Tác giả:
JM. Lam Thy ĐVD.
MẸ SẦU BI (15/9/2012)
Chuyện toà án:
Vừa khi nghe công tố viên đề nghị mức án tử hình cho bị cáo, cả toà án
lặng ngắt trong một tích tắc, rồi oà vỡ vì một tiếng kêu thảm thiết “con
ơi!”, và tiếng động của một người té xỉu. Cả toà xôn xao trong khi vị
chủ toạ ngồi ngẩn ra, quên cả sử dụng cái búa để vãn hồi trật tự. Người
bị ngất xỉu – là mẹ của bị cáo – mãi một lúc sau mới tỉnh và cứ thế liên
tục gọi con trong tiếng khóc nghẹn ngào. Hình như mọi người trong phiên
toà cũng không còn ai nhớ tới bản cáo trạng công tố viên vừa tuyên đọc
trước đó, mà chỉ chăm chăm nhìn bà mẹ đang quằn quại trong tay người con
gái đi cùng, có nhiều người đưa tay quệt nước mắt lặng lẽ khóc theo
tiếng gọi con từng hồi nấc lên. Không biết đến bao lâu, vị chủ toạ mới
chợt nhớ đến cái búa và giọng nói vãn hồi trật tự của ông cũng trầm hẳn
xuống, không còn hùng hồn dõng dạc được như lúc thẩm vấn bị can, tranh
luận với luật sư hoặc khi tuyên án.
Toà lại trở lại vẻ trang nghiêm cổ kính, nhưng thỉnh thoảng vẫn nổi
lên những tiếng nấc não lòng. Bỗng nhiên, nơi hàng ghế bên nguyên, có
một bà già – có lẽ tuổi tác cũng tương đương với bà mẹ bị cáo (khoảng
trên 60) – đưa tay xin phát biểu ý kiến. Giọng nói của bà run run cất
lên: “Kính thưa quý toà! Đằng nào thì con tôi cũng đã chết, không còn
cách nào hay sự gì có thể làm cho nó sống lại được. Hơn một năm qua,
sống trong sự đau đớn tột cùng của một người mẹ mất con, tôi tưởng chừng
không còn đứng vững nổi trên đời này nữa. Giờ đây, mặc dù công lý đã
soi xét và xử đúng tội của can phạm, tôi vẫn thấy sự mất mát của tôi còn
y nguyên, không gì bù đắp nổi. Lại nhìn thấy một người mẹ nữa cũng sắp
bị mất con. Cái chết của con tôi không được báo trước, nhưng cái chết
của bị cáo đã được đề nghị. Là những người mẹ, đứng trước cái chết của
con mình, chúng tôi không bao giờ nghĩ rằng con mình chết như vậy là
đáng hay không đáng, do phạm tội hay oan uổng. Vì thế, kính đề nghị toà
xem xét khoan hồng cho bị cáo, tôi xin bãi nại vì biết nói ra lúc này là
muộn màng”. Cả toà án lại lặng đi, trừ tiếng khóc của hai bà mẹ càng to
hơn trước.
Xếp lại chồng báo cũ, tính đem bán ve chai kiếm tí tiền còm uống cà
phê, bất chợt đọc được câu chuyện toà án nêu trên, tôi thấy lòng chùng
hẳn lại. Quả thực lòng người mẹ – thứ nhất đó lại là người mẹ Việt Nam –
thương con không bút mực nào có thể tả cho hết được. Thương con đã
đành, còn thương cả kẻ thù đã giết con mình một cách dã man, có lẽ rất
hiếm trong cái thế giới xô bồ những tội ác chất chồng hiện nay. Nhiều,
nhiều lắm những lời ca ngợi tình mẹ khắc sâu trong tấm khảm mỗi người
chúng ta. Hình ảnh bi thảm của 2 bà mẹ đang ôm lấy nhau khóc ngất trong
toà án cho thấy sự bi thương thảm sầu đã lên tới tột cùng. Sự liên tưởng
cuả tôi đi từ hình ảnh thảm sầu bi thương biểu hiện lòng thương con vô
bờ bến của hai bà mẹ Việt Nam, đến một người mẹ vĩ đại – Mẹ của Thiên
Chúa – Mẹ của những người mẹ: Đức Mẹ Đồng Trinh Maria với một tước hiệu
đặc biệt: MẸ SẦU BI.
Được nhìn (hay đọc trên báo, nghe kể lại) những khuôn mặt rạng rỡ, tự
mãn của những bà mẹ có con làm giám đốc, thứ trưởng, bộ trưởng (chưa
dám nói đến thủ tướng, tổng thống)… thời nay, tôi cứ lẩn thẩn nghĩ rằng
Đức Mẹ khi đón nhận ơn Thiên triệu làm Mẹ Thiên Chúa, hẳn phải sung
sướng lắm, hạnh phúc lắm, mãn nguyện lắm. Sau khi từ giã cõi đời, Mẹ còn
được tôn vinh là Nữ Vương Thiên Đàng, Nữ Vương Hoàn Vũ, Nữ Vương Hội
Thánh, Nữ Vương Các Thánh, Nữ Vương Gia Đình …, thì phải nói là không
một người phụ nữ nào trên đời này dám mơ ước được đến thế. Như vậy, hẳn
nhiên Đức Mẹ phải là người hạnh phúc, sung sướng nhất trần đời. Có thể
sẽ không có các biểu hiện ra mặt như quý vị hiền mẫu tôi vừa nhắc đến ở
trên, nhưng ít ra thì trong lòng Đức Mẹ cũng vui mừng mãn nguyện lắm
chứ, lẽ nào còn buồn thảm đến độ được tôn xưng là Mẹ Sầu Bi?
Tuy nhiên, nói Đức Mẹ là Mẹ Sầu Bi, thì chính bản thân tôi – cũng như
mọi Ki-tô hữu – cũng vẫn thấy, vẫn tin là rất đúng, đúng vô cùng. Tại
sao lại thế? Chúng ta cùng lần giở những trang Thánh sử về Đức Mẹ trong
Kinh Thánh, sẽ tỏ tưởng. Tuy nhiên, theo ngu ý thì nên “Ngắm Bảy Sự Đau
Đớn Đức Bà” (xc. SÁCH KINH – Địa phận Thái Bình – Hải Phòng – Bùi Chu –
ấn bản 1970 của “Mẫu Tâm Thư Quán” – trang 173) thì có ơn ích hơn, vì:
“Ai lần hạt Bảy Sự Đau Đớn hay đọc những kinh khác kính ĐỨC BÀ BẢY SỰ
một tuần 9 ngày, mỗi ngày được 5 năm ân xá, một lần. Hết chín ngày được
một ân đại xá, song phải xưng tội rước lễ, viếng và cầu xin như ý Đức
Giáo Hoàng. (N. 346)” (SÁCH KINH -nt- trang 179). Đề nghị trước mỗi
ngắm, nên đọc 1 đoạn Tin Mừng ứng với nội dung ngắm đó, để dễ suy niệm.
Xin cùng hiệp ý:
+ Lời nguyện mở đầu: Lạy Đức Mẹ, xin Đức Mẹ lấy lòng thương xót mà
cầu nguyện cho chúng con được nhờ công nghiệp Đức Chúa Giê-su, cùng nhờ
công nghiệp Đức Mẹ, cho được khỏi tội lỗi chúng con đã phạm, cùng những
hình phạt chúng con đã đáng chịu. Lại xin Đức Mẹ phù hộ cho chúng con
làm việc này cho nên, ngõ hầu được hưởng những ơn phúc Hội Thánh ban cho
kẻ làm việc kính những sự thương khó Đức Mẹ.