và kết quả bạn cũng bắt được nó. Một con cá nặng, to, hoành tráng, đây chính là chiến tích của bạn đó. Trò chơi này khiến bạn cảm thấy thật tuyệt vời tới nỗi không thể rời khỏi nhà.

Bạn không thể biết chi tiết dụng cụ câu cá, bạn chỉ có thể quăng cần và câu mà thôi. Trong suốt quá trình câu cá sẽ có nhiều điều ngạc nhiên dành cho bạn. Phong cảnh sống động, tiếng chim hót, sự chuyển động tuyệt vời của nước và mọi thứ mà bạn cần cho lựa chọn câu cá đều tập hợp trong trò chơi này. Trò chơi sẽ thu hút bạn lâu dài và bạn sẽ không thể tách ra khỏi chúng đâu !!!

Hình ảnh trong game "Addictive Angling"

Tải tại đây





Tính tiền điện Access


Chuyên mục Tin học kỳ này giới thiệu  một bài Access  để các bạn yêu thích tham khảo, còn bạn nào mới vào nghề thì âu cũng là một cơ hội để thêm phần hiểu biết. Như thường lệ, giao hẹn rằng bạn dựa vào  ý tưởng trong table có sẵn để nhập thêm số liệu cho bài tập của bạn thêm phần “gay cấn “. Tựa bài kỳ này là Tính tiền điện.
Ta tạo 2 Table (Bạn xem lại bài Thi học kỳ  nếu chưa biết cách tạo table )

29/9/12

Hình Phạt Nặng Nề Giúp Con Người Sống Tốt Hơn Không?

Hình Phạt Nặng Nề Giúp Con Người Sống Tốt Hơn Không?
Tác giả: 
Tuyết Mai
 
 
Chúng ta sống trong một Quốc Gia mà có những luật lệ sắt đá riêng như chúng ta nghe nói luật xử một công dân phạm tội của Nước họ rất nghiêm khắc, rất dữ dằn như các Nước ở bên Trung Đông chẳng hạn.   Có phải vì thế mà tội ác rất ít xẩy ra? Có phải vì thế mà Quốc Gia của họ có được thanh bình hơn? Giầu có hơn?.   Trường Học được xây cất nhiều hơn là Nhà Tù?.   Mọi sự được nên đẹp đẽ vì sợ Luật Pháp, đã giúp cho con người Sống Tốt Lành và ít phạm tội?.   Rồi thì Đạo Giáo của họ cũng được duy trì không thay đổi dù qua bao ngàn năm.   Không bị ảnh hưởng hay ngoại quốc hóa.   Chúng ta nghĩ sao và có muốn sống trong những Quốc Gia này không?.
 
Nhưng một mặt khác tôi nghĩ có Giá Trị hơn nhiều là vì từ Nguyên Thủy Chúa đã ban cho con người Sự Sống Tự Do.   Tự Do chọn Chúa hay không chọn Chúa và đến cuối cuộc đời mới cần chứng minh cho Chúa thấy là qua bao nhiêu bể dâu, qua bao thời gian đợi chờ rất cực khổ, nhưng con người sau cùng vẫn muốn Tìm Về Bên Chúa.   Có phải đó là Ý Chúa Muốn?.   Thế có phải đó là Giá Trị Tinh Thần có Sự Cố Gắng, có Cương Quyết, và có Nghị Lực của con người Nhắm Tìm Về Nguồn; trong Sự Sống có Tự Do, và Ý Riêng được tự mình Quyết Định và Khao Khát?.  
 
Trên đời có phải cuộc sống của con người rất bình thường là luôn Ao Ước, yêu chuộng được sống trong Tự Do, trong Hòa Bình, và trong Công Lý?.   Như chuyện trong Cựu Ước mà ông Môi sen đã dẫn đưa dân Chúa đi qua Biển Đỏ để tìm tới miền Đất Hứa có Sữa và Mật Ong.   Một con đường dài đầy hãi sợ vì cái chết thấy trước mắt tỷ lệ nhiều hơn là sự sống, vì ai ngăn cản binh lính của Vua Pharao đuổi theo?.  
 
Có phải nhờ Tự Do mà con người mới được sống thực cho mình? Dù cái thật đó đối với Chúa và con người là tội lỗi là gian ác.  Con người thì luôn chọn được sống trong Tự Do nên luôn ngấm ngầm chống lại với điều Cấm Cản của các Nước Cộng Sản trong quá khứ và hiện nay.   Người dân vẫn luôn đang tiếp tục bị bóp chẹt, khống chế, tù đầy, và bị chết cách dã man không thương tiếc.   Còn hình ảnh Tự Do nào có thể đẹp hơn khi người Trộm Lành được Chúa Giêsu hứa yêu rằng: “Ngay ngày hôm nay anh sẽ được Lên Trời với Ta”.   Thế đấy, Chúa của ta Người Rất Nhân Lành đã để cho ta có Sự Tự Do để Lựa Chọn Đúng với Ý của con người, của từng cá nhân con người Mong Muốn.   Vâng, Tự Do là muốn Chọn Chúa hay Không Chọn Chúa!.
 

28/9/12

Thà Mất Một Chút Để Được Cả Thiên Đàng

Chúa Nhật XXVI Thường Niên Năm B
Ds 11, 25-29; Gc 5, 1-6; Mc 9, 37-42. 44. 46-47
THÀ MẤT MỘT CHÚT ĐỂ ĐƯỢC CẢ THIÊN ĐÀNG

Tác giả: 
Anmai, CSsR
 
Nếu kẻ nào làm cớ vấp phạm cho một trong những kẻ bé mọn có lòng tin Thầy, thà buộc thớt cối xay vào cổ người ấy mà xô xuống biển thì hơn.
 Không dừng lại ở đó, Chúa Giê su còn nói : "Nếu tay con nên dịp tội cho con, hãy chặt tay đó đi: thà con mất một tay mà được vào cõi sống, còn hơn là có đủ hai tay mà phải vào hoả ngục, trong lửa không hề tắt. Và nếu chân con làm dịp tội cho con, hãy chặt chân đó đi: thà con mất một chân mà được vào cõi sống, còn hơn là có đủ hai chân mà phải ném xuống hoả ngục. Và nếu mắt con làm dịp tội cho con, hãy móc mắt đó đi, thà con còn một mắt mà vào nước Thiên Chúa, còn hơn là có đủ hai mắt mà phải ném xuống hoả ngục, nơi mà dòi bọ rúc rỉa nó không hề chết và lửa không hề tắt".
 Nghe xong thấy rợn cả người. Nếu xét như thế, như những lời Chúa nói đó thì lên Thiên Đàng chắc toàn là mù mắt, cụt tay hay cụt chân …
 Có lẽ không dừng lại để hiểu những lời đó nhưng phải đi xa hơn rằng ở Thiên Đàng, là nơi đầy tình yêu thương chứ không còn hận thù, không con ghen ghét, không còn đố kỵ, không còn vấp phạm nữa.

ĐÔI DÒNG SUY TƯ

Tác giả: 
Lương Văn Liêm


NĂM THÁNH ĐỨC TIN tháng 10/2012 - 11/2013
ĐÔI DÒNG SUY TƯ

Theo thống kê ngày 31/12/2010 của Bộ Loan Báo Tin Mừng trực thuộc tòa thánh Vatican, số lượng người tin nhận vào Thiên Chúa, vào Đức Kitô trên dưới 2 tỷ bao gồm Công Giáo, Anh Giáo, Chính Thống Giáo và các phái Tin Lành đang cùng sinh sống và làm việc với trên dưới 7 tỷ người trên toàn thế giới. Riêng người Công Giáo khoảng 1,2 tỷ người trải rộng khắp năm châu lục. Một con số thật khiêm tốn so với tổng dân số thế giới.

Tuy chỉ chiếm phần trăm nhỏ bé, nhưng có một điều lạ lùng, vì từ sau khi Đức Kitô về trời ngự bên hữu Chúa Cha, còn lại 11 môn đệ thân tín đồng mang tâm trạng lo âu, sợ sệt và cả thất vọng, chán chường. Thời Công Vụ Tông Đồ, tức thời Giáo Hội sơ khai được bổ sung một người thay thế vị trí của Giuđa Ítcariốt (kẻ bán Chúa) nâng tổng số lên 12 người (x.Cv.1,1-26 ). Trong số 12 con người đó, đại đa số là những người ít học, nghề nghiệp bình dị. Ấy thế mà từ 12 con người bình dị và tầm thường đó đã gieo vãi hạt giống Đức Tin, quảng bá Tin Mừng Phục Sinh của Đức Kitô, khởi đi từ Giêrusalem rồi lan tỏa ra khắp bốn bể năm châu. Khi nhắc tới 12 con người bình dị, tầm thường đó, người thời nay thường nói về họ: “12 con người làm thay đổi cái nhìn, cách nghĩ của thế giới”. Quả là diệu kỳ!

12 con người đó là ai? Xin thưa, là những con người đã được Thiên Chúa mời gọi, dạy dỗ, huấn luyện ngang qua Đức Kitô, được cùng ăn, cùng ở, cùng làm việc với Đức Kitô, cùng chứng kiến tất cả những gì liên quan đến Đức Kitô, khi Ngài mặc lấy kiếp phàm nhân, ngoại trừ tội lỗi (x.Lc.6,12-16). Giáo hội dạy ta gọi 12 vị ấy là các thánh Tông Đồ. Sau khi Đức Kitô Phục Sinh, về trời, nhờ ân sủng và quyền năng của Chúa Thánh Thần, các ngài đã gầy dựng lên gia đình Giáo Hội. Ngày nay ta thường gọi là Giáo Hội Công Giáo Tông Truyền.

Nhiệm vụ chính yếu của 12 thánh Tông Đồ là rao giảng Tin Mừng, gieo hạt giống Đức Tin, hướng dẫn, mời gọi mọi người tin nhận Đức Kitô. Ngài vừa là Thiên Chúa, vừa là người thật, Ngài đã xuống trần mặc lấy thân phận con người nhân loại, cùng ăn, cùng ở, cùng “đồng cam cộng khổ” với con người nhân loại; Ngài hằng dạy dỗ, an ủi, nâng đỡ những ai cùng khổ; mặc khải hồng ân Cứu Độ; Ngài đã tự hiến để trở thành của ăn nuôi sống tinh thần, trở thành của lễ đền tội cho con người nhân loại. Đặc biệt, Ngài đã dùng cái chết và sự Phục Sinh để cứu độ, khơi nguồn hy vọng, nguồn sống mới cho toàn nhân loại và dẫn đưa mọi người về Vương Quốc bất diệt.

Là người Kitô hữu, người Công Giáo, ta tự hào và hãnh diện về các thánh Tông Đồ. Ta cảm ơn các ngài vì nhờ sự hy sinh, dấn thân của các ngài mà ta được Thiên Chúa ân ban cho ta niềm tin vào Thiên Chúa, tin vào Đức Kitô, tin vào Giáo Hội. Đó là ơn Đức Tin, Đức Tin đó ta thường tuyên xưng mỗi khi đọc kinh Tin Kính.

Bước vào tháng Mân Côi, tháng mà mọi người tín hữu Công Giáo hướng về Mẹ Maria qua tràng chuỗi Mân Côi. Tháng Mân Côi năm 2012 cũng là tháng khởi đầu toàn thể Giáo Hội bước vào năm thánh Đức Tin. Theo ước nguyện và lời mời gọi của Đức Thánh Cha Bênêđíctô thứ XVI và của toàn Giáo Hội: “Mọi thành phần dân Chúa nhìn lại hành trình Đức Tin của mình giữa thời đại hôm nay. Nhìn lại sứ vụ, nhiệm vụ loan báo Tin Mừng và tìm ra phương thế hữu hiệu nhất trong việc vun trồng và tuyên xưng niềm tin của mình vào Đức Kitô giữa lòng thế giới”. Giờ ta dừng lại đôi chút để nhìn lại đời sống Đức Tin dưới sự soi dẫn của Chúa Thánh Thần. Qua đó ta cùng với nhau sống Năm Thánh như lòng Chúa ước mong.

Đức Tin là gì, từ đâu ta có? Đức Tin đem lại cho ta điều gì? Ta phải sống Đức Tin ra sao? Xin thưa:

NẠN ĐỘC QUYỀN

NẠN ĐỘC QUYỀN
(Chúa Nhật XXVI TN B)
Độc quyền kinh doanh sản xuất, độc quyền phân phối, buôn bán, độc quyền lãnh đạo đất nước, độc quyền làm việc thiện, độc quyền phụ trách công tác giáo dục…Con người xưa lẫn nay đều dễ vướng vào chước cám dỗ độc quyền. Khi đã nắm độc quyền dù ở lãnh vực nào đi nữa thì vị thế, vai trò của chúng ta là như bất khả xâm phạm, chưa kể trong nhiều lãnh vực, khi đã được độc quyền thì lợi ích của chúng ta luôn được bảo đảm. Đằng sau những thứ độc quyền ấy, có một thứ độc quyền chủ yếu chi phối tất cả, đó là độc quyền chân lý, nghĩa là chỉ riêng mình ta mới đúng và như thế những ai khác ta hay ngược với ta đều là sai lạc.
Xưa dân do Thái đúc con bò vàng trong hoang địa không phải là muốn bỏ Thiên Chúa để tôn thờ sản phẩm do tay mình làm nên. Nhưng thực ra họ muốn làm một cái bệ, cái ngai bằng hình con bò để Thiên Chúa ngự. Từ đây khi họ đem cái ngai hình con bò ấy đi đâu thì buộc Thiên Chúa phải đi theo đấy. Thế là họ đã nắm được Thiên Chúa, thần của các thần, chúa của các chúa, nghĩa là họ đã độc quyền được Đấng toàn năng.
Cám dỗ độc quyền còn thể hiện nơi các sinh hoạt của con người dưới nhiều hình thức như thuốc gia truyền, môn võ bí truyền, nhãn hiệu, thương hiệu, bằng sáng chế, phát minh… Có nhiều thứ độc quyền xem ra hữu lý nhằm để bảo vệ quyền lợi nhà sản xuất, quyền tác giả…Tuy nhiên từ việc bảo vệ những quyền lợi chính đáng người ta cũng dễ dàng bị cám dỗ ganh tương đố kỵ và tìm cách loại trừ những ai có quyền lợi tương đồng như mình bằng nhiều hình thức.
Khi Đức Chúa ban Thần khí cho cả những người không đến Lều Hội Ngộ, Giosuê đã xin Môsê ngăn cấm họ. Giosuê đã ngỡ ngàng trước câu trả lời Môsê: “Anh ghen dùm tôi à? Phải chi Đức Chúa ban Thần khí của Người trên toàn dân của Người để họ đều là ngôn sứ !” (Ds 11,29). Chắc chắn Môsê muốn nhắc bảo Giosuê rằng chớ nên độc quyền ân ban của Đức Chúa. Thần Khí Thiên Chúa luôn tự do như gió trời, muốn thổi đâu thì thổi (x.Ga 3,8).
Người hành xử bằng sự độc đoán, độc quyền, chuyên chế vốn thường canh cánh trong lòng nỗi lo sợ kẻ khác tranh quyền, tranh lợi. Nguyên việc người ta như mình hay ngang hàng với mình họ cũng không chịu nỗi huống là qua mặt mình hay hơn mình. Lòng ganh tương, đố kỵ xui khiến chúng ta tìm đủ lý do, đủ mọi cách thế để kìm hãm tha nhân, dìm kẻ khác xuống hoặc ít ra là ngăn cản không cho người ta phát triển hay tiến lên. Thánh Giacôbê khẳng định “ Ở đâu có ganh tương và tranh chấp, ở đấy có xáo trộn và đủ mọi thứ xấu xa” (Gc 3,16). Điều xấu xa, tồi tệ nhất đó là cả người ganh tương và người bị đố kỵ, cả hai đều bị hạn chế phát triển và khó có thể làm được sự gì tốt đẹp cách đúng nghĩa.
“Thưa Thầy, chúng con thấy có người lấy danh Thầy mà trừ quỷ. Chúng con đã cố ngăn cản, vì người ấy không theo chúng ta” (Mc 9,38). Ngài Gioan nêu một lý do xem ra có phần hữu lý. Nhưng đằng sau hai từ chúng ta, không biết thầy Giêsu có được bao nhiêu phần, nhưng phần của tập thể nhóm Mười Hai và cách riêng phần của ngài Gioan thì không nhỏ. Ẩn sâu dưới sự độc quyền chính là sự kiêu ngạo, tham danh, hám lợi. Chỉ có ta hay phe nhóm chúng ta mới là duy nhất đúng, vì thế chỉ có ta hay phe ta mới có quyền giáo dục, mới có quyền lãnh đạo… và rồi chỉ có ta, phe ta mới được hưởng lợi lộc và được tôn vinh. Đã từng có thời, Kitô hữu chúng ta cũng rơi tình trạng độc quyền chân lý. Chỉ có chúng ta, người Công Giáo mới nắm được sự thật, còn ngoài ra đều là tà đạo hay lạc đạo. Hậu quả của thái độ độc tôn, độc quyền thật đáng ghê sợ mà lịch sử đã minh chứng mà đáng kể là những cuộc chiến tranh, những sự đàn áp bất công, loại trừ tha nhân cách này cách khác… Đã sám hối và thú lỗi cách minh nhiên, thì chúng tin chắc rằng trong tương lai sẽ chẳng còn xuất hiện những bước chân của đoàn quân thập tự hay các phiên tòa xử người dị giáo.
Biết rằng muốn được hạnh phúc đích thực và trường tồn thì phải qua Chúa Kitô, vì không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Người, Đấng là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống (x.Ga 14,6). Thế mà Chúa Giêsu đã nói với Gioan: “Ai không chống lại chúng ta là ủng hộ chúng ta” (Mc 9,40). Lời khẳng định của Người giúp ta xác quyết rằng cho dù chân lý là duy nhất nhưng vẫn có đó nhiều ngõ lối để tiếp cận. Hạnh phúc Nước Trời chỉ có một, nhưng Thiên Chúa có nhiều cách thế để ban chính mình cho nhân loại mọi thời và mọi nơi, trong mọi hoàn cảnh. Chúa Giêsu trong chuyện dụ ngôn ngày thế mạt đã minh họa sự thật này. Ngay cả những người tự nhận là khi sinh thời đâu có biết Người, thế mà họ cũng “ủng hộ” Người, nghĩa là tiếp bước theo Người và sống cho Người, để rồi đáng được hưởng phúc muôn đời (x.Mt 25, 31-46).
“Xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ” (Mt 6,13). Một trong những chước cám dỗ mà ta cần xin Chúa cứu đỡ, đó là mặc cảm tự tôn. Tự tôn là một hình thái của kiêu ngạo. Khi mặc cảm tự tôn được hổ trợ bằng chút thế, chút lực thì người ta sẽ tìm cách giữ độc quyền trong hành động và sẽ độc đoán trong phán quyết. Độc quyền, độc đoán là một lối sống, một cung cách hành xử của kẻ độc tài và hệ quả tất yếu là những hành vi độc ác. “Xin cứu chúng con cho khỏi sự dữ”. Lịch sử cho thấy chưa từng có kẻ độc tài nào đem lại điều tốt đẹp cho con người, cho xã hội, mà toàn là những sự xấu xa, tồi tệ, vì đã là kẻ độc tài thì ít nhiều cũng là người ác độc. Dù rằng vẫn có một vài ý kiến không đồng thuận, nhưng người ta cũng thấy có lý phần nào khi gần đây đã đưa lên phim ảnh để gợi lên sự tương đồng giữa nhà độc tài Hitler với nạn dịch chết người HIV- AIDS.
Xin được lưu ý điều này: cầu nguyện không phải là bắt Chúa làm theo ý chúng ta, nhưng để chúng ta nhận biết ý Chúa mà nỗ lực thực hiện. Nạn “độc quyền” là một trong những nguyên nhân làm cho con người sa ngã và nhân loại sẽ lầm than trong sự băng hoại nhiều phương diện. Ngoài việc cảnh giác và khử trừ  sự độc tôn, độc tài nơi bản thân, thì bạn, tôi, chúng ta cần làm gì để hạn chế và tiến dần đến chỗ loại bỏ những hình thái độc quyền, độc tôn trong Giáo Hội và những cơ chế độc tài phi nhân, bất chính ngoài xã hội? Hãy chặt chúng đi! Hãy móc chúng đi! Đây là mệnh lệnh mang tính sống còn, không chỉ cho bản thân chúng ta mà còn cho những kẻ bé mọn là những người luôn được Thiên Chúa ưu ái.
Lm Giuse Nguyễn Văn Nghĩa – Ban Mê Thuột.
source thanhlinh

26/9/12

Chuỗi Mân Côi và Thánh Đa Minh

Chuỗi Mân Côi và Thánh Đa Minh

Tác giả: 
Trầm Thiên Thu

Chuỗi Mân Côi và Thánh Đa Minh

Tác giả Robert Feeney

Bà Jane ở Aza thánh thiện đến nỗi chiếu sáng như những vì sao trên bầu trời ban đêm. Bà sinh năm 1140, sống ở một lâu đài tại Tây Ban Nha với chồng là Felix, một người được kính trọng với chức hiệp sĩ. Bà là một phụ nữ hay thương người, đầy lòng trắc ẩn với những người kém may mắn, và giúp đỡ vật chất cho người nghèo.

Bà Jane có 2 con trai là Mannes và Anthony, nhưng bà muốn con thêm nhiều con. Một hôm, bà tới tu viện Silos để cầu xin có thêm một con trai nữa, xin Dòng Silos cầu nguyện giúp bà. Một tu sĩ Dòng Đa Minh nói: “Này chị, lời cầu của chị đã được nghe và Thiên Chúa sẽ ban cho chị một người con trai. Người con đó sẽ là tôi tớ vĩ đại của Thiên Chúa và có thể làm nhiều điều phi thường cho Chúa Kitô và Giáo hội”.

Khi tạ ơn, bà Jane đặt tên cho con trai là Dominic (Đa Minh).

Trước khi sinh con, bà Jane đã có giấc mơ tiên tri linh cảm việc giảng thuyết mà thánh Đa Minh, trong hình con chó trắng đen, chạy đi với ngọn đuốc sáng ngậm ở miệng, thắp sáng khắp thế giới. Bà Jane sinh bé trai Đa Minh tại Calaroga, thuộc Old Castile, năm 1170. Khi Đa Minh được rửa tội tại nhà thờ xứ, mẹ đỡ đầu của ngài cũng thấy ánh sáng chói lọi, nhìn như ngôi sao, trên lông mày của bé Đa Minh. Lúc đó Đa Minh được tiền định là một luồng sáng, một người sẽ soi sáng những người ở trong bóng tối.

Thánh Đa Minh được trông mong nhiều, nhưng ngài không làm thất vọng. Ngài là một thanh niên thông minh, vui vẻ, có chiều cao trung bình, điển trai, diện mạo khá hồng hào, có tiếng nói ấm và vang. Ngài thừa hưởng ở người mẹ lòng súng kính Đức Mẹ, biết giá trị của việc kết hợp việc cầu nguyện bằng lời và bằng tâm linh, nghe biết những câu chuyện về cuộc đời Chúa Giêsu mà ngài biết đó là những mầu nhiệm, và ngài sẽ rao giảng.

Thánh Đa Minh tận hiến cho Thiên Chúa, trở thành linh mục và phục vụ 9 năm ở Osma, sống theo tu luật thánh Augustinô. Có lòng trắc ẩn trước nỗi đau khổ của người khác, ngài cầu nguyện và khóc thương những người tội lỗi và những người đau khổ. Ngài được nhiều người yêu mến và kính trọng.

Năm 1203, lúc 33 tuổi, ngài rời Osma đi thành phố Fanjeaux thuộc vùng Languedoc, miền Nam Pháp quốc, tại đây ngài giảng đạo gần 13 năm. Trong những hành trình tông đồ, ngài thường dừng lại để cầu nguyện ở Nguyện đường Maria ở Prouille, một làng nhỏ nằm giữa Fanjeaux và Montreal, không xa núi Pyrenees.

Công việc của ngài không hề dễ dàng. Lúc đó, Pháp quốc bị tà thuyết An-bi-gen (*) đe dọa. Những người theo tà thuyết này cho rằng sự sống trên trái đất là công việc của ma quỷ. Niềm tin này sản sinh một nền văn hóa sự chết khủng khiếp. Những người theo tà thuyết này từ bỏ tính thánh thiện của hôn nhân và sự sinh sản con cái. Việc tự tử được khen ngợi vì nó chấm dứt vấn đề hiện hữu. Những người theo tà thuyết này hoàn toàn bác bỏ các giáo huấn của Giáo hội, kể cả mầu nhiệm Nhập thể.

Mọi thứ có vẻ không suôn sẻ, khi thánh Đa Minh cầu nguyện và khóc ở Nguyện đường Đức Maria năm 1208, ngài than thở với Đức Mẹ về việc thiếu kết quả của việc rao giảng cho những người theo tà thuyết An-bi-gen. Đang lúc đó thì Đức Mẹ hiện ra với ngài.

Đức Mẹ nói: “Đừng lo, đến nay con đã đạt được một ít kết quả như vậy nhờ sức lao động của con. Con phải dùng kết quả đó trên vùng đất khô cằn, chưa được tưới bằng sương hồng ân. Khi Thiên Chúa muốn canh tân bộ mặt trái đất, Ngài sẽ bắt đầu bằng cách cho mưa tuôn sự chào đón của thiên thần (rain of the Angelic Salutation). Hãy truyền bá Chuỗi Mân Côi gồm 150 câu chào của sứ thần và 15 kinh Lạy Cha, con sẽ bội thu”.

Thánh Đa Minh không có thời gian. Theo mệnh lệnh của Đức Mẹ, ngài bắt đầu truyền bá Chuỗi Mân Côi, bắt đầu từ Toulouse, một thành phố không xa Prouille. Theo ghi chép của thánh Louis Montfort, một nhà truyền giáo người Pháp hồi thế kỷ 18, thánh Đa Minh đã tới nhà thờ, nơi các thiên thần rung chuông mời gọi mọi người. Khi thánh Đa Minh rao giảng, Thiên Chúa đã hỗ trợ: Trái đất rung chuyển, mặt trời tối sầm, sấm chớp dữ dội. Hầu như cả dân thành Toulouse đều bỏ niềm tin lầm lạc và bắt đầu sống đời Kitô hữu.

Diệt trừ gương xấu


(Suy niệm Tin Mừng Mác cô (9, 38-48) trích đọc vào Chúa Nhật 26 thường niên)

Gương xấu lây lan nhanh như bệnh dịch, bùng phát mạnh như cháy rừng. Nguy cơ lây nhiễm cao đến nỗi người ta thường nói: gần mực ắt phải đen cũng như gần đèn tất phải sáng.

Gương xấu ảnh hưởng rộng rãi lên những người chung quanh y như men trong bột. Chỉ cần một nhúm men nhỏ cũng đủ sức làm dậy lên cả một thúng bột lớn.

Chúa Giê-su xem thái độ giả dối của những người biệt phái cũng như tâm địa độc ác của vua Hê-rô-đê là những thứ men độc hại có thể khiến cho những người chung quanh bị tiêm nhiễm y như men ảnh hưởng lên bột nên Người cảnh báo các môn đệ phải đề phòng: “Anh em phải coi chừng men biệt phái và men Hê-rô-đê” (Mc 8, 15).

23/9/12

“Đời tôi sa mạc, ôi sa mạc,”

Tác giả: 
Mai Tá
Suy niệm Lời Ngài vào Chúa Nhật thứ 26 Thường Niên Năm B 30.9.2012
 
 
“Đời tôi sa mạc, ôi sa mạc,”
“Hoa hết thơm rồi, rượu hết say”
(dẫn từ thơ Nguyễn Bính)
 
 
Mc 9: 38-43, 45, 47-48
  Mới có thế, mà sao nhà thơ đã than đời sa mạc, những gió lộng? Rất nhiều thời, nhà Đạo mình nào đã sầu bi chỉ một đời như các thánh hằng khẳng định ở bài đọc, rất hôm nay.

Bài đọc 1 hôm nay, sách Dân Số kể về trường hợp người khách lạ có nhắc đến Giavê Thiên Chúa, nhưng lại không thuộc giống giòng Do thái Chúa đã chọn. Cũng vậy, trình thuật thánh Máccô nay kể về đồ đệ phản đối Thày về người khách lạ không cùng nhóm môn đồ của Chúa, vẫn thành công kình chống ác thần, để khi hỏi Thày chuyện này, đã được biết: “Ai không chống ta là ủng hộ ta.”(Mc 9: 9-10)
  Nhờ có Tin Mừng, ta mới biết Chúa là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống. Và, ta tin Hội-thánh là chốn miền qua đó ta lĩnh nhận Lời Ngài, cả đến bí tích và cuộc sống của Chúa nữa. Tuy nhiên, những ai không gia nhập Hội thánh hoặc không tin vào Hội thánh, sẽ ra sao? Ơn cứu độ có sẻ san cho người ngoài thánh hội không? Ai không biết đến Tin Mừng vì thất học, hoặc vì sống ở vùng xa xôi hẻo lánh, và những người tuy nắm rõ mọi sự nhưng không tin vào Hội rất thánh thì sao? Họ, có được cứu độ không?
 
  Thánh Âu Tinh xưa có nói: “Ta biết Hội thánh Chúa hiện thời ở đâu, nhưng lại không rõ nơi nào Hội thánh không hiện diện. Trên tàu ông Nô-ê có nhiều thú vật xin tị nạn, có loài chẳng thể nào thích nghi được với lối sống ở trên tàu, nhưng vẫn được cứu. Nơi giòng chảy bên mạn tàu, mọi loài cá đều sống rất tốt, tuy không tị nạn trên tàu Nô-ê và vẫn sống ngoài kế hoạch của Chúa khi Ngài dựng vũ trụ.”
Thật sự thì, Chúa yêu thương hết mọi loài, không trừ một ai. Chẳng ai bị rơi rớt sống bên ngoài con tim của Ngài hết. Chúa muốn mọi loài đều được cứu. Chính Ngài đã cho đi chính mình Ngài ngõ hầu mọi loài đều ở vào danh sách những kẻ được cứu độ. Và, Thần Khí Ngài vẫn quanh quẩn ở với mọi người, chứ không chỉ những người có chân trong Hội thánh, mà thôi. Công Đồng Vatican 2 dạy ta biết tôn trọng tự do của mọi người. Và, ta được khuyên dạy hãy thương yêu hết mọi người; bởi, có thể họ cũng sẽ là những người giúp ta đến với Chúa, rất mai sau. Nói như thế, không có nghĩa bảo: tôn giáo nào cũng như tôn giáo nào. Tức, cũng ngang bằng và giống nhau. Nhưng, Hội thánh Chúa, mới là đường chính dẫn đến Chúa, tức con đường Chúa tặng ban ơn lành cứu rỗi để ta san sẻ cho mọi dân.
 
Thiên Chúa không ngừng tỏ cho biết Ngài là Đấng Toàn Năng Toàn Thiện với mọi loài. Riêng loài người, được thụ hưởng cái-gọi-là “Nhân chi sơ tính bản thiện” từ Đức Chúa, nên đó còn là bằng chứng nói lên việc Chúa là Đấng đối xứ tốt với mọi người. Mọi loài. Người Samaritanô nhân hậu khi xưa dám cứu giúp người bị nạn bên đuờng, là ví dụ cụ thể, để ta nhận ra lòng nhân lành của Đức Chúa, nơi mọi người. Và, Chúa thực hiện “tính bản thiện” cho con người còn là bằng cứ chứng minh cho mọi người thấy Ngài vẫn hiện diện nơi con người. Ở thế gian.
 
Trình thuật hôm nay, rõ ràng mô tả Chúa không nói: “Ai không cộng tác với ta là chống ta”, nhưng Ngài bảo: “Ai không chống ta tức ở với ta.” Vế đầu là chuyện mơ hồ, hoang tưởng. Vế sau, vượt thắng sự thờ ơ, ơ hờ và hãi sợ mọi người khác. Vì hãi sợ nên con người mới để nó xâm nhập đầu óc mình, để rồi mới lật ngược lập trường sống cá thể để cương quyết sống hài hoà với hết mọi người, bất kể người đó là ai? Sống thế nào? Họ có tử tế, dễ thương không? Và, việc cuối cùng dành cho mọi người là: mình có chọn sự hoang tưởng hoặc cải biến chính mình cách chín chắn, yêu thương không? Đó là phương cách giúp ta trở nên giống con trẻ, như Tin Mừng hằng khích lệ.
 
Tuy thế, có người vẫn hỏi: là gì đi nữa, sống hoang tưởng hay có cải biến là sống ra sao, suốt một ngày? Cái đó còn tuỳ. Tuỳ người đi Đạo. Nhưng, câu trả lời có lẽ sẽ là: phải sống giản đơn, thuần thành, hiện thực. Không bận tâm đến những gì trừu tượng, đôi khi cũng lại hoang tưởng. Đừng cho rằng: cuộc sống là của chính mình, cho mình chứ không cho ai khác. Đừng mang trong người chỉ mỗi ảnh hình về chính mình hoặc về cung cách do mình tạo ra, cho cuộc sống. Đừng coi đó như hình thức “linh đạo” do mình sáng tạo, để mà sống.
 
Đã nhiều lần, người đi Đạo cũng đã nghe biết về thế giới cổ xưa có nền văn hoá Kitô-giáo, vẫn rất đẹp. Nhưng, đó không phải là con người mình. Cũng có người đi Đạo khác lại nghĩ rằng sự khôn ngoan nơi con người lan toả khắp mọi nơi; nó xâm nhập vào ảnh hình, ngẫu tượng, hình hài của những thời điểm rất khác biệt. Có người cứ liên tưởng về thế giới của thiền hành, không vọng tưởng, chẳng suy tư. Họ chỉ coi trọng tương quan với người khác, quyết xây dựng một thế giới khác thường, đặc biệt thôi.
 
Có người lại lập ra cho mình cung cách sống rất khác thường để rồi sủng ái, mến mộ đến độ nó trở thành hjữu thể, rất dị biệt. Cũng chẳng nên phẩm bình tư duy và cung cách sống của bất cứ ai. Chẳng nên đặt khung hình để nhốt mình ở đó, mà sinh sống. Bởi tất cả vẫn ra như mù mờ, mới mẻ, đáng ta kinh ngạc. Đôi lúc có hơi nghiêm túc, nữa. Thế nên, cũng đừng quá nghiêm khắc với chính mình đến độ tự dẫn mình vào chốn tối mù, khó khăn, hoang tưởng. Nói như trình thuật thánh Máccô là nhủ rằng: hãy trở nên như con trẻ; hoặc như lông măng bay bổng qua hơi thở của Thiên Chúa.      
  
Khi biết rằng mình cũng lệ thuộc vào người khác. Cũng lĩnh nhận rất nhiều thứ, từ người khác, nên hãy cảm tạ họ. Và, hãy chỉ sống đời giản đơn như họ đang sống. Hãy vui hưởng cuộc sống giản đơn, như mọi người. Dù đôi lúc, mình cũng chẳng tin vào điều người nói về những điều họ tin tưởng. Trái lại, hãy cứ sống đơn sơ kiểu con trẻ, như hiện tại. Và, đừng bao giờ đặt nặng chuyện người khác có tin hay không vào mọi điều. Bởi khi sống đời giản đơn, rồi cũng sẽ nhận ra rằng có khi tính nghiêm nghị đến chết người cũng ảnh hưởng lên cuộc đời của chính mình. Dù, tính nghiêm túc ấy là do người của Hội thánh mang đến.
 
Sống nghiêm túc như người của Hội thánh, chưa hẳn là trở nên như con trẻ, theo đúng nghĩa. Bởi thế nên, cũng đừng rập khuôn đeo đuổi thuyết lý hoặc linh đạo kiểu “trẻ con”. Cũng đừng tìm cách sống ấu trĩ. Bởi, chẳng có ai cần phải làm như thế mới gọi là sống giản đơn. Tuy nhiên, nơi phần thâm sâu của mỗi người, vẫn còn đó tính “trẻ con”, rất ích kỷ. Thế nên, có lẽ cũng đừng tìm hiểu xem phần thâm sâu bên trong người mình là gì. Trong đời người, vẫn có người từng làm những chuyện như thế.
 
Có điều lạ, là: cả đến những người luôn tìm cách quan-trọng hoá, bi-đát-hoá mọi vấn đề trong đời, nhưng lại quên đi mỗi chuyện vui sống đời giản đơn với mọi người. Có sống giản đơn, mới thấy mọi chuyện trong đời đâu có gì cần phải ầm ĩ, bi đát đến như thế.  Chính vì vậy, cũng nên cười khẩy vào tất cả mọi sự, mọi chuyện tưởng chừng như ghê gớm ở trong đời.
Điều đưa ta trở về với sự thể biến cải khỏi sự vu vơ, mơ hồ, hoang tưởng ta đang suy và tưởng. Một sự thực rất dễ thấy, là: đừng quá ưu tư tạo cho mình tình huống “rối beng” để rồi không thể trở nên như con trẻ dám cười khẩy vào mọi sự. Trong lúc người lớn cứ tìm cách giáo dục con trẻ biết cách sống, thì trẻ con lại tìm cách tỏ cho người lớn biết cách để cười. Cười với hết mọi chuyện. Giả như, người người cứ ăn mặc quần áo với sắc mầu loè loẹt, không xứng hợp với tuổi tác, hoặc con người mình mà lại coi đó là chuyện tốt lành, há đó không phải là chuyện tiếu lâm chay/mặn quá đáng sao?
  Trong kiếm tìm sự giản đơn để sống, cũng nên ngâm thêm lời thơ trên, rằng:
 
            “Đời tôi sa mạc, ôi sa mạc!
            Hoa hết thơm rồi, rượu hết say.
            Trăm sầu nghìn tủi, mình tôi chịu.
            Ba bốn năm rồi, nmăm sáu năm.”
            (Nguyễn Bính – Hoa Với Rượu)
 
Hoa rượu đời người, đâu sa mạc? Sa mạc đời, chỉ nơi nguời cứ đi tìm sự/vật rất khó để sống, có thế thôi. Hãy sống giản đơn như con trẻ, rồi sẽ vui vầy một đời, như Chúa dạy. Ngài dạy, ở nơi Tin Mừng rải khắp muôn nơi. Rất mọi thời.   
  Lm Nguyễn Đức Vinh Sanh
Mai Tá phỏng dịch

Nhạc ca ngợi Chúa bằng Powerpoint

(KTCN GX Cho Quan) 
Trọn bộ một đĩa CD powerpoint Ca Ngợi Chúa rất hay (full),
Tải về khoảng 570MB (Phải tải hết 6 phần) 

Gồm 6 phần: mỗi phần là một file rar : 97MB
Phần 1 https://www.kleii.com/f/505e765f47700a5e14000018

22/9/12

Kết thúc lớp KTCN Gx Chợ Quán Khóa VII

(KTCN ) 16/9/2012


Lớp KTCN, đã kết thúc một cách tốt đẹp. Tạ ơn Cha

Sau đây có vài hình chụp lưu niệm một số nơi


Sau đó cô: Tê Rê Sa Nguyen Ngoc Thu (người hướng dẫn), đọc lời cảm ơn đến Lm Anton Le Ngoc Thanh đã hướng dẫn 10 ngày tĩnh tâm
After Mrs  Theresa Ngoc Thu Nguyen (Leader Group), speak thank to Priest Anton Ngoc Thanh Le has guided retreats 10days


 Và có món quà nho nhỏ gởi cho Lm Anton Thanh


Dù đường xá xa sôi (cách Sài Gòn hơn 100km) , nhưng nhóm Phương Lâm đã đến đầy đủ không vắng buổi nào.


 
hinh em Thao Gia Kiem

hinh em Thao Gia Kiem



còn nhiều nhóm khác ở xa đến như Gia Kiệm, Dầu Dây, Quang Tâm, Kẻ Sặt, Hố Nai, Biên Hòa, mà mình chưa thể đưa hết ở đây được, mong các bạn thông cảm.
 ------------------------------------------o0o ------------------------------------------

Thứ 5, 20/9/2012
Tiệc liên hoan

Tiec

Tiec


hinh em Thao Gia Kiem

hinh em Thao Gia Kiem


KTCN


Nhom Truong

Quan 8

Xin tình yêu


VRNs(21.09.2012) – Không biết từ bao giờ, con người đã có nhu cầu danh vọng. Đó chính là nhu cầu khẳng định vị thế trong xã hội. Trong bất cứ thời đại nào, người ta cũng tranh giành địa vị, quyền lực. Muốn có quyền lực, phải có địa vị. Địa vị càng cao, quyền lực càng nhiều và khả năng hưởng thụ càng lớn.
            Chính vì mối lợi của địa vị mang lại quá cao, mà con người không ngần ngại chém giết lẫn nhau để có được địa vị. Người ta còn chẳng từ hủy hoại nhân phẩm, tính mạng của người khác để có được địa vị. Cũng vì địa vị mà bao người đã thiệt mạng, nước mắt, máu chảy, đầu rơi không thiếu…
            Cũng vậy, các môn đệ trong nhóm 12 mang trong mình thao thức về quyền lực. Không thể cá mè một lứa như nhau. Ai cũng cho mình quyền có được địa vị cao hơn, lớn hơn người khác. Họ bàn bạc, tranh luận để tìm ra người lớn hơn cả. Hiểu được ray rứt đó, Đức Giêsu đã khẳng định: “Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người.” (Mc 9, 35)
            Phải chăng giáo lý của Ngài nghịch lý quá, không thể chấp nhận được? Có bao giờ người trên hết, người lón hơn cả lại phải phục vụ kẻ thấp kém hơn mình? Hoàn toàn trái ngược với định chế xã hội loài người. Người làm lớn là người được ra lệnh, được sai bảo, cung phụng, làm sao có thể trở nên người rốt hết và phục vụ mọi người. Có lẽ là vậy, có lẽ vì đạo lý của Đức Giêsu trái ngược với tham vọng nhân loại, cho nên tìm mãi không ra, kiếm hoài không thấy, những người làm lớn thực sự trong mọi thời đại, mọi tổ chức.
            Chẳng phải Đức Giêsu đã giải mã cho nhu cầu danh vọng của nhân loại? Ngài đã chỉ cho con người cách thức trở nên người đứng đầu, người có danh vọng, địa vị. Chỉ cần yêu thương và phục vụ, như thế đã đủ, như thế đã trở nên người cao trọng nhất.
            Có lẽ vị thế cao trọng nhất trong nước trời không phù hợp với ước muốn xã hội loài người cho nên nhân loại khó có thể thực hành được điều Đức Giêsu dạy bảo. Đòi hỏi của Ngài hoàn toàn trái ngược với những điều kiện xã hội. Muốn làm cao, làm lớn hà tất phải có bằng cấp, địa vị, tri thức. Không ai có thể trao phó vận mạng đất nước, hay tổ chức xã hội cho một người kém hiểu biết. Đức Giêsu không hề loại bỏ những yếu tố cần đó, nhưng Ngài đòi hỏi cao hơn, ngoài những kiến thức, tài năng cần có, thì trên hết phải là người có đức, là người khiêm nhường, phục vụ, phải tự hạ mình, quên mình sống cho người khác, sống vì người khác.
            Ai có thể làm được như Chúa? Ai có thể sống được như Ngài? Người ta cần khẳng định mình không hết, có đâu đi tự hạ bản thân, làm cho mình trở nên bé nhỏ đi, tan biến đi, mờ nhạt đi, làm những việc tầm thường bé nhỏ, phục vụ người khác như vậy?
            Phục vụ là việc dành riêng cho người giúp việc, người làm, người tôi tớ, nô lệ, Đằng này là chủ, là người quyền cao chức trọng, sao có thể đi phục vụ người? Mọi chuyện đều có thể, chỉ cần có tình yêu thương, chỉ cần có lòng bác ái. Đức Giêsu trong thân phận làThiên Chúa, là Đấng tạo thành trời đất, quyền uy vô song, nhưng Ngài đã từ bỏ tất cả, địa vị cao sang của mình, đến để phục vụ, và dạy con người phải biết yêu thương, phục vụ nhau.
            Phục vụ mà Đức Giê su cần, chính là phục vụ vô điều kiện. “Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy.” (Mc 9,37a) Trẻ em, có lẽ là người có địa vị thấp kém nhất trong xã hội, vì tuổi nhỏ, sự hiểu biết còn non nớt nên chưa có vị thế, chẳng ai dám trao trọng trách, những công việc lớn cho trẻ nhỏ cả. Thế nên, đi đến đâu, trẻ em cũng thường bị coi thường, không tôn trọng. Phục vụ người quyền cao chức trọng cũng là điều dễ hiểu, đương nhiên trong xã hội đương đại, nhưng phục vụ và đón tiếp một em nhỏ, một người thấp kém thì không hẳn dễ được con người chấp nhận. Đức Giêsu dạy các môn đệ, đã muốn làm lớn thì phải đón tiếp, phục vụ mọi người cách vô điều kiện, không được phân biệt, không được tính toán, so đo, phải cho đi, cho đi vô điều kiện là vậy.
            “Hòn đất ném đi, hòn chì ném lại”, “Có qua có lại mới toại lòng nhau”… là những câu thành ngữ ngay trên môi miệng cha ông ta, đã hằn sâu trong tâm thức nhân loại như một quy luật tất yếu. Khó lắm, để có thể khiến con người biết yêu thương phục vụ lẫn nhau. Nhu cầu muốn phục vụ thì ít nhưng nhu cầu muốn được phục vụ thì nhiều. Thời đại hôm nay là thời đại của được phục vụ. Chỉ cần có tiền, là có phục vụ, thay vì cần tình yêu và lòng mến.
            Lạy Chúa, trước khi dạy môn đệ tinh thần phục vụ, đích thân Ngài đã phục vụ, đã trở nên rốt hết, trở nên thấp hèn để yêu thương, phục vụ và Ngài đã phục vụ đến cùng, để cho con sự sống. Mang thân phận con người, không thiếu lúc con băn khoăn, thao thức, khát khao về quyền lực, địa vị… để rồi khi thua cuộc, con thất vọng, chán chường. Con quên mất lời dạy bảo của Chúa, con quên mất điều kiện cần của Ngài. Cái địa vị quyền lực con trăn trở không mang lại cho con hạnh phúc vĩnh cửu, nhưng chính tình yêu thương, san sẻ, chia sớt cho những người bé mọn, nghèo đói chung quanh con, chính những hành động ấy mới cho con quyền lực địa vị cao cả không bao giờ hư mất. Cũng đã hết rồi, tham vọng trong con, con cũng chẳng cần quyền lực, địa vị mà làm gì, cái đó cũng có cho con hạnh phúc mãi đâu. Chỉ xin Ngài giúp con biết đón tiếp tha nhân con gặp gỡ hằng ngày như chính Chúa, dù là một người bé mọn, để con được chính Chúa Cha đón nhận, mới là điều con cần thao thức, băn khoăn.

M. Hoàng Thị Thùy Trang

21/9/12

Xin Cho Con Bớt Ganh Tỵ

Tác giả: 
Anmai, CSsR


Chúa Nhật Tuần XXV Mùa Thường Niên Năm B
Kn 2, 12. 17-20; Gc 3, 16 - 4, 3; Mc 9, 29-36

XIN CHO CON BỚT GANH TỴ

Có câu chuyện kể rằng : xưa ơi là xưa, xưa thật là xưa, ở một cái vườn kia, có hai vợ chồng sống thật hạnh phúc. Cứ chiều chiều, được ông chủ vườn đến dạo chơi với hai ông bà. Cùng đi dạo với hai ông bà, cùng thưởng ngoạn vẻ đẹp của khu vườn và đặc biệt, cho hai ông bà thừa hưởng tất cả mọi sự trong khu vườn đó.

Phục Vụ là Ơn Gọi của người Môn Đệ Chúa Kitô

Tác giả: 
Lm Nguyễn Thành Long

Chúa Nhật 25 TN B
Phục Vụ là Ơn Gọi của người Môn Đệ Chúa Kitô

Trên đường đến Capharnaum, Chúa Giêsu đã công khai loan báo cuộc thương khó và phục sinh của Ngài lần thứ 2. Lần này Ngài đi thẳng vào vấn đề chứ không rào đón như lần trước. Thế nhưng trước những lời loan báo ấy, thái độ của các mộ đệ thế nào? Xem ra cả hai lần loan báo của Chúa Giêsu không có tác dụng gì đối với tâm thức của các ông cả, chẳng khác nào “nước đổ đầu vịt”. Theo những gì Tin Mừng thuật lại, ta thấy dường như các ông không hiểu gì hết. Không hiểu, một phần vì các ông không muốn hiểu. Không hiểu, một phần vì các ông vẫn còn bám vào quan niệm về một Đấng Kitô theo kiểu phàm trần.

Mặc dù không hiểu, đúng hơn là “khó hiểu” nhưng các ông lại không dám hỏi. Sống với Thầy gần ba năm rồi, tự dưng hôm nay thấy Thầy “khó gần” quá đỗi. Thế mới hay! Đây cũng là một nghịch lý “khó ưa” nơi các môn đệ. Kỳ thực vì các ông sợ. Sợ điều gì? Sợ hiểu rõ điều các ông không muốn hiểu. Sợ biết rõ sự thật các ông không muốn biết. Và nhất là sợ bị Chúa Giêsu cho “ăn đòn” như thánh Phêrô hôm trước.

Hậu quả là khi khư khư giữ lấy quan niệm về một Đấng Cứu Thế mang tính chính trị, ô-tô-ma-tíc các ông đã sa vào cơn cám dỗ kinh điển của con người: tranh giành địa vị, quyền lực. Trong thâm tâm các ông vẫn luôn nghĩ rằng Chúa Giêsu sẽ làm một cuộc cách mạng lật đổ ách thống trị của Đế Quốc La Mã và tái lập một vương quốc Israel hùng mạnh. Lúc bấy giờ, chắc chắn các ông, chứ không ai khác, sẽ được tân vương Giêsu bổ nhiệm vào 12 chức vụ quan trọng trong điều đình. Vì mang não trạng như thế, nên không lạ gì dọc đường các ông đã “giành ghế” với nhau. Ai sẽ là tể tướng? Ai sẽ là Quân sư? Ai sẽ là Phò mã? v.v... Quả đúng, quyền lực luôn là vấn đề muôn thuở của con người, ngay cả những người đi theo Chúa. Chiến tranh, chia rẽ, xung đột, đau khổ… cũng từ đó mà ra!

20/9/12

Người Làm Lớn

Tác giả: 
Cao Huy Hoàng


NGƯỜI LÀM LỚN
Suy niệm Lời Chúa CN 25 TN B 2012

Trong xã hội loài người, ít ai chọn cái cực khổ, bần hàn, thấp kém. Người ta lo tranh giành cái sung sướng, lợi lộc, vinh hoa. Ai lại thèm khát chức quyền là vì mưu cầu lợi ích quốc gia ? Ai lại ra công tìm cho mình một chiếc ghế ông lớn vì mong muốn làm cho đất nước giàu mạnh ? Ai lại dùng đủ mọi xảo thuật gian tà tranh giành một địa vị quan trọng vì nghĩ đến chuyện ấm no hạnh phúc của toàn dân ?

ĐẠI GIA (CN XXV/TN-B)

Tác giả: 
JM. Lam Thy ĐVD.


ĐẠI GIA (CN XXV/TN-B)

Đức Giê-su và các môn đệ băng qua miền Ga-li-lê một cách âm thầm không cho ai biết. Người muốn tạm gác việc rao giảng Tin Mừng và chữa bệnh cho dân chúng qua một bên, để có thì giờ dạy dỗ các môn đệ, đặc biệt báo cho các ông biết một viễn cảnh sắp xảy ra mà các ông khó có thể hiểu và chấp nhận. Đó là “Con Người sẽ bị nộp vào tay người đời, họ sẽ giết chết Người, và ba ngày sau khi bị giết chết, Người sẽ sống lại.” (Mc 9, 31). Sở dĩ Người làm vậy là có ý giúp các môn đệ chuẩn bị tinh thần, để các ông không quá ngỡ ngàng và thất vọng khi nó xảy ra, mà sẵn sàng đón nhận nó. Đây không phải lần đầu tiên Người nói việc ấy với các môn đệ, Người đã từng nói rõ với các ông trước đó không lâu (“Rồi Người bắt đầu dạy cho các ông biết Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết…” – Mc 8, 31), nhưng lúc đó các ông tỏ ra ngán ngại, không tin rằng Thầy mình – một “Người giảng dạy như một Đấng có thẩm quyền” (Mc 1, 22) – lại có thể phải chịu đau khổ đến như vậy. Thái độ không chấp nhận này biểu lộ rõ rệt nhất ở Phê-rô, khi ông “kéo riêng Người ra và bắt đầu trách Người: "Xin Thiên Chúa thương đừng để Thầy gặp phải chuyện ấy!", khiến  Đức Giê-su quở trách rất nặng lời: "Xa-tan! lui lại đàng sau Thầy! Vì tư tưởng của anh không phải là tư tưởng của Thiên Chúa, mà là của loài người." (Mc 8, 31-33). Chính vì lần trước các ông bị quở trách nặng nề như thế, nên lần này “các ông sợ không dám hỏi lại Người” (Mc 9, 32).

19/9/12

Tam vị Tổng lãnh Thiên thần

Tam vị Tổng lãnh Thiên thần

Đăng bởi pleikly lúc
VRNs (19.09.2012) – AngelFocus – Tên các Tổng lãnh Thiên thần (TLTT) đều có tiếp vĩ ngữ “el”: Michael (Việt ngữ là Micae), Raphael, Gabriel. “El” nghĩa là “trong Thiên Chúa” còn Angel là Thiên thần. Tổng lãnh Thiên thần có thể xuất hiện cùng lúc ở nhiều nơi. Trong các Tổng lãnh Thiên thần có 3 vị “nổi tiếng” là Micae, Raphael, và Gabriel được mô tả trong Kinh thánh. Thế kỷ VIII, Kitô giáo đã biết tôn sùng các Thiên thần. 

Cảm Nhận Ơn Chúa

Cảm Nhận Ơn Chúa
 
 
Trong tất cả chúng ta tôi xin được hỏi nhỏ, có ai là người hạnh phúc nhất trên đời khi có được trong gia đình của mình, bà con hay bạn bè ngoài xã hội, đóng đủ vai trò rất quan trọng trong cuộc đời ngày qua ngày của chúng ta hay không?.  Người đó thưa rất được chúng ta quý nể, mến yêu, và rất tin tưởng.   Vâng, chỉ một người mà thôi! Người ấy có thể là cha hay mẹ, chú bác, hay cô dì; hay ngay cả vợ hoặc chồng.   Người ấy cũng có thể là vị Linh Mục Bạn, Sơ bạn, Boss bạn, v.v……nếu có thì anh chị em là người hạnh phúc nhất trần đời rồi còn gì; hạnh phúc còn hơn là được trúng số nữa …. Nhưng tôi biết rằng rất hiếm thấy có!.
 

18/9/12

Xử lý chứng nghiện sex

Xử lý chứng nghiện sex

Đăng bởi pleikly lúc
VRNs (18.09.2012) – ChristianAnswers – Người ta ai cũng vậy, dễ sa vào thói xấu nhưng khó bỏ, đơn giản nhất là nghiện thuốc lá, khó hơn là nghiện cờ bạc, nghiện rượu và nghiện ma túy. Nhưng còn một chứng nghiện độc hại hơn, đó là “chứng nghiện sex”. Và thói xấu độc hại này cũng dễ mê mà khó bỏ. Nếu bạn là “con nghiện” của chứng nghiện sex, hãy theo những gợi ý sau đây để phục hồi chính mình:

Nhạc ca ngợi Chúa

Trọn bộ một đĩa CD powerpoint Ca Ngợi Chúa rất hay,
Tải về tại tại đây http://www.tonghopplus.tk/cangoichua.rar khoảng 570MB (ngày hết hạn để tải là 19/9/2012, sau thời gian này mình sẽ update link mới)

Tải xong, vui lòng bấm phải chuột và cangoichua.rar chọn Extract Here, rồi sử dụng.

Chú ý:
- Yêu cầu tối thiểu: Microsoft Powerpoint 2007  hoặc Open Office 3.4 trở lên

Khiêm Nhường Phục Vụ Noi Gương Đức Giêsu

 05 HIỆP SỐNG TIN MỪNG
CHÚA NHẬT XXV THƯỜNG NIÊN B
Kn 2,12.17-20 ; Gc 3,16-4,3 ; Mc 9,30-37

KHIÊM NHƯỜNG PHỤC VỤ NOI GƯƠNG ĐỨC GIÊ-SU

 

I.HỌC LỜI CHÚA


1. TIN MỪNG : Mc 9,30-37

(30) Đức Giê-su và các môn đệ ra khỏi đó, đi băng qua miền Ga-li-lê. Nhưng Đức Giê-su không muốn có ai biết, (31) vì Người đang dạy các môn đệ rằng : “Con Người sẽ bị nộp vào tay người đời. Họ sẽ giết chết Người, và Người bị giết chết, rồi sau ba ngày Người sẽ sống lại”.(32) Nhưng các ông không hiểu lời đó, và các ông sợ không dám hỏi lại Người. (33) Sau đó, Đức Giê-su và các môn đệ đến thành Ca-phác-na-um. Khi về tới nhà, Đức Giê-su hỏi các ông : “Dọc đường, anh em đã bàn tán điều gì vậy ?” (34) Các ông làm thinh, vì khi đi đường, các ông đã cãi nhau xem ai là người lớn hơn cả. (35) Rồi Đức Giê-su ngồi xuống gọi Nhóm Mười Hai lại mà nói : “Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người”. (36) Kế đó, Người đem một em nhỏ, đặt vào giữa các ông, rồi ôm lấy nó và nói : (37) “Ai tiếp đón một em nhỏ như em này vì danh Thầy, là tiếp đón chính Thầy. Và ai tiếp đón Thầy, thì không phải là tiếp đón Thầy, nhưng là tiếp đón Đấng đã sai Thầy”.

17/9/12

Chúa ơi, xin dạy chúng con cầu nguyện Lord p7,

VII- LÚC NÀO NÊN CẦU NGUYỆN

Tv 55:17-18 Phần tôi, tôi kêu khấn Chúa Trời, CHÚA sẽ thương cứu độ. Sớm trưa chiều, tôi than sầu rên rỉ, Người sẽ nghe tiếng tôi.

Khi Chúa Thánh Thần thôi thúc bạn cầu nguyện, hãy vâng lời sự cấp bách này của Thánh Thần. Ngài sẽ ban cho bạn bằng chứng trong nội tâm, hoặc sự thôi thúc cầu nguyện cho một người, cho một tình huống đặc biệt nào đó. Sự vâng phục của bạn có thể cứu được một tình trạng bi đát và có thể thay đổi ngược chiều hướng đời sống của một người nào đó để mang đến vinh quang cho Chúa.

Triết lý cục kẹo

Triết lý cục kẹo

 
Có một câu chuyện hay, tạm gọi là “triết lý cục kẹo”, chuyện là thế này: “Mỗi ngày bạn đều cho một đứa trẻ ăn kẹo.
 
Bạn làm điều ấy rất thường xuyên và vui vẻ. Đứa trẻ ấy cũng có vẻ rất yêu bạn. Mỗi ngày thấy bạn, nó đều cười tươi và chạy đến nhận kẹo. Nhưng rồi một ngày, bạn xoa đầu nó và bảo: “Hết kẹo rồi”. Bỗng dưng bạn thấy nó rất khác. Nó gào ầm lên rằng bạn keo kiệt, bạn xấu xa. Hoặc nó đi khắp nơi để nói xấu bạn.

 

16/9/12

Để đẹp lòng Thiên Chúa

Tác giả: 
Jos Tú Nạc NMS
 

“Để đẹp lòng Thiên Chúa,” chúng ta phải thể hiện qua hành động

 
Chúa Nhật XXIV Thường Niên – Năm B (Isaiah 50: 5-9; Psalm 116; James 2: 14-18; Mark 8:27-35)
 
Loại người nào chấp nhận sự lăng mạ bời người Tôi tớ Đau khổ của Isaiah? Người ta đã có những giải thích khác nhau; là người bị tê cóng bởi khiếp sợ; là một người hèn nhát; là một người tội lỗi; là một người điên khùng; là một nạn nhân. Tuy nhiên, khi chúng ta nhìn kỹ văn bản này, chúng ta thấy cá nhân một con người đã biểu lộ trên khuôn mặt của mình như viên đá lửa (suy niệm Chúa Giê-su trong Luke 9: 59) hơn là một nạn nhân thụ động. Ông đã cho phép bạo lực chống lại mình bởi ông nghĩ rằng điều đó có liên quan đến những gì mà ông đã giảng dạy và dung thứ. Đó luôn là điều quan trọng để tách cái tôi ra khỏi ý định của Thiên Chúa, nhất là khi chúng ta tuyên xưng để rao giảng nhân danh Thiên Chúa.  Ông ta là một người hoàn toàn tự tin, không thuộc phong cách của người cuồng tín hoặc của người hoang tưởng tự đại, mà là một người trải nghiệm Thiên Chúa của Israel và biết rằng Thiên Chúa đứng sau mình.
 

Câu chuyện về cái bẫy chuột

Tác giả: Sưu tầm

  Câu chuyện về cái bẫy chuột

 Một gia đình nông dân nọ mua một cái bẫy chuột và lắp đặt trong nhà. Chuột thấy vậy nên rất lo lắng cho sự an nguy của mình. Mỗi ngày Chuột lại càng thêm căng thẳng, đến mức gặp ai nó cũng nhờ giúp đỡ
 

Comment

Translate